Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 150: Hồi ức của Chu Dật (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:59
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì chuyện Trần Lập Quả dọn ngoài, Chu Dật và Trần Lập Quả giận mấy tháng, cắt đứt liên lạc với Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả trong lòng tật, càng dám chủ động liên lạc với Chu Dật, thế là mối quan hệ của hai cứ thế bế tắc.

Kết quả cuối cùng chịu nổi là Chu Dật, tìm một buổi tối, trực tiếp đến chặn Trần Lập Quả ở cửa nhà , câu đầu tiên mở miệng là: “Trần Lập Quả, liên lạc với em, em thật sự định liên lạc với ?”

Trần Lập Quả tay còn xách đồ ăn chuẩn cho bữa tối, nữa thấy Chu Dật, đương nhiên là vui mừng khôn xiết, nhưng dám thể hiện niềm vui , chỉ khẽ : “Không, .”

“Không ?” Chu Dật , “Hôm nay tìm em, em sẽ gọi điện cho ?”

Trần Lập Quả cúi đầu lên tiếng.

Chu Dật chút bực bội, : “Mở cửa .”

Trần Lập Quả chỉ thể ngoan ngoãn mở cửa, để Chu Dật căn nhà thuê của .

Chu Dật nhà nhíu mày, căn nhà thuê quá cũ kỹ, chỉ một phòng khách và một phòng ngủ, dù ở bên ngoài đoán môi trường ở đây dựa tình hình xung quanh, nhưng cũng ngờ tệ đến mức . Anh : “Nhà vệ sinh ? Trong nhà nhà vệ sinh ?”

Trần Lập Quả lí nhí : “Nhà vệ sinh ở cuối hành lang…”

Các khu nhà tập thể đều như , diện tích đủ nhỏ , chỗ để xây nhà vệ sinh.

Chu Dật liếc Trần Lập Quả.

Lúc đang là tháng Tám, thời tiết oi bức vô cùng, trong căn nhà điều hòa, chỉ một chiếc quạt điện. Trần Lập Quả mặc áo phông từ ngoài về, đều đẫm mồ hôi, tóc cũng ướt sũng.

Chu Dật : “Em tắm ở ?”

Trần Lập Quả : “Tắm , đều đun nước xách xuống …”

Chu Dật: “…” Mùa hè thì còn , mùa đông thì .

Trần Lập Quả dường như đoán Chu Dật đang nghĩ gì, chậm rãi : “Tôi hỏi , ở đây mùa đông nhà tắm công cộng…”

Chu Dật thực sự hiểu, rốt cuộc là điều gì khiến Trần Lập Quả kiên quyết dọn khỏi nơi họ sống chung đến .

Áp lực Chu Dật thấp, nhưng khi thấy đồ ăn tối Trần Lập Quả xách tay, gần như chút tức giận, : “Trần Lập Quả, buổi tối em chỉ ăn cái thôi ?”

Trần Lập Quả tay xách chút rau và mì sợi, trong căn nhà ngay cả tủ lạnh cũng , chắc cũng thể trứng gì đó.

Trần Lập Quả : “Chỉ là hôm nay bận hơn một chút…” Lời chút tự tin nào, ngay cả cũng tin.

Chu Dật : “Ồ? Vậy hôm qua em ăn gì?”

Trần Lập Quả : “Hôm qua , xào hai món nhỏ đấy.”

Chu Dật : “Ăn hết ?”

Trần Lập Quả : “Ăn hết .”

Chu Dật Trần Lập Quả, tức đến bật , : “Được đấy, Trần Lập Quả, mới hai tháng gặp, em học cách dối ?”

Vành tai Trần Lập Quả đỏ, : “Thật sự là hai món, làm đậu phụ và giá đỗ.”

Chu Dật vẻ mặt lạnh lùng, gì. Anh càng Trần Lập Quả càng thấy gầy , vất vả mỗi tuần hầm canh khó khăn lắm mới nuôi Trần Lập Quả trắng trẻo mập mạp, mà mới hai tuần gầy một vòng.

Trần Lập Quả cảm thấy thực sự thể tiếp tục trong một căn phòng với Chu Dật nữa, nên tắm.

Chu Dật mặt biểu cảm, : “Đi , đợi em ở đây.”

Trần Lập Quả : “À…”

Chu Dật : “Nếu thì , em còn đuổi ?”

Trần Lập Quả nào dám nghĩ như , Chu Dật đang tức giận, còn đặc biệt tức giận, nên chẳng dám gì, xách một cái xô nhỏ đựng quần áo và dầu gội đầu lon ton .

đến nhà vệ sinh, dầu gội đầu bôi lên , mới phát hiện mang quần .

Trần Lập Quả chút bất đắc dĩ, nghĩ rằng thấy Chu Dật, liền làm việc gì cũng xong. May mắn là điện thoại đặt trong xô, nên Trần Lập Quả trần truồng trong nhà vệ sinh gọi điện cho Chu Dật.

Chu Dật : “Sao ? Rớt xuống lỗ toilet ?”

Trần Lập Quả mặt mày ủ rũ, thầm nghĩ nam thần khi tức giận châm chọc cũng thật nể nang gì, nhưng chuyện quả thật là lý, nên chỉ thể : “Chu Dật, thể giúp lấy một cái quần qua , quên mang …”

Chu Dật : “Để ở ?”

Trần Lập Quả vị trí để đồ.

Chu Dật : “Đợi đó.”

Chu Dật cúp điện thoại, đang định tìm quần cho Trần Lập Quả, Trần Lập Quả gọi điện thoại đến, cần nữa, tìm thấy quần .

Chu Dật : “Tìm thấy ?”

Trần Lập Quả : “ đúng đúng, cần lấy nữa, thấy quần của .”

Giọng Trần Lập Quả chút hoảng loạn, giọng điệu đối với Chu Dật vô cùng quen thuộc, thường khi chuyện gì giấu , Trần Lập Quả sẽ giọng như .

Chu Dật đang định hỏi , ánh mắt đột nhiên chuyển động, : “Được, em mau tắm xong về .”

Trần Lập Quả dường như thở phào nhẹ nhõm, : “Ừ ừ, ở phòng khách đợi nhé, sẽ tắm xong nhanh.”

Điện thoại cúp, Chu Dật lập tức phòng ngủ của Trần Lập Quả, lục tủ quần áo của Trần Lập Quả.

Tủ quần áo trong căn nhà nhỏ, gần như giấu thứ gì. Chu Dật gạt những bộ quần áo Trần Lập Quả gấp gọn gàng , vài phút liền tìm thấy một chiếc hộp gỗ thật tinh xảo ở đáy tủ.

Chu Dật liếc chiếc hộp, một thoáng do dự, vẫn nhịn sự tò mò trong lòng, từ từ mở chiếc hộp .

Rồi Chu Dật thấy quần lót của .

Chu Dật: “…”

Chiếc quần lót đó gấp thành một hình vuông nhỏ, cẩn thận đặt trong hộp.

Trong đầu Chu Dật hiện lên hình ảnh Trần Lập Quả giặt quần lót cho , ngọn lửa vẫn luôn cháy trong lòng tắt ngấm, đặt chiếc hộp trở chỗ cũ, giả vờ như chuyện gì xảy phòng khách.

Trần Lập Quả tắm vội vàng. Thực hối hận ngay giây khi gọi Chu Dật giúp lấy quần áo – nhớ thứ giấu trong tủ quần áo.

Nếu thứ đó Chu Dật phát hiện, nhất định sẽ coi là biến thái mất, Trần Lập Quả lo lắng nghĩ, Chu Dật tuyệt đối đừng lục tủ quần áo của .

May mắn , Trần Lập Quả nhà đó, thấy Chu Dật vẫn chiếc ghế sofa vải cũ kỹ, đang cúi đầu xem điện thoại.

Vốn dĩ tắm xong thể mát mẻ hơn nhiều, nhưng Trần Lập Quả mồ hôi nhễ nhại, : “À, Chu Dật nóng .”

Chu Dật ngẩng đầu, là ảo giác của Trần Lập Quả , cảm thấy ánh mắt Chu Dật dịu dàng hơn nhiều, miệng cũng tiếp tục trêu chọc nữa, chỉ : “Không nóng.”

Trần Lập Quả : “Ồ…”

Hai cứ thế im lặng, mỗi nghĩ về chuyện của riêng .

Cuối cùng Chu Dật khẽ : “Trần Lập Quả, em thật sự định dọn về ?”

Trần Lập Quả mím môi, : “Xin .”

Chu Dật cảm thấy nếu thấy thứ trong ngăn kéo của Trần Lập Quả, thì lẽ sẽ nổi giận đùng đùng, nhưng bây giờ thấy , nên Trần Lập Quả cứng miệng mặt , trong mắt đáng yêu hơn vài phần.

Chu Dật : “Em về, sẽ tìm khác đấy.”

Trần Lập Quả câu , trong lòng khẽ nhói đau, nhưng mặt vẫn là vẻ khoan dung độ lượng, giả vờ quan tâm : “Bạn cùng phòng mới ? Phải chọn kỹ đấy nhé.”

Chu Dật vẫn luôn quan sát biểu cảm mặt Trần Lập Quả, phát hiện diễn xuất của Trần Lập Quả thực sự chút sơ hở nào. Có lẽ cuộc sống từ nhỏ khiến Trần Lập Quả học cách ngụy trang, tóm , nếu Trần Lập Quả khác phát hiện đang buồn, thì mặt thực sự thể lộ chút nào.

Chu Dật thở dài.

Trần Lập Quả cảm thấy tiếng thở dài của Chu Dật càng khiến khó chịu hơn.

Chu Dật : “Trần Lập Quả, hỏi em cuối, em về .”

Trần Lập Quả : “Không, về.”

Lúc Trần Lập Quả gần như là một đứa trẻ nổi loạn bỏ nhà , còn Chu Dật thì là cha vô cùng phiền não vì con bỏ nhà. Một mặt xót con chịu khổ bên ngoài, một mặt con nhận bài học.

Chu Dật : “Tùy em .” Giọng tràn ngập sự thất vọng.

Trần Lập Quả miễn cưỡng .

Nói xong những lời , Chu Dật liền , tối hôm đó Trần Lập Quả một ăn mì sợi.

Mì sợi khá khó ăn, chỉ cho chút muối tùy tiện, Trần Lập Quả ăn xong cảm thấy dày khó chịu, liền hành lang một lát.

Lúc trong khu nhà tập thể ít đang nghỉ ngơi ở hành lang, Trần Lập Quả thấy hầu hết họ đều đôi cặp, còn là gia đình ba , chỉ .

Trần Lập Quả nghĩ, một cô độc đến thế giới , e rằng cũng sẽ một cô độc rời .

Chu Dật khi về hỏi ý kiến một bạn nhiều kinh nghiệm tình trường về vấn đề của Trần Lập Quả.

Những bạn đó ngạc nhiên khi Chu Dật tình cảm làm phiền, ngờ đấy, Chu Dật cũng ngày hôm nay.

Chu Dật : “Đừng nhảm.”

“Cậu chắc chắn đó thích ?” Người bạn đó yêu nhiều , , “Ồ, đúng, nên hỏi câu … Người thích hình như đếm đầu ngón tay cũng đếm .”

Chu Dật : “Chẳng lẽ cũng thích ?”

Người bạn đó thẳng thắn thừa nhận, : “ , từng thích.”

Chu Dật: “…Sao .”

Người bạn đó : “Bởi vì chậm hiểu.”

Chu Dật: “…”

Anh im lặng hai giây, khi nghiêm túc suy nghĩ thì cảm thấy đây chắc chắn vấn đề của , bởi vì tâm tư của Trần Lập Quả, ngay cả cô em gái rẻ tiền của cũng .

Bỏ qua chủ đề , bạn đó cho Chu Dật một lời khuyên, nếu yêu quá nhút nhát, thì chủ động tấn công, chuyện tình cảm bỏ lỡ là bỏ lỡ, một khi phát sinh biến cố thì hối hận cũng kịp.

Chu Dật : “Các thường tỏ tình thế nào?”

Người bạn đó : “Cái thì hỏi đúng đấy… Lại đây đây, để lập cho một kế hoạch vạn bất đắc dĩ!”

Nếu hối hận, thì điều Chu Dật hối hận nhất chính là thực sự tin bạn của .

Người bạn khi tỏ tình nhất định bất ngờ, đặc biệt là khi xác định thích cũng thích .

Chu Dật bất ngờ gì.

Người bạn , bất ngờ là bất ngờ, tiên là kinh ngạc mới vui mừng, đảm bảo làm theo lời bạn sẽ vui đến phát .

Thế là Chu Dật bạn lừa, mà thật sự mua nhẫn, với Trần Lập Quả, sắp kết hôn .

Trần Lập Quả lúc đó tin qua điện thoại, nước mắt tuôn rơi ngừng.

Chu Dật : “Vậy thể ngoài cùng chọn lễ phục ?”

Trần Lập Quả : “Có thể, đương nhiên thể.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-150-hoi-uc-cua-chu-dat-2.html.]

Chu Dật : “Trần Lập Quả, em mãi mãi là em của .”

Trần Lập Quả: “…”

Điện thoại cúp, Trần Lập Quả cả nức nở thành tiếng, nghĩ đến phụ nữ đến tìm , thầm nghĩ cô quả nhiên lừa .

Hiểu lầm , lẽ hóa giải một cách vô cùng ngọt ngào.

Chu Dật câu đầu tiên, câu còn đang nghẹn trong miệng, một chiếc xe tải lao thẳng về phía hai .

Chu Dật còn kịp phản ứng, Trần Lập Quả đẩy , thể Trần Lập Quả hất tung lên cao, rơi mạnh xuống, nở một đóa hoa m.á.u mặt đất.

Thời gian ngưng đọng ở khoảnh khắc .

Biểu cảm kinh hoàng của Chu Dật, khuôn mặt đẫm m.á.u của Trần Lập Quả.

Một giọng máy móc lạnh lẽo vang lên, giọng đó : “Xin chào, là Hệ thống Hỗ trợ Yêu thầm.”

Chu Dật: “…”

Giọng máy móc : “Xin chào?”

Chu Dật : “Cái gì? Cậu là cái gì?”

Giọng máy móc lặp một nữa, : “Tôi là Hệ thống Hỗ trợ Yêu thầm, giúp những yêu thế gian cuối cùng cũng thành đôi.”

Chu Dật vẫn còn đang ngơ ngác.

Giọng máy móc : “Cậu mà còn ngẩn nữa, yêu của sẽ mất đấy.”

Chu Dật : “Cậu thể cứu ?!”

Giọng máy móc : “Không, là thể tự cứu .”

Đây chính là khởi đầu của câu chuyện, giọng máy móc , chính là Hệ thống một một hai của Chu Dật.

Một một hai với Chu Dật, Hệ thống Vận Mệnh Hoàn Mỹ nhập thể Trần Lập Quả, Trần Lập Quả cũng trở thành ký chủ, chỉ là nhiệm vụ khác với nhóm dự án của họ, chỉ cần Trần Lập Quả thành, là thể giành sự sống.

“Nhiệm vụ của là gì? Nhiệm vụ của là gì?” Chu Dật hỏi như .

“Nhiệm vụ của .” Hệ thống đó , “Chỉ cần khiến yêu của vui vẻ là , nhưng mà – cản trở yêu của làm nhiệm vụ nhé.”

Rồi Chu Dật đưa cùng thế giới với Trần Lập Quả, khi mỗi thế giới, đều nhận một kịch bản về thế giới đó, và nhân cách đóng, chỉ là theo thiết lập của Hệ thống Chu Dật, đối tượng duy nhất thể sụp đổ nhân cách là Trần Lập Quả, nhưng thể để Trần Lập Quả phát hiện phận của .

Đương nhiên, những kịch bản phần lớn đều vì Chu Dật mà sụp đổ tan tành, nhưng Hệ thống của , chỉ cần Trần Lập Quả vui vẻ, làm gì cũng .

Khi xuyên đến thế giới đầu tiên, Chu Dật cũng Trần Lập Quả vui vẻ , nên dốc hết sức đối với Trần Lập Quả, bù đắp cho Quả ngốc của .

lòng của hủy hoại tất cả.

Trần Lập Quả thể chịu đựng sự cám dỗ của yêu quá giống Chu Dật, sụp đổ nhân cách, thanh tiến độ trực tiếp về .

Khi Chu Dật rút khỏi thế giới, một một hai chút bất đắc dĩ, nó : “Cậu làm .”

Chu Dật : “Chuyện gì ?”

Một một hai : “Cậu thể đáp – chính xác hơn là, nhân cách đang đóng thể đáp .”

Chu Dật nhíu mày.

Một một hai : “Cậu thể để sụp đổ nhân cách nữa, như quá tốn thời gian, cũng quá hao tổn tâm lực của ký chủ.” Nó cho Chu Dật , ký chủ nào cũng thể về, chìm đắm trong những thế giới , bởi vì họ mất khả năng phân biệt thật giả. Chỉ hy vọng yêu của Chu Dật, thể giữ vững bản tâm.

Chu Dật cũng lo lắng, nên thế giới thứ hai, liền giữ cách với Trần Lập Quả.

Thế giới thứ hai Trần Lập Quả thuận lợi thành nhiệm vụ, đến thế giới thứ ba.

Thế giới thứ ba thể là một bước ngoặt.

Chu Dật biến thành Nhiễm Thanh Không, Trần Lập Quả biến thành Từ Văn Du.

Chu Dật Trần Lập Quả nghiêm túc thành nhiệm vụ, cuối cùng một nước ngoài.

Chu Dật cuối cùng nhịn nữa.

Mỗi thế giới đều quá dài, gần như là cả một đời .

Mấy chục năm đóng vai một , quả thực là một sự tra tấn. Chu Dật chút mất kiểm soát, giam cầm Trần Lập Quả.

Tuy nhiên điều khiến Chu Dật ngờ xảy , Trần Lập Quả giam cầm hề buồn, ngược còn vui vẻ.

“Á á á á á, sướng quá mất á á á á.” Trên đầu Quả ngốc của hiện một dòng bình luận như .

Chu Dật: “…”

Quả ngốc mặt vẻ thà c.h.ế.t chịu khuất phục, thể , thể trái tim , nhưng linh hồn thành thật mà bật dòng bình luận.

Chu Dật: “…” Trước đây phát hiện Trần Lập Quả ngầm dâm đến .

Rồi ngủ với Trần Lập Quả, , chính xác hơn là, Nhiễm Thanh Không ngủ với Từ Văn Du.

Trần Lập Quả vui, Chu Dật vui nữa.

“Nếu đổi khác thì .” Chu Dật , “Cậu cũng vui vẻ ?”

Một một hai : “ khác.”

Chu Dật : “Nếu như?”

Một một hai nhàn nhạt : “Nếu đẩy , xe tông c.h.ế.t là , sẽ cần làm những chuyện nữa .”

Chu Dật chợt tỉnh ngộ.

Một một hai : “Vậy còn với cái gì nếu như.”

Trên đời nếu như, giả thuyết như , chỉ khiến Chu Dật tự khó chịu. Trần Lập Quả cố gắng làm nhiệm vụ như là để về gặp . Trần Lập Quả đóng vai khác, cuối cùng chỉ để trở thành chính .

Ý nghĩ kiên trì về, kéo dài đến thế giới cuối cùng.

Chu Dật vượt qua thế giới cuối cùng như thế nào.

Xuyên thành Lâm Chiêu Dung, Chu Dật Trần Lập Quả và Chu Dật của thế giới yêu thắm thiết.

Trong thế giới , Trần Lập Quả trẻ mồ côi, cha yêu thương, gia cảnh ưu việt, và Chu Dật yêu . Theo lời một một hai, đây là một thế giới đổi.

Chu Dật biểu cảm hạnh phúc của Trần Lập Quả, chút tuyệt vọng, hỏi một một hai nếu Trần Lập Quả chọn ở , thì thế giới tiếp tục kéo dài .

Một một hai : “Có.”

Chu Dật : “Vậy thể của Trần Lập Quả thì ?”

Một một hai : “Sẽ c.h.ế.t.”

Chu Dật cảm thấy nghẹt thở, câu trả lời trói Trần Lập Quả , nhưng nỡ làm gì cả, chỉ hôn một cái.

Trần Lập Quả nhắm mắt mặt , như hoàng t.ử ăn táo độc, còn , chính là con rồng độc cướp hoàng tử.

Cuối cùng Chu Dật chọn từ bỏ.

Vào ngày sinh nhật, thấy Trần Lập Quả tràn ngập niềm vui.

Trên tay Trần Lập Quả đeo đồng hồ, chiếc đồng hồ đó Chu Dật từng thấy – cũng từng đeo mẫu .

“Chúc mừng sinh nhật.” Dập tắt điếu t.h.u.ố.c cuối cùng, Chu Dật rời .

Trần Lập Quả đương nhiên cũng sẽ gọi .

Chu Dật giống như một bệnh nhân đang chờ đợi giấy chẩn đoán bệnh nan y, nghĩ, thể tước đoạt quyền lựa chọn của Trần Lập Quả.

Thế là Trần Lập Quả từ cấp ba đến đại học, cuối cùng trải qua một sinh nhật trọn vẹn.

Chu Dật của thế giới hỏi Trần Lập Quả ở bên .

Chu Dật vẻ mặt vui mừng khôn xiết của Trần Lập Quả, trái tim chìm xuống.

“Cậu sẽ chọn ở ?” Chu Dật hỏi Hệ thống của , giọng vô cùng bất lực.

“Cậu nên vui mừng cho .” Một một hai , “Thế giới , chỗ nào .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thế giới hảo, chút tì vết nào, bất cứ ai cũng thể chìm đắm trong đó.

Chu Dật nghĩ, đặt vị trí của Trần Lập Quả, thì việc chọn ở , thực sự gì lạ.

“Tôi sắp mất .” Chu Dật tuyệt vọng , “Tôi sắp mất mãi mãi .”

Một một hai khẽ thở dài.

Trong sự tuyệt vọng như , Chu Dật vẫn hề ám chỉ Trần Lập Quả một chút nào, Trần Lập Quả đưa quyết định mà khao khát nhất trong lòng, dù quyết định sẽ khiến đau khổ tột cùng.

Cuối cùng Trần Lập Quả đưa lựa chọn.

Chu Dật thời gian ngưng đọng , khung cảnh đẽ mặt dần vỡ vụn.

Thời gian ngược về mười phút khi Chu Dật gặp t.a.i n.ạ.n xe , vẫn đang chuyện với Trần Lập Quả về đám cưới tồn tại của bên đường.

Nhìn yêu sống động mắt, Chu Dật còn kìm nén nữa, kéo Trần Lập Quả chạy về nhà.

Trần Lập Quả đẩy lên giường vẫn còn ngơ ngác.

Chu Dật thầm nghĩ, thực sự đợi thêm một phút nào nữa.

Hai làm đến trời đất đảo lộn.

Cuối cùng khi kết thúc, Trần Lập Quả gần như thể cử động nữa.

Chu Dật vuốt ve khuôn mặt Trần Lập Quả, dịu dàng hỏi kết hôn ở quốc gia nào.

Trần Lập Quả chỉ thể cử động mắt, lời cũng .

Chu Dật : “Việc nhập cư ở nước B khá dễ dàng, chúng đến nước B nhé, em gì, coi như em đồng ý.”

Trần Lập Quả: “…” Nói như thể thể chuyện .

Chu Dật : “Vì về , chuyện hỏi em.”

Trần Lập Quả chớp chớp mắt.

Chu Dật : “Trần Lập Quả, khi em trộm quần lót của , chiếc quần lót đó giặt ?”

Trần Lập Quả: “…” Á á á á á phát hiện !!!

Rồi Chu Dật cái đồ vô liêm sỉ tiếp tục : “Nếu một chiếc đủ, còn thể tặng em vài chiếc, đều là đồ mặc đấy.”

Trần Lập Quả mặt đỏ bừng.

Chu Dật , tủm tỉm hôn lên môi , : “Đáng yêu thật.”

Trần Lập Quả thầm nghĩ Chu Dật thuần khiết đáng yêu cao quý lạnh lùng của , Chu Dật rốt cuộc xảy chuyện gì…

Loading...