Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 49: Quả Bảo Phiêu Lưu Ký (10)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:22:44
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Chi Dương , dọa bảo bối nhà sợ ít.

Vì ngày hôm , Trần Lập Quả đến trường mà chào Lục Chi Dương, một lặng lẽ rời .

Lục Chi Dương cũng thể ép Trần Lập Quả quá đáng, nên cũng để .

Trần Lập Quả đến trường liền tìm bạn cùng phòng Đông Bắc của uống rượu.

Bạn cùng phòng trêu mới tìm một cô bạn gái xinh như , vẫn vui.

Trần Lập Quả uống một ngụm rượu gì.

Bạn cùng phòng : “Rốt cuộc là ?”

Trần Lập Quả khổ một tiếng, : “Tại thích ?”

Bạn cùng phòng hiểu, đương nhiên cho rằng Trần Lập Quả đang về Lạc Chi Đào, tỏ tình với , : “Ai bảo trai chứ?”

Trần Lập Quả lộ vẻ đau khổ, với hệ thống rằng nếu sắc là tội , thì sớm tội thể tha thứ .

Hệ thống xong suýt chút nữa nôn bữa ăn tối qua.

Bạn cùng phòng ngập ngừng Trần Lập Quả, : “Cậu ? Xảy chuyện gì ?”

Trần Lập Quả miễn cưỡng , , đó dù bạn cùng phòng hỏi thế nào cũng chịu nữa.

Một cô gái, từ chối tỏ tình giữa chốn đông , là một chuyện khá tàn nhẫn. Trần Lập Quả vì lý do , mới đồng ý Lạc Chi Đào.

vì chuyện của Lục Chi Dương, Trần Lập Quả thể tiếp tục duy trì mối quan hệ với Lạc Chi Đào, dù với tính cách của Lục Chi Dương, chừng sẽ làm chuyện gì đó quá khích.

Trần Lập Quả nghĩ kỹ xong, liền dứt khoát tìm Lạc Chi Đào, rõ chuyện với cô .

Lạc Chi Đào mới xác định quan hệ nam nữ với Trần Lập Quả, đang nghĩ cách cùng Trần Lập Quả trải qua thế giới hai ngọt ngào, nào ngờ chỉ vài ngày , thái độ của Trần Lập Quả đổi một trăm tám mươi độ, chia tay với cô .

“Tại ?” Lạc Chi Đào trợn tròn mắt, hiểu, “Gia Thụ, chuyện gì xảy ?”

Trần Lập Quả đau buồn Lạc Chi Đào, thầm nghĩ thể của làm ô uế, còn trong sạch nữa, thể làm lỡ dở , : “Ba cho yêu đương.”

Lạc Chi Đào đầy đầu dấu hỏi: “Cái gì? Ý gì?”

Trần Lập Quả dịu dàng lặp : “Ba cho yêu đương –”

Lạc Chi Đào: “…”

Nỗi buồn của Trần Lập Quả gần như tràn khỏi mắt, : “Xin .”

Lạc Chi Đào : “Lý do chia tay của , chỉ thể cho điểm.”

Trần Lập Quả: “…”

Lạc Chi Đào : “Nói , rốt cuộc là lý do gì.”

Trần Lập Quả: “…” Nói thật, thật sự dối mà.

Lạc Chi Đào chút mất kiên nhẫn, dùng chân khẽ đá bắp chân Trần Lập Quả, : “Đồ ngốc, chuyện .”

Trần Lập Quả cụp mắt xuống, chút bất lực : “Tôi nghĩ thích .”

Lạc Chi Đào thở dài một tiếng.

Trần Lập Quả ngượng ngùng xin : “Xin nhé.”

Lạc Chi Đào tặc lưỡi: “Không ngờ đấy ngờ đấy, Lục Gia Thụ, còn tưởng sẽ dứt khoát chia tay với như .”

Trần Lập Quả: “…” Luôn cảm thấy Lạc Chi Đào và hình tượng nhỏ nhắn của cô sự tương phản lớn.

Lạc Chi Đào : “Nhìn tướng mạo thì khá do dự, mới tính toán khác.”

Trần Lập Quả: “…”

Lạc Chi Đào : “Không ngờ dứt khoát chia tay với như ?!”

Trần Lập Quả: “…” Được, cô gái mạnh mẽ.

Lạc Chi Đào : “Được, chia tay , nhưng trong vòng nửa năm tìm bạn gái nữa, nếu –”

Trần Lập Quả đáng thương : “Nếu thì ?”

Lạc Chi Đào nghĩ nghĩ : “Nếu thì hình như cũng làm gì .”

Trần Lập Quả từ Lạc Chi Đào, mơ hồ thấy bóng dáng của Nguyễn Phi Phi ở thế giới – đây chắc chắn là ảo giác !

Sau khi Lạc Chi Đào , Trần Lập Quả một rơi lệ sân vận động.

Cậu : “Tại họ thể như , tại họ thể làm chuyện như với .”

Hệ thống uể oải hỏi: “Vậy thì ?”

Trần Lập Quả ôm mặt, khắp nơi tỏa bong bóng màu hồng: “Người vui c.h.ế.t .”

Hệ thống: “…” Mẹ kiếp đồ thiểu năng.

Chuyện chia tay với Lạc Chi Đào, thuận lợi đến bất ngờ.

Trần Lập Quả một nữa thành công độc .

Lục Chi Dương làm phiền Trần Lập Quả hai ngày khi đến trường, nhưng hết hai ngày, liền lập tức gọi điện thoại cho Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả nhận điện thoại mà tim đập thình thịch.

Bạn cùng phòng thấy vẻ mặt , kỳ lạ : “Lạc Chi Đào gọi ?” – Anh còn họ chia tay.

Trần Lập Quả để ý đến bạn cùng phòng, bắt máy ban công.

“Con trai.” Giọng Lục Chi Dương vẫn dịu dàng như khi, : “Đang làm gì ?”

Trần Lập Quả : “Không làm gì cả.”

Lục Chi Dương : “Ngày mai con tiết, về nhà .” Anh thời khóa biểu của Trần Lập Quả ngay từ khi khai giảng.

Trần Lập Quả lắp bắp hai câu, : “Mai, mai câu lạc bộ hoạt động.”

Lục Chi Dương im lặng hai giây, thỏa hiệp, : “Vậy ngày về.”

Trần Lập Quả c.ắ.n răng, tiếp tục : “Ngày …”

ngờ Lục Chi Dương cắt ngang lời Trần Lập Quả, thẳng thừng : “Nếu sẽ trực tiếp đến trường đón con.”

Trần Lập Quả nghĩ thầm, ba ơi, ba khách sáo quá .

Lục Chi Dương : “Ngoan.”

Trần Lập Quả gì, trực tiếp cúp điện thoại.

Cậu chậm rãi trở giường, xuống.

Bạn cùng phòng thấy thất thần, : “Xảy chuyện gì ?”

Nội tâm Trần Lập Quả đang múa lụa xoắn eo, bạn cùng phòng câu , vẻ mặt cảm xúc : “Không .”

Bạn cùng phòng nhíu mày: “Rốt cuộc là ? Thấy nước mắt sắp chảy .”

Trần Lập Quả: “…” Đại ca, thật sự , tuyến lệ của cơ thể quá nông, xem chuyện cũng thể nước mắt.

Bạn cùng phòng : “Này, đừng như , như , cũng .”

Trần Lập Quả vẻ mặt ngơ ngác, thầm nghĩ đây phát hiện bạn cùng phòng nội tâm tinh tế đến .

Dù bạn cùng phòng hỏi thế nào, Trần Lập Quả cũng làm .

Bạn cùng phòng bất đắc dĩ, chỉ đành để Trần Lập Quả .

Chủ nhật, ngày nghỉ.

Trần Lập Quả dậy sớm, bắt đầu mong chờ một ngày “đầy đủ”.

Mức độ hiểu của hệ thống về Trần Lập Quả đến mức, Trần Lập Quả cong mông, là đại tiện, vì nó tâm trạng : “Dậy sớm thế làm gì?”

Trần Lập Quả vẻ mặt vô tội: “Tối qua ngủ ngon ?”

Hệ thống nín mặt gì.

Trần Lập Quả thương xót : “Ồ, bảo bối, ngủ ngon , tối qua nghĩ gì ?”

Hệ thống thầm nghĩ kinh thư mới tải về của mới một nửa!

Trần Lập Quả : “Không lẽ đang lo lắng cho ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hệ thống: “…” Lo lắng tìm đàn ông .

Trần Lập Quả và hệ thống tâm ý tương thông, câu tiếp theo là: “Yên tâm nhất định sẽ tìm tình yêu trong lòng.”

Hệ thống: “…” Cút cút cút.

Trần Lập Quả đang đ.á.n.h răng, thì nhận điện thoại của Lục Chi Dương.

Lục Chi Dương quả nhiên yên tâm về Trần Lập Quả, lái xe đến cổng trường.

Trần Lập Quả chỉnh trang xong, trai ngũ quan tinh xảo, khí chất u buồn trong gương, kìm thương xót ba giây. Rồi khoe khoang với hệ thống: “Tôi thế , ai thích thì đúng là thiên lý!”

Hệ thống: “…” Trần Lập Quả, cho cơ hội , tự trân trọng!!!

Trần Lập Quả dùng tiếng “hì hì hì” của kích thích hệ thống, đến cổng trường tìm Lục Chi Dương.

Lục Chi Dương thấy Trần Lập Quả, ánh mắt dịu vài phần, : “Ăn sáng ?”

Trần Lập Quả ừ một tiếng.

Lục Chi Dương : “Lên xe .”

Trần Lập Quả vẻ do dự, nhưng đến đây , do dự cũng vô ích.

Thế là Lục Chi Dương bảo bối nhà mặt trắng bệch, miễn cưỡng xuống bên cạnh . Có lẽ biểu cảm của Trần Lập Quả quá cẩn thận cảnh giác, khiến Lục Chi Dương cảm thấy khó chịu trong lòng.

Lục Chi Dương cũng lái xe, châm một điếu t.h.u.ố.c trong xe : “Tuần ở trường thế nào?”

Trần Lập Quả nhỏ giọng cũng tạm .

Lục Chi Dương : “Chia tay với Lạc Chi Đào ?”

Trần Lập Quả khẽ c.ắ.n môi, vẻ mặt chút nhục nhã, : “Ừm.”

Lục Chi Dương lúc mới hài lòng, dập thuốc, : “Đi, đưa con đến chỗ vui chơi.”

Trần Lập Quả ban đầu còn tưởng Lục Chi Dương đưa đến công viên giải trí hoặc khu trò chơi điện tử, những nơi giải trí lành mạnh. Vì khi thấy hai chữ “quán bar”, vô cùng kinh ngạc.

Trần Lập Quả: “Chậc chậc chậc, Lục Chi Dương, ngờ là loại .”

Hệ thống vẻ mặt sống còn gì luyến tiếc tiếp tục niệm kinh thư mới tải về của nó.

Lục Chi Dương dẫn Trần Lập Quả bên trong.

Khi chuẩn cửa, Trần Lập Quả vẫn vẻ rụt rè, nhưng cổ tay Lục Chi Dương nắm chặt, cho cơ hội từ chối.

Mắt Trần Lập Quả lộ vẻ cầu xin, Lục Chi Dương hề lay động, : “Ngoan, chỉ đưa con đến xem thôi.”

Sức lực của Trần Lập Quả thể chống Lục Chi Dương, sợ khác chú ý, nên cuối cùng vẫn Lục Chi Dương kéo quán bar.

Đây quả nhiên là một quán bar yên tĩnh, âm nhạc bên trong tuy nhẹ nhàng, nhưng vẫn lờ mờ thấy vài cặp đôi đang ôm hôn .

Mặt Trần Lập Quả bóng tối che phủ, khiến rõ.

làn da ngày càng lạnh của , nhắc nhở Lục Chi Dương, bảo bối của đang sợ hãi.

Lục Chi Dương : “Đừng sợ.”

Trần Lập Quả khẽ : “Ba ba, đừng… con ở đây…”

Lục Chi Dương , : “Trước đây con đến với Trình Chuẩn ? Lần đích đưa con đến, tại nữa?” – là một hũ giấm đổ.

Trần Lập Quả hiểu Lục Chi Dương rốt cuộc đang giận gì, Lục Chi Dương mạnh mẽ kéo góc, Lục Chi Dương gọi một ít đồ uống và đồ ăn nhẹ.

Anh chăm sóc cơ thể Trần Lập Quả, gọi đồ uống cồn cho .

Trần Lập Quả hợp với môi trường xung quanh, rụt rè cúi đầu, một lời.

Lục Chi Dương : “Lần đầu tiên quán bar chơi vui ?”

Trần Lập Quả ngẩng đầu, cẩn thận liếc Lục Chi Dương một cái, đó : “Con, con thích nơi .”

Lục Chi Dương : “Tại ?”

Toàn Trần Lập Quả căng cứng, giống như một con thỏ nhỏ lạc hang sói, trong lòng nhưng bất lực chống cự.

Lần chỉ đồ uống, Trần Lập Quả ngay cả trái cây cũng đụng tới.

May mà Lục Chi Dương cũng làm khó Trần Lập Quả, dường như chỉ Trần Lập Quả xem cảnh tượng bên trong mà thôi.

Hai đối diện lời nào, Lục Chi Dương thấy Trần Lập Quả mãi chịu thả lỏng, khẽ thở dài một bất lực : “Đi thôi.”

Trần Lập Quả lập tức dậy ngoài.

Ra ngoài , Lục Chi Dương mới phát hiện cả khuôn mặt Trần Lập Quả trắng bệch, trán thậm chí còn rịn mồ hôi lạnh.

Lục Chi Dương lấy khăn giấy giúp lau, : “Sao sợ đến .”

Trần Lập Quả mắt đầy hoảng sợ.

Lục Chi Dương bộ dạng , trong lòng cũng chút đau lòng, : “Đi thôi, về nhà.”

Trần Lập Quả vội vàng ghế phụ lái.

Trên đường lái xe về nhà, Lục Chi Dương cố ý vô ý trò chuyện với Trần Lập Quả.

Trong đầu Trần Lập Quả là những chuyện Lục Chi Dương làm với đó, mất tập trung.

Lục Chi Dương nhận sự lơ đãng của , nhưng toạc , cho đến khi về đến nhà.

Trần Lập Quả nhà cảm thấy gì đó sai, kỹ mới phát hiện những giúp việc vốn khắp nơi trong nhà đều biến mất, trong đó còn cả ông quản gia luôn nhiệt tình chào đón mỗi khi về nhà.

Đối mặt với sự nghi ngờ của Trần Lập Quả, Lục Chi Dương trả lời lạnh nhạt, : “Cho họ nghỉ phép .”

Trần Lập Quả liếc Lục Chi Dương một cái, ánh mắt đó khiến Lục Chi Dương kìm nhếch khóe môi, : “Sợ đến ?”

Trần Lập Quả hít một thật sâu, dường như kiềm chế nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng, nhưng ánh mắt để lộ tâm trạng hoảng loạn lúc , : “Ba ba…”

Lục Chi Dương treo chiếc áo khoác cởi lên móc áo, lạnh nhạt : “Đừng gọi là ba ba.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-49-qua-bao-phieu-luu-ky-10.html.]

Nước mắt Trần Lập Quả chực trào .

Lục Chi Dương đến mặt Trần Lập Quả, cúi đầu bảo bối nuôi dưỡng mấy chục năm của . Ngay cả trong những năm tháng mối quan hệ giữa và Trần Lập Quả lạnh nhạt nhất, cũng từng từ bỏ việc chăm sóc Trần Lập Quả – thể gọi là giám sát.

Dục vọng kiểm soát của Lục Chi Dương khiến bất kỳ biến nào xuất hiện trong cuộc sống của . Vì , khi phát hiện Trần Lập Quả con trai , biến , Lục Chi Dương kìm mà mất kiểm soát.

Anh trút giận lên Trần Lập Quả, thái độ đối xử với đứa trẻ lập tức trở nên lạnh nhạt. Điều đối với Trần Lập Quả lẽ công bằng, nhưng đời làm gì chuyện công bằng.

Lục Chi Dương ở một mức độ nào đó, cảm ơn Trình Chuẩn, bởi vì nếu Trình Chuẩn, sẽ phát hiện Trần Lập Quả vẫn là một biến khác trong cuộc đời – một biến hiếm thấy, khiến cảm thấy bất ngờ.

Nếu xét về tuổi tác, Trần Lập Quả còn là thiếu niên nữa, bắt đầu bóng dáng của một đàn ông trưởng thành.

Tuy nhiên, mặt Lục Chi Dương, vẫn yếu ớt đến , Lục Chi Dương thậm chí còn cảm thấy thể dễ dàng kiểm soát sinh mạng của Trần Lập Quả.

Bảo bối của chăm sóc quá , vì cũng dễ dàng hái.

Trần Lập Quả từ từ lùi , cho đến khi lưng chạm ghế sofa, mới phát hiện còn đường lui.

Lục Chi Dương mê mẩn , vươn ngón tay từ từ vuốt ve đường nét khuôn mặt Trần Lập Quả, lướt qua đôi mắt kinh hoàng, đôi môi mím chặt, và chiếc cổ căng thẳng của .

Lục Chi Dương : “Lục Gia Thụ, con.” Giọng trầm thấp và đầy từ tính, những lời tình tứ động lòng như . Nếu để những cô gái bình thường thấy, lẽ sẽ rung động.

câu dường như chỉ khiến mặt cảm thấy hoảng sợ, mắt đỏ hoe, cơ thể bắt đầu tự chủ mà run rẩy nhẹ.

Lục Chi Dương : “Lục Gia Thụ, đừng sợ .”

“Ba ba –” Nước mắt Lục Gia Thụ lập tức rơi xuống, hiểu tại chuyện trở nên kỳ lạ đến , đến mức nên phản ứng thế nào.

Lục Chi Dương cúi đầu, hôn lên môi Lục Gia Thụ.

Môi của đứa trẻ lạnh, nhưng mềm, cảm giác khi hôn tuyệt.

Lục Gia Thụ bắt đầu giãy giụa.

Động tác của Lục Chi Dương mạnh mẽ, cho phép từ chối, : “Gia Thụ, ngoan.”

Lục Gia Thụ nức nở, như một con thú nhỏ tuyệt vọng.

Lục Chi Dương khoảnh khắc , trong lòng cảm thấy may mắn – bảo bối may mà con trai , quan hệ huyết thống với .

Không quan hệ huyết thống, sẽ bớt cảm giác loạn luân. Làm việc gì cũng càng kiêng nể gì.

Lục Chi Dương vốn thể làm chuyện đó với Lục Gia Thụ ngay ghế sofa, nhưng thương xót Lục Gia Thụ là đầu tiên, nên vẫn bế lên, phòng ngủ.

Trong phòng ngủ, tủ đầu giường chuẩn sẵn tất cả thứ, Lục Gia Thụ nức nở, tủi vô cùng.

Lục Chi Dương khẽ thở dài, đứa trẻ từ nhỏ đến lớn đều thích , hễ bó tay. thì , vì Lục Chi Dương quyết tâm, biến Lục Gia Thụ thành vật sở hữu của .

Lục Gia Thụ cuối cùng thể thoát .

Cậu giường, linh hồn bay khỏi cơ thể, nước mắt ngừng chảy xuống, nhưng còn cầu xin nữa.

Lục Chi Dương trong suốt quá trình đều dịu dàng và cho phép từ chối.

Anh hôn Lục Gia Thụ, từ từ chiếm hữu .

Hai đạt đến sự hòa hợp lớn của sinh mệnh.

Cuối cùng Lục Gia Thụ ngủ say trong vòng tay Lục Chi Dương.

Ngày hôm Trần Lập Quả tỉnh dậy, việc đầu tiên làm là chào hệ thống: “Thống nhi, chào buổi sáng.”

Hệ thống: “…” Nó niệm kinh cả đêm.

Trần Lập Quả : “Một buổi sáng mới, một ngày mới, một tương lai mới đang vẫy gọi .”

Hệ thống nghiến răng, lạnh lùng : “Cậu đủ .”

Trần Lập Quả đỏ mặt : “A, đủ, còn nữa.”

Hệ thống: “…” Phiền quá.

Rồi Trần Lập Quả bắt đầu hành hạ hệ thống một cách tàn nhẫn, và liệt kê ba mươi hai biểu hiện cho thấy Lục Chi Dương giỏi chuyện đó.

Hệ thống nghĩ thầm, ký chủ rác rưởi , sớm muộn gì cũng xong đời.

Trần Lập Quả đếm xong, còn với hệ thống: “Sau sẽ giới thiệu bạn trai cho !”

Hệ thống : “Tôi chỉ là một chuỗi dữ liệu, làm giới thiệu bạn trai cho ??”

Trần Lập Quả ân cần : “Dữ liệu cũng chia 0 và 1 mà.”

Hệ thống: “………………” Lại thể phản bác ???

Tuy nhiên hệ thống sớm nhận thức rõ ràng về mức độ vô sỉ của Trần Lập Quả, vì nó nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, cảnh cáo Trần Lập Quả mau chóng thành nhiệm vụ.

Trần Lập Quả hỏi, còn bao lâu nữa thì đến vụ t.a.i n.ạ.n xe của Viên An Ca.

Hệ thống còn hơn một năm nữa.

Trần Lập Quả chớp chớp đôi mắt vô tội, : “Được , , yêu cầu như , chỉ thể thấu hiểu một chút thôi.”

Một năm thời gian đủ.

Lục Chi Dương tắm xong trở về thì thấy Trần Lập Quả đang giường ngẩn .

Anh : “Tỉnh ?”

Trần Lập Quả run rẩy , dường như câu “tỉnh ” của Lục Chi Dương dọa nhẹ.

Lục Chi Dương : “Ngủ thêm chút nữa , xin nghỉ cho con .”

Trần Lập Quả mặt Lục Chi Dương, vùi đầu chăn.

Lục Chi Dương bộ dạng trốn tránh của , bất ngờ thấy đáng yêu, đến, kéo Trần Lập Quả khỏi chăn, hôn môi đến đỏ ửng, mới miễn cưỡng buông Trần Lập Quả .

Trần Lập Quả lúc đầy những dấu vết ái , cơ thể từng trải qua chuyện đó của vô cùng mẫn cảm, chỉ một nụ hôn thôi cũng khiến run rẩy dữ dội.

Lục Chi Dương nhớ bộ dạng Trần Lập Quả lóc cầu xin hôm qua, ánh mắt tối sầm , : “Con trai còn nữa ?”

Trần Lập Quả khản giọng từ chối: “Không, nữa.”

Lục Chi Dương bật .

Trần Lập Quả Lục Chi Dương nữa.

Lục Chi Dương : “Con nghỉ ngơi , làm chút đồ ăn cho con, ăn gì?”

Trần Lập Quả tùy tiện gọi cháo, Lục Chi Dương xong gật đầu, ngoài.

Trần Lập Quả tiếp tục giường mơ màng ngủ.

Hai mươi phút , Lục Chi Dương bưng cháo , thấy Trần Lập Quả sắp ngủ , vẫn gọi dậy.

Trần Lập Quả bắt đầu ngoan ngoãn uống cháo.

Lục Chi Dương vuốt tóc , khẽ : “Gia Thụ, cắt đứt quan hệ cha con với con.”

Động tác của Trần Lập Quả khựng , lộ vẻ thể tin , : “Anh gì?”

Lục Chi Dương lặp : “Tôi cắt đứt quan hệ cha con với con.”

Vẻ mặt Trần Lập Quả méo mó một chút, : “Không…”

Lục Chi Dương : “Ừm, chính xác hơn, là đổi một loại quan hệ với con.” Từ cha con thành yêu.

Tuy nhiên điều Lục Chi Dương ngờ là, Trần Lập Quả phản ứng cực kỳ dữ dội với ý tưởng của , trực tiếp đập vỡ bát cháo, hét lên chói tai: “Không!!! Con !!! Anh cần con nữa ? Anh cần con nữa ???”

Lục Chi Dương chút kinh ngạc, vội vàng ôm lấy Trần Lập Quả, khẽ an ủi: “Gia Thụ, Gia Thụ, con bình tĩnh một chút, thể cần con.”

Trần Lập Quả : “Anh , cho mà, tại còn cần ? Tại còn cắt đứt quan hệ cha con với ?”

Lục Chi Dương khổ, thực cho Trần Lập Quả một vị trí danh chính ngôn thuận hơn, chỉ là xem Trần Lập Quả , phản ứng lớn đến , đành tạm thời từ bỏ.

Trần Lập Quả làm thể đồng ý! Gọi ba ba mới cảm giác chứ! Cứ thế từ bỏ thì tiếc quá! Trần Lập Quả: “Tôi quyết từ bỏ, quyền gọi là ba ba mỗi .”

Hệ thống: “…” Ngay lập tức ném một bình ga.

Lục Chi Dương : “Ngoan, ngoan, con , sẽ ép con.”

Trần Lập Quả trong lòng lạnh, hừ, tối qua giường như .

Lục Chi Dương an ủi cảm xúc của Trần Lập Quả, cho đến khi thấy Trần Lập Quả chút buồn ngủ nhắm mắt , mới buông tay để ngủ.

Trần Lập Quả sự giúp đỡ của Lục Chi Dương trốn học thành công, giường làm xác c.h.ế.t cả ngày.

Ngày hôm , Trần Lập Quả vội vàng đến trường.

Lục Chi Dương đưa đến cổng trường, còn tặng một nụ hôn, Trần Lập Quả hôn đến đỏ bừng cả mặt, run rẩy mãi nên lời.

Lục Chi Dương thấy tâm trạng , bảo .

Trần Lập Quả lúc mới dậy rời , Lục Chi Dương từ bóng lưng lảo đảo của vài phần chật vật, thật sự nhịn , bật một tiếng.

Về đến ký túc xá, bạn cùng phòng của Trần Lập Quả hỏi hôm qua đến lớp.

Trần Lập Quả khỏe.

Bạn cùng phòng ánh mắt nghi ngờ lướt qua Trần Lập Quả một vòng, : “Lục Gia Thụ, thật , tối qua chơi bời .”

Trần Lập Quả vẻ mặt chính trực phản bác bạn cùng phòng, loại đó.

Nào ngờ bạn cùng phòng vươn ngón tay chọc cổ Trần Lập Quả một cái, : “Cậu loại đó dấu vết ?”

Trần Lập Quả lẻn nhà vệ sinh , phát hiện cổ ở một vị trí dễ thấy, in một vết răng rõ ràng, : “…” Lục Chi Dương cái tên yêu tinh hành hạ .

Bạn cùng phòng : “Chậc chậc chậc, Lục Gia Thụ, ngờ đấy, lén lút làm chuyện lưng .”

Trần Lập Quả chớp chớp mắt: “Nếu thì , làm mặt ?”

Bạn cùng phòng: “…”

Trần Lập Quả : “Đi thôi, sắp đến giờ học .” Cậu lấy băng cá nhân , dán vết đó .

Bạn cùng phòng thở dài thườn thượt, cũng tìm bạn gái để sống cuộc sống hai , nếu thì ch.ó độc ngày nào cũng Trần Lập Quả ngược đãi.

Trần Lập Quả bề ngoài mang theo nụ nhạt, trong lòng một mảnh bi ai, ha, bạn cùng phòng của hiểu gì cả, hiểu nỗi đau ẩn giấu trong lòng , hiểu giãy giụa đau khổ đến mức nào trong mối tình l.o.ạ.n l.u.â.n dối, thực Trần Lập Quả trong ngoài như một, thật sự vui.

Đến lớp, Trần Lập Quả giữa một đám trẻ con, cảm thấy cũng trẻ vài tuổi.

Chuyện và Lạc Chi Đào chia tay hiện tại chỉ hai họ – ồ, còn Lục Chi Dương, Trần Lập Quả thật sự dám tưởng tượng nếu còn giấu Lục Chi Dương thì sẽ hành hạ t.h.ả.m đến mức nào.

Lạc Chi Đào cạnh Trần Lập Quả, tủm tỉm , : “Ơ, hôm qua chơi bời ?”

Trần Lập Quả: “…” Cậu biểu hiện rõ ràng đến , tại ai cũng .

Lạc Chi Đào ban đầu cũng chỉ đùa, nhưng cô nhạy bén nhận sự đổi trong khí chất của Trần Lập Quả, nhíu mày, : “Cậu sẽ thật sự chơi bời chứ.”

Trần Lập Quả liếc Lạc Chi Đào một cái, khẽ : “Đừng bậy.” Tuy nhiên giọng vẫn khản đặc.

Lạc Chi Đào: “… Giọng .”

Trần Lập Quả ho khan một tiếng.

Nào ngờ câu tiếp theo của Lạc Chi Đào là: “Tôi mà cứng cả .”

Trần Lập Quả: “…” Cậu phục cô gái .

Lạc Chi Đào : “Cậu sẽ thích đàn ông đấy chứ?”

Trần Lập Quả chút bất lực, : “Cậu đủ đấy.”

Lạc Chi Đào : “Tôi đủ, còn nữa.”

Trần Lập Quả: “…”

Lạc Chi Đào khẽ thở dài, cô chống cằm, chút cam lòng : “Nếu là con trai, dù thế nào cũng theo đuổi , làm .”

Trần Lập Quả lúc đột nhiên thể hiểu cảm giác của hệ thống khi nó cạn lời với , trong lòng bỗng dâng lên sự thương xót vô hạn đối với hệ thống.

Lạc Chi Đào : “Này, phản bác ?”

Trần Lập Quả nghĩ thầm quá mạnh , thật sự thể phản bác .

May mà lúc tiếng chuông lớp đột nhiên vang lên, hai kết thúc cuộc đối thoại.

Trên lớp, Trần Lập Quả bày tỏ lời xin sâu sắc với hệ thống, và hứa với hệ thống rằng nhất định sẽ đối xử với nó.

Hệ thống coi như Trần Lập Quả đang xàm – thế giới , thế giới nữa, hệ thống nhớ rõ Trần Lập Quả cái tên khốn nạn hứa với nó bao nhiêu .

Nếu lời hứa của đàn ông giường, chỉ thể coi như chuyện . Thì Trần Lập Quả lẽ lúc nào cũng đang giường, còn hệ thống chính là phụ nữ đáng thương lừa dối đó.

, bây giờ hệ thống trải qua trăm trận chiến nên sẽ lừa nữa.

Lục Chi Dương và Trần Lập Quả đầu tiên, liền nhanh chóng thứ hai, thứ ba.

Tuy nhiên hầu hết thời gian đều là Lục Chi Dương ép Trần Lập Quả về nhà, làm chuyện đó.

Trần Lập Quả miệng , nhưng cơ thể thành thật, nếu sợ sụp đổ nhân cách thì thật sự hận thể ngày nào cũng chơi bời.

Hệ thống trong thời gian thuộc lòng các loại kinh thư, chỉ còn một bước nữa là thành Phật.

trời lúc mưa lúc nắng, lúc họa lúc phúc, những ngày Trần Lập Quả sướng đến thở nổi cuối cùng cũng đến hồi kết.

Vì Lý Dao Dao bằng cách nào, chuyện Lục Chi Dương Trần Lập Quả con trai .

Sau nhiều năm, Lý Dao Dao một nữa về nước, việc đầu tiên cô làm là tìm Trần Lập Quả đang học đại học.

Trần Lập Quả Lý Dao Dao chặn ở cổng trường, phản ứng đầu tiên là: Cô còn đến làm gì?

Lý Dao Dao Trần Lập Quả, mắt lập tức đỏ hoe, gọi: “Con trai.”

Trần Lập Quả Lý Dao Dao, cuối cùng cũng hiểu tật của là di truyền từ ai, : “Cô đến làm gì?”

Lý Dao Dao : “Mẹ đến xem con sống .”

Trần Lập Quả : “Con sống .”

Lý Dao Dao : “Vậy con giúp …”

Trần Lập Quả: “…” Không, thực con sống t.h.ả.m lắm, ngày nào cũng cha vô nhân tính bắt nạt.

Lý Dao Dao thấy Trần Lập Quả trả lời, nước mắt chảy càng dữ dội, cô : “Giúp , thật sự sống nổi nữa …”

Trần Lập Quả thấy những xung quanh bắt đầu chú ý đến hai họ, đành : “Đừng ở đây, chúng đổi chỗ khác chuyện.”

Lý Dao Dao lập tức đồng ý, ngay lập tức cùng Trần Lập Quả đến một quán cà phê gần trường.

Loading...