Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 36: Alpha Không Muốn Làm Alpha (6)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 04:51:28
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Là một Omega, Nguyễn Phi Phi từ nhỏ giáo d.ụ.c tìm một Alpha phù hợp với , lập gia đình, sinh con đẻ cái.

nền giáo d.ụ.c khiến Nguyễn Phi Phi trở thành một Omega đúng nghĩa, cô những sinh con, thậm chí còn bắt đầu căm ghét sự thật là một Omega.

Rõ ràng cô thể làm hơn Alpha ở những lĩnh vực khác, tại định sẵn chỉ thể kết hôn sinh con?

Ý nghĩ thúc đẩy Nguyễn Phi Phi làm những điều mà các Omega khác thể tưởng tượng , cô dùng t.h.u.ố.c ức chế, giả dạng thành một Beta, trộn quân đội, thậm chí còn trộn tiền tuyến. Tài năng y học của cô khiến cô làm việc thuận lợi, hề thua kém những xung quanh, thực tế củng cố niềm tin trong lòng Nguyễn Phi Phi – cô làm Omega.

Tuy nhiên, cấu tạo sinh lý dường như đang chế giễu sự ngây thơ của Nguyễn Phi Phi, khi kỳ phát tình đến, t.h.u.ố.c ức chế mất tác dụng vốn , Nguyễn Phi Phi sụp đổ.

May mắn trong bất hạnh là cô xin nghỉ phép sớm, rời khỏi quân đội, một vội vã trở về nhà.

Tuy nhiên, pheromone Omega Nguyễn Phi Phi ngừng dụ dỗ các Alpha xung quanh, pheromone nồng nặc đủ để khiến các Alpha khác mất lý trí, Nguyễn Phi Phi thậm chí còn cảm nhận những ánh mắt đ.â.m từ xung quanh.

Cảm giác khiến Nguyễn Phi Phi tuyệt vọng, cô như một loài động vật ăn cỏ đáng thương, lúc đang chạy trốn lãnh địa của động vật ăn thịt, chỉ cần dừng một chút sẽ động vật ăn thịt xé nát.

Trong lòng càng sốt ruột, hành động càng hoảng loạn, Nguyễn Phi Phi loạng choạng ngã xuống đất, lòng bàn tay cô trầy xước, m.á.u đỏ tươi chảy – một tia m.á.u giống như tiếng s.ú.n.g hiệu đột ngột vang lên đường đua, khiến một Alpha vẫn luôn theo dõi cô mất kiểm soát.

Nguyễn Phi Phi hét lên một tiếng, cô vác ngang eo, tầm cuồng, Alpha ôm cô tỏa pheromone cực kỳ xâm lược, ôm chặt Nguyễn Phi Phi, mặc cho Nguyễn Phi Phi giãy giụa thế nào cũng thể thoát khỏi tay .

“Đừng –” Nguyễn Phi Phi hét lên, đập đang vác cô, nước mắt cô chảy dài má, trong lòng tràn ngập sự tuyệt vọng thể kìm nén, xong – cuộc đời cô – kết thúc .

Nguyễn Phi Phi nức nở, đầu óc vì yếu tố sinh lý và tâm lý kép mà trở nên hỗn loạn, cô khó thể tưởng tượng nếu cứ thế đ.á.n.h dấu, sẽ đối mặt với điều gì.

Alpha đang vác Nguyễn Phi Phi hề mềm lòng vì tiếng của cô, vác Nguyễn Phi Phi thẳng một góc nào đó, cơ thể Nguyễn Phi Phi dần mềm nhũn, cô còn sức lực, như một con búp bê rách nát vác , cô , chuyện kết thúc

“Phi Phi, Phi Phi.” Một giọng trầm thấp và quen thuộc vang lên, thần trí Nguyễn Phi Phi vẫn mơ hồ, thể hiểu , cô cảm thấy một đôi tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho , động tác dịu dàng.

“Phi Phi, chứ.” Thuốc ức chế cơ thể, làm dịu nỗi đau do kỳ phát tình mang , Nguyễn Phi Phi dần tỉnh từ cơn hôn mê, mắt cô cuối cùng cũng tiêu cự, rõ chuyện gì đang xảy mắt.

Alpha bắt cóc cô trói ở một bên, Lục Vân Kỳ lẽ ở nhà, lúc đang lo lắng cô.

“Oa!!!” Không kìm nữa, Nguyễn Phi Phi lao vòng tay Trần Lập Quả, cô ôm chặt lấy Trần Lập Quả, như nắm lấy cọng rơm cuối cùng, cô : “Cứu mạng, cứu ! Tôi làm Omega nữa, làm Omega nữa!”

Trần Lập Quả nhẹ nhàng vỗ lưng Nguyễn Phi Phi, an ủi cảm xúc của cô.

Nguyễn Phi Phi nức nở, cô : “Tôi sợ quá, Vân Kỳ, sợ quá.”

Trần Lập Quả : “Không , .” Cậu xoa đầu Nguyễn Phi Phi, , “Có ở đây mà.”

Nguyễn Phi Phi mắt lệ nhòa Trần Lập Quả, thần kinh và cơ thể căng thẳng bấy lâu đều thả lỏng – cô ngủ trong vòng tay Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả ôm Nguyễn Phi Phi, chuẩn về nhà.

Alpha trói lúc mặt đầy tức giận, miệng ngừng phát tiếng ư ử, Trần Lập Quả liếc một cái, : “Thích một , thì theo đuổi t.ử tế ?”

Người đó: “…”

Trần Lập Quả : “Loại như , ở chỗ chúng sẽ thiến đấy.”

Người đó: “…”

Trần Lập Quả : “Anh bạn, báo cảnh sát , bảo trọng.” Trước khi , cũng cởi dây trói .

Người đó: “Ư ư ư.”

Sau khi đón Nguyễn Phi Phi, Trần Lập Quả vội vã về nhà, pheromone cô gái giống như phấn hoa ngừng tỏa trong tự nhiên, điên cuồng thu hút ong và các loại côn trùng khác, nếu để ngoài đường quản chắc chắn sẽ gặm đến còn xương.

Về đến nhà, Trần Lập Quả đang định mở cửa, nhưng phát hiện cửa nhà khóa, sững , phản ứng đầu tiên là ngoài quên khóa cửa, bước một bước, thấy giọng mặn nhạt của Tần Bộ Nguyệt: “Cậu ?”

Cơ thể Trần Lập Quả căng cứng, suýt chút nữa làm rơi Nguyễn Phi Phi trong vòng tay.

Biểu hiện của Tần Bộ Nguyệt lúc , giống như một chồng phát hiện vợ hẹn hò với ông hàng xóm, lạnh lùng liếc Nguyễn Phi Phi trong vòng tay Trần Lập Quả, : “Chỉ vì cô ?”

Trần Lập Quả: “…” Cậu gì, trực tiếp ôm Nguyễn Phi Phi vẫn còn đang nức nở về phòng ngủ.

Ánh mắt Tần Bộ Nguyệt lạnh lẽo, hành động của Trần Lập Quả, tuy gì, nhưng ai cũng thể thấy sự bất mãn của .

Trần Lập Quả đặt Nguyễn Phi Phi lên giường, đang định ngoài, nhưng Nguyễn Phi Phi nắm chặt cánh tay, Nguyễn Phi Phi khóe mắt vẫn còn vương lệ, trông vô cùng đáng thương, cô : “Đừng …”

Trần Lập Quả Tần Bộ Nguyệt chằm chằm, cảm thấy lưng nổi lên một lớp mồ hôi lạnh mỏng.

Nguyễn Phi Phi vẫn còn run rẩy, cô : “Tôi sợ quá –”

Trần Lập Quả thở dài, xoa trán Nguyễn Phi Phi, : “Đừng sợ, ở đây mà.”

Nguyễn Phi Phi khẽ ừ một tiếng.

“Hừ.” Thấy cảnh , ngoài cửa truyền đến tiếng hừ lạnh lùng của ai đó, Tần Bộ Nguyệt lạnh, “Cậu hóa thật sự thích cô ?”

Trần Lập Quả: “…”

Tần Bộ Nguyệt tiếp tục : “Cũng đúng, là một Alpha, thích Omega là chuyện bình thường.”

Trần Lập Quả nghiến răng : “Im miệng.”

Tần Bộ Nguyệt càng tức giận hơn, lạnh lùng : “Im miệng? Lục Vân Kỳ, tư cách gì mà bảo im miệng?”

Trần Lập Quả Nguyễn Phi Phi quá nhiều chuyện nên , thấy Nguyễn Phi Phi mơ màng dường như sắp ngủ, liền nhẹ nhàng buông tay.

Nguyễn Phi Phi hừ một tiếng, cuối cùng cũng tỉnh .

Trần Lập Quả dậy đến cửa, : “Chúng ngoài chuyện.”

Tần Bộ Nguyệt lạnh lùng liếc Nguyễn Phi Phi, làm khó Trần Lập Quả nữa, đồng ý với đề nghị của .

Ra ngoài, câu đầu tiên của Tần Bộ Nguyệt là: “Cậu thích cô ?”

Trần Lập Quả ghế sofa, như một tảng đá đông cứng: “Tôi chỉ coi cô là em gái.”

Tần Bộ Nguyệt : “Ồ?”

Trần Lập Quả: “Huống hồ thích cô , thì liên quan gì đến .”

Tần Bộ Nguyệt nhàn nhạt : “Cậu là vật thí nghiệm mà ưng ý nhất, đương nhiên liên quan đến .”

Theo lý mà , Trần Lập Quả câu , đáng lẽ tức giận, nhưng chỉ mím môi, lộ vẻ mặt căng thẳng.

Tần Bộ Nguyệt mặt , hiểu thấy xót xa, nhưng nhanh xử lý xong cảm xúc nên , : “Lục Vân Kỳ, là của .”

Trần Lập Quả từ từ ngẩng đầu, chằm chằm mặt Tần Bộ Nguyệt, : “Chúng làm một giao dịch .”

Tần Bộ Nguyệt ngờ Trần Lập Quả đột nhiên đề nghị làm giao dịch với , chút hứng thú, liền : “Giao dịch gì.”

Trần Lập Quả : “Tôi làm vật thí nghiệm của .”

Đồng t.ử Tần Bộ Nguyệt co .

Trần Lập Quả : “Anh biến Nguyễn Phi Phi thành Alpha.”

Tần Bộ Nguyệt lời Trần Lập Quả , trong lòng bỗng dâng lên cơn giận dữ bừng bừng, giọng lạnh như băng: “Cậu – đang ?”

Trần Lập Quả vẻ mặt bình tĩnh, như đang chuyện liên quan đến , : “Đương nhiên rõ.”

Tần Bộ Nguyệt trực tiếp đ.ấ.m một cú làm vỡ tan bàn thủy tinh mặt, : “Lục Vân Kỳ, giỏi lắm.”

Trần Lập Quả khẽ cụp mắt xuống, dường như đối mặt với ánh mắt của Tần Bộ Nguyệt.

Tần Bộ Nguyệt gật đầu, mỉa mai: “Đương nhiên thể – tại thể, Lục Vân Kỳ, nếu đây là điều yêu cầu, dựa cái gì mà đồng ý với ?”

Trần Lập Quả dường như thở phào nhẹ nhõm.

Tần Bộ Nguyệt đầu, về phía phòng ngủ, : “Cô hy sinh nhiều như vì cô ?”

Trần Lập Quả lạnh lùng : “Cô cần .”

Tần Bộ Nguyệt gật đầu: “Như ý .”

Anh xong liền bỏ , vẻ mặt rõ ràng là tức giận đến cực điểm.

Trần Lập Quả Tần Bộ Nguyệt rời , cho đến khi Tần Bộ Nguyệt đóng sầm cửa , cơ thể mới từ từ thả lỏng.

Hai coi như đạt thỏa thuận như .

Giấc ngủ của Nguyễn Phi Phi đặc biệt dài, ngay cả trong mơ, cô cũng thể ngủ yên, trong đầu là những hình ảnh hỗn loạn, khiến cô cảm thấy vô cùng bối rối và kinh hoàng.

sâu thẳm trong ý thức của cô, mơ hồ thấy một giọng dịu dàng đang an ủi cô, giọng khiến cô suy sụp tinh thần, mà vượt qua .

Nguyễn Phi Phi cảm thấy cái ôm ấm áp, giọng cũng dịu dàng, thần kinh căng thẳng của cô cuối cùng cũng thả lỏng, còn ác mộng xâm chiếm nữa.

Trần Lập Quả dỗ Nguyễn Phi Phi đang gặp ác mộng như dỗ trẻ con, cô gái kích thích nhỏ, ước chừng mất một thời gian dài mới thể hồi phục.

Sau khi dỗ Nguyễn Phi Phi xong, Trần Lập Quả liền làm bữa tối cho một – là món bít tết còn sót trong tủ lạnh, nước sốt vẫn là tiêu đen.

Trần Lập Quả đang nghĩ gì, lúc ăn cơm chút lơ đãng, đợi đến khi ăn hết cả miếng bít tết, mới như chuẩn tâm lý xong, nghiêm túc hỏi hệ thống: “Thống thống, biến thành Omega thật sự cần cắt chim chim chứ?”

Hệ thống lạnh: “Dù cũng vô dụng , cắt thì chứ.”

Trần Lập Quả: “…” Nói lý, thể phản bác.

Trần Lập Quả : “Tuy tác dụng gì, nhưng trong lòng vượt qua cửa ải .”

Hệ thống: “Lúc đồng ý mà sảng khoái thế!?”

Trần Lập Quả đỏ mặt: “Cái là lo cho Phi Phi .”

Hệ thống vệt đỏ đáng ngờ mặt Trần Lập Quả, cảm thấy nghi ngờ lời Trần Lập Quả .

Trần Lập Quả : “Dù nó cũng theo nhiều năm như , công lao cũng khổ lao, cứ thế mà vứt bỏ, vô tình ?”

Hệ thống mất một lúc lâu mới nhận Trần Lập Quả đang về chim chim của , giọng méo mó : “Cậu tự hỏi Tần Bộ Nguyệt , !”

Nói xong liền im bặt, mặc cho Trần Lập Quả gọi thế nào cũng .

Trần Lập Quả thấy hệ thống thèm để ý đến nữa, trong lòng chút buồn, đây hệ thống luôn hỏi là trả lời, bây giờ cứ thèm để ý đến , hướng tiến hóa AI của hệ thống vấn đề lớn .

Nguyễn Phi Phi tỉnh dậy, trời sáng rõ. Cô mơ hồ nhớ chuyện xảy ngày hôm qua, khuôn mặt vốn chút sắc máu, trở nên trắng bệch vô cùng.

Nguyễn Phi Phi từ từ bò dậy khỏi giường, đẩy cửa phòng ngủ , liền thấy Trần Lập Quả đang trong phòng khách.

Trần Lập Quả ngủ ghế sofa, ánh nắng vàng rực chiếu thẳng mặt , tạo thành những vệt sáng lốm đốm, còn vẻ lạnh lùng và nghiêm nghị thường ngày, biểu cảm của trông vô cùng an lành, cứ như một thiên thần lạc xuống trần gian.

Mắt Nguyễn Phi Phi lóe lên, cô khẽ gọi: “Lục thiếu tướng.”

Trần Lập Quả chợt tỉnh giấc, trong mắt vẫn còn chút mơ màng, rõ ràng phản ứng kịp: “Cậu tỉnh .”

Nguyễn Phi Phi khẽ ừ một tiếng, nhớ điều gì đó, chút ngại ngùng : “Hôm qua, làm phiền .”

Trần Lập Quả : “Cảm thấy khá hơn ?”

Nguyễn Phi Phi gật đầu, cô do dự một lát, vẫn hỏi: “Người, hôm qua ?”

Trần Lập Quả lúc mới nhớ Alpha trói vẫn thả, vốn định hôm nay xem thử, kết quả ngủ

Trần Lập Quả : “Anh trói , bình tĩnh chắc sẽ tự thoát thôi.”

Nguyễn Phi Phi trợn tròn mắt, dường như lời Trần Lập Quả dọa sợ.

Trần Lập Quả hề quan tâm Alpha đó thế nào, bây giờ chuyện quan trọng hơn cần hỏi Nguyễn Phi Phi, gọi một tiếng: “Phi Phi.”

Nguyễn Phi Phi khẽ đáp một tiếng.

Trần Lập Quả hỏi một câu hỏi đổi cuộc đời Nguyễn Phi Phi, hỏi cô: “Cậu trở thành Alpha ?”

Nhiều năm , Nguyễn Phi Phi vẫn nhớ sự cẩn trọng của Trần Lập Quả khi hỏi cô câu hỏi , lúc đó cô thậm chí còn thể nhớ sự dịu dàng trong mắt Trần Lập Quả. tràn đầy căm hận đối với bản trong quá khứ, cô chỉ thấy sự quan tâm của Trần Lập Quả, mà nhận sự nhẫn nhịn và quyết đoán của .

Nguyễn Phi Phi tưởng nhầm, nghi hoặc : “Anh gì?”

Trần Lập Quả nghiêm túc, rõ ràng lặp một nữa, : “Cậu trở thành Alpha ?”

Đây thật là một câu hỏi nực , Nguyễn Phi Phi khổ nghĩ, cô : “Ước mơ lớn nhất của , chính là trở thành Alpha.”

Trần Lập Quả trong lòng hiểu rõ.

Nguyễn Phi Phi : “ cũng , điều đó là thể.” Từ giây phút chào đời, cô định sẵn cả đời , chỉ thể là một Omega.

Tuy nhiên Trần Lập Quả : “Tôi quen một .”

Nguyễn Phi Phi vẫn mơ hồ.

Trần Lập Quả tiếp tục : “Anh thể biến Omega thành Alpha.”

Đôi mắt Nguyễn Phi Phi lập tức sáng lên, cô run rẩy xác nhận: “Từ Omega biến thành Alpha? Thật ?”

“Đương nhiên là thật.” Giọng Trần Lập Quả bình thản, rõ ràng định cho Nguyễn Phi Phi , vì điều sẽ trả giá như thế nào.

Nguyễn Phi Phi lắc đầu, điều thể, nhưng biểu cảm của cô vô cùng kích động, Trần Lập Quả liếc mắt một cái nhận cô tràn đầy khao khát về điều đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-36-alpha-khong-muon-lam-alpha-6.html.]

Trần Lập Quả : “Tin .”

Nguyễn Phi Phi liền tin, cô cảm giác, Trần Lập Quả tuyệt đối sẽ lừa cô.

Trần Lập Quả thở dài: “ trở thành Alpha cái giá của nó, sẽ con của riêng nữa.”

Biểu cảm phấn khích của Nguyễn Phi Phi hề giảm.

Trần Lập Quả xoa đầu cô, : “Phi Phi, cho ba ngày để suy nghĩ, ?”

Nguyễn Phi Phi , cần suy nghĩ nữa, chỉ lập tức biến thành Alpha, nhưng đối mặt với Trần Lập Quả với vẻ mặt u sầu mắt, lời từ chối của cô cuối cùng vẫn , cô : “Được, sẽ suy nghĩ kỹ.”

Trần Lập Quả , cô sớm đưa quyết định.

Ba ngày, là dành cho Nguyễn Phi Phi, cũng là dành cho Trần Lập Quả, mặc dù Trần Lập Quả tìm Tần Bộ Nguyệt xác nhận tiểu của rốt cuộc giữ , nhưng chút hổ còn sót ngăn cản làm điều đó.

Bên Trần Lập Quả và Nguyễn Phi Phi chìm trong sự giày vò ngọt ngào, bên Tần Bộ Nguyệt thực sự đang giày vò, ngờ, Trần Lập Quả thực sự nguyện ý vì Nguyễn Phi Phi mà từ một Alpha biến thành Omega.

Theo Tần Bộ Nguyệt, thà từ Alpha biến thành Omega, thà chọn cái c.h.ế.t.

Vậy Trần Lập Quả vì Nguyễn Phi Phi, chọn một việc còn đáng sợ hơn cái c.h.ế.t, điều thể lên điều gì? Nói lên Nguyễn Phi Phi còn quan trọng hơn cả tính mạng của ?

Nghĩ đến đây, tâm trạng Tần Bộ Nguyệt tệ đến cực điểm, từ Trần Lập Quả , Trần Lập Quả còn suy nghĩ ba ngày.

Trong ba ngày , Tần Bộ Nguyệt thậm chí còn nảy sinh ý nghĩ nếu Trần Lập Quả từ chối , thì mấy.

Ý nghĩ khiến Tần Bộ Nguyệt cảm thấy nực vô cùng, vẫn luôn cải tạo Trần Lập Quả thành hình dáng mong , nhưng khi ngày thực sự đến, chút sợ hãi.

Ba ngày đối với ba họ đều dài như cả năm.

Nguyễn Phi Phi trì hoãn thêm một khắc nào, Tần Bộ Nguyệt khao khát sự từ chối của Trần Lập Quả, còn Trần Lập Quả thì lo lắng cho tiểu của .

Thật trùng hợp, trong ba ngày đó, cả ba đều ngủ đủ vài tiếng, Nguyễn Phi Phi và Tần Bộ Nguyệt đều những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu giày vò, thể nào ngủ , còn Trần Lập Quả thì

Trần Lập Quả cố sức tự sướng, cứng , ngủ một lát, tiếp tục tự sướng.

Hệ thống sắp Trần Lập Quả làm cho sụp đổ: “Cậu rốt cuộc làm gì?!”

Trần Lập Quả: “Lỡ mà cắt thật, xem khi cắt dùng chứ.”

Hệ thống: “Không cứng !!! Cậu yên tĩnh một chút !!!”

Trần Lập Quả: “Chuyện yên tĩnh ! Đây còn đáng sợ hơn cả phẫu thuật cắt cụt chi đấy!”

Hệ thống: “…Không cắt , đừng tự sướng nữa!”

Trần Lập Quả: “Thật giả, đừng lừa nhé.”

Hệ thống: “Không lừa !”

Trần Lập Quả: “Ồ, ngủ đây.” Nói xong nhắm mắt .

Hệ thống thở phào nhẹ nhõm, thấy Trần Lập Quả u oán hỏi: “Không cắt sớm chứ…”

Hệ thống: “…”

Trần Lập Quả: “Tôi sắp tự sướng đến trầy da .”

Hệ thống nghiến răng nghiến lợi: “Tôi với đó , tự nhớ!”

Trần Lập Quả gãi gãi tóc, cảm thấy hình như chút ấn tượng mơ hồ, : “Hình như là thật.”

Hệ thống đợi một lúc lâu, thấy Trần Lập Quả gì, mới phát hiện Trần Lập Quả ngủ .

Hệ thống: “…” Á á á!!! Hắn điên !!!

Hẹn ước ba ngày đến, ba gặp tại nhà Trần Lập Quả.

Không khí giữa họ chút kỳ lạ, Tần Bộ Nguyệt mặt mày u ám, Nguyễn Phi Phi mặt đầy phấn khích, Trần Lập Quả tinh thần phấn chấn.

Tần Bộ Nguyệt mở lời , : “Cậu nghĩ kỹ ?”

Trần Lập Quả ừ một tiếng.

Nguyễn Phi Phi trực giác thấy cảm giác giữa hai chút đúng, nhưng cô niềm vui sắp biến thành Alpha làm cho choáng váng, đào sâu thêm nữa.

Tần Bộ Nguyệt liếc Nguyễn Phi Phi một cái, gần như ngay lập tức, xác định Trần Lập Quả tuyệt đối chuyện của cho Nguyễn Phi Phi , nếu mặt Nguyễn Phi Phi thể chỉ sự phấn khích, : “Quyết định xong , thì ký .” Anh , lấy một tập tài liệu từ cặp , đặt mặt Nguyễn Phi Phi.

Nguyễn Phi Phi cầm tài liệu lên xem, mới phát hiện đây là một thỏa thuận bảo mật, đại ý là ca phẫu thuật của Nguyễn Phi Phi là bí mật, tiết lộ cho khác , khi phẫu thuật xong, Nguyễn Phi Phi sẽ một phận mới, phận Alpha. Điều cũng nghĩa là, ký thỏa thuận , Nguyễn Phi Phi sẽ còn là Nguyễn Phi Phi nữa.

Nguyễn Phi Phi ngờ một tài liệu như , nhất thời chút do dự.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tần Bộ Nguyệt lạnh lùng : “Nếu ngay cả giác ngộ cũng , thì làm Alpha làm gì.”

Trần Lập Quả chút thôi, nhưng cuối cùng vẫn khuyên Nguyễn Phi Phi, mà nhẹ nhàng : “Dù chọn thế nào, cũng ủng hộ .”

Nguyễn Phi Phi Trần Lập Quả một cái, cô : “Lục thiếu tướng, tại với như .”

Trần Lập Quả : “Có lẽ vì trông giống em gái .”

Nguyễn Phi Phi câu , dường như thở phào nhẹ nhõm, cô sợ nếu Trần Lập Quả thích , mà thể đáp .

Nguyễn Phi Phi : “Cảm ơn , Lục thiếu tướng.”

Tần Bộ Nguyệt hai tương tác, tay cầm bút càng lúc càng siết chặt.

Nguyễn Phi Phi cầm bút máy, ký tên một cách trôi chảy tài liệu.

Với một tiếng “Rắc”, cây bút trong tay Tần Bộ Nguyệt bóp nát.

Nguyễn Phi Phi do dự gọi: “Tần ?”

Tần Bộ Nguyệt lạnh lùng liếc cô, : “Đừng hối hận.” Câu đừng hối hận , với Trần Lập Quả, với Nguyễn Phi Phi.

Nguyễn Phi Phi trong lòng nghĩ thể hối hận , cô , trong tương lai xa, sẽ hối hận đến mức ngược thời gian.

Tần Bộ Nguyệt thu tài liệu, đóng sầm cửa bỏ .

Giữa hai hàng lông mày Trần Lập Quả mang theo vẻ mệt mỏi nhàn nhạt, nhưng Nguyễn Phi Phi với vẻ mặt vô cùng dịu dàng – ngay khoảnh khắc ký tài liệu, thanh tiến độ đầu Nguyễn Phi Phi trực tiếp từ 0% biến thành 90%, ước chừng khi phẫu thuật xong, Trần Lập Quả thể rời khỏi thế giới .

Trần Lập Quả trong lòng cảm thán, Nguyễn Phi Phi thật là một cô gái đáng yêu, thế giới hình như là thế giới tốn ít thời gian nhất

Nguyễn Phi Phi lúc chìm đắm trong sự phấn khích sắp biến thành Alpha mà thể thoát , cô tưởng đây chỉ là một giấc mơ xa vời, nhưng bây giờ vì Trần Lập Quả, giấc mơ sắp thành hiện thực .

Nguyễn Phi Phi Trần Lập Quả đang trầm tư ghế sofa, kìm nén sự xúc động trong lòng, tiến lên ôm Trần Lập Quả một cái thật chặt, cô cảm ơn, cảm ơn.

Trần Lập Quả vỗ vai cô, nhưng một lời nào.

Tần Bộ Nguyệt là một làm việc hiệu quả, vì đạt thỏa thuận với Trần Lập Quả, nhanh chóng bắt tay việc cải tạo Nguyễn Phi Phi.

Việc biến một Omega thành Alpha khó khăn hơn, tốn nhiều thời gian hơn, nhưng kỹ thuật trưởng thành, tồn tại bất kỳ rủi ro nào. Vấn đề duy nhất là chi phí quá cao.

Đương nhiên, những chuyện Trần Lập Quả hề lo lắng, dù cũng là đàn ông chín chữ tiền gửi.

Rất nhanh, Nguyễn Phi Phi của Tần Bộ Nguyệt đón , lâu , “Nguyễn Phi Phi” vị quân y bất ngờ t.ử vong trong một trận chiến, từ đó Nguyễn Phi Phi còn là Nguyễn Phi Phi nữa.

Căn phòng của Trần Lập Quả trống rỗng, Tần Bộ Nguyệt nhân lúc Nguyễn Phi Phi mà thừa cơ giáng họa, ngược tin tức gì.

Trần Lập Quả hiểu cảm thấy một tia buồn bã, chỉ thể cô đơn bầu bạn với hệ thống.

Tần Bộ Nguyệt biến mất, liền biến mất nửa năm, khi Trần Lập Quả đều tưởng sẽ xuất hiện nữa, mới xuất hiện.

Lúc đó Trần Lập Quả ngoài mua đồ, về đến nhà thấy Tần Bộ Nguyệt ghế sofa nhà .

Trần Lập Quả lặng lẽ ổ khóa, phát hiện ổ khóa vẫn nguyên vẹn – đến Tần Bộ Nguyệt đến, hình như cũng là dùng chìa khóa mở cửa thì

Tần Bộ Nguyệt : “Về ?”

Trần Lập Quả : “Ừm.”

Tần Bộ Nguyệt : “Mua gì ?”

Trần Lập Quả : “Rau.”

Tần Bộ Nguyệt : “Cậu vẫn ít như .” – Ít , hệ thống câu chỉ .

Trần Lập Quả đáp lời, mở tủ lạnh , bắt đầu sắp xếp đồ mua.

Tần Bộ Nguyệt tò mò : “Thấy , hề căng thẳng ?”

Trần Lập Quả nhàn nhạt : “Có gì mà căng thẳng.”

Tần Bộ Nguyệt chút yêu thích thái độ đương nhiên của Trần Lập Quả, đến lưng Trần Lập Quả, trực tiếp ôm lấy eo Trần Lập Quả, : “Có nhớ ?”

Trần Lập Quả trong lòng thành thật nhớ , mỗi đêm hệ thống thèm để ý đến , đều vô cùng nhớ , nhưng miệng đương nhiên thể thừa nhận, thế là gì cả.

Tần Bộ Nguyệt : “Ca phẫu thuật của Nguyễn Phi Phi kết thúc .”

Cơ thể Trần Lập Quả cứng đờ một chút.

Tần Bộ Nguyệt khẽ thở tai Trần Lập Quả, : “Cô biến thành một Alpha giống như .” Anh xong, từ trong lòng lấy một tấm ảnh, đưa cho Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả cầm lấy, đó là một phụ nữ tuấn, phụ nữ mặc quân phục, giữa hai hàng lông mày tràn đầy khí chất hùng, tuy mơ hồ vẫn thấy bóng dáng Nguyễn Phi Phi, nhưng cho dù là quen thấy, ước chừng cũng chỉ nhận một hai phần.

Ý nghĩ đầu tiên của Trần Lập Quả khi thấy tấm ảnh là – Nguyễn Phi Phi biến thành Alpha , tại vẫn ?!

Tần Bộ Nguyệt : “Cậu thích ?”

Trần Lập Quả bỏ ảnh túi: “Tôi chỉ coi cô là em gái.”

“Em gái.” Tay Tần Bộ Nguyệt luồn trong áo Trần Lập Quả, từ từ xoa nắn eo Trần Lập Quả, lạnh một tiếng, : “Tôi một trai như .”

Trần Lập Quả mím môi, vẻ mặt chút căng thẳng.

Tần Bộ Nguyệt : “Sao , vui ?”

Trần Lập Quả gì.

Tần Bộ Nguyệt vẻ mất hứng, trực tiếp buông Trần Lập Quả , đến chiếc hộp mang đến, trực tiếp lấy một ống t.h.u.ố.c tiêm từ bên trong, đưa cho Trần Lập Quả: “Tự dùng .”

Trần Lập Quả : “Đây là gì?”

Tần Bộ Nguyệt lạnh: “Chẳng lẽ quên giao dịch hứa với ?”

Trần Lập Quả dường như nhớ điều gì đó, tai ửng hồng một chút, tay run rẩy, từ từ nhận lấy ống t.h.u.ố.c tiêm trong tay Tần Bộ Nguyệt.

Trần Lập Quả : “Dùng thế nào.”

Nụ của Tần Bộ Nguyệt mang theo chút ác ý, : “Bôi phía .”

Trần Lập Quả nghiến răng, định nhà vệ sinh, nhưng Tần Bộ Nguyệt túm chặt lấy, : “Ngay tại đây, dùng.”

“Anh!” Trần Lập Quả rõ ràng .

Tần Bộ Nguyệt : “Hửm? Cậu hứa với thế nào?”

Trần Lập Quả lộ vẻ nhục nhã, nhưng cuối cùng vẫn chống cự Tần Bộ Nguyệt, từ từ cởi quần .

Tần Bộ Nguyệt cứ thế , nếu một bộ phận nào đó của dựng lều, Trần Lập Quả còn tưởng thật sự bình tĩnh như vẻ ngoài.

So với Tần Bộ Nguyệt, Trần Lập Quả bình tĩnh hơn nhiều, nửa năm nay gần như tuyệt giao với đời sống tình dục.

Ánh mắt Tần Bộ Nguyệt Trần Lập Quả vô cùng hài lòng, thích eo Trần Lập Quả, thích chân Trần Lập Quả, càng thích một bộ phận nóng bỏng nào đó của Trần Lập Quả.

Sự nhục nhã của Trần Lập Quả khiến cảm thấy hưng phấn, giọng Tần Bộ Nguyệt khàn khàn, : “Nhanh lên.”

Trần Lập Quả bắt đầu khẽ thở dốc, làn da màu lúa mì cũng ửng lên màu đỏ ái .

Tần Bộ Nguyệt kìm nữa, túm lấy Trần Lập Quả, ngay ghế sofa, trực tiếp đè xuống.

Cho đến tối hôm , chuyện mới kết thúc.

Lần cả hai đều mệt lả, Tần Bộ Nguyệt ôm Trần Lập Quả, ngủ ngon lành.

Trần Lập Quả nhắm mắt hồi tưởng, khi sắp ngủ thì với hệ thống: “Nửa năm khai trương, khai trương ăn nửa năm.”

Hệ thống: “…”

Trần Lập Quả : “Nguyễn Phi Phi thế nào ?”

Hệ thống : “Ước chừng sắp đầy .”

Trần Lập Quả thở dài thườn thượt: “Ôi – tiếp theo.”

Hệ thống: “…” Mẹ kiếp tiếp theo là ý gì, là thế giới tiếp theo, đàn ông tiếp theo?!

Trần Lập Quả hiểu ngọn lửa giận dữ trong lòng hệ thống lúc , khuôn mặt ngủ đáng yêu của Tần Bộ Nguyệt, ghé sát hôn một cái, cũng ngủ say. Dù cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù buồn bã đến mấy, chẳng vẫn sống .

Loading...