Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 149: Hồi ức của Chu Dật

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:58
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Dật quen Trần Lập Quả từ thời cấp ba.

Hôm đó đang chơi bóng rổ sân, một nam sinh mặc đồng phục từ từ tới, : “Bạn học.”

Chu Dật tưởng cũng chơi bóng rổ, nên đang định đây, cùng chơi”, thì thấy nheo mắt hỏi: “Bạn học, chai nước khoáng của còn dùng ?”

Câu quá đặc biệt, thế là Chu Dật bao giờ quên nữa.

Lúc đó Chu Dật còn tên Trần Lập Quả, chỉ học sinh là lớp một, thành tích , là một đứa trẻ mồ côi.

Người bạn học kể chuyện cho , trong lời tràn ngập sự thương hại, bạn học đó : “Trần Lập Quả đáng thương quá, cha , còn tự kiếm tiền học phí và sinh hoạt phí, sống qua ngày thế nào.”

Chu Dật lời , nhớ dáng vẻ Trần Lập Quả, trong lòng hiểu chút khó chịu.

Trần Lập Quả lúc đó vì suy dinh dưỡng nên thấp bé, chiều cao gần bằng một bạn nữ, cả gầy gò nhỏ nhắn, Chu Dật cảm thấy bế cả lên cũng thành vấn đề.

Chỉ là hai họ vẫn luôn giao thiệp gì, dù Chu Dật âm thầm quan tâm Trần Lập Quả, nhưng cũng mạo hiểm tiến lên bắt chuyện với . Dù Trần Lập Quả trông vẻ nhiều thời gian để xử lý các mối quan hệ bạn bè.

Chu Dật phiền não.

Cứ thế ba năm trôi qua, chớp mắt đến kỳ thi đại học.

Suốt thời cấp ba, mối quan hệ giữa Chu Dật và Trần Lập Quả chỉ dừng ở mức bạn học bình thường.

Đề thi toán đại học năm lớp mười hai đặc biệt khó, Chu Dật làm xong liền ít sẽ , quả nhiên, tiếng chuông báo hết giờ thi dứt, phòng thi vang lên một tiếng than .

Không ít nữ sinh lau nước mắt ngoài.

Nhìn thấy cảnh tượng , trong đầu Chu Dật nảy một suy nghĩ – Trần Lập Quả gầy gò nhỏ nhắn đó thi thế nào.

May mắn là toán học là sở trường của Trần Lập Quả.

Cuối cùng khi điểm công bố, điểm toán của Trần Lập Quả còn cao hơn Chu Dật vài điểm. Chỉ là các môn khác đều kém Chu Dật một chút, nhưng một trường đại học thì thành vấn đề.

Sau khi điểm, Chu Dật đăng ký Đại học A, Đại học A là trường khoa học tự nhiên nhất cả nước, cũng là nguyện vọng thi đại học mà Chu Dật quyết định từ sớm.

Điều khiến Chu Dật ngờ là Trần Lập Quả cũng đăng ký Đại học A.

Lần đầu tiên thấy Trần Lập Quả ở đại học, là trong buổi họp đồng hương.

Chu Dật vốn bạn học cùng lớp kéo tham gia, chú ý đến Trần Lập Quả đang ở góc phòng.

Trần Lập Quả cao hơn một chút, nhưng vẫn gầy gò, tay đang cầm một cuốn sổ từ vựng lẩm nhẩm.

Chu Dật nghĩ nghĩ, qua chào Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả thấy Chu Dật, chút thụ sủng nhược kinh, : “Không ngờ gặp ở đây.”

Chu Dật , : “Không đều cùng trường , em cũng học Đại học A ?”

Trần Lập Quả : “Biết chứ, chỉ là trường lớn quá…”

Chu Dật hỏi Trần Lập Quả một chuyện, tình hình gần đây của .

Trần Lập Quả Chu Dật, nụ ngọt, giống như ăn viên kẹo ngon.

Nhìn thấy Trần Lập Quả với biểu cảm , trái tim Chu Dật khẽ động, cảm thấy Trần Lập Quả vài phần đáng yêu.

Chu Dật xin điện thoại của Trần Lập Quả, nhưng Trần Lập Quả : “Tôi điện thoại, việc gì thì… thể tối đến ký túc xá tìm .”

Chu Dật .

Sau khi buổi họp đồng hương tan, Trần Lập Quả vội vàng rời , Chu Dật lẽ làm thêm.

Sau gặp mặt đầu tiên , mối quan hệ giữa hai dần trở nên thiết hơn.

Chu Dật cũng bắt đầu hiểu Trần Lập Quả hơn, từ gia cảnh đến tình hình hiện tại của .

Cuộc sống của Trần Lập Quả chật vật, nhưng từng than phiền điều gì. Cậu dường như lạc quan bẩm sinh, dù Thượng đế trao cho một ván bài tồi tệ như , vẫn chơi một cách ngon lành.

“Tôi thấy sống khá mà.” Trần Lập Quả với như , “Anh xem còn thể học, hơn nhiều so với hầu hết các đứa trẻ ở cô nhi viện cùng .”

Chu Dật lắng và quan sát, từng chút một hiểu về bé thú vị , càng ngày càng cảm thấy Trần Lập Quả thú vị.

Cơ duyên khiến Chu Dật và Trần Lập Quả sống chung là một Chu Dật tìm Trần Lập Quả, thấy tiếng cãi vã từ ký túc xá của Trần Lập Quả.

Nói là cãi vã, thực giống như một phía trút giận hơn. Bạn cùng phòng của Trần Lập Quả khó chịu trách móc Trần Lập Quả, Trần Lập Quả thể đừng về muộn mỗi ngày như , làm phiền họ nghỉ ngơi.

Trần Lập Quả thì ngừng xin .

Chu Dật ở ngoài nhíu mày.

Nếu thể chọn, ai mà lên giường lúc mười giờ tối mùa đông lạnh giá? Chuẩn một túi nước nóng chơi điện thoại trong chăn?

Tuy nhiên Trần Lập Quả lựa chọn, ca đêm của làm đến mười hai giờ đêm, về nhà tắm rửa xong xuôi, cũng gần một giờ sáng .

Đại học tuy ít môn hơn cấp ba, nhưng nhiệm vụ học tập năm nhất cũng hề nhẹ nhàng, Trần Lập Quả nếu giành học bổng, tuyệt đối thể trốn học.

Chu Dật hôm đó , mà tìm một bạn trong hội sinh viên, hỏi về thủ tục thuê nhà ở ngoài.

Vài ngày , Chu Dật liền mời Trần Lập Quả, bảo ngoài ở cùng .

Trần Lập Quả kinh ngạc thể như .

Chu Dật : “Tại ?”

Trần Lập Quả : “ một trả tiền thuê nhà thì công bằng quá?”

Chu Dật : “Tiền thuê nhà cần em trả, em chỉ cần giặt quần áo và dọn dẹp vệ sinh là .”

Trần Lập Quả : “ mà——”

Chu Dật ngắt lời , : “Em mỗi ngày về muộn ? Bạn cùng phòng của em ý kiến gì ?”

Trần Lập Quả câu , lộ vẻ bối rối, nhớ ý kiến của bạn cùng phòng về dường như ngày càng lớn, nhưng cách nào hơn.

Trần Lập Quả vẫn luôn cảm thấy với họ.

Dưới sự kiên trì của Chu Dật, Trần Lập Quả vẫn miễn cưỡng đồng ý.

Hai họ bắt đầu cuộc sống chung.

Thực phần lớn quần áo của Chu Dật đều thể giặt tay, nên việc nhà Trần Lập Quả thể làm thực sự ít.

con trai mà, vẫn những món đồ nhỏ cần , thế là một sáng nọ thức dậy, Chu Dật kinh ngạc phát hiện Trần Lập Quả giặt tất và quần lót của .

Chu Dật : “Em giặt ?” Bình thường đều tự giặt khi tắm, chỉ là hôm qua lười một chút, ngờ Trần Lập Quả giúp giặt.

“Ừm.” Trần Lập Quả đang phơi quần áo ngoài ban công, , “Tôi còn dùng nước nóng luộc qua cho một .”

Chu Dật bất đắc dĩ, : “Không cần phiền phức đến …”

Trần Lập Quả : “Không phiền phức , thật sự phiền phức.” Cậu dọn ở, trong lòng vẫn luôn chút bất an. Căn nhà lớn, Chu Dật một tuần chỉ dọn dẹp ba , quần áo cũng chẳng gì để giặt, giặt tay sẽ hỏng mất…

Chu Dật đang định gì đó, thì phát hiện Trần Lập Quả dù mặt biểu cảm gì, nhưng vành tai đỏ ửng, rõ ràng là chút ngại ngùng.

Nhìn thấy cảnh tượng , trong mắt Chu Dật cũng nổi lên chút ý .

Trần Lập Quả phơi xong quần lót, : “Sau giúp giặt nhé, dù cũng giặt đồ của .”

Chu Dật vốn nên từ chối, nhưng hiểu , khẽ một tiếng .

Thế là từ đó về , Trần Lập Quả bao thầu việc giặt quần lót của Chu Dật.

Bốn năm đại học, Chu Dật ngày càng hiểu sâu hơn về Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả chút tự ti, nhưng lạc quan, chậm hiểu trong chuyện tình cảm, nhưng đầu óc thông minh.

Chu Dật nhận xung quanh Trần Lập Quả thực ít cô gái thích , chỉ là Trần Lập Quả .

Chu Dật thăm dò hỏi, Trần Lập Quả bật : “Cô thể thích , sẽ tự đa tình đến .”

Chu Dật hài lòng với sự chậm hiểu của Trần Lập Quả, cảm thấy Trần Lập Quả hẳn là thuộc loại đặc biệt khó dụ dỗ.

Kết quả ngờ sự chậm hiểu của Trần Lập Quả khiến đau đầu.

Sau khi sống chung với Chu Dật, cuộc sống của Trần Lập Quả hơn nhiều, Chu Dật thường xuyên nấu ăn ở nhà, dù ngủ , cũng sẽ để đèn cho Trần Lập Quả.

Mỗi Trần Lập Quả về nhà thấy ánh đèn màu cam trong nhà, trong lòng đều ấm áp.

Thời gian đại học trôi nhanh, nhanh đến lúc nghiệp.

Chu Dật sớm lên kế hoạch cho con đường tương lai của từ khi còn học đại học, nên nghiệp năm tư liền công ty của gia đình.

Trần Lập Quả khoa báo chí thì đến một tòa soạn địa phương.

Thực tòa soạn quy mô cũng tệ, cũng là nhờ thành tích học tập xuất sắc của Trần Lập Quả mới cơ hội giới thiệu, kết quả làm mấy tháng, điều từ chuyên mục giải trí sang chuyên mục nông nghiệp…

Khoảng thời gian đó Chu Dật nước ngoài hai tháng, trở về liền thấy Trần Lập Quả mà khó khăn lắm mới nuôi chút thịt gầy một vòng, làn da trắng nõn ban đầu cũng đen sạm, trông hệt như một đứa bé đáng thương kế ngược đãi.

Chu Dật chút tức giận, lập tức tìm mối quan hệ giới thiệu công việc mới cho Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả ban đầu còn , nhưng Chu Dật trực tiếp tỏ thái độ với Trần Lập Quả, nếu thì sẽ còn bạn Trần Lập Quả nữa.

Trần Lập Quả thấy Chu Dật thực sự tức giận, cẩn thận : “Anh đừng giận, chứ gì.”

Chu Dật dáng vẻ , giận xót, : “Em xem em kìa, , gầy bao nhiêu ?”

Trần Lập Quả : “Tôi gầy , là cơ bắp thôi.” Cậu xong còn vén tay áo lên.

Chu Dật : “Không gầy? Được thôi.”

Chiều hôm đó, Chu Dật liền mua cân, ép Trần Lập Quả lên.

Trần Lập Quả mặt mày ủ rũ lên, Chu Dật chỉ con đó : “Đây gọi là gầy ?”

Trần Lập Quả : “Cái cân vấn đề…”

Chu Dật : “Ồ?”

Trần Lập Quả Chu Dật đến mức còn cách nào, đành giả vờ đáng thương, : “Được , sai , chứ gì.”

Chu Dật : “Em mà gầy nữa xem xử lý em thế nào, uống bát canh hầm .”

Trần Lập Quả sợ nhất là canh bổ Chu Dật hầm, thực sự hiểu trong nồi canh gà đó rốt cuộc cho những loại t.h.u.ố.c bắc linh tinh gì. Dù mùi vị cũng đáng sợ khiến Trần Lập Quả run rẩy khắp , nhưng Chu Dật chịu ăn nhiều, cuối cùng Trần Lập Quả nỡ vứt bỏ bát canh nên đành mặt mày ủ rũ ăn hết.

Chu Dật cũng lấy một cái bát, chậm rãi đối diện Trần Lập Quả uống, khuôn mặt Trần Lập Quả nhăn nhó, trong lòng thầm .

Trần Lập Quả : “Anh ăn thêm thịt , con gà lớn thế ăn hết…”

Chu Dật : “Ăn hết thì vứt .”

Trần Lập Quả: “Vậy thì tiếc quá!”

Chu Dật : “Nếu thì .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-149-hoi-uc-cua-chu-dat.html.]

Trần Lập Quả: “…Vậy, ăn .”

Trong mắt Chu Dật tràn ngập ý .

Con gà đó thực lớn, một ăn thoải mái, Trần Lập Quả chỉ là cảm thấy mùi t.h.u.ố.c quá lạ, nên mới giả vờ ăn nổi. tâm tư nhỏ bé của Chu Dật sớm thấu, nên cuối cùng Trần Lập Quả vẫn bịt mũi ăn hết con gà.

Uống xong canh, Chu Dật lấy một ít trái cây từ tủ lạnh cho Trần Lập Quả ăn.

Trần Lập Quả loại trái cây là gì, trông lạ thế.

Chu Dật : “Măng cụt.”

Trần Lập Quả : “Đắt ?”

Chu Dật : “Không đắt, còn rẻ hơn cả quýt ngoài chợ, một tệ một cân, còn bảo ông chủ tặng thêm một quả táo.”

Rồi Chu Dật bóc mấy quả cho Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả ăn ngây ngô, ngon thật.

Chu Dật dáng vẻ , nhịn đưa tay véo má Trần Lập Quả một cái.

Trần Lập Quả véo chút ngơ ngác, : “Anh véo làm gì.”

Chu Dật : “Trông mềm lắm.”

Trần Lập Quả: “…”

Chu Dật lúc đầu sống chung với Trần Lập Quả, đơn thuần là cảm thấy thú vị. Sau cũng từ khi nào, tình cảm của dành cho Trần Lập Quả dần biến chất.

Trần Lập Quả nhận sự đổi trong thái độ của Chu Dật đối với , ngược là cô em gái nuôi Hứa Thư Liên của Trần Lập Quả phát hiện .

Hứa Thư Liên nhân lúc Trần Lập Quả rửa bát, với Chu Dật: “Anh thích ?”

Chu Dật ngẩng đầu : “Em thích ?”

Hứa Thư Liên từng thích Trần Lập Quả, dù bây giờ cô tự nhận thích nữa, nhưng chuyện ai mà .

Hứa Thư Liên : “Anh đừng lừa , dễ lừa nhưng thì dễ lừa !”

Chu Dật đặt cuốn sách trong tay xuống, nhàn nhạt : “Em quản ?”

Mặt của cuối cùng cũng chút kiêng dè thể hiện mặt tình địch.

Hứa Thư Liên nghiến răng nghiến lợi : “Họ đều dịu dàng, thấy họ đúng là mù mắt .”

Chu Dật : “Họ còn em là nữ thần nữa.”

Hứa Thư Liên: “…”

Một lúc , Hứa Thư Liên dường như cố gắng bình tĩnh , cô khẽ : “Trần Lập Quả dễ dàng gì, thật sự đừng lừa .”

Chu Dật : “Tôi sẽ .”

Hứa Thư Liên thở dài, cô : “Được thích, là chuyện chuyện nữa.”

Lúc cả hai họ đều nhận tình cảm của Trần Lập Quả dành cho Chu Dật.

Trần Lập Quả rửa bát xong thấy hai đang chuyện, : “Hai chuyện gì .”

Chu Dật thầm nghĩ chúng đang chuyện làm để chia cắt em, nhưng mặt vẫn là vẻ nghiêm túc, : “Đang chuyện môn chuyên ngành với em gái em.”

Hứa Thư Liên và Chu Dật đều học khoa tài chính.

Trần Lập Quả : “Ồ, .”

Hứa Thư Liên Trần Lập Quả, lộ vẻ đau lòng, thầm nghĩ đây thấy Trần Lập Quả dễ lừa đến , thế , cô tay .

Phần lớn bạn học đại học, đều chia tay khi nghiệp.

Mối quan hệ giữa Trần Lập Quả và Chu Dật ngày càng .

Khi Chu Dật bận công việc, Trần Lập Quả sẽ nấu ăn, rau củ đều do Chu Dật cho mang đến trực tiếp bỏ tủ lạnh, Trần Lập Quả cũng bao nhiêu tiền, hỏi Chu Dật, Chu Dật liền : “Người nhà tự trồng, đáng bao nhiêu tiền, chỉ là để ăn cho yên tâm.”

Trần Lập Quả cũng ngốc đến mức thật sự nghĩ rau củ rẻ, nên kiên quyết trả một phần chi phí sinh hoạt.

Chu Dật : “Thế , tiền điện nước gas trong nhà em trả, còn trả.”

Trần Lập Quả : “Sao thể , tiền điện nước gas tốn bao nhiêu tiền chứ.” Thời gian họ ở nhà đều nhiều.

Chu Dật : “Có gì mà lãng phí, dù một ăn hết, ăn hết thì cũng vứt , đúng , tối mai hầm chút canh.”

Trần Lập Quả đến từ “canh” cả .

Chu Dật biểu cảm của thực sự .

Tối hôm , Trần Lập Quả uống canh Chu Dật hầm, kinh ngạc phát hiện mùi vị cũng tệ.

Trần Lập Quả : “Đây là canh gì , ngon thật.”

Chu Dật : “Bồ câu non.”

Trần Lập Quả : “Không cho t.h.u.ố.c bắc ?”

Chu Dật : “Có cho, cho ít thôi.”

Trần Lập Quả rưng rưng nước mắt, : “Sau thể cứ hầm như ?”

Chu Dật : “Không .”

Trần Lập Quả: “…”

Chu Dật : “Vẫn cho thêm chút t.h.u.ố.c bắc.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trần Lập Quả nhớ canh gà Chu Dật hầm đây, mùi vị đó…

Chu Dật thấy Trần Lập Quả mặt nhăn như bánh bao, : “Khó uống đến ?”

Trần Lập Quả : “Cũng tạm…”

Chu Dật khẽ .

Trần Lập Quả lúc mới phát hiện Chu Dật đang trêu , Trần Lập Quả nghi ngờ : “Anh cố ý hầm canh khó uống đến chứ?”

Chu Dật : “Không .”

Trần Lập Quả : “Thật ?”

Chu Dật : “Thật .”

Tuy nhiên Trần Lập Quả vẫn tỏ thái độ nghi ngờ nghiêm trọng về tính chân thật của câu của Chu Dật, cảm thấy Chu Dật tuy phần lớn thời gian đều , nhưng đôi khi chút ngầm tính, Trần Lập Quả còn nghi ngờ cố ý làm canh khó uống đến .

Chu Dật từ năm hai đại học, vẫn luôn sống chung với Trần Lập Quả cho đến khi nghiệp.

Tốt nghiệp hai cũng chia xa, nơi làm việc của Chu Dật gần đây, Trần Lập Quả đề nghị là Chu Dật trả chỗ , đến ở gần công ty .

Chu Dật : “Vậy còn em.”

Trần Lập Quả : “Chúng ký túc xá nhân viên mà.”

Chu Dật : “Ồ.”

Kết quả vài ngày , Trần Lập Quả mặt mày ủ rũ về, ký túc xá nhân viên của công ty họ đột nhiên còn nữa, chỉ cấp tiền an cư, bảo họ tự thuê nhà.

Chu Dật : “Vậy , thì đành chịu khó ở với thêm một thời gian nữa nhé?”

Trần Lập Quả lúc thực chút thể kiểm soát tình cảm của dành cho Chu Dật, sợ sẽ bộc lộ , Chu Dật đuổi – lúc đó chắc chắn sẽ t.h.ả.m hại vô cùng.

Chu Dật đối với tình cảm của Trần Lập Quả dành cho cũng chút nhận , nhưng dám chắc chắn, sợ làm Trần Lập Quả sợ hãi, nên quyết định từng bước một.

Sự thật chứng minh, từng bước một, là quyết định sai lầm nhất mà Chu Dật từng làm.

Một ngày nọ, Chu Dật giả vờ say rượu hôn Trần Lập Quả, Trần Lập Quả cũng đáp , Chu Dật trong lòng mừng rỡ, đang định tìm cơ hội rõ với Trần Lập Quả, nhưng vài ngày , Trần Lập Quả kiên quyết dọn ngoài.

“Tại dọn ngoài?” Chu Dật hỏi Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả trả lời Chu Dật, cúi đầu, cả mang một màu xám xịt.

Chu Dật : “Trần Lập Quả, em gì?”

Trần Lập Quả nên lời, sợ mở miệng, nước mắt còn kịp tuôn trào xuống.

Chu Dật : “Trần Lập Quả, em trả lời .”

“Xin .” Trần Lập Quả khuôn mặt Chu Dật, nhớ lời đe dọa của vị hôn thê của Chu Dật, nghĩ nếu Chu Dật lộ vẻ ghét bỏ, nhất định sẽ sụp đổ.

“Trần Lập Quả!” Chu Dật cuối cùng cũng chút tức giận, : “Em ý gì, , cho một lý do ?”

Trần Lập Quả : “Thật sự, xin .” Đầu óc hỗn loạn, thậm chí nghĩ lý do.

Chu Dật Trần Lập Quả đang co rúm , nghĩ đến chuyện hôn Trần Lập Quả mấy ngày .

Chẳng lẽ vì chuyện , Trần Lập Quả mới dọn ngoài? Chẳng lẽ nghĩ Trần Lập Quả thích , đều là tự đa tình? Chẳng lẽ Trần Lập Quả chịu lý do, chỉ là giữ chút thể diện cuối cùng cho ?

Chu Dật đầu tiên lòng rối như tơ vò, : “Trần Lập Quả, em thật sự ?”

Trần Lập Quả chậm rãi gật đầu.

Chu Dật lạnh lùng : “Em , thì đừng nữa.”

Giọng Chu Dật lạnh lẽo đến mức khiến Trần Lập Quả run rẩy, nghĩ đôi khi ông trời thật sự quá bất công, rút ấm duy nhất trong cuộc đời .

Đối với Trần Lập Quả, điều đáng sợ nhất là cái lạnh, mà là cái lạnh khi tận hưởng ấm.

Trần Lập Quả kéo hành lý, từ từ ngoài.

Chu Dật trong phòng khách bóng lưng .

Trần Lập Quả cảm thấy như cây kim đ.â.m lưng , với Chu Dật: “Tôi nữa, cũng đừng đuổi ?”

Trần Lập Quả cuối cùng vẫn dám, thế là đẩy cửa , đóng cửa , ngăn cách và Chu Dật.

Sau khi Trần Lập Quả , Chu Dật đập phá hết đồ đạc trong nhà.

Anh đầu tiên tức giận đến , cũng là đầu tiên kiểm soát cảm xúc của .

“Trần Lập Quả, em giỏi lắm!” Chu Dật cuối cùng trong phòng khách hút thuốc, hút hết một bao mới miễn cưỡng bình tĩnh , , “Nếu để em dọn ngoài là vì ai đó, sẽ——”

Nghĩ đến khuôn mặt Trần Lập Quả, Chu Dật nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm: “Tôi sẽ đ.á.n.h gãy chân em nhốt em .”

Lúc Trần Lập Quả Chu Dật Dật yêu quý của đang nghĩ gì, kéo hành lý đến căn phòng nhỏ thuê, ôm hành lý nức nở.

Khóc xong, từ trong hành lý lấy một chiếc quần lót, khẽ lẩm bẩm với chiếc quần lót, : “Chu Dật Dật, nhiều quần lót như , tặng một chiếc làm kỷ niệm nhé, , thật sự… thích .”

Rất thích, thích, dù lấy mạng làm quà tặng , , cũng cam lòng.

Loading...