Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 52: Sổ Tay Nuôi Con Thời Mạt Thế (1)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:22:47
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Lập Quả giường giả vờ làm xác c.h.ế.t.
Hệ thống : “Dậy , làm việc thôi.”
Trần Lập Quả thoi thóp, yếu ớt : “Tôi ghét , nhưng ngờ ghét đến mức .”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả : “Thống nhi, thấy chúng cần tâm sự một chút.”
Hệ thống hỏi: “Tâm sự cái gì?”
Trần Lập Quả u uất : “Có tụng kinh nhiều quá nên hỏng não ... Tôi thích như thế, thích thì thôi , còn, còn làm chuyện .”
Hệ thống thèm để ý đến Trần Lập Quả, liếc thời gian lạnh lùng : “Cậu còn bảy mươi hai giờ năm mươi bốn phút nữa.”
Trần Lập Quả “oa” một tiếng rống lên.
Lúc mới xuyên đến thế giới , Trần Lập Quả hề bệnh, cũng truy sát, cơ thể còn khá khỏe mạnh. Tuy nhiên, ngay khi Trần Lập Quả mới vui mừng xong, tưởng rằng Hệ thống tình yêu chân thành của làm cho cảm động, thì nhận thông tin về thế giới do Hệ thống truyền tải.
Thế giới hiện tại vẫn bình thường, tại là “hiện tại vẫn bình thường”? Bởi vì ba ngày , thế giới sẽ tiến đến bờ vực hủy diệt — một loại virus kỳ lạ đột ngột bùng phát, chín mươi sáu phần trăm nhân loại Trái Đất sẽ trực tiếp biến thành tang thi.
Trần Lập Quả là từng xem phim tang thi, lúc xem phim luôn cảm thấy chẳng cần căng thẳng làm gì, vì đại khái sẽ trở thành một trong những đối tượng nhân vật chính b.ắ.n nát đầu. Chạy thì chắc chắn là thoát , thôi thì cố gắng c.ắ.n nhân vật chính một miếng .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thế giới chỉ môi trường khắc nghiệt, mà phận của Mệnh Vận Chi Nữ còn lận đận hơn.
Sau khi virus tang thi bùng phát, Mệnh Vận Chi Nữ vốn đang sinh con trong bệnh viện bộc phát dị năng hôn mê bất tỉnh. Đợi đến khi cô tỉnh , cô phát hiện đứa con của biến mất, còn bản cô thì khác cứu , rời xa thành phố đó.
Dị năng thời kỳ đầu mạt thế yếu, cho nên dù Mệnh Vận Chi Nữ tìm con nhưng thành công, thế là chuyện trở thành niềm hối tiếc cả đời của cô.
Sau đó, Mệnh Vận Chi Nữ gặp cha của đứa trẻ, một đàn ông khác cũng thức tỉnh dị năng. Chuyện cô m.a.n.g t.h.a.i đứa trẻ đó, đàn ông thực chất hề , và cũng chẳng tình yêu gì với cô.
Người đàn ông đó tuy trai, năng lực mạnh, nhưng tính cách tồi tệ, chỉ cách ranh giới cặn bã đúng một sợi chỉ mỏng. Vậy mà Mệnh Vận Chi Nữ yêu đến c.h.ế.t sống , mấy vì mà sinh tử.
Cho đến , đàn ông đó vì một phụ nữ khác mà bỏ mặc Mệnh Vận Chi Nữ giữa bầy tang thi.
Mệnh Vận Chi Nữ rơi nguy hiểm thức tỉnh dị năng mạnh nhất, đó trong cơn phẫn nộ hủy diệt cả Trái Đất.
Sau khi Hệ thống truyền tải diễn biến thế giới, Trần Lập Quả bày tỏ rằng bao giờ thấy cái cốt truyện nào rác rưởi như thế .
Lúc Trần Lập Quả bò từ giường dậy, vẫn còn đang kỳ kèo với Hệ thống: “Chúng thương lượng chút , trực tiếp sang thế giới tiếp theo ?”
Hệ thống : “Được chứ, hi hi hi.”
Trần Lập Quả: “...” Cái đồ nhỏ mọn , chỉ giỏi thù dai.
Thế giới Trần Lập Quả đắc tội Hệ thống khá nặng, thế giới Hệ thống bày rõ thái độ: Nếu thể chạy trốn làm gay thì phục luôn.
Trần Lập Quả lòng như tro tàn, hận thể lập tức nhảy từ lầu xuống để kết thúc tất cả những chuyện đau buồn .
còn cách nào khác, dám, thái độ của Hệ thống thì nếu làm thế, chừng thế giới nó còn hành hạ bã nữa.
Trần Lập Quả đau lòng bếp nấu một bát mì gói, ăn xong liền ngoài.
Sau khi ngoài, Trần Lập Quả mang theo thẻ ngân hàng và chứng minh thư lái xe trực tiếp đến ngân hàng. Sau khi làm rõ mật khẩu thẻ, đầu đến khu chợ hàng hóa nhỏ.
Mua mấy chục thùng nước khoáng, mì ăn liền, còn những loại thực phẩm nhỏ hạn sử dụng khá dài, Trần Lập Quả bảo ông chủ giúp vận chuyển bộ đồ đạc về nhà.
Ông chủ chút kỳ lạ hỏi Trần Lập Quả mua nhiều đồ thế làm gì, Trần Lập Quả : “Thời buổi khó sống lắm, ngày mai là ngày tận thế .”
Ông chủ liếc Trần Lập Quả một cái, ánh mắt đó rõ ràng là đang : Thằng điên .
Trần Lập Quả cũng giải thích, rút điếu t.h.u.ố.c bên cạnh hút, vẻ thâm trầm.
Ông chủ nhận tiền xong liền vội vàng rời , trông vẻ sợ Trần Lập Quả phát điên.
Trần Lập Quả căn phòng đầy ắp đồ đạc, tranh thủ thời gian đến cửa hàng bán đồ dã ngoại một chuyến, mua mười mấy bộ quần áo, mười mấy con d.a.o đa năng và mấy cái lều bạt, cùng một đồ dùng cắm trại lặt vặt khác.
Lúc thanh toán, Trần Lập Quả một nữa tận hưởng ánh trìu mến kiểu “thằng là một tên thần kinh”.
Tuy nhiên Trần Lập Quả chẳng hề quan tâm, vì thực sự thấy sướng.
Trước đây khi tiểu thuyết, Trần Lập Quả thích nhất là những đoạn miêu tả nhân vật chính tích trữ vật tư thời mạt thế, giờ đây đích thực hiện càng cảm thấy sướng tả nổi.
Một ngày hai mươi bốn giờ, hai nơi là thời gian cũng gần hết . Buổi tối Trần Lập Quả về nhà, trong phòng chất đầy những vật tư lộn xộn.
Trần Lập Quả ý định ngủ, xuống lầu tìm một nơi bán cửa chống trộm, rằng gia cố cửa sổ và cửa .
Ông chủ đó đang chuẩn tan làm, bảo Trần Lập Quả ngày mai hãy đến.
Trần Lập Quả làm gì thời gian mà đợi, : “Tôi trả gấp năm giá, ông làm gấp cho .”
Ông chủ xong, thấy kèo thơm thế liền đồng ý ngay lập tức.
Trần Lập Quả hỏi ông một ngày làm xong , ông chủ do dự.
Trần Lập Quả : “Cho ông thêm một nghìn nữa.”
Ông chủ lập tức đồng ý, ánh mắt Trần Lập Quả như một thằng ngốc.
Trần Lập Quả liếc ông một cái, suy nghĩ một chút : “Tôi bên thành phố A hình như đang lưu hành loại virus gì đó, hai ngày ông bảo nhà tích trữ ít gạo dầu , giá cả chắc chắn sẽ tăng đấy.”
Ông chủ coi lời Trần Lập Quả là thật, chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
Trần Lập Quả cũng thêm gì nữa, dẫn ông chủ về nhà , ông thức đêm gia cố cửa sổ và cửa cho .
Đến chiều ngày thứ hai, cửa sổ và cửa gia cố gần xong, Trần Lập Quả trả tiền, lên giường chợp mắt một lát vực dậy tinh thần bò dậy.
Hôm nay Trần Lập Quả đến bệnh viện làm một việc lớn — trộm đứa con của Mệnh Vận Chi Nữ về.
Trần Lập Quả : “Hệ thống, cuộc sống của lâu sung túc thế .”
Hệ thống thầm nghĩ cũng lâu gọi là Hệ thống đấy.
Trần Lập Quả : “Tôi cảm thấy tràn đầy sức mạnh.”
Hệ thống còn tưởng Trần Lập Quả xong câu là sẽ ngoài ngay, ai ngờ cái đồ hổ tụt quần xuống tự sướng một trận, làm xong rửa tay với Hệ thống: “Tôi còn thể làm thêm mười nữa.”
Hệ thống: “...” Đồ tâm thần.
Sau khi tự sướng xong, Trần Lập Quả giữ trạng thái “hiền triết” thấu hồng trần, lẻn bệnh viện.
Mệnh Vận Chi Nữ mới sinh xong, đứa trẻ đặt ngay bên cạnh cô.
Lúc chẳng ai ngờ giữa đêm hôm khuya khoắt đột nhiên xông bệnh viện bắt cóc đứa trẻ, cho nên khi Trần Lập Quả rời , thậm chí chẳng ai phát hiện hành tung của .
Đứa trẻ mới sinh một ngày, da dẻ vẫn còn nhăn nheo, Trần Lập Quả vén tã lót liếc một cái, thấy cái “tiểu ” mini đó, đây là một bé trai.
Trong diễn biến gốc của thế giới, bé đáng lẽ sẽ thể lớn lên .
Cậu bé mới chào đời rời xa , gặp thời mạt thế với môi trường cực kỳ khắc nghiệt, nếu thể sống sót thì đúng là một kỳ tích.
Tóm cho đến khi Mệnh Vận Chi Nữ hủy diệt thế giới, đứa trẻ cũng xuất hiện nào nữa. Nghĩ chắc là c.h.ế.t yểu .
Đây là đầu tiên Trần Lập Quả chăm trẻ con, chút lóng ngóng chân tay. Cậu vốn định đón cả Mệnh Vận Chi Nữ về phòng , nhưng suy tính , thấy làm khả năng sẽ khiến nhiệm vụ thể thành.
Bởi vì tên cặn bã chiếm vị trí quan trọng trong cuộc đời Mệnh Vận Chi Nữ, trong mắt cô là một sự tồn tại mỹ, nếu cô cũng chẳng lén lút m.a.n.g t.h.a.i con của , lén lút sinh .
Để nhận rõ bộ mặt của một , chỉ khi bạn ở trong tình trạng t.h.ả.m hại nhất mới là dễ dàng nhất, huống hồ Mệnh Vận Chi Nữ là nhành cỏ yếu ớt, trong thời mạt thế, cô cũng càng chiến đấu càng mạnh mẽ.
Tổng hợp các yếu tố , cuối cùng Trần Lập Quả vẫn can thiệp .
Sau khi trộm đứa trẻ về nhà, Trần Lập Quả siêu thị mua một lượng lớn sữa bột và tã giấy, nhiều đến mức quản lý siêu thị hỏi xem cần giúp vận chuyển về nhà .
Trần Lập Quả cũng chẳng khách sáo, trực tiếp để xe tải giúp chở đồ đến tận lầu.
Lúc Trần Lập Quả chuyển đồ phòng, thấy trong phòng ngủ truyền đến một tràng tiếng trẻ con , vội vàng chạy qua bế “con khỉ nhỏ” giường lên, hỏi: “Hệ thống, nó đói là làm ?”
Hệ thống im lặng một lúc lâu, : “Nó tè .”
Trần Lập Quả “ồ” một tiếng, tã cho đứa trẻ, đó chuẩn sữa bột cho nó.
Trần Lập Quả pha sữa : “Thực vẫn ủng hộ việc nuôi con bằng sữa .”
Hệ thống xong, chậm rãi : “Hay là vắt một ít cho nó bú?”
Trần Lập Quả: “...” Được lắm, đúng là phong cách của Hệ thống.
Trần Lập Quả sữa, cho nên em bé chỉ thể uống sữa bột. Cậu bế em bé mềm mại như một cục bông, chỉ cảm thấy tim như tan chảy. Xu hướng tính d.ụ.c của Trần Lập Quả định sẵn là sẽ con, cho nên lúc bản năng làm cha bộc phát dữ dội.
Trần Lập Quả: “Tôi luôn khao khát một em bé.”
Hệ thống ngờ Trần Lập Quả đột nhiên cảm tính như , chút ngẩn .
Sau đó Trần Lập Quả đập tan ảo tưởng cuối cùng của Hệ thống, vì : “Một em bé đáng yêu như , hi hi hi.”
Hệ thống: “...” Thật sự vả cho mấy phát.
Đứa trẻ khá ngoan, uống sữa xong, tã xong liền ngủ .
Trần Lập Quả đặt nó lên giường, xoay ngoài một chuyến. Lần đến chợ nông sản mua một lượng lớn hạt giống lương thực và rau củ, còn dùng tiền còn mua t.h.u.ố.c lá.
Trần Lập Quả tuy từng trải qua mạt thế, nhưng ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy , những thứ ở thời mạt thế đều là đồ , mua cũng mua .
Huống hồ, cơ thể còn một cái "bàn tay vàng" là gian linh tuyền.
Đây là lý do duy nhất ủng hộ Trần Lập Quả ở , cũng xem thử cái linh tuyền và gian đó, tận hưởng đãi ngộ của nhân vật chính trong tiểu thuyết một chút.
Thời gian chuẩn trôi qua nhanh chóng, ba ngày trôi qua.
Trần Lập Quả giường cùng với bảo bối nhỏ đang đảo mắt quanh. Trong ba ngày tổng cộng chỉ ngủ hai ba tiếng, lúc mí mắt mỏi đến mức mở nổi.
Trần Lập Quả cho đứa trẻ b.ú sữa xong, tã xong, đó chìm giấc ngủ sâu.
Giấc ngủ lâu một chút, nhưng giữa chừng Trần Lập Quả vẫn dậy cho đứa trẻ ăn. Cậu quầng thâm mắt đen xì, với Hệ thống đ.á.n.h thức : “Hệ thống, khai thật với , đứa nhỏ cố ý thêm để hành hạ .”
Hệ thống : “Tôi là loại Hệ thống tùy tiện thêm NPC ?”
Trần Lập Quả vô cùng nghi ngờ.
Sau đó Hệ thống thành thật : “ , chính là đấy.”
Trần Lập Quả: “............”
Hệ thống : “Không phục thì khiếu nại .”
Trần Lập Quả : “Vậy cho phương thức khiếu nại !”
Hệ thống : “Tôi cho, khiếu nại chuyện cho phương thức khiếu nại .”
Trần Lập Quả sự vô liêm sỉ của Hệ thống làm cho chấn động, tính toán nghìn vạn cũng tính ngày hôm nay.
Trần Lập Quả: “Tại chúng làm tổn thương lẫn chứ?”
Hệ thống: “Cậu đoán xem?”
Trần Lập Quả: “Vì tình yêu chăng?”
Hệ thống: “, đoán đúng đấy.”
Trần Lập Quả còn gì để , phát hiện nếu Hệ thống cứ nâng cấp AI với tốc độ , sẽ là đối thủ của nó nữa, nghĩ đến thôi thấy rùng sợ hãi .
Cho đứa trẻ b.ú sữa xong, Trần Lập Quả nhắm mắt ngủ khò khò, đó tỉnh dậy trong một tràng tiếng nổ lớn.
Tiếng nổ đó vang, Trần Lập Quả giật , em bé bên cạnh cũng vì tiếng động mà thét lên, rõ ràng là dọa hề nhẹ.
Trần Lập Quả trấn an cảm xúc của em bé, : “Đừng sợ nhé, ở đây .”
Hệ thống bồi thêm một câu: “Tuổi của đủ làm bố nó đấy.”
Trần Lập Quả chính khí lẫm liệt: “Tâm hồn mãi mãi là một em bé mười tám tuổi.”
Hệ thống: “...”
Cục bông nhỏ Trần Lập Quả dỗ dành cuối cùng cũng ngừng , nó sụt sịt mấy cái, đưa bàn tay nhỏ bé nắm lấy ngón tay cái của Trần Lập Quả mút lấy mút để.
Trần Lập Quả vội vàng rút tay .
Cục bông nhỏ mếu máo sắp .
Hệ thống phiền lòng : “Cậu cứ để nó mút .”
Trần Lập Quả ngượng ngùng: “Ờ... rửa tay.”
Sắc mặt Hệ thống đen , dường như nhớ hành động thọc tay quần khi ngủ của Trần Lập Quả, nó: “...”
Trần Lập Quả vội vàng nhà vệ sinh rửa tay thêm mấy nữa, mới đưa cho em bé để nó tiếp tục mút.
Em bé cuối cùng cũng nữa, Trần Lập Quả bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi vụ nổ xảy , ngoài cửa sổ tràn ngập khói bụi dày đặc, Trần Lập Quả bật máy lọc khí trong phòng lên, sofa xem tin tức.
Trong tin tức hiện tại gì bất thường, chỉ đúng như Trần Lập Quả dự đoán, rằng ở nơi nào đó xuất hiện loại virus mới, yêu cầu dân đừng đến những nơi đông , cố gắng ở trong nhà.
Trần Lập Quả đang xem thì đột nhiên cảm thấy mũi lạnh, đưa tay lên sờ mới phát hiện chảy m.á.u cam. Tâm trạng chút phức tạp, : “Hệ thống, xem thời sự thôi mà cũng chảy m.á.u cam nhỉ, dẫn chương trình trai .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-52-so-tay-nuoi-con-thoi-mat-the-1.html.]
Hệ thống: “... Cậu thể đừng chuyện gì cũng nghĩ theo hướng đó ?”
Trần Lập Quả: “Tôi từ chối.”
Hệ thống: “...” Thật sự g.i.ế.c quá .
Trần Lập Quả nhét hai cục giấy mũi, vốn tưởng rằng một lát m.á.u sẽ ngừng chảy, nhưng ngờ rằng m.á.u càng chảy càng dữ dội. Trần Lập Quả chảy m.á.u đến mức cảm thấy , mặt mày tái nhợt bếp, lấy một cục đá đặt lên gáy, hỏi: “Thống nhi , m.á.u uống bù ?”
Hệ thống : “Cậu thấy ai truyền m.á.u bằng cách uống bao giờ ?”
Trần Lập Quả: “... Thế thì xong .” Đầu bắt đầu choáng váng.
Hệ thống : “Cậu đừng lo, cái là...(&)&(”
Những lời phía đối với Trần Lập Quả mà chỉ là một chuỗi mã , vì mắt tối sầm , trực tiếp ngã gục giường.
Tám tiếng , Trần Lập Quả tỉnh dậy giường, kịp mở mắt ngửi thấy một mùi m.á.u nồng nặc, đợi đến khi mở mắt , liền cảnh tượng mắt làm cho ngây .
Chỉ thấy chiếc giường một mét tám, tấm ga giường trắng tinh m.á.u nhuộm đỏ một mảng lớn, m.á.u tràn thậm chí còn chảy xuống đất, Trần Lập Quả: “Mình thế mà vẫn còn sống.”
Hệ thống bực bội : “Mau xem em bé , nó đói lả kìa.”
Trần Lập Quả vội vàng lồm cồm bò dậy từ giường, tã và cho bảo bối nhà b.ú sữa.
Trần Lập Quả ngủ tám tiếng, em bé đói là , lúc chút mệt mỏi, khi ăn no xong chẳng đợi Trần Lập Quả dỗ dành ngủ khò khò.
Trần Lập Quả đặt em bé xuống, chiếc giường bừa bãi của , tâm trạng phức tạp : “Đặt tên gì cho con của chúng bây giờ nhỉ.”
Hệ thống: “...” Con của chúng ?? Ai là "chúng " với hả??
Trần Lập Quả : “Hay là gọi là Trần Thống , cho dễ nhớ.”
Hệ thống: “............”
Trần Lập Quả đang định chốt hạ cái tên Trần Thống thì thấy Hệ thống u uất hỏi một câu: “Thế giới còn làm nữa ?”
Trần Lập Quả: “... Anh đe dọa .”
Hệ thống: “Cứ chờ mà xem.”
Trần Lập Quả tủi vô cùng, : “Chẳng quan tâm đến bảo bối của chúng gì cả, , gọi là Trần Thống nữa.”
Hệ thống tưởng Trần Lập Quả thỏa hiệp như , kết quả ngày hôm , nó thấy Trần Lập Quả bắt đầu gọi em bé là Trần Hệ...
Hệ thống: “...” Mẹ nó, còn chẳng bằng Trần Thống!
Đối mặt với Hệ thống đang phẫn nộ, Trần Lập Quả thản nhiên bày tỏ: “Yêu cuộc sống, yêu Hệ thống, yêu mau xuyên.”
Hệ thống: “...” Yêu cái đầu .
cái tên thì Trần Lập Quả kiên quyết sửa nữa, đồng thời bày tỏ đây là tâm huyết của , ai sửa là liều mạng với đó.
Hệ thống nhịn hai ngày, nhưng khi nó phát hiện Trần Lập Quả gọi tên mật của Trần Hệ là “Hệ Hệ” thì nó bắt đầu nhịn nổi nữa.
Hệ thống : “Cậu thể đừng gọi nó là Hệ Hệ ?”
Trần Lập Quả vẻ mặt vô tội: “Tại chứ?”
Hệ thống : “Cậu thấy Hệ Hệ giống Hi Hi ?”
Trần Lập Quả : “Không giống mà, một cái là thanh nặng, một cái là thanh ngang.”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả an ủi: “Anh đừng nhạy cảm quá.”
Hệ thống: “...” Trần Lập Quả, giỏi lắm.
Sau khi chảy một giường đầy máu, Trần Lập Quả cũng dị năng của riêng , đúng như Hệ thống , dị năng của là một gian độc lập, trong gian đất thể trồng thực vật, còn một con suối.
Trần Lập Quả uống một ngụm nước suối, lập tức cảm thấy chảy nhiều m.á.u như là uổng phí, đáng giá!
Sau khi uống nước , cơ thể Trần Lập Quả đào thải nhiều chất bẩn màu đen, tắm rửa sạch những chất bẩn đó xong thì phát hiện da dẻ càng thêm mịn màng, một bệnh vặt cũng đều khỏi hẳn.
Trần Lập Quả tinh thần phấn chấn, hận thể xông khỏi nhà tìm một đàn ông để làm vài trận.
điều vô cùng đáng tiếc là, thế giới mà Hệ thống lựa chọn quả nhiên ưu thế bẩm sinh vô hạn, vì lúc virus bùng phát, đường phố bên ngoài lấy một sống, bộ đều biến thành tang thi đuổi theo c.ắ.n .
Trần Lập Quả hiện tại vẫn đến mức khẩu vị nặng đến mức tìm một con tang thi để giải quyết vấn đề sinh lý.
Sau khi linh tuyền, Trần Lập Quả thử cho em bé uống một ít, thấy em bé phản ứng gì , dứt khoát dùng linh tuyền để pha sữa cho em bé.
Cục bông thích mùi vị của linh tuyền, khi uống một là chịu uống nước bình thường nữa.
Trần Lập Quả nghĩ đứa trẻ từ nhỏ tẩy kinh phạt tủy, lớn lên chắc chắn là một thiên tài kinh thế, việc ngăn cản nó hủy diệt thế giới chắc chắn thành vấn đề.
Ở một mức độ nào đó, Trần Lập Quả đoán đúng sự thật.
Có gian, Trần Lập Quả đem các loại vật tư mua từ bên ngoài đều bỏ trong đó, còn trong xới đất, trồng một ít rau xuống.
Nơi Trần Lập Quả ở cách trung tâm thành phố xa, cho nên mật độ dân lớn lắm, nạn tang thi cũng nghiêm trọng đến thế.
Những cánh cửa sổ và cửa gia cố đó đều phát huy tác dụng, nếu thực sự thì vẫn thể trốn gian.
Hai ngày đầu khi t.h.ả.m họa tang thi xảy , Trần Lập Quả nhân lúc đang hoảng loạn, một siêu thị một chuyến, quét sạch ít đồ đạc gian, còn đặc biệt lấy ít t.h.u.ố.c men. Những thứ chắc chắn đều sẽ dùng đến.
Lúc Trần Lập Quả về thì tình cờ gặp hàng xóm đang cầm gậy sắt với vẻ mặt cảnh giác ngoài. Người hàng xóm thấy là sống, rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm, : “Người em, thật khéo quá.”
Trần Lập Quả gật đầu, cũng đáp một câu thật khéo.
Người hàng xóm hỏi: “Quái vật bên ngoài nhiều ?”
Trần Lập Quả : “Vẫn nhiều lắm, cẩn thận một chút chắc là .”
Người hàng xóm thở dài, : “Chính phủ chuyện thể dẹp xuống , tin nhỉ, nhận tin tức từ phía nam, bên đó cũng từng mảng từng mảng .”
Trần Lập Quả : “E là thể dẹp xuống .”
Người hàng xóm : “Ừ, chỉ nhân lúc tình hình quá tồi tệ, ngoài tìm chút đồ ăn.” Anh liếc cái túi Trần Lập Quả đang xách tay, : “Tôi đây.”
Trần Lập Quả : “Đi , quái vật bên phía phố Tiểu Kiều ít hơn một chút, thể qua bên đó .”
Người hàng xóm lời cảm ơn ngoài.
Trần Lập Quả về nhà, đặt túi xuống, bắt đầu dỗ dành em bé.
Vì uống nước linh tuyền, lớn thêm một chút, khuôn mặt em bé còn gầy gò như lúc mới sinh nữa, mà thêm chút thịt trẻ con. điểm kỳ lạ duy nhất chính là, đứa bé lớn quá nhanh, chỉ trong vòng mấy ngày mà lớn như một đứa trẻ một tháng tuổi .
Trần Lập Quả từng nuôi con, nên cũng chẳng kinh nghiệm gì, cảm thấy lớn nhanh là chuyện mà, lớn càng nhanh thì con nhận càng sớm, cô gái đó sẽ nghĩ quẩn như nữa.
Tuần đầu tiên của mạt thế, trong tin tức đều yêu cầu dân đừng hoảng loạn, chính phủ cử quân đội . Tuần thứ hai bắt đầu để dân di tản chiến lược, chạy đến những nơi ít , và cố gắng dự trữ thức ăn. Tuần thứ ba thì còn tivi để xem nữa, đài nào cũng chỉ là một màn hình nhiễu hạt. Tuần thứ tư, tức là tròn một tháng, bộ tòa nhà cắt điện. Những chuẩn sẵn máy phát điện như Trần Lập Quả thì còn đỡ, những nhà khác máy phát điện thì chút thê thảm.
Tuy nhiên lúc chính phủ bắt đầu tổ chức dân di tản, Trần Lập Quả ý định rời , nhưng cũng ít dân quyết định theo quân đội.
Đường phố càng thêm yên tĩnh, chỉ đêm khuya tĩnh mịch mới thể thấy tiếng gầm gừ trầm thấp của tang thi.
Vì điện, bốn phía đều là một màn đen kịt, Trần Lập Quả ăn uống, còn phim hoạt hình SpongeBob do Hệ thống cung cấp để xem, ngày tháng trôi qua hưởng thụ.
Cứ thế trôi qua hai tháng, cánh cửa nhà Trần Lập Quả đầu tiên gõ vang.
Trần Lập Quả cầm lấy cây gậy sắt chuẩn sẵn, đến bên cửa qua mắt mèo, hỏi một tiếng ai đấy.
Giọng của một đàn ông truyền đến từ phía bên , : “Xin làm phiền một chút, nhà sốt ... thể, cho mượn một ít t.h.u.ố.c ?”
Trần Lập Quả giọng chính là hàng xóm gặp ở hành lang đó, : “Anh đợi một chút.”
Cậu xoay phòng trong, lấy t.h.u.ố.c hạ sốt, mở hé cửa đưa t.h.u.ố.c ngoài.
Người đó nhận lấy thuốc, liên tục cảm ơn, xoay định .
Trần Lập Quả hỏi một câu: “Là ai bệnh ạ?”
Người hàng xóm khổ: “Con gái ...”
Trần Lập Quả ấn tượng sâu sắc gì về hàng xóm , chỉ mang máng nhớ một cô con gái lớn lắm, : “Sao theo quân đội?”
Người hàng xóm trầm giọng : “Tôi một tin tức nội bộ... nhất đừng đến chỗ quân đội.”
Trần Lập Quả thở dài: “Hiện tại tình hình bên ngoài thế nào ?”
Người hàng xóm lắc đầu: “Không lắm.” Đồ dự trữ trong nhà nhiều, trải qua mấy tháng tiêu hao gần hết. con gái đột nhiên phát sốt cao, gõ cửa từng nhà một, trong lòng còn hy vọng, ngờ tòa nhà vẫn còn sống.
“Phát sốt?” Trần Lập Quả nghĩ đến điều gì đó, : “Anh đợi một chút.”
Cậu phòng lấy một thùng nước linh tuyền trong gian , xách đưa cho hàng xóm, : “Đây là nước dự trữ từ , mang về dùng .”
Người hàng xóm hỏi: “Vậy còn thì ?”
Trần Lập Quả : “Chỗ vẫn còn một ít.”
Người hàng xóm tỏ vẻ do dự, loại ngửa tay xin xỏ, nhưng lúc cảnh khó khăn, dù cần thì con gái cũng cần, nên một hồi đắn đo, vẫn nhận lấy lòng của Trần Lập Quả, : “Tôi tên là Trương Minh Phàn, nếu chuyện gì thể giúp , cứ việc .”
Trần Lập Quả gật đầu, hàng xóm rời .
Theo kế hoạch của Trần Lập Quả, dự định ít nhất sẽ ở trong nhà ít nhất ba năm mới ngoài.
Ba năm , vặn thể gặp nữ chính trở nên mạnh mẽ và tên cặn bã đang hành hạ nữ chính, hơn nữa lúc đó lượng tang thi cũng ít nhiều.
Người bình thường dù tích trữ nhiều đồ đạc thì việc ở lì trong nhà ba năm cũng là chuyện thực tế, nhưng Trần Lập Quả cậy linh tuyền, bắt đầu vui vẻ tận hưởng cuộc sống của một "trạch nam".
Hệ thống còn ôm hy vọng gì chí tiến thủ của Trần Lập Quả nữa, nó Trần Lập Quả nếu thể thì tuyệt đối sẽ , nếu thể thì tuyệt đối sẽ .
Trần Hệ mà Trần Lập Quả mang về từ bệnh viện tốc độ phát triển kinh , chỉ trong vòng mấy tháng mà thể , còn dáng.
Hơn nữa Trần Lập Quả kinh ngạc phát hiện trí tuệ của Trần Hệ vượt xa phạm vi của thường, cầm một cuốn sách truyện cổ tích kể cho Trần Hệ một , ngày hôm Trần Hệ thể dựa theo lời kể đầu tiên của , chỉ từng nhân vật tương ứng cuốn sách truyện.
Trần Lập Quả : “Không hổ là con của chúng , cái chỉ thông minh , đỉnh quá mất.”
Hệ thống: “Chỉ thông minh của kẻ thi toán ba mươi sáu điểm?”
Trần Lập Quả: “... Anh thể đừng cứ bám lấy chuyện ?”
Hệ thống : “Chỉ thông minh của kẻ văn hơn hai mươi điểm?”
Trần Lập Quả: “...” Được , thắng.
Nếu Trần Lập Quả quỹ đạo phát triển của thế giới gốc, thực sự nghi ngờ tiểu Trần Hệ là con . Đứa trẻ đến tháng thứ ba là bắt đầu mọc răng, một hàm răng trắng nhỏ xíu mọc đều, khi mọc đủ răng là chủ động cai sữa, và thể hiện sự yêu thích cực độ đối với các món thịt.
Nếu là bình thường, e là sớm nuôi đến mức tim đập chân run , chỉ cái đồ vô tâm vô tính như Trần Lập Quả là nuôi đến mức cực kỳ vui vẻ, ngày nào cũng nghĩ đủ cách tìm thực đơn mới cho Trần Hệ, chỉ sợ Trần Hệ thiếu hụt dinh dưỡng.
Mọc đủ răng đầy một tuần, Trần Hệ rõ ràng từ đầu tiên: "Ba ba".
Trần Lập Quả thấy từ thì mặt mày rạng rỡ, từng làm cha, gọi là ba ba đương nhiên là đặc biệt vui mừng, đặc biệt đây còn là đứa trẻ do chính tay nuôi lớn.
Cậu hôn lên mặt Trần Hệ đầy nước miếng, mắt đến mức thấy tổ quốc , : “Hệ Hệ ngoan nào, gọi thêm tiếng nữa .”
Trần Hệ trố đôi mắt đen láy, phồng má gọi thêm tiếng nữa: “Ba ba.”
Trần Lập Quả: “A hi hi hi hi, ngoan quá, buổi tối ăn gì nào, ba ba làm cho con.”
Trần Hệ : “Thịt thịt...”
Trần Lập Quả hỏi thịt gì, Trần Hệ đều trả lời từng cái một. Trần Lập Quả đối thoại với Trần Hệ xong mới phát hiện, Trần Hệ thế mà thể thành những cuộc đối thoại đơn giản nhất với , nó cái gì cũng hiểu, và đều thể trả lời.
Hoàn linh hồn của một ông bố ngốc nghếch nhập thể, hề kinh nghiệm nuôi dạy con cái, Trần Lập Quả mặt mày rạng rỡ, : “Thống nhi, con trai đáng yêu quá mất.”
Hệ thống cũng nhắc nhở Trần Lập Quả về sự bất thường của đứa trẻ , hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt.
Trần Lập Quả bế Trần Hệ lên, hôn cho một trận thỏa thích, mặt đứa trẻ là thịt trẻ con, hôn lên cực kỳ dễ chịu.
Trần Hệ để mặc cho ông bố của nó phát điên, trong ánh mắt của nó là sự tò mò ngây thơ của trẻ con, và sự phụ thuộc sâu sắc dành cho Trần Lập Quả.
Tối hôm đó, Trần Lập Quả làm một bữa tiệc cá, để Trần Hệ ăn thỏa thích.
Trần Hệ ăn vô cùng vui vẻ, cuối cùng cái bụng nhỏ cũng ăn đến mức căng tròn.
Cá trong linh tuyền cho cơ thể, Trần Lập Quả cũng chẳng buồn nghĩ xem ăn nhiều quá xảy chuyện gì , nghĩ trẻ con thì ăn chẳng bao nhiêu, thế là cứ để mặc cho Trần Hệ tùy ý ăn.
Sau đó lúc Trần Lập Quả dọn dẹp bát đũa, phát hiện một con cá nặng ba cân thế mà chẳng còn gì, bản chỉ ăn vài miếng, còn đều chui tọt bụng Trần Hệ.
Trần Lập Quả vén áo Trần Hệ lên, cái bụng trắng nhỏ căng tròn của nó, chút lo lắng : “Hệ Hệ, con ăn nhiều thế, thấy khó chịu ?”
Trần Hệ lắc đầu, giọng non nớt bảo là ngon lắm.
Trần Lập Quả véo má nó, dặn dò: “Sau ăn nhiều thế nữa đấy.”
Trần Hệ chút tủi , nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Trần Lập Quả bế nó đống đồ chơi, bếp rửa bát, nhưng rửa bát xong thì thấy Trần Hệ ngã gục đất, hai mắt nhắm nghiền, thở dồn dập.
Trần Lập Quả lòng lạnh toát, vội vàng đến bên cạnh Trần Hệ, bế nó lên mới phát hiện cơ thể đứa trẻ nóng hổi, rõ ràng là đang sốt cao.
Trần Lập Quả vội vàng bế Trần Hệ lên giường, đó gian lấy nước linh tuyền cho nó uống.
Trần Hệ uống nước suối xong, nhiệt độ giảm một chút, nhưng tình trạng vẫn lắm.
Trần Lập Quả xót xa vô cùng, trong lòng thầm nghĩ tuyệt đối nuông chiều Trần Hệ như nữa, nuông chiều cho sinh bệnh , đứa trẻ khó chịu, bản cũng khó chịu theo.