Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 151: Sau hôn nhân
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:27:00
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Dật và Trần Lập Quả kết hôn ở nước B.
Hai tổ chức một đám cưới trang trọng, em gái của Trần Lập Quả và cha của Chu Dật đều mặt.
Hứa Thư Liên như thể kết hôn là cô , chỉnh sửa vest cho Trần Lập Quả nếu Chu Dật bắt nạt thì hãy đến tìm .
Trần Lập Quả bất đắc dĩ, tìm em em giúp đ.á.n.h ?
Hứa Thư Liên tuy cô gầy yếu nhưng ch.ó nhà cô khỏe mạnh, tìm vài bạn cùng xử lý Chu Dật chắc chắn thành vấn đề – ch.ó là bạn trai của Hứa Thư Liên, học quyền .
Chu Dật mặc một bộ vest đen, bên cạnh hai , hoa cài áo của đặc biệt, là một cây nấm nhỏ đáng yêu.
Trần Lập Quả lúc đó thấy hoa cài áo của , cả sững sờ, tại cài nấm nhỏ.
Chu Dật hôn lên má Trần Lập Quả một cái, : “Em vẫn luôn nghĩ là một cây nấm nhỏ .”
Trần Lập Quả đỏ mặt, .
Chu Dật hừ một tiếng, : “Tôi nhiều lắm.”
Trần Lập Quả chằm chằm cây nấm nhỏ một lúc, : “Cây nấm tìm ở .”
Chu Dật : “Vận chuyển bằng đường hàng đến đấy.”
Cây nấm nhỏ màu sắc tươi sáng, là thuộc loại độc ăn , xung quanh quấn bởi dây thường xuân, bất ngờ thú vị.
Trần Lập Quả : “Vậy hoa cài áo của tại chỉ dây thường xuân?”
Chu Dật : “Bởi vì chính là dây thường xuân mà.” Dù lạnh giá nóng bức, đều quấn quanh cây nấm nhỏ, bảo vệ .
Trần Lập Quả thầm nghĩ mới dây thường xuân , rõ ràng là hoa hướng dương…
Trước khi đám cưới bắt đầu, Trần Lập Quả gặp cha Chu Dật.
Mẹ Chu Dật vẫn vẻ mặt nhàn nhạt, mặt còn nở nụ , như thể con trai kết hôn với một đàn ông chuyện gì to tát.
Bà liếc Trần Lập Quả một cái, với Chu Dật: “Chu Dật con làm mà lừa đứa bé .”
Chu Dật : “Tốn ít công sức đấy ạ.”
Mẹ Chu Dật : “Nhìn , nhưng đứa bé đáng giá.”
Trần Lập Quả bên cạnh lúng túng, cảm thấy chuyện giống với cốt truyện tưởng tượng.
Mẹ Chu Dật : “Cuộc sống là do tự sống, lựa chọn gì cũng là chuyện của , cần bận tâm khác nghĩ gì.”
Chu Dật gật đầu.
Gia cảnh Chu Dật , cũng chính vì , khi bà chọn kết hôn hai với cha Chu Dật, chịu ít lời đàm tiếu. Nhiều hiểu rõ ràng bà ưu tú đến , tại chọn một đàn ông ly hôn. thời gian cho những đó câu trả lời, Chu Dật bây giờ hạnh phúc.
Cha Chu Dật vẻ mặt nghiêm túc, nhưng cũng bất kỳ lời phản đối nào.
“Hai .” Chu Dật , “Sắp bắt đầu .”
Mẹ Chu Dật gật đầu cùng cha ghế của .
“Cha mà phản đối ?” Trần Lập Quả , “Tôi còn tưởng…”
Chu Dật : “Cốt truyện ném chi phiếu mặt em còn nữa em thất vọng lắm .”
Trần Lập Quả: “…” Ơ, .
Chu Dật véo má Trần Lập Quả một cái : “Biểu cảm của em quá rõ ràng .”
Nhạc cưới vang lên, Chu Dật nắm tay Trần Lập Quả bước lên t.h.ả.m đỏ.
Những đứa trẻ rải hoa đáng yêu rải cánh hoa hồng tươi tắn dọc đường, thứ ở đây còn hơn cả giấc mơ của Trần Lập Quả. Thậm chí khi trao nhẫn, Trần Lập Quả còn nghi ngờ đang mơ .
Chu Dật nhận sự căng thẳng của Trần Lập Quả, đưa tay khẽ véo nhẹ lòng bàn tay Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả nắm chặt , lòng bàn tay mồ hôi nóng ẩm.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trao nhẫn xong, hai hôn mặt đông đảo khách mời.
Chu Dật hôn nghiêm túc, cho đến khi Trần Lập Quả thở hổn hển, mới buông .
Trần Lập Quả mắt ướt át, Chu Dật khẽ .
Đám cưới diễn suôn sẻ, bất kỳ sai sót nào, buổi tối Chu Dật đẩy Trần Lập Quả lên chiếc giường tân hôn màu đỏ tươi, “lột sạch” .
Làn da Trần Lập Quả ga trải giường màu đỏ tôn lên càng thêm trắng nõn, Chu Dật thèm ăn tăng vọt, nuốt chửng Trần Lập Quả cả da lẫn xương bụng.
Ngày hôm Trần Lập Quả thể dậy nổi.
Chu Dật ôm một bất ngờ dành cho Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả hỏi bất ngờ gì.
Chu Dật : “Anh tìm thấy nơi chôn cất cha em .”
Trần Lập Quả sững sờ, kinh ngạc : “Anh tìm thấy ? Ở ?”
Chu Dật : “Ở thành phố B.”
Thực cha Trần Lập Quả dễ tìm, bởi vì năm đó khi Trần Lập Quả đưa cô nhi viện, đưa để bất kỳ manh mối nào, cũng ai cố gắng tìm kiếm Trần Lập Quả.
may mắn , thế giới mỹ cuối cùng cho Chu Dật gợi ý, điều tra những vụ t.a.i n.ạ.n xảy năm Trần Lập Quả đưa cô nhi viện, đó tìm thấy một cặp vợ chồng cùng c.h.ế.t trong vụ t.a.i n.ạ.n đó.
Nắm manh mối, những sự thật còn nhanh chóng làm sáng tỏ.
Trần Lập Quả họ Trần, cũng cha bỏ rơi, chỉ là may gặp vài lòng độc ác.
Không lâu khi Trần Lập Quả chào đời, cha gặp t.a.i n.ạ.n và qua đời. Vì t.a.i n.ạ.n xảy quá đột ngột, họ thậm chí còn kịp chuẩn di chúc qua đời.
Theo lý mà , dựa pháp luật, Trần Lập Quả lẽ thừa kế phần lớn tài sản, nhưng lúc đó hệ thống pháp luật còn thiện, nên những xa của Trần Lập Quả lợi dụng kẽ hở, họ đưa Trần Lập Quả cô nhi viện, độc chiếm gia sản của .
Trần Lập Quả cha bỏ rơi, nếu cha còn sống, sẽ giống như ở thế giới cuối cùng, là bảo bối cưng của họ, lớn lên trong nhung lụa.
Trần Lập Quả đến mức nước mắt suýt nữa rơi xuống.
Chu Dật ôm đừng đừng , cũng thể làm cha em.
Trần Lập Quả câu , nước mắt hiểu co rút , thầm nghĩ Chu Dật đúng là đồ khốn nạn, lúc còn chiếm tiện nghi của .
Ngày thứ ba khi đám cưới kết thúc, Chu Dật liền đưa Trần Lập Quả đến nghĩa trang nơi cha an nghỉ.
Trong nghĩa trang là những cây thông cao lớn xanh , lúc vẫn là mùa hè, nhưng trong nghĩa trang gió mát hiu hiu, hề cảm thấy nóng bức.
Trần Lập Quả và Chu Dật tìm thấy bia mộ của cha Trần Lập Quả, bia mộ đó là lâu quét dọn, mọc ít rêu phong, cũng đặt bất kỳ vật phẩm cúng tế nào.
Trần Lập Quả cầm khăn ướt, từng chút một lau sạch vết bẩn bia mộ, quỳ xuống lạy cha .
“Cha .” Trần Lập Quả , “Con về thăm cha , con tên là Trần Lập Quả, sống , tên là Chu Dật, là con dâu của cha .”
Chu Dật Trần Lập Quả gọi là con dâu cũng tranh cãi với Trần Lập Quả, mà cung kính quỳ xuống lạy.
Trần Lập Quả : “Con nhớ cha , cũng sẽ thường xuyên đến thăm cha , cha đừng lo lắng, con .”
Cậu cắm ba nén hương đang cháy đất bia mộ, bày tất cả đồ cúng chuẩn lên.
Ngày hôm đó Trần Lập Quả ở bia mộ lâu, giữa chừng Chu Dật rời một lát, để cho Trần Lập Quả chút thời gian ở riêng với cha .
Trong lúc đó Trần Lập Quả gì với cha , Chu Dật , chỉ khi thì mắt Trần Lập Quả đỏ hoe, rõ ràng là .
“Đi thôi.” Quét mộ xong, Trần Lập Quả , “Cảm ơn , Chu Dật.”
Chu Dật xoa đầu , : “Ngoan, ở bên em mà.”
Trần Lập Quả .
Chuyện đối với Trần Lập Quả coi như qua, nhưng đối với Chu Dật thì thể bỏ qua. Anh sẽ tha cho bất kỳ ai từng bắt nạt Trần Lập Quả, những lòng độc ác đó chiếm đoạt đồ của Trần Lập Quả như thế nào, sẽ bắt họ nhả như thế đó.
Nửa năm , Chu Dật tặng Trần Lập Quả một bất ngờ lớn, đưa Trần Lập Quả xem một căn nhà.
Trần Lập Quả lúc đầu còn tưởng căn nhà là khoản đầu tư của Chu Dật, nhưng khi bước thấy một bức ảnh treo ở trung tâm phòng khách, mới hiểu căn nhà rốt cuộc ý nghĩa gì.
Trong ảnh là một gia đình ba hạnh phúc đang , ôm con, cha ôm .
Trần Lập Quả đầy một tuổi đến nước dãi chảy ròng ròng n.g.ự.c , cũng hề bận tâm.
Trần Lập Quả ôm bức ảnh, một trận lớn.
Chu Dật : “Cha em họ Vương, tên gốc của em là Vương T.ử Kỳ.”
Trần Lập Quả : “Cái tên thật.”
Chu Dật xoa đầu , : “Trần Lập Quả cũng mà.”
Trần Lập Quả : “Trần Lập Quả là tên viện trưởng đặt cho .”
Trần Lập Quả tuy khỏi cô nhi viện từ nhỏ, nhưng vẫn thường xuyên về thăm, dù nếu cô nhi viện, ngay cả mạng sống cũng còn.
Chu Dật : “Em đổi tên ?”
Trần Lập Quả nghĩ nghĩ, , tên Trần Lập Quả cũng thể sống .
Sau Trần Lập Quả hỏi Chu Dật những của , Chu Dật đùa rằng nhốt thùng sơn đổ xi măng dìm xuống biển .
Trần Lập Quả : “Anh sẽ thật sự làm như chứ?”
Chu Dật khẽ , : “Sao thể, Y Hoài.”
Trần Lập Quả: “…”
Chu Dật : “Cha, chẳng lẽ cha đổ xi măng tất cả bọn họ ?”
Trần Lập Quả nghiêm túc nghĩ nghĩ, thật sự từng tưởng tượng như .
Chu Dật: “…”
Giấy chứng nhận quyền sở hữu căn nhà cuối cùng ghi tên Trần Lập Quả, khi làm thủ tục sang tên, Chu Dật hỏi Trần Lập Quả gặp những của .
Trần Lập Quả thờ ơ, xem cũng .
Thế là gặp dì cả đưa cô nhi viện.
Dì cả của hơn sáu mươi tuổi, khi gặp Trần Lập Quả và Chu Dật vẻ mặt rụt rè, dám nhiều, Chu Dật đó gì với bà .
Trần Lập Quả bà chỉ thấy lạ lẫm, vốn tưởng sẽ bao giờ nữa, nhưng ngờ xuất hiện một , dù là độc ác như , Trần Lập Quả thà .
Làm xong thủ tục sang tên, Trần Lập Quả liền rời .
Dì cả của đột nhiên lóc cầu xin Trần Lập Quả tha thứ cho bà , bà năm đó ma xui quỷ ám, đó vẫn luôn hối hận.
Trần Lập Quả : “Bà thật sự hối hận ?”
Dì cả gật đầu lia lịa, : “Cháu tha thứ cho dì , dì thật sự sai .”
Trần Lập Quả : “Nếu bà thật sự hối hận, tại đến tìm ?”
Dì cả nghẹn lời, lí nhí : “Dì, dì dám, dì sợ cháu trách dì…”
Trần Lập Quả : “Vậy thực bà hối hận, nếu tìm đến bà, bà ngay cả lời xin cũng sẽ với .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-151-sau-hon-nhan.html.]
Dì cả mặt tái mét, đến mức sắp thở .
Trần Lập Quả với Chu Dật: “Đi thôi.”
Ra ngoài đó, Chu Dật mới : “Tôi còn tưởng em sẽ mềm lòng chứ.”
Trần Lập Quả : “Mềm lòng? Tôi tại mềm lòng, là họ cướp đồ của .”
Chu Dật dáng vẻ lẩm bẩm của Trần Lập Quả, trong mắt tràn ngập ý .
Sau đó Trần Lập Quả gặp những gọi là vài , nhưng đều gì, bởi vì họ thấy Chu Dật, giống như chuột mèo túm gáy.
Chu Dật cũng chút phiền họ, gì với họ, Trần Lập Quả bao giờ thấy họ nữa.
Không cần xuyên qua những thế giới lộn xộn nữa, cuộc sống của Trần Lập Quả đột nhiên trở nên bình yên.
cảm thấy cuộc sống tẻ nhạt, ngược còn cảm thấy vô cùng tận hưởng.
Mùi vị món ăn Chu Dật nấu kỳ diệu đổi trở .
Trần Lập Quả : “Anh rốt cuộc làm mà kiểm soát mùi vị món ăn nấu ?”
Chu Dật : “Em đoán xem?”
Trần Lập Quả : “Cái làm mà đoán .”
Chu Dật : “Đoán sẽ cho em.”
Trần Lập Quả: “…”
Sau thực sự quá tò mò, liền chạy bếp xem Chu Dật nấu ăn, xem vài , Trần Lập Quả thể tin : “Anh sẽ mỗi cho gia vị đều cùng một lượng chứ?”
Chu Dật : “Nhìn ?”
Trần Lập Quả: “…” Người yêu của là biến thái.
Chu Dật : “Thông minh thật.”
Trần Lập Quả vẫn luôn cảm thấy Chu Dật là một xuất sắc đến mức đáng sợ, khi sống chung với , suy nghĩ những đổi mà còn sâu sắc hơn.
Chỉ cần Trần Lập Quả gọi món, gần như món nào Chu Dật làm.
Trần Lập Quả đôi khi cảm thấy làm việc quá mệt, để dì giúp việc làm là .
Kết quả Chu Dật vẻ mặt u oán, : “Em chán ?”
Trần Lập Quả: “Bảo bối nghĩ nhiều …”
Chu Dật : “Em mà dám chán , sẽ hầm em thành canh uống.”
Dù như đang đùa, nhưng Trần Lập Quả hiểu cảm giác Chu Dật là thật – rốt cuộc từ khi nào hoa hướng dương đáng yêu của chút đen tối…
Cuộc sống tiếp tục viên mãn.
Chị gái cùng cha khác của Chu Dật, Chu Thuần, ba năm khi Trần Lập Quả và Chu Dật ở bên , cố gắng trốn thoát khỏi viện điều dưỡng.
Chu Dật cho bắt cô về, cô Chu Dật điên cuồng c.h.ử.i bới, đừng để cô ngoài, nếu cô nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t Chu Dật và Trần Lập Quả.
Chu Dật cô , vẻ mặt lạnh nhạt.
“Đừng làm vẻ mặt ——” Chu Thuần thực tinh thần chút bình thường, cha cô ly hôn trong hòa bình, nhưng Chu Thuần luôn họ với . Đây cũng là lý do tại Chu Thuần phản cảm với con Chu Dật đến , thậm chí còn đẩy Chu Dật từ lầu xuống.
Cuối cùng những việc Chu Thuần làm, rốt cuộc khiến cha cô nguội lạnh.
Không sự che chở của cha, Chu Dật g.i.ế.c c.h.ế.t Chu Thuần, dễ như bóp c.h.ế.t một con kiến.
Chu Dật : “Kiếp em cứ sống trong đó .”
“Chu Dật!!” Chu Thuần , “Anh thể đối xử với như !”
Chu Dật mềm lòng, nếu Hệ thống, và Trần Lập Quả lúc âm dương cách biệt, Chu Thuần cuối cùng cũng trả giá cho những việc làm.
Ba năm khi Chu Dật và Trần Lập Quả kết hôn, em gái của Trần Lập Quả, Hứa Thư Liên cũng kết hôn.
Khi cô kết hôn m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng, bụng nhô lên, dáng vẻ mặc váy cưới .
Trần Lập Quả và Chu Dật dự đám cưới.
Ăn tiệc cưới xong náo động phòng, khi về Chu Dật hỏi Trần Lập Quả con .
Trần Lập Quả xong sững sờ, thực là một đứa trẻ mồ côi, ước mơ lớn nhất của là một thuộc về , sinh con dường như là cách đơn giản nhất, nhưng vì Trần Lập Quả giới tính của , nên dẹp bỏ ý nghĩ .
Thế là Trần Lập Quả trả lời, : “Anh sinh cho thì sẽ .”
Chu Dật đèn đỏ phía , cố gắng giữ giọng bình tĩnh, : “Kỹ thuật m.a.n.g t.h.a.i hộ bây giờ phát triển đến , một đứa con cũng là chuyện đơn giản.”
“Vậy ?” Trần Lập Quả hỏi Chu Dật.
“Không .” Chu Dật thầm nghĩ mới chia sẻ Trần Lập Quả với khác, dù là con cũng .
“Vậy cũng .” Trần Lập Quả nghiêm túc , “Có là đủ .”
“Thật ?” Chu Dật xác nhận, “Nếu em hối hận, sẽ cho em cơ hội .”
“Không.” Trần Lập Quả xác nhận.
Cậu nên cảm ơn Hệ thống, cho thử qua nhiều cuộc đời như . Cậu từng làm cha, cũng từng nuôi con, khi trở về thế giới , Chu Dật giúp tìm thấy cha , còn khao khát tình như nữa.
Chu Dật hài lòng nhận câu trả lời của Trần Lập Quả.
Về đến nhà, hai trải qua một đêm hạnh phúc.
Trần Lập Quả trong lòng Chu Dật, da thịt kề sát. Trần Lập Quả chọc lúm đồng tiền của Chu Dật, trò chuyện với Chu Dật, : “Chu Dật Dật , thích thế giới nào nhất trong những thế giới chúng xuyên qua?”
Chu Dật nghĩ nghĩ : “Không thích cái nào cả.”
Trần Lập Quả : “À? Tại ?”
Chu Dật nghiến răng nghiến lợi, : “Bởi vì đều nghĩ đang cưỡng h.i.ế.p em.”
Trần Lập Quả nghĩ đến điều gì, mặt đỏ bừng.
Chu Dật : “Em còn đỏ mặt!”
Trần Lập Quả chịu thừa nhận, : “Tôi mới đỏ mặt.”
Chu Dật : “Vậy em xem, em thích cái nào nhất?”
Trần Lập Quả : “Tôi , thích nhất… đều khá thích.”
Chu Dật tức giận làm Trần Lập Quả một trận, Trần Lập Quả làm đến kêu ai da ai da.
Cuối cùng thực sự chịu nổi nữa, Trần Lập Quả chỉ thể đỏ mặt khẽ một câu bên tai Chu Dật, vốn định cầu xin tha thứ, nhưng ngờ Chu Dật cái đồ súc sinh xong làm càng dữ dội hơn.
Điều hạnh phúc nhất giữa những yêu , gì hơn sự kết hợp giữa linh hồn và thể xác.
Ngày hôm Trần Lập Quả vì chơi quá đà mà đau thận.
Chu Dật : “Anh hầm canh cho em.”
Trần Lập Quả lập tức đau nữa, cả khỏe, cần canh bổ.
Chu Dật véo eo thẳng lên , : “Vậy làm thêm nữa nhé?”
Trần Lập Quả: “…”
Chu Dật biểu cảm của Trần Lập Quả bật , : “Đồ ngốc, cho em t.h.u.ố.c bắc, ?”
Trần Lập Quả mặt dày cha là nhất con yêu cha nhất.
Chu Dật : “Con trai ngốc ngoan ngoãn đó.”
Rồi bếp làm canh.
Trần Lập Quả một lúc thấy chán, thế là khập khiễng chậm rãi đến cửa bếp, bắt đầu trộm đầu bếp nhà .
Đầu bếp nhà vai rộng eo thon chân dài, mặc áo còn chân trần, đang đeo tạp dề rửa nguyên liệu, Trần Lập Quả bên cạnh , liền đến cứng lên.
Trần Lập Quả: “…” Ai, kết hôn mấy năm , tại vẫn thể đầu bếp mà cứng lên chứ.
Đầu bếp cũng nhận ánh mắt nóng bỏng của Trần Lập Quả, đầu : “Tiên sinh đang gì ?”
Trần Lập Quả tới, véo m.ô.n.g một cái, : “Nhìn m.ô.n.g thật cong.”
Đầu bếp đỏ mặt, : “Tiên sinh đừng như .”
Trần Lập Quả : “Đừng như thế nào?”
Đầu bếp : “Tiên sinh chồng .”
Trần Lập Quả : “Hừ, đàn ông của , một chút cũng dùng .”
Đầu bếp nhướng mày, : “Ồ?”
Trần Lập Quả cảm thấy m.ô.n.g của đầu bếp sờ thật thích, véo buông tay, thế là véo vài cái véo eo đầu bếp, : “Hì hì hì, tiểu mỹ nhân, đừng làm đầu bếp nữa, theo .”
Đầu bếp đặt rau trong tay xuống, lau nước tay, : “Tiên sinh mà còn như sẽ khách khí !”
Trần Lập Quả : “Hì hì hì, xem khách khí thế nào.”
Rồi đầu bếp , trực tiếp vác Trần Lập Quả lên.
Trần Lập Quả kêu ai da một tiếng chơi nữa.
Đầu bếp lạnh : “Ông đây cứng mà chơi nữa? Kêu , kêu rách họng cũng ai đến cứu .”
Trần Lập Quả: “…”
Đầu bếp “chát” một cái đ.á.n.h m.ô.n.g Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả vội vàng cầu xin tha thứ, nhưng đầu bếp căn bản , chồng thỏa mãn thì để làm, xem thể thỏa mãn .
Trần Lập Quả một nữa thể nghiệm cái gọi là tự trêu chọc, thì quỳ xuống mà trêu chọc cho xong. Dù thì bát canh ngày hôm đó đến tối mới uống, lúc uống cả đều trong trạng thái nửa ngây dại.
Đầu bếp còn hỏi canh ngon .
Trần Lập Quả : “Ngon ngon ngon.”
Đầu bếp : “Vậy còn mời ?”
Trần Lập Quả , Dật Dật em sai , chúng diễn nữa.
Chu Dật : “Hừ, về thấy em đang lăng nhăng với đầu bếp, còn cứ thế bỏ qua ?”
Trần Lập Quả: “…”
Chu Dật : “Tôi giúp em rửa sạch những dấu vết đó!”
Trần Lập Quả suýt nữa thì sụp đổ, trong lòng nghĩ diễn kịch mà nghiện thì làm đây, tại tự tìm đường c.h.ế.t như , cuối cùng t.h.ả.m thiết, là chính .
Chu Dật gằn nhào tới.
Khóe mắt Trần Lập Quả chảy một giọt nước mắt hối hận, nghĩ, sẽ bao giờ chơi trò nhập vai với Chu Dật nữa.