Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 45: Chuyện Phiêu Lưu Của Quả Bảo (6)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:22:39
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù Trần Lập Quả giống giống cha cắm sừng của , dù thì việc học thêm định đoạt.
Sự nghiệp phim truyền hình dài tập của Trần Lập Quả đến hồi kết, tỏ vô cùng đau buồn về điều .
Hệ thống thấy , chế giễu bằng hai chữ “đáng đời”.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tuy nhiên, dù mối quan hệ giữa hai cha con phần dịu , nhưng Lục Chi Dương vẫn chủ động chuyện với Trần Lập Quả. Thân thế của Trần Lập Quả là vết nhơ trong cuộc đời Lục Chi Dương, lúc lựa chọn nhất lẽ là đưa về cho Lý Dao Dao, để Lý Dao Dao tự nuôi. nghĩ đến việc đưa Trần Lập Quả , Lục Chi Dương liền cảm thấy một sự bực bội khó hiểu, và chút do dự trút sự bực bội lên kẻ chủ mưu – Lý Dao Dao.
Con đường sự nghiệp vốn dĩ bằng phẳng của Lý Dao Dao đột nhiên trở nên gập ghềnh, mấy hợp đồng quảng cáo mà cô tự tin vì nhiều lý do kỳ lạ mà rơi tay khác. Lúc Lý Dao Dao còn tưởng chỉ là quá xui xẻo, nghĩ nhiều, nhưng đợi đến khi cô nhận những chuyện liên quan đến Lục Chi Dương, thì thứ quá muộn .
Trần Lập Quả tiếp tục cuộc sống cấp hai nhàm chán của .
Không phim truyền hình dài tập bầu bạn, cảm thấy hệt như một cọng cỏ nhỏ mất nước, chỉ còn cách khô héo một bước.
Và thủ tục du học của Viên An Ca cũng gần xong, liền mời Trần Lập Quả ăn tiệc chia tay.
Lục Mỹ Thanh vì chuyện Viên An Ca sắp mà rơi ít nước mắt, bàn ăn mắt vẫn còn sưng húp.
Viên An Ca bên cạnh nhẹ nhàng an ủi, vẻ mặt bất lực xen lẫn đau lòng.
Trần Lập Quả : “Đừng nữa, vẫn còn ở đây mà, An Ca , sẽ bảo vệ .”
Lục Mỹ Thanh . Cô bé : “Cậu còn cao bằng nữa, thấy nếu bảo vệ, thì là bảo vệ mới đúng.”
Trần Lập Quả bên cạnh làm bóng đèn: “...”
Viên An Ca bất lực : “Gia Thụ, khi hãy chăm sóc Mỹ Thanh nhiều hơn nhé, tính cách cô hướng nội mà.”
Trần Lập Quả gật đầu, đồng ý.
Lục Mỹ Thanh và Viên An Ca nhỏ giọng lời yêu, Trần Lập Quả bên cạnh lặng lẽ ăn lạc rang.
Đợi đến khi một đĩa lạc rang gần hết, món chính cũng dọn lên.
Viên An Ca đột nhiên nhớ điều gì đó, hỏi: “Gia Thụ, định học cấp ba nào?”
Trần Lập Quả cũng học lớp tám , sang năm là lớp chín, : “Tôi quan trọng, xem Mỹ Thanh thôi.”
Lục Mỹ Thanh chớp mắt, khẽ : “Trường cấp ba điểm cao đó.”
Trần Lập Quả: “...”
Viên An Ca ha hả: “Gia Thụ, sắp thi , chuẩn xong ?”
Trần Lập Quả hận thể dùng đũa của chọc mù đôi mắt của Viên An Ca! Bởi vì học kỳ ba mươi sáu điểm, khiến học thêm cả một mùa hè, ngày nào cũng học, ngày nào cũng sách, đến mức ngốc luôn . Vốn dĩ Lục Chi Dương hứa sẽ đưa chơi mùa hè, kết quả chuyện thế bại lộ, kỳ nghỉ của Trần Lập Quả cũng tan tành, những chơi, mà còn nhốt ở nhà học suốt hơn một tháng.
Viên An Ca vẫn đang : “Toán của thi ba mươi sáu điểm , nhắm mắt làm cũng thi ba mươi sáu điểm !”
Trần Lập Quả uể oải liếc một cái: “Tôi một bạn nam lớp ba thích Mỹ Thanh.”
Nụ của Viên An Ca cứng đờ mặt.
Trần Lập Quả tiếp tục : “Sau khi du học, sẽ chăm sóc Mỹ Thanh thật .” Cậu đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “ du học” và “chăm sóc”.
Viên An Ca nổi nữa, bất lực : “Được , sai , tuyệt đối đừng giúp đào góc tường của .”
Lục Mỹ Thanh mỉm dịu dàng, ý định xen .
Ba ăn bữa cơm , chỉ là đến cuối bữa, Lục Mỹ Thanh rơi nước mắt.
Viên An Ca dịu dàng an ủi, khí giữa hai dường như cho phép ngoài xen .
Trần Lập Quả điều mà .
Sau đó cuộc sống tiếp tục trôi qua bình lặng, ngày Viên An Ca du học Trần Lập Quả tiễn, vì trường vẫn đang học.
Lục Mỹ Thanh trốn học , Trần Lập Quả vốn cũng , nhưng hôm Lục Chi Dương mới nhàn nhạt cảnh cáo , nếu còn bắt trốn học, sẽ cho tay.
Trần Lập Quả thử các biện pháp trừng phạt của Lục Chi Dương, bởi vì lúc nhạy bén nhận , Lục Chi Dương còn là ba luôn bảo vệ như nữa .
Sau đó lâu khi Trần Lập Quả lên lớp chín, đầu tiên thấy Lục Chi Dương dẫn phụ nữ về nhà.
Người phụ nữ , da trắng nõn, dáng quyến rũ. Trần Lập Quả về nhà thì thấy hai đang bàn ăn bít tết rượu vang.
Trần Lập Quả một lúc, lặng lẽ về phòng, suốt quá trình đều im lặng, như một vô hình tồn tại.
Về đến phòng, Trần Lập Quả khóa cửa phòng ngủ, lên giường xong, uể oải với hệ thống: “Tôi ngờ, Lục Chi Dương quên.”
Hệ thống do dự : “Quên cái gì?”
Trần Lập Quả : “Cậu cũng nhớ ?”
Hệ thống trong đầu một vòng, hôm nay sinh nhật Trần Lập Quả, cũng sinh nhật Lục Chi Dương, hình như... ngày đặc biệt nào khác, nhưng nó quan sát thần sắc của Trần Lập Quả, cảm thấy biểu cảm của Trần Lập Quả nghiêm trọng, thế là nó thăm dò hỏi: “Là ngày gì?”
Trần Lập Quả: “Cậu hôm nay là thứ mấy ?”
Hệ thống: “???”
Trần Lập Quả ha hả, một cú lộn từ giường bật dậy, lớn tiếng : “Hôm nay là thứ bảy!!! Ngày gia sư đến dạy kèm!!!”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả: “ về thấy gia sư !!!”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả: “Vạn tuế, vạn tuế!! Phim truyền hình dài tập bắt đầu thôi!”
Hệ thống: “...” Nó chỉ bậy.
Trần Lập Quả mở bộ phim truyền hình dài tập mà lâu xem, mở tập đó đang theo dõi, ôm SpongeBob của bắt đầu xem một cách say sưa.
Hệ thống thật từng nghi ngờ Trần Lập Quả đang gượng , nhưng nó nhanh chóng phát hiện , nụ của Trần Lập Quả thật sự hề gượng ép chút nào, thật sự đang vui.
Trần Lập Quả đang xem, đột nhiên chỉ nam phụ mới xuất hiện : “Tôi thích nhân vật !”
Hệ thống: “Cậu thích phản diện ?”
Trần Lập Quả nhấn nút tạm dừng, chằm chằm màn hình một lúc, trịnh trọng : “Nam phụ hơn.”
Hệ thống: “Tại ?”
Trần Lập Quả: “Bởi vì hình dáng mũi của nam phụ hơn phản diện.”
Hệ thống ngơ ngác, mũi thì chứ?
Trần Lập Quả vẻ mặt e thẹn, : “Cậu ? Người mũi càng cao, chức năng sinh lý càng đó, hí hí hí hí.”
Hệ thống: “...” Nó đau đầu quá... Khoan , tại nó đầu chứ.
Trần Lập Quả : “Ừm, nghĩ thì Lục Chi Dương chắc cũng khá .”
Hệ thống cảm thấy thể sụp đổ logic bất cứ lúc nào.
Trần Lập Quả quả nhiên đoán sai, vì chuyện Lục Chi Dương dẫn phụ nữ về nhà, chuyện học thêm của tạm thời gác . Quản gia chặn gia sư , trông vẻ là đang lo lắng cho tâm trạng của Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả xem phim vui vẻ, ngay cả khẩu vị cũng lên, buổi tối ăn cơm vốn định ăn thêm một bát, nhưng vì ánh mắt của quản gia: “Cậu đừng cố gắng nữa, buồn.”
Trần Lập Quả chỉ thể rút tay múc cơm .
Trần Lập Quả: “...” Phiền quá, ăn no.
Quản gia buồn bã : “Thiếu gia, đừng quá đau buồn.”
Trần Lập Quả cúi đầu, khẽ : “Tôi buồn.” Chỉ là còn đói.
Quản gia khổ một tiếng: “Tiên sinh cũng độc lâu như ... Ai...”
Trần Lập Quả gượng , : “Con hiểu ba ba.” Cậu xong, đặt bát xuống liền rời .
Nào ngờ lúc phụ nữ từ phòng Lục Chi Dương bước .
Trần Lập Quả ngửi thấy mùi nước hoa, cảm thấy sắp nghẹt thở.
Người phụ nữ thấy , hòa nhã chào hỏi, cô : “Chào con, cô là bạn của ba con.”
Trần Lập Quả để ý đến cô , còn cách nào khác, phát hiện chỉ dị ứng cà rốt, mà còn dị ứng nước hoa. Tóm chỉ ngửi qua hai , cả hai đều cảm thấy trong cổ họng một sợi lông tơ đang cào.
Người phụ nữ thấy Trần Lập Quả để ý đến , bận tâm, xem ... ngoài Lục Chi Dương cũng như ngoài , cưng chiều con trai đến .
Trần Lập Quả cứ thế lên lớp chín trong sự lạnh nhạt dần của Lục Chi Dương.
Thật ở một mức độ nào đó, Trần Lập Quả ơn Lục Chi Dương. Bởi vì khi Lục Chi Dương phát hiện thế của , làm gì quá đáng với , chỉ là thái độ lạnh nhạt mà thôi.
Trần Lập Quả cũng là đàn ông, rõ, cắm sừng đối với một đàn ông rốt cuộc ý nghĩa gì, đặc biệt là một kiêu ngạo như Lục Chi Dương, thể dung thứ cho sự tồn tại của Trần Lập Quả, là sự nhượng bộ lớn nhất .
Thi xong cấp ba, Trần Lập Quả liền về nhà.
Lục Chi Dương hiếm thấy ở nhà đợi , câu đầu tiên khi thấy là: “Thi thế nào ?”
Trần Lập Quả do dự : “Cũng ạ.”
Lục Chi Dương , trong lòng đáp án.
Lục Chi Dương : “Muốn học cấp ba nào?”
Trần Lập Quả ngờ Lục Chi Dương còn quan tâm chuyện , sủng ái mà lo sợ : “Con học trường A.” Chính là trường mà Lục Mỹ Thanh thi .
Trần Lập Quả vốn tưởng Lục Chi Dương hỏi chỉ là khách sáo, nào ngờ Lục Chi Dương câu trả lời của , cau mày, : “Trường A xa quá, .”
Trường A là một trong ba trường cấp ba hàng đầu của thành phố họ, chất lượng giảng dạy , nhưng trường quản lý đặc biệt nghiêm ngặt, yêu cầu tất cả học sinh đều ở nội trú.
Trần Lập Quả: “... trường A chất lượng giảng dạy mà.”
Lục Chi Dương nhướng mày: “Con thi đậu ?”
Trần Lập Quả: “...” Đòn chí mạng.
Lục Chi Dương : “Tôi sẽ tài trợ học phí cho con .”
Trần Lập Quả câu , liền bật , trong lòng nghĩ, ba ơi, nếu ba tài trợ học phí cho con, con trai sẽ công trường khuân gạch mất.
Dường như nhận thấy biểu cảm của Trần Lập Quả đúng, Lục Chi Dương : “Trường A , chọn một trường gần nhà .”
Trần Lập Quả uể oải : “ trường gần nhà cũng cần tài trợ học phí mà.”
Lục Chi Dương hào phóng: “Tôi sẽ chi.”
Trần Lập Quả: “...”
Lục Chi Dương : “Con suy nghĩ kỹ .”
Trần Lập Quả vẫn còn vương vấn nữ chính ở trường A, là loại sẽ thỏa hiệp vì quyền lực ? Thế là phản bác: “Con chỉ học trường A.”
Lục Chi Dương lạnh một tiếng: “Vì Lục Mỹ Thanh?”
Trần Lập Quả: “...” Nói là quan tâm nữa , là tình cha con đoạn tuyệt , tại Lục Chi Dương vẫn còn theo dõi chứ!!!
Lục Chi Dương : “Mỗi tháng con đều đến trường A một , tưởng ?”
Trần Lập Quả: “... Ba, như ba nghĩ .”
Lục Chi Dương lạnh lùng : “Vậy là như thế nào?”
Mắt Trần Lập Quả lập tức đỏ hoe, cảm thấy tủi vô cùng, cơ thể của đầu tiên xuất tinh, đầu tiên thủ dâm, trong đầu hiện lên là khuôn mặt đàn ông, dính dáng đến Lục Mỹ Thanh chứ.
Trần Lập Quả tủi , cảm xúc , làm nữa, : “Tôi và cô loại quan hệ đó! Tôi nhất định học trường A!!”
Lục Chi Dương khẩy: “Có bản lĩnh thì tự thi đậu .”
Trần Lập Quả: “...” Tầm quan trọng của việc học hành lúc nổi bật lên, Trần Lập Quả gào thét trong lòng, xin các thầy cô, em lời các thầy cô, học hành quả nhiên là con đường duy nhất!
Lục Chi Dương : “Sao? Vẫn còn tủi ?”
Trần Lập Quả buồn bã : “Tại ba thể tùy tiện dẫn về, cho con thích khác?”
Lục Chi Dương câu , ánh mắt lóe lên, trông vẻ chút chột , nhưng nhanh chóng cứng rắn lòng , : “Bởi vì thể tự nuôi sống bản .”
Trần Lập Quả “oa” một tiếng òa, chạy về phòng tự sướng một trận đời, tự sướng : “Tôi ghét Lục Chi Dương!”
Hệ thống: “...” Mẹ nó thể dùng cách khác để thể hiện sự tức giận của ?!
Trần Lập Quả tự sướng xong, bước thời gian hiền giả thấu thứ, : “Tôi thể như nữa, còn quá nhỏ... cơ thể chịu nổi.”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả trầm ngâm : “Thiếu niên tinh quý giá, về già chỉ vì cúc hoa.”
Hệ thống: “?????” Người cả ngày lẫn đêm đang nghĩ gì ???
Nếu bây giờ vẫn là lớp tám, thì Trần Lập Quả còn cơ hội thề sẽ phấn đấu học hành chăm chỉ, dựa nỗ lực của để trường A.
bây giờ thi xong, Trần Lập Quả chỉ thể chờ c.h.ế.t.
Vài ngày , kết quả thi cấp ba .
Trần Lập Quả cầm bảng điểm của , linh hồn theo điểm đó bay về phương xa.
Với điểm , Trần Lập Quả cảm thấy dù mặt dày đến mấy cũng thể tiếp tục tranh cãi với Lục Chi Dương, bởi vì thật sự quá mất mặt, lủi thủi về nhà, lủi thủi về phòng, lủi thủi gọi điện cho Lục Mỹ Thanh.
Lục Mỹ Thanh nhận điện thoại, liền thấy giọng của Trần Lập Quả, Trần Lập Quả : “Huhuuhu, thi trượt .”
Lục Mỹ Thanh lẽ buồn cho Trần Lập Quả, nhưng hiểu cô bé chút , cô bé : “Thi bao nhiêu điểm?”
Trần Lập Quả nín thở hồi lâu, nặn một câu: “Toán tám mươi bảy.”
Lục Mỹ Thanh nhịn , “phụt” một tiếng : “Đây là thi trượt mà là siêu năng lực phát huy đó.”
Trần Lập Quả t.h.ả.m thiết: “Cậu còn !!”
Lục Mỹ Thanh : “Cậu chuẩn tâm lý ? Sao còn buồn đến ?” Hơn nữa với gia cảnh của Trần Lập Quả mà , điểm thi cử đối với căn bản quan trọng, thậm chí học, cũng sẽ ảnh hưởng gì.
Trần Lập Quả : “ thi như , thì thể đến tìm nữa.”
Lục Mỹ Thanh sững sờ, cô bé : “Tại ?”
Trần Lập Quả : “Ba tài trợ học phí cho .”
Lục Mỹ Thanh : “Vậy chỉ thể học thôi.”
Trần Lập Quả: “...”
Lục Mỹ Thanh nghĩ nghĩ: “Hay là nghỉ học làm luôn?”
Trần Lập Quả: “...”
Lục Mỹ Thanh xong những điều , thấy Trần Lập Quả im lặng hồi lâu cũng gì, cảm thấy chút quá đáng, cô bé vội vàng : “Tôi ý chế giễu , chỉ là điểm cũng quan trọng đến , đừng quá để tâm.”
Trần Lập Quả thở dài sâu sắc, cảm thấy già cỗi như hoàng hôn, thể theo kịp bước chân của thời đại, : “Tôi sẽ cố gắng thêm chút nữa.”
Lục Mỹ Thanh “ai” một tiếng, Trần Lập Quả cúp điện thoại.
Cả buổi chiều, Trần Lập Quả khỏi phòng, thật sự con tám mươi bảy đó làm tổn thương, với hệ thống: “Thống thống, khuân gạch .”
Hệ thống coi như thấy.
Tối ăn cơm xong, Trần Lập Quả đưa bảng điểm cho Lục Chi Dương xem, nhưng Lục Chi Dương rõ ràng điểm của Trần Lập Quả.
Bởi vì câu đầu tiên của là: “Học trường B trường C?” Hai trường đều khá , điểm duy nhất hơn trường A là gần nhà, và thể học về.
Trần Lập Quả: “Con học trường A.”
Lục Chi Dương : “Con tự bỏ tiền .”
Trần Lập Quả ủ rũ.
Lục Chi Dương : “Quyền lựa chọn trong tay con, con tự quyết định .”
Nói là quyền lựa chọn, thật quyền lực của Trần Lập Quả sớm tước đoạt, Lục Chi Dương căn bản ý định lắng ý của Trần Lập Quả. Tuy mấy năm nay mối quan hệ giữa và Trần Lập Quả phần nhạt , nhưng ham kiểm soát của hề giảm bớt.
Trần Lập Quả : “Tại ?”
Lục Chi Dương ngẩng mắt một cái.
Trần Lập Quả dường như tức giận đến cực điểm, giọng cũng run rẩy dữ dội, : “Tại , ba quản con nữa ?”
Lục Chi Dương lạnh lùng : “Quản quản con, là tự do của .”
Nước mắt Trần Lập Quả tuôn trào, thể thêm một lời nào, dậy đẩy đĩa thức ăn , chạy về phòng.
Lục Chi Dương bóng lưng Trần Lập Quả, cảm thấy bóng lưng chút xa lạ. Từ khi nào, Trần Lập Quả cao lớn hơn, mặt cũng còn vẻ non nớt, như một cái cây nhỏ dần vươn cành, bắt đầu khoe sắc riêng của .
Ánh mắt Lục Chi Dương trở nên sâu thẳm, cuối cùng khẽ cụp mắt xuống, tiếp tục ăn thức ăn mặt.
Dù Trần Lập Quả đến mấy, dù thì chuyện định đoạt, hoặc là công trường khuân gạch, hoặc là học cấp ba khác.
Trần Lập Quả là một nguyên tắc, chọn... thôi, thôi, vẫn là học trường B , ai.
Lục Chi Dương để bù đắp cho Trần Lập Quả, rằng kỳ nghỉ hè, thể cho chọn một nơi để du lịch.
Trần Lập Quả hỏi , Lục Chi Dương công ty việc, thể rời .
Thật đó đều là lý do, nếu Lục Chi Dương thật sự cùng Trần Lập Quả, thể rời .
Trần Lập Quả nghĩ nghĩ, : “Con du lịch, thể đưa tiền đó cho con ?”
Lục Chi Dương ngạc nhiên, : “Con tiền làm gì?” Anh bình thường từng thiếu thốn Trần Lập Quả về ăn mặc chi tiêu.
Trần Lập Quả khẽ : “Con chỉ tiết kiệm .” – Để lỡ đại học thi đậu, thật sự khuân gạch đó!
Lục Chi Dương rút một tấm thẻ từ trong lòng, trực tiếp ném cho Trần Lập Quả, : “Quà nghiệp chuẩn cho con, mật khẩu là ngày sinh của con.”
Trần Lập Quả nhận lấy thẻ, nắm chặt trong tay, buồn bã nghĩ, ha, Lục Chi Dương, thật sự nghĩ tiền thể xoa dịu vết thương trong lòng ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-45-chuyen-phieu-luu-cua-qua-bao-6.html.]
Sau đó Trần Lập Quả kiểm tra thẻ, khi thấy bên trong sáu chữ , phát hiện tiền thật sự thể xoa dịu vết thương trong lòng – đừng là vết thương, đ.â.m hai nhát cũng .
Trần Lập Quả: “Buồn cái gì chứ! Mua mua mua!” Cậu lập tức một chuyến đến chợ máy tính, chọn chiếc máy tính mới nhất và trò chơi mới nhất.
Hệ thống: “Cậu tiết kiệm tiền ?”
Trần Lập Quả: “Ồ, lừa đó.”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả cũng định du lịch nữa, liền bắt đầu cả ngày ở nhà chơi game.
Lục Mỹ Thanh cũng nghỉ hè về, hỏi ngoài chơi , Trần Lập Quả còn do dự một chút.
Lục Mỹ Thanh bất lực : “Game đến ? Cậu thể chơi ngày mai ?”
Trần Lập Quả nghĩ nghĩ cũng thấy lý, thế là đồng ý.
Trước đây , Lục Mỹ Thanh là một hướng nội, Trần Lập Quả và cô bé làm bạn ba năm, mới khiến cô bé mở lòng.
Lần Lục Mỹ Thanh hẹn Trần Lập Quả đến quán bar, điều khiến Trần Lập Quả ngờ tới.
May mắn là Trần Lập Quả đến nơi, mới phát hiện quán bar là một quán bar yên tĩnh.
Lục Mỹ Thanh gọi cho Trần Lập Quả một ly đồ uống cồn, : “Ngồi .”
Trần Lập Quả : “Sao chọn chỗ ?”
Lục Mỹ Thanh : “Ở đây một ca sĩ hát .”
Trần Lập Quả : “Ừm... làm mà ?”
Lục Mỹ Thanh bất lực : “Bạn học của đưa đến đây, , cần chằm chằm như ?”
Trần Lập Quả nghĩ thầm cũng , nhưng Viên An Ca bây giờ ở bên cạnh mà.
Trong lúc Trần Lập Quả và Lục Mỹ Thanh đang chuyện, ca sĩ cho là hát giữa sân khấu.
Trần Lập Quả ca sĩ đó, bỗng cảm thấy đó chút quen mắt, nhưng nhất thời nhớ gặp ở .
Giọng nam trầm ấm vang lên, hòa cùng giai điệu du dương, quả thật đủ để khiến chìm đắm.
Lục Mỹ Thanh say mê, cô bé : “Anh thật trai.”
Trần Lập Quả còn , vội vàng : “An Ca, An Ca...”
Lục Mỹ Thanh bất lực: “Thôi , sẽ ngoại tình !”
Trần Lập Quả vẫn yên tâm, ngay cả sự ngưỡng mộ đối với ca sĩ đó cũng giảm vài phần.
Ca sĩ đó hát ba bài, liền dừng , cầm đàn guitar xuống quầy bar.
Trần Lập Quả nghi hoặc : “Anh hát nữa?”
Lục Mỹ Thanh : “Người chỉ hát cho vui thôi, một ngày chỉ hát ba bài, quá giờ là đợi .”
Trần Lập Quả: “...” Cá tính thật.
Lục Mỹ Thanh : “Đi thôi.”
Trần Lập Quả: “Cậu đưa đến đây, chỉ để một bài hát thôi ?”
Lục Mỹ Thanh sửa : “Không một bài, là ba bài.”
Trần Lập Quả: “...”
Lục Mỹ Thanh : “Hơn nữa lo ngoại tình ? Đi cùng chẳng an hơn ?”
Trần Lập Quả: “...” Logic hảo, thể phản bác.
Tuy nhiên, ngay khi hai chuẩn rời , ca sĩ đó đột nhiên tới, mở miệng liền : “Cậu còn nhớ ?”
Lục Mỹ Thanh bất ngờ mơ hồ, cô bé : “Anh là...”
Ca sĩ đó lạnh nhạt : “Không chuyện với .”
Lục Mỹ Thanh: “...” Thật là hổ.
Trần Lập Quả chớp mắt, chút nghi hoặc: “Cậu là ai?”
Ca sĩ đó : “Quên ?”
Trần Lập Quả: “...” Cậu kỹ khuôn mặt đến, chỉ thấy chút quen thuộc, nhưng c.h.ế.t tiệt nhớ là ai.
Ca sĩ kiêm Trần Lập Quả vẻ mặt ngơ ngác, : “Lần đó đưa tan học đá bóng, ba thấy.”
Trần Lập Quả lúc mới chút ấn tượng, do dự gọi tên đến: “Trình... Chuẩn?”
Trình Chuẩn : “Lục Gia Thụ, ngờ gặp ở đây.”
Lục Mỹ Thanh kỳ lạ : “Hai quen ?”
Trần Lập Quả giải thích: “Chúng là bạn học tiểu học...”
Trình Chuẩn gật đầu, tự nhiên xuống bên cạnh Trần Lập Quả, lấy một điếu thuốc, : “Không phiền chứ?”
Trần Lập Quả : “Có nữ sinh ở đây, là đừng hút .”
Trình Chuẩn như lúc mới phát hiện bên cạnh Trần Lập Quả còn Lục Mỹ Thanh , : “Được thôi.” Vẫn cất điếu t.h.u.ố.c .
Trình Chuẩn : “Lâu gặp, càng ngày càng trai đó.”
Trần Lập Quả là đàn ông, khen trai luôn cảm thấy chút kỳ quặc, : “Ừm... bây giờ đang làm gì?”
Trình Chuẩn ngáp một cái, lười biếng : “Học đại học.”
Trần Lập Quả “ồ” một tiếng.
Trình Chuẩn : “Cậu vẫn còn học cấp ba ?”
Trần Lập Quả khổ: “Ừm... tháng chín là lớp mười.”
Trình Chuẩn lẩm bẩm một câu “thật nhỏ”.
Thấy hai còn tiếp tục trò chuyện, Lục Mỹ Thanh cắt ngang cuộc đối thoại của hai , cô bé : “Gia Thụ, còn sớm nữa, về muộn nữa ba mắng đó.”
Trần Lập Quả đồng hồ, bây giờ mới hơn tám giờ, Lục Chi Dương nghiêm khắc đến , nhưng Lục Mỹ Thanh câu , chắc hẳn lý do của cô bé, thế là Trần Lập Quả tiếp lời, : “Ừm, hôm nay về đây.”
Mắt Trình Chuẩn đảo quanh Lục Mỹ Thanh một vòng, dừng Trần Lập Quả, ngăn cản, mà bình thản , : “Để cách liên lạc nhé? Sau hẹn ngoài chơi.”
Trần Lập Quả trong lòng thì “ , lớn chơi gì cũng ”, nhưng mặt nghiêm nghị từ chối, : “Xin ... e rằng tiện lắm.”
Trình Chuẩn “ồ” một tiếng, : “Được thôi.”
Trần Lập Quả ngạc nhiên vì từ bỏ nhanh như , nhưng cũng nghĩ nhiều, cùng Lục Mỹ Thanh đang giục giã rời khỏi quán bar.
Trình Chuẩn Trần Lập Quả rời , đợi đến khi thấy Trần Lập Quả khỏi cửa quán bar, Trình Chuẩn vươn tay cầm lấy ly đồ uống còn hơn nửa của Trần Lập Quả, nhấp một ngụm chỗ Trần Lập Quả uống, khẽ : “Mùi vị tệ.”
Lục Mỹ Thanh ngoài liền vẻ mặt nghiêm trọng dặn dò Trần Lập Quả tránh xa Trình Chuẩn .
Trần Lập Quả ngạc nhiên sự nhạy bén của Lục Mỹ Thanh.
Lục Mỹ Thanh khổ, cô bé : “Cậu , ánh mắt đáng sợ đến mức nào .”
Trần Lập Quả: “...” Là trải qua quá nhiều nên thần kinh tê liệt , cảm thấy vẫn mà.
Lục Mỹ Thanh : “Cứ như nuốt chửng .”
Trần Lập Quả : “Được , sẽ chú ý...”
Lục Mỹ Thanh gật đầu, cô bé : “Vậy về nhà chú ý an nhé.”
Trần Lập Quả một tiếng .
Về đến nhà, Trần Lập Quả thấy Lục Chi Dương đang ghế sofa, cúi đầu đang xem gì.
Trần Lập Quả cũng gọi , liền chuẩn lên lầu tắm rửa ngủ, bước lên cầu thang, liền thấy giọng nhàn nhạt của Lục Chi Dương truyền đến: “Đi ?”
Trần Lập Quả : “Đi chơi ạ.”
Lục Chi Dương : “Với ai?”
Trần Lập Quả: “... Với bạn học.”
Lục Chi Dương , lạnh một tiếng, : “Lại đây.”
Trần Lập Quả mà lưng tê dại, do dự một lát khẽ : “Con buồn ngủ .”
Lục Chi Dương : “Đừng để thứ hai.”
Trần Lập Quả chút bất lực, dù thì Lục Chi Dương khi phát hiện con ruột, chỉ còn thái độ cứng rắn như . Dường như sự dịu dàng thỏa hiệp đây của đối với , đều biến mất cùng với sự đoạn tuyệt quan hệ huyết thống.
Trần Lập Quả lề mề tới.
Lục Chi Dương : “Lục Gia Thụ, đây gì với con?”
Trần Lập Quả dám mắt Lục Chi Dương: cúi đầu gì.
Lục Chi Dương : “Tôi với con, yêu sớm đúng ?”
Trần Lập Quả: “...” Mẹ nó, Lục Chi Dương quả nhiên là một tên biến thái, theo dõi .
Lục Chi Dương tiếp tục : “Con nhớ lời ?”
Nước mắt Trần Lập Quả trực tiếp rơi xuống sàn nhà, c.ắ.n chặt răng, cơ thể cũng từ từ run rẩy.
Lục Chi Dương : “Khóc cái gì?! Con còn tủi ?”
Trần Lập Quả ngẩng đầu, mặt đẫm nước mắt, : “Con ghét ba ba nhất, con sẽ bao giờ chuyện với ba ba nữa!” Nói xong bỏ chạy, cho Lục Chi Dương cơ hội thêm.
Lục Chi Dương “rầm” một tiếng đập thẳng bàn.
Trần Lập Quả về phòng sờ sờ trái tim nhỏ đang đập mạnh của , : “Quần suýt nữa ướt hết vì sợ.”
Hệ thống: “Cậu làm chuyện trái lương tâm, sợ gì chứ.”
Trần Lập Quả: “Anh thể và Lục Mỹ Thanh chơi, lẽ nào ?”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả nghĩ đến ánh mắt của Lục Chi Dương, liền run rẩy: “Ba ba, yêu con thêm nữa .”
Hệ thống: “... Cậu chọc giận là .”
Trần Lập Quả : “Tôi chọc giận ?”
Hệ thống nghĩ nghĩ, : “Hình như .”
Trần Lập Quả buồn bã : “Cậu là hệ thống xa, lòng chẳng bao giờ hướng về .”
Hệ thống câu “hệ thống xa” dọa mà run theo Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả tiếp tục: “Cậu xa đáng ghét quá!”
Hệ thống: “............... Im miệng.” Dừng chúng còn thể làm bạn.
Trần Lập Quả : “Ghét quá , chỉ bắt nạt .”
Hệ thống: “... Tôi sai , chuyện t.ử tế .”
Trần Lập Quả: “He he, cho đỡ cho Lục Chi Dương nữa .”
Hệ thống: “...” Cậu thật độc ác.
Tác giả lời : Trình Chuẩn sẽ trở thành thần trợ công, bỏ cuộc , hí hí hí hí.
Tức giận quá , nhưng vẫn giữ nụ , quen mắng , tại mắng độc giả của chứ, họ vô tội mà, gì cứ nhắm , họ chỉ là một đám trẻ con vô tội.
Cảm ơn các bảo bối tặng địa lôi, l.ự.u đ.ạ.n và pháo hoa, đặc biệt cảm ơn tiểu thiên sứ A Triệt tặng thủy lôi sâu, moa moa moa moa!! Cảm ơn ủng hộ!!
A Triệt ném 1 thủy lôi sâu Thời gian ném: 2016-06-12 06:31:05
wizard nhẹ nhàng kéo ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 07:58:26
wound° ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 07:59:35
Tiểu lang quân thanh tân thoát tục ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 09:36:02
Quả Tiểu Viên ném 1 l.ự.u đ.ạ.n Thời gian ném: 2016-06-12 10:11:45
Tôi đặt tên nữa ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 10:14:58
Tôi đặt tên nữa ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 10:14:46
Giải Bách Trầm ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 10:16:40
Trứng bắc thảo cà tím ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 10:18:29
Trứng bắc thảo cà tím ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 10:18:59
liansan ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 10:24:11
kikuro ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 10:33:58
Tay áo ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 10:39:53
Mộng Sắt~Thanh Thanh ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 10:42:28
Hạt phỉ cà phê sữa ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 10:46:02
Nếu trở về, ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 10:56:12
Mười bảy lạc lối ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 11:08:11
Diệp Thần siêu buồn bã ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 11:17:47
Thương xót ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 11:27:50
vodcy ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 11:37:55
Cửu Ca ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 11:41:00
Hà Ưu Vu Ngã Tai ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 11:41:53
Mèo bắt bướm ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 11:58:25
Thuộc về Chỉ Qua Hầu ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 12:12:29
19562230 ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 12:15:23
wound° ném 1 l.ự.u đ.ạ.n Thời gian ném: 2016-06-12 12:16:05
Quân t.ử Vu Kỳ ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 12:17:08
Quân t.ử Vu Kỳ ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 12:17:21
A Thuyền ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 12:24:26
monster ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 12:24:43
Thiên Nam Tinh ném 1 pháo hoa Thời gian ném: 2016-06-12 12:32:12
Thuộc về Chỉ Qua Hầu ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 12:33:27
Thương Thuật ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 12:44:13
Ngộ Không ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 12:45:28
Ngộ Không ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 12:45:42
Ngộ Không ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 12:45:43
Ngộ Không ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 12:45:47
17272469 ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 12:46:00
17272469 ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 12:48:09
Đại Lê ném 1 pháo hoa Thời gian ném: 2016-06-12 13:01:09
Đại Lê ném 1 pháo hoa Thời gian ném: 2016-06-12 13:01:23
Nắm vô cùng trong lòng bàn tay ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 13:11:37
T.ử Đấu ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 13:41:42
T.ử Đấu ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 13:41:48
Ổ bánh bao ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 13:47:02
Trầm Bích ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 14:04:47
Tiểu Ảnh ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 20:03:27
Hoàng hôn`~Bụi trần ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 21:18:05
Hoa cũng tàn ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 21:57:59
Một con cầy hương ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-12 23:34:44
Mạc Thành Uyên ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-13 00:42:56
Mạc Thành Uyên ném 1 địa lôi Thời gian ném: 2016-06-13 00:42:56
kokomi ném 1 l.ự.u đ.ạ.n Thời gian ném: 2016-06-13 00:50:35