Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 42: Chuyện Phiêu Lưu Của Quả Bảo (3)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:22:36
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện Lý Dao Dao Lục trạch đưa Trần Lập Quả , khi Lục Chi Dương , hiếm thấy nổi giận.
Tối hôm đó, Lục Chi Dương quy tắc với giúp việc trong nhà, khi nhà, ai phép cho ngoài , ngay cả nhà họ Lục đến cũng .
Quản gia trong chuyện quả thật sơ suất, nên áy náy xin Lục Chi Dương, và xin chịu phạt.
Lục Chi Dương cũng phạt quản gia, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Lý Dao Dao đến mấy ?”
Quản gia khổ: “Cô đến mấy , đều cho cô .”
Lục Chi Dương : “Tại với ?”
Quản gia : “Cô đến cũng , chỉ loanh quanh ở cổng mấy vòng, nghĩ chuyện nhỏ nhặt làm lo lắng, nên .”
Lục Chi Dương gật đầu: “Lần trách ông, chú ý hơn.”
Quản gia lời.
Lục Chi Dương dặn dò xong những việc , liền đến cửa phòng ngủ của Trần Lập Quả, cẩn thận đẩy cửa .
Căn phòng tràn ngập sự ngây thơ , đập mắt là màu vàng, trần nhà màu vàng, sàn nhà màu vàng, giường màu vàng, rèm cửa màu vàng, nhưng kỹ , sẽ phát hiện những hình vẽ màu vàng đều là những khối vuông hoạt hình, Lục Chi Dương vì Trần Lập Quả mà cũng những khối vuông hoạt hình gọi là SpongeBob.
Lúc mười một giờ đêm, Trần Lập Quả chiếc giường nhỏ của ngủ say sưa, chuyện ban ngày dường như ảnh hưởng gì đến , đứa trẻ vẫn ngủ ngon lành.
Lục Chi Dương tới, khuôn mặt đang ngủ của Trần Lập Quả, vẻ mặt lạnh lùng ban đầu dịu , cúi , nhẹ nhàng hôn lên trán Trần Lập Quả, đó vươn tay giúp Trần Lập Quả chỉnh bộ đồ ngủ, kéo chăn lên một chút, che cái bụng nhỏ trắng mềm của Trần Lập Quả.
Lục Chi Dương đây từng thế nào là yêu thương, cho đến khi một đứa con trai sức khỏe .
“Giản Giản.” Lục Chi Dương khẽ thì thầm: “Phải lớn lên thật nhé.” Anh xong, mới dậy từ từ lui ngoài.
Trần Lập Quả ngủ một giấc thật ngon. Cơ thể trẻ con, chất lượng giấc ngủ luôn cao, gần như mơ gì suốt đêm.
Ngày hôm , Trần Lập Quả Lục Chi Dương gọi dậy, lười biếng ngáp một cái, giường một lúc lâu mới : “Ba ba con còn ngủ một lát.”
Lục Chi Dương mái tóc tổ quạ của , dịu dàng, : “Hôm nay là cùng câu cá ? Giản Giản nữa ?”
Trần Lập Quả lúc mới chút tinh thần, dụi mắt, : “Muốn .” Tuy miệng , nhưng vẫn bất động lì giường.
Cho đến khi Lục Chi Dương bắt đầu giúp mặc quần áo.
Mặc xong quần áo, vệ sinh cá nhân xong, ăn sáng, Trần Lập Quả tỉnh táo mới cùng Lục Chi Dương khỏi nhà.
Lục Chi Dương xe : “Hôm nay chị họ của con cũng sẽ đến.”
Trần Lập Quả thấy hai chữ “chị họ” liền tỉnh táo hẳn, cuộc sống an nhàn làm cho suýt quên béng chuyện nữ chính.
Lục Chi Dương thấy Trần Lập Quả phản ứng, từ từ : “Giản Giản và họ hơn hai năm gặp mặt nhỉ.”
Trần Lập Quả và nước ngoài thời gian đó thì , khi về nhà, gặp Lục lão gia t.ử qua đời, nhà họ Lục hỗn loạn, Lục Chi Dương càng thể để Trần Lập Quả gặp những đó.
bây giờ thứ định, gặp mặt cũng .
Đến chỗ câu cá, Lục Chi Dương bế Trần Lập Quả xuống xe, tài xế xách đồ câu theo .
Chỗ câu cá là một trang viên phong cảnh hữu tình, khi Lục Chi Dương bế Trần Lập Quả bước thì bên trong khá nhiều .
Những đó thấy Lục Chi Dương đến, đều nhiệt tình chào đón, Trần Lập Quả đảo mắt quanh phòng, thấy một đám trẻ con đang chơi đùa cách cửa xa.
Lục Chi Dương luôn chú ý đến động tĩnh của con trai , nhận thấy ánh mắt của Trần Lập Quả, lập tức hỏi: “Giản Giản chơi với các chị ?”
Trần Lập Quả do dự, gật đầu.
Lục Chi Dương thấy , đặt Trần Lập Quả xuống đất, vỗ vỗ lưng , : “Đi .”
Trần Lập Quả chạm đất liền chạy bằng đôi chân ngắn cũn của .
Thấy bạn nhỏ tham gia, thái độ của bọn trẻ cũng khá nhiệt tình, đều mời Trần Lập Quả chơi đùa.
Trần Lập Quả làm vẻ mặt chút bối rối, ánh mắt đảo quanh đám đông, tìm thấy tìm – Lục Mỹ Thanh.
Cô bé hiện tại cảnh gia đình khá , lúc đang mặc một chiếc váy phồng màu hồng, bên cạnh thanh mai trúc mã của , mỉm .
Trần Lập Quả nghĩ nghĩ, : “Cậu tên gì .”
“Tôi tên Viên An Ca.” Thanh mai trúc mã còn tưởng Trần Lập Quả đang hỏi , lộ răng nanh: “Cậu thì .”
Trần Lập Quả cũng giải thích sự hiểu lầm , mở miệng : “Tôi Lục Gia Thụ.”
“Lục Gia Thụ, tên thật .” Viên An Ca , “Chúng câu cá ?”
Trần Lập Quả : “Được ạ.”
Viên An Ca như đối xử với trẻ con, một tay dắt Trần Lập Quả, một tay dắt Lục Mỹ Thanh, ba về phía ao cá cạn dành cho trẻ con.
Những đứa trẻ khác cũng ùa theo.
Viên An Ca đưa cần câu cá dành cho trẻ con cho Trần Lập Quả, còn dạy cách dùng, tuy Trần Lập Quả thấy cái cần câu khá ngốc nghếch, nhưng chịu nổi sự đáng yêu của trẻ con, cũng nhịn, tiếp tục giữ vẻ mặt ngây thơ của .
Khi Viên An Ca chuyện với Trần Lập Quả, Lục Mỹ Thanh cũng quấy rầy, mà bên cạnh mỉm , thể thấy tính cách cô bé cũng chút hướng nội, thích nhiều.
Viên An Ca thì khác, hoạt bát, : “Cậu tên Lục Gia Thụ ? Cậu mấy tuổi ?”
Trần Lập Quả chớp mắt: “Tôi bảy tuổi .”
Viên An Ca sững sờ, : “Cậu bảy tuổi ? Tôi còn tưởng...”
Trần Lập Quả: “...” Tưởng năm sáu tuổi đúng .
May mắn là Viên An Ca dường như nhận Trần Lập Quả vẻ vui khi hỏi câu , vội vàng chuyển chủ đề, : “Trước đây từng thấy đến chơi, còn đến nữa ?”
Trần Lập Quả : “Cái đó xem ba ba.”
Viên An Ca : “Vậy cũng chơi với nhé.”
Hai đứa trẻ đang vui vẻ giao lưu, phía vui.
Gia tộc họ Lục lớn, Lục Chi Dương là con trai thứ ba trong nhà, còn một chị gái mất sớm và một trai ước mơ trở thành nghệ sĩ, một cô em gái đại học.
Lục Mỹ Thanh tuy là em họ của Trần Lập Quả, nhưng thực quan hệ với nhà họ Lục xa, liên quan đến dòng chính của nhà họ Lục. Thêm đó, cha của Lục Mỹ Thanh thật sự chút cách đối nhân xử thế, trong diễn biến của thế giới gốc đắc tội với cha của Trần Lập Quả, gia chủ nhà họ Lục, Lục Chi Dương. Nếu thì lúc đó ôm cây đại thụ nhà họ Lục, rơi cảnh nhà tan cửa nát, lưu lạc tha hương.
Trong nhà họ Lục, ưa Lục Chi Dương thật nhiều, nhưng vì cục diện nên chỉ thể lén lút , mắng mỏ. Không ngờ thái độ đắn ảnh hưởng đến con cái của họ.
Thế nên cho đến khi Trần Lập Quả đẩy thẳng xuống hồ, vẫn nghĩ rằng với vẻ của , việc chiếm trái tim của đám trẻ là chuyện đơn giản.
khi rơi xuống nước, phát hiện – con , thể chỉ dựa vẻ , mà còn tài năng.
Hồ nước nông, Trần Lập Quả xuống nước xong thì ngớ , cũng , cứ thế mở mắt lên bờ.
Lúc bờ hỗn loạn một mảnh, là ai đẩy Trần Lập Quả xuống.
Trần Lập Quả buồn bã: “Hệ thống, họ nỡ lòng nào đẩy .”
Hệ thống: “Tại nỡ.”
Trần Lập Quả: “Tôi trai như , ngay cả còn nỡ để buồn!”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả: “Cậu thể nghi ngờ nhân phẩm của , nhưng thể nghi ngờ vẻ của .”
Hệ thống: “Cậu mới bảy tuổi.”
Trần Lập Quả: “Bạch Tuyết công chúa bảy tuổi kế hãm hại !”
Hệ thống: “...” A di đà Phật, bình tĩnh, g.i.ế.c là phạm pháp.
Bên lũ trẻ ồn ào như , lớn tự nhiên cũng chú ý tới, Lục Chi Dương vốn vẻ mặt nhàn nhạt đang cùng khác bàn chuyện, nhưng thấy ngoài cửa vang lên một tiếng hô lớn: “Có trẻ con rơi xuống nước !”
Lục Chi Dương khẽ nhíu mày, dậy bước nhanh tới. Và khi thấy rơi xuống hồ là Lục Gia Thụ, cả khuôn mặt liền trầm xuống.
Đứa trẻ nhà bình thường bao giờ gây chuyện, vẻ mặt ngơ ngác trong hồ nước, xung quanh tràn ngập tiếng ồn ào và tiếng của trẻ con, đứa trẻ thấy , mắt bỗng sáng lên, từ trong hồ nước bò dậy, loạng choạng mấy bước, vươn tay về phía , mềm mại gọi một tiếng ba ba.
Lục Chi Dương vẻ mặt cảm xúc, tiến lên bế Trần Lập Quả từ trong hồ nước lên.
Lúc những phục vụ xung quanh vội vàng mang đến khăn tắm sạch, Lục Chi Dương nhận lấy và quấn Trần Lập Quả .
“Xin , Lục tổng, là chúng trông chừng bọn trẻ.” Kẻ gây chuyện còn tìm thấy, chủ trang viên bắt đầu xin , ông vẻ mặt của Lục Chi Dương, trong lòng mắng đứa trẻ nghịch ngợm một ngàn .
Lục Chi Dương nhàn nhạt : “Trẻ con chơi đùa, cần để tâm.”
Chủ trang viên trợn tròn mắt, dường như ngờ Lục Chi Dương dễ dàng bỏ qua cho đứa trẻ đó như , ông : “ đúng đúng, đều là trẻ con, chơi đùa cũng nặng nhẹ.”
Lục Chi Dương gì nữa, chỉ : “Có thể phiền ông chuẩn cho một căn phòng ? Tôi quần áo cho thằng bé.”
Chủ trang viên nào dám , vội vàng dẫn Lục Chi Dương đến phòng.
Người khác , nhưng Trần Lập Quả rõ ràng Lục Chi Dương chỉ đang tức giận, mà còn tức giận, đều căng cứng, rõ ràng là đang cố gắng kìm nén cơn giận của .
Trần Lập Quả ngoan ngoãn trong lòng , cảm thán rằng trời ban cho vẻ như cũng khó tránh khỏi khác ghen ghét.
Hệ thống bật chế độ máy bay suốt, coi như Trần Lập Quả đang nhảm.
Vào đến phòng, Lục Chi Dương tiện tay khóa cửa.
Lục Chi Dương giúp Trần Lập Quả quần áo, khẽ hỏi: “Giản Giản ai đẩy con ?”
Trần Lập Quả từ từ lắc đầu.
Lục Chi Dương dáng vẻ của Trần Lập Quả, lửa giận trong lòng càng bùng cháy dữ dội, nhưng mặt lộ chút nào, chỉ : “Giản Giản còn chơi ?”
Trần Lập Quả đặt cằm lên vai Lục Chi Dương, : “Ba ba con buồn ngủ ...”
Lục Chi Dương “ừm” một tiếng: “Buồn ngủ thì ngủ ở đây một lát.”
Sau đó Lục Chi Dương thật sự ngoài nữa, cứ thế ở trong phòng canh Trần Lập Quả ngủ.
Trần Lập Quả vốn là cơ thể trẻ con, lúc quả thật chút buồn ngủ, giường, trong lòng cũng nghĩ nhiều, cứ thế ngủ .
Kết quả khi Trần Lập Quả tỉnh nữa thì ở nhà .
Vừa tỉnh dậy, Trần Lập Quả ngửi thấy trong nhà thoang thoảng mùi bánh quy nướng xong, ngọt ngào đậm đà, quyến rũ.
Quản gia thấy mở mắt, : “Thiếu gia tỉnh ạ.”
Trần Lập Quả gật đầu.
Quản gia : “Tiên sinh bảo nhà bếp nướng bánh quy cho thiếu gia, bây giờ ăn ạ?”
Trần Lập Quả ngọt ngào một tiếng: “Muốn ăn.”
Quản gia “ai” một tiếng, .
Lúc Lục Chi Dương từ lầu xuống, theo thói quen đến ghế sofa xuống, đó ôm Trần Lập Quả vẫn còn ngái ngủ lòng, : “Giản Giản đói ?”
Trần Lập Quả đói .
Lục Chi Dương hỏi Trần Lập Quả một chuyện khác, từ đầu đến cuối hề nhắc đến chuyện đẩy xuống nước.
Tuy Lục Chi Dương sẽ đòi công bằng cho Trần Lập Quả, nhưng với sự hiểu của Trần Lập Quả về Lục Chi Dương, chuyện tuyệt đối sẽ kết thúc đơn giản như .
Quả nhiên, đầy một tuần, Trần Lập Quả gặp khách mới ở nhà – một cặp vợ chồng, dẫn theo một đứa trẻ đến xin .
Cặp vợ chồng chút quen mắt, nhưng Trần Lập Quả quen thuộc với nhà họ Lục, nên cũng nhớ họ rốt cuộc là ai trong nhà họ Lục.
Lục Chi Dương lúc đó đang gọt trái cây cho Trần Lập Quả, thấy ba đến, ngẩng đầu lên, lười biếng : “Hôm nay gió gì đưa các vị đến đây .”
Người đàn ông đến vẻ mặt gượng, : “Lục tổng, chúng đến xin , hôm đó ở trang viên, con nhà nghịch ngợm quá...”
Lục Chi Dương đưa một miếng táo miệng Trần Lập Quả, ôn hòa : “Giản Giản còn nhớ chuyện ?”
Trần Lập Quả hiểu ý, lắc đầu lộ vẻ ngơ ngác: “Chuyện gì ạ.”
Lục Chi Dương , : “Không cần xin , xem, Giản Giản nhà còn nhớ nữa là.”
Vẻ mặt lúng túng của đàn ông càng đậm, : “Lục tổng, ngài đại nhân chấp tiểu nhân, đều là trẻ con...”
Lục Chi Dương nhàn nhạt : “Tôi chấp nhặt gì chứ?”
Vẻ mặt đàn ông méo mó một trận.
Lúc đứa trẻ đẩy Trần Lập Quả thể kìm nén sự tủi trong lòng, mở miệng òa lên.
Trần Lập Quả đang ăn táo ngơ ngác: “...”
Lục Chi Dương tiếng trẻ con , sắc mặt càng lạnh hơn, : “Mời về .”
Người đàn ông tức đến n.g.ự.c phập phồng, nhưng dám nổi giận với Lục Chi Dương, thế là một cái tát liền giáng xuống mặt con trai , giận dữ : “Khóc , cái gì mà , bảo mày tay tiện!”
Đứa trẻ bình thường cưng chiều, chịu nổi sự tủi , tát một cái xong lóc la lên: “Rõ ràng là ba ba cũng ghét đứa trẻ đó!”
Trần Lập Quả liên lụy một cách vô cớ: “...” Bảo bối tủi , nhưng bảo bối .
Lục Chi Dương lười tiếp, gọi bảo vệ , trực tiếp tiễn khách.
Thế là ba đang lóc ầm ĩ, cứ thế cưỡng chế đưa khỏi Lục trạch, quà cáp mang theo cũng ném ngoài, lời xin – Lục Chi Dương rõ ràng .
Trần Lập Quả nhai táo rôm rốp, dường như hề ba rời ảnh hưởng đến tâm trạng.
Lục Chi Dương dáng vẻ của , : “Giản Giản cũng tâm tư riêng .”
Trần Lập Quả sững sờ, đó phản ứng , Lục Chi Dương thấu đang giả ngốc.
Lục Chi Dương bận tâm Trần Lập Quả giả ngốc, tràn đầy yêu thương Trần Lập Quả, : “Giản Giản thế nào ba ba cũng thích, dù Giản Giản thông minh cũng , ba ba bảo vệ Giản Giản cả đời.”
Trần Lập Quả lời , lẽ cảm động, nhưng ngoài sự cảm động , chút rùng – một đàn ông như , nếu thật sự con ruột của ...
Trần Lập Quả cẩn thận hỏi: “Thống thống, rốt cuộc con ruột của ...”
Hệ thống: “Tôi .”
Trần Lập Quả: “Thế giới gốc nhắc đến ?”
Hệ thống: “Góc của thế giới gốc đều theo Lục Mỹ Thanh, ai con ruột .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-42-chuyen-phieu-luu-cua-qua-bao-3.html.]
Trần Lập Quả: “Cậu quan tâm .”
Hệ thống: “Cậu mới phát hiện ?”
Trần Lập Quả tủi : “Trước đây như .”
Hệ thống: “Đó là lúc còn trẻ.” Sau đó nó để ý Trần Lập Quả, tiếp tục niệm kinh của .
Không thể nhận câu trả lời từ hệ thống, nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn, mang theo nỗi sợ hãi về thế của , Trần Lập Quả cứ thế từ từ lớn lên.
Sáu năm đối với Trần Lập Quả, trải qua quá nhiều thế giới, chỉ như chớp mắt. Sáu năm qua, mối quan hệ giữa và Lục Chi Dương ngày càng thiết, Lục Chi Dương nuôi đứa con , thể là chu đáo mặt. Nếu Trần Lập Quả thật sự là một đứa trẻ, thì lẽ thật sự thể Lục Chi Dương nuôi thành một nhân tài.
tiếc là Trần Lập Quả trưởng thành , nên vẫn là Trần Lập Quả vô dụng đó.
May mắn là Lục Chi Dương cũng yêu cầu con trai xuất sắc đến mức nào, dù quyết định, đời sẽ bảo vệ Trần Lập Quả – đây là suy nghĩ của khi thế của Trần Lập Quả.
Đến tuổi học cấp hai, Trần Lập Quả thể ở nhà xem SpongeBob nữa, chỉ thể ngoan ngoãn đến trường.
Tuần đầu tiên học, Trần Lập Quả về nhà.
Tuần thứ hai học, Trần Lập Quả về nhà.
Tuần thứ ba học, Trần Lập Quả về nhà.
Tuần thứ tư học, Trần Lập Quả trốn học. Sau đó tìm nữ chính cũng trốn học, Lục Mỹ Thanh.
Lục Mỹ Thanh lẽ là một đứa trẻ ngoan, chỉ tiếc là thanh mai trúc mã mà cô bé thích ngoan lắm, thế là Trần Lập Quả tìm thấy Lục Mỹ Thanh và Viên An Ca đổi một đống xu bằng tiền tiêu vặt ở trung tâm trò chơi điện tử.
Trần Lập Quả trốn trong bóng tối: “Chậc chậc chậc, yêu sớm !”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả: “Không ngờ, nữ chính mày rậm mắt to, cũng thể làm chuyện như .”
Hệ thống: “Bao nhiêu tuổi thì tính là yêu sớm?”
Trần Lập Quả: “Ít nhất mười bốn!”
Hệ thống uể oải : “Viên An Ca mười lăm .”
Trần Lập Quả: “...”
Hệ thống: “Lục Mỹ Thanh mười bốn.”
Trần Lập Quả: “...”
Hệ thống: “Cậu mười ba.”
Khóe mắt Trần Lập Quả tràn nước mắt đau buồn, : “Tôi , im miệng .”
Trần Lập Quả đây vẫn luôn băn khoăn làm thế nào để tiếp cận Lục Mỹ Thanh, còn cách nào khác, Lục Chi Dương bảo vệ quá , ngay cả khi ngoài cũng theo, Trần Lập Quả thể tiếp xúc với nữ chính. Cho đến khi Trần Lập Quả bắt đầu học cấp hai, sự kiểm soát mới nới lỏng, và Trần Lập Quả cũng từ đó tìm thấy cơ hội.
Trần Lập Quả đeo cặp sách nhỏ, lén lút khu trò chơi.
Lục Mỹ Thanh và Viên An Ca đều để ý đang lén họ, hai đổi mấy trăm xu, chọn một máy chơi game đôi, cứ thế chơi.
Trần Lập Quả bên nhét một đồng xu máy gắp thú bông mặt .
Trần Lập Quả ở thế giới gốc, lên đại học mới đầu tiên đến khu trò chơi điện tử, cũng là để tìm mới , nhưng điều ảnh hưởng đến tài năng gắp thú bông của , Trần Lập Quả nhanh chóng nắm vững kỹ thuật, học kỹ năng tán gái thần thánh .
điều đáng buồn là, mà Trần Lập Quả tán là một đàn ông, hơn nữa còn là một đàn ông nghiêm túc. Từ đó thể thấy, việc Trần Lập Quả thất tình dường như định ngay từ đầu...
Viên An Ca và Lục Mỹ Thanh chơi vui vẻ, hai họ cũng để ý, ở một góc tối nào đó, đang một đôi mắt mang theo vẻ u oán chằm chằm họ.
Trần Lập Quả: “Tôi đang suy nghĩ.”
Hệ thống: “Ừm?”
Trần Lập Quả: “Họ còn nhận .”
Chưa đợi hệ thống trả lời, Trần Lập Quả dậy khỏi chỗ , tự tin : “ với khuôn mặt xinh như , họ lý do gì để quên nhỉ.”
Nói xong tới.
Sau đó Lục Mỹ Thanh , nghiêng đầu, câu đầu tiên mở miệng là: “Cậu là ai ?”
Trần Lập Quả: “...” Xem đủ .
Lục Mỹ Thanh nhận Trần Lập Quả, ngược Viên An Ca nhận , do dự : “Cậu là... Lục Gia Thụ?”
Trần Lập Quả: “Cậu còn nhận ?”
Viên An Ca : “Không ngờ thật sự là , trùng hợp quá.”
Trần Lập Quả : “Ừm, trùng hợp quá.”
Viên An Ca liếc trang phục của Trần Lập Quả, khẽ hỏi: “Cậu học ?”
Trần Lập Quả: “Ừm... học.”
Câu thật khéo, là , chứ cần , Viên An Ca cũng , : “Gặp là duyên phận, cùng chơi nhé?”
Trần Lập Quả: “Được thôi.” Yeah yeah yeah.
Sau đó ba đứa trẻ chơi trong khu trò chơi điện tử, chơi mãi cho đến giờ tan học buổi chiều.
Đến khi kết thúc, cặp sách của Trần Lập Quả đầy ắp thú bông, vốn định tặng hết thú bông cho Lục Mỹ Thanh, nhưng Lục Mỹ Thanh đeo cặp sách, trong lòng đang khó khăn ôm một con búp bê cỡ , thể cầm thêm thứ gì khác.
Trần Lập Quả thể mang thú bông về nhà, chỉ thể tiếc nuối vứt bỏ tất cả.
Viên An Ca : “Có cơ hội tìm chơi nhé.”
Trần Lập Quả gật đầu: “Được ạ.”
Viên An Ca : “Vậy tạm biệt nhé, Mỹ Thanh, thôi.”
Lục Mỹ Thanh khẽ một tiếng: “Tạm biệt.”
Đôi thanh mai trúc mã .
Trần Lập Quả bóng lưng của họ, thở dài thườn thượt, : “Đi thôi, Thống nhi, chúng cũng về nhà.”
Trần Lập Quả xe buýt, về đến nhà.
Quản gia mở cửa cho Trần Lập Quả, mỉm : “Thiếu gia về ạ?”
Trần Lập Quả hiểu luôn cảm thấy quản gia chút kỳ lạ, gật đầu : “Về ạ.”
Quản gia “ừm” một tiếng, ông : “Thiếu gia, đang đợi ở thư phòng.”
Trần Lập Quả: “...” Cảm giác lành chút nào.
Quản gia thấy vẻ mặt Trần Lập Quả cứng đờ, thở dài, ông : “Thiếu gia đừng sợ, thương nhất, ngoan ngoãn nhận là .”
Trần Lập Quả: “...” Huhu.
Quản gia mỉm với Trần Lập Quả, nhận lấy cặp sách của Trần Lập Quả, bảo Trần Lập Quả nhanh lên lầu kẻo Lục Chi Dương càng tức giận.
Trần Lập Quả đoán chắc chắn là chuyện trốn học bại lộ, nhưng khi bước thư phòng của Lục Chi Dương, vẫn giật .
Trên sàn thư phòng của Lục Chi Dương, hơn mười con thú bông lớn nhỏ, những con thú bông Trần Lập Quả quen thuộc – chính là những con vứt thùng rác.
Trong khoảnh khắc , Trần Lập Quả một nữa cảm nhận sâu sắc ham kiểm soát của Lục Chi Dương, Trần Lập Quả: “A, Thống thống, Lục Chi Dương là loại .”
Hệ thống: “Sợ ?”
Trần Lập Quả: “Kích thích quá!”
Hệ thống: “...”
Lục Chi Dương thấy Trần Lập Quả cúi đầu gì, còn tưởng dọa Trần Lập Quả sợ, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Giản Giản?”
Trần Lập Quả: “Ba ba, con sai .”
Lục Chi Dương : “Con sai ở ?”
Trần Lập Quả khẽ : “Con, con nên học.”
Lục Chi Dương : “Chỉ sai ở đó thôi ?”
Trần Lập Quả : “Con nên chơi game.”
Lục Chi Dương khẽ thở dài, : “Lại đây.”
Trần Lập Quả lề mề đến bên cạnh Lục Chi Dương.
Lục Chi Dương : “Con trốn bao nhiêu ?”
Trần Lập Quả: “Không ạ.” Cậu thề, đây là đầu tiên trốn học.
Lục Chi Dương cau mày, : “Giản Giản?”
Trần Lập Quả sững sờ, lập tức phản ứng tại Lục Chi Dương cau mày – trong mắt Lục Chi Dương, thể là đầu tiên trốn học, ai đầu trốn học mà thể tìm khu trò chơi điện tử, còn gắp nhiều thú bông như chứ?
Trần Lập Quả: “...” Tôi thật sự là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch .
Lục Chi Dương vươn tay ấn vai Trần Lập Quả, : “Giản Giản, còn gì nhận ?”
Trần Lập Quả tủi : “Con nên lừa ba ba.”
Lục Chi Dương : “Giản Giản gì, tại với ba ba?”
Trần Lập Quả thành tiếng.
Nếu là bình thường, Lục Chi Dương thấy Trần Lập Quả , chắc chắn mềm lòng ôm lòng dỗ dành , nhưng hôm nay những ý định dỗ dành, mà còn bình thản : “Cởi quần .”
Tiếng của Trần Lập Quả lập tức ngừng , kinh ngạc với hệ thống: “Hệ thống, diễn biến cốt truyện , ngờ tới đó.”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả: “Tôi còn chắc ba cắm sừng nữa!”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả: “Kích thích quá !”
Lục Chi Dương thấy Trần Lập Quả động, lặp một nữa, chỉ là giọng điệu nặng hơn: “Cởi quần .”
Trần Lập Quả c.ắ.n răng nghiến lợi, “xoẹt” một tiếng cởi quần của .
Sau đó Lục Chi Dương kéo Trần Lập Quả , ...
Khi Trần Lập Quả đ.á.n.h mông, cả đều từ chối, bởi vì trong đầu vang lên tiếng “hì hì hì” của hệ thống.
Hệ thống: “Không ngờ tới.”
Trần Lập Quả: “... Hệ thống bảo vệ ??”
Hệ thống: “Hình phạt thể chất tính .”
Trần Lập Quả: “...”
Hệ thống: “He he, thật kích thích.”
Trần Lập Quả hệ thống chế giễu một cách vô tình, thành một đẫm lệ.
Lục Chi Dương dùng sức, nhưng vỗ mấy cái, m.ô.n.g trắng nõn của Trần Lập Quả sưng lên, thế là cũng dừng tay, lạnh lùng hỏi: “Biết ?”
Trần Lập Quả thành tiếng: “Biết ạ.”
Lục Chi Dương khuôn mặt đẫm nước mắt của , trong lòng khẽ thở dài, cảm thán nuôi con thật là một kỹ năng. Không phạt , phạt đau lòng, : “ ở ?”
Trần Lập Quả : “Lần Giản Giản gì, nhất định sẽ với ba ba... hức hức.”
Lục Chi Dương : “Ừm, ngoan.” Anh kéo quần Trần Lập Quả lên, hôn lên má Trần Lập Quả, “Đừng nữa nhé.”
Trần Lập Quả: “Oa oa oa oa.” Khóc càng dữ dội hơn.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lục Chi Dương đau đầu : “Sao còn ? Ba ba dùng sức.”
Trần Lập Quả: “Oa oa oa oa.”
Lục Chi Dương : “Giản Giản?”
Trần Lập Quả: “Ba ba, ba ba còn yêu con ?” Cậu lộ vẻ mặt đáng thương.
Lục Chi Dương thấy lòng tan chảy thành một vũng nước, : “Yêu yêu yêu, ba ba yêu Giản Giản nhất.”
Trần Lập Quả thút thít: “Ba ba đừng đ.á.n.h Giản Giản nữa.”
Lục Chi Dương hôn lên mắt Trần Lập Quả, nhẹ nhàng : “Ừm, sẽ đ.á.n.h nữa.”
Trần Lập Quả: “...” Yeah, kế hoạch thành công.
Lục Chi Dương thấy Trần Lập Quả nữa, mới bắt đầu nghiêm túc giảng đạo lý cho Trần Lập Quả, : “Giản Giản trốn học, nếu Giản Giản gặp chuyện gì ở trường, thể với ba ba, ba ba sẽ giúp con giải quyết.”
Trần Lập Quả trong lòng Lục Chi Dương, lau hết nước mắt lên áo sơ mi của Lục Chi Dương, áp mặt n.g.ự.c Lục Chi Dương, chút buồn ngủ: “Ba ba con thích học.”
Lục Chi Dương : “Vậy Giản Giản thích gì?”
Trần Lập Quả : “Giản Giản thích ba ba nhất.”
Lục Chi Dương hài lòng, : “Ừm, ba ba cũng thích Giản Giản nhất.”
Sau đó Trần Lập Quả ngủ trong vòng tay ấm áp của Lục Chi Dương, bệnh tim của Trần Lập Quả tuy tái phát nữa, nhưng cơ thể yếu, một trận như cũng vô cùng hao tổn tâm lực.
Lục Chi Dương bế Trần Lập Quả lên, bước khỏi thư phòng, nhàn nhạt với giúp việc đang đợi bên ngoài: “Mang hết đồ bên trong ngoài vứt .”
Người giúp việc lời.
Lục Chi Dương khuôn mặt đang ngủ của Trần Lập Quả, chỉ cảm thấy đứa con của thứ đều , chỉ là luôn khiến sợ sẽ làm hư con trai ... Tuy chút lo xa, nhưng bảo bối mà bảo vệ, khác một cái, đều cảm thấy đó đang thèm .
Lúc Lục Chi Dương hề cảm thấy ham chiếm hữu của đối với Trần Lập Quả vấn đề gì, bảo bối nhỏ là do cưng chiều từ nhỏ, ham chiếm hữu thì chứ? Hơn nữa, ham chiếm hữu còn một lời giải thích danh chính ngôn thuận – họ là cha con.
Tác giả lời : Muốn Quả Lạp Tranh nhanh nhanh lớn lên, nhưng sợ lớn quá nhanh cốt truyện theo kịp = =, thôi, cứ theo trái tim (so tim