Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 148: Ký sự du lịch của Hệ thống
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:56
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Lập Quả gặp Hệ thống, là ba tháng khi và Chu Dật kết hôn.
Lúc đó đang xổm bên đường mặc cả với một bán măng cụt.
“Mười tám tệ , mười tám tệ sẽ mua mấy cân về.” Trần Lập Quả .
Người bán hàng : “Mười chín tệ bán cho ! Mười tám tệ lỗ vốn!”
“Hôm qua mua mười tám tệ mà!” Trần Lập Quả , “Lại còn ngon hơn của ông nữa.”
Người bán hàng : “Anh trai, làm ăn nhỏ…”
Trần Lập Quả : “Anh trai, là nghèo…”
Hai chằm chằm, cuối cùng bán hàng chịu nổi nữa, : “Được , mười tám thì mười tám, cầm cầm .”
Thế là Trần Lập Quả tủm tỉm chọn mấy cân.
Mua xong măng cụt, Trần Lập Quả chuẩn về nhà, kết quả khi qua đường thì thấy một đứa trẻ ba bốn tuổi vẫn giữa đường khi đèn giao thông sắp hết.
Trần Lập Quả thấy xung quanh lớn, vội vàng chạy đến bế bé lên, đưa qua đường.
Đứa bé đó lạ bế mà cũng , khuôn mặt nhỏ nhắn trông khá đáng yêu, nhưng suốt quá trình đều biểu cảm, ngay cả khi Trần Lập Quả bế lên cũng chút d.a.o động cảm xúc nào.
Trần Lập Quả qua đường đặt bé xuống, : “Cháu bé, nhà cháu ?”
Cục bông nhỏ đó lạnh lùng thốt một câu, nó : “Trần Lập Quả, quả nhiên vẫn thích Trái Đất.”
Trần Lập Quả: “…” Cậu cảm thấy dường như đang gặp ảo giác.
Cục bông nhỏ : “Cái thể một chút cũng dễ dùng.”
Trần Lập Quả run giọng : “Cha!”
Cục bông nhỏ : “Ừ, con trai.”
, cục bông nhỏ trông tươi non và ngon miệng chính là Hệ thống đến Trái Đất du lịch. Lúc nó đến, bộ phận chế tạo thể hỏi nó yêu cầu gì về thể .
Hệ thống : “Tôi một thể thuần khiết nhất, ít thấy mosaic nhất.”
Bộ phận đó xong : “Được, thành vấn đề.”
Rồi ba ngày , khi Hệ thống và đồng nghiệp của nó cùng nhận thể, liền thấy một thể đặc biệt như .
Hệ thống: “…Cái thể nhỏ thế.”
Người phụ trách bộ phận đó : “ mà thuần khiết mà.”
Hệ thống : “Tay chân cũng ngắn ngủn!”
Người phụ trách bộ phận đó : “ mà thuần khiết mà.”
Hệ thống: “…”
Người phụ trách bộ phận đó : “Tôi đảm bảo đây là thể thuần khiết nhất trong lô .”
Hệ thống nên lời, lúc đổi thể kịp nữa , nên chuyến du lịch Trái Đất chỉ thể dùng thể …
Kết quả của việc dùng thể là, các đồng nghiệp khác của Hệ thống đều đang vui vẻ chơi bời đủ kiểu, còn nó thì chẳng , ngay cả công viên giải trí cũng chỉ thể ngựa gỗ vòng.
Đáng ghét hơn là một đồng nghiệp của nó còn mỉm bảo nó đừng bận tâm, mua cho nó một cây kẹo bông gòn màu hồng.
“Cậu bé đáng yêu thì ăn kẹo bông gòn.” Đồng nghiệp khác bộ phận với nó .
Hệ thống chút hờn dỗi, mặt xụ xuống gì.
Đồng nghiệp đó : “Đừng buồn nữa, cha yêu con.”
Hệ thống: “…Cút.”
Thế là Hệ thống nhân lúc bọn họ đang say sưa ở sòng bạc, một lén lút chuồn ngoài tìm Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả ôm Hệ thống, ánh mắt tràn ngập vẻ yêu thương, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Hệ thống, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Hệ thống, đang chuẩn hôn thứ ba thì.
Hệ thống : “Hôn nữa ông đây g.i.ế.c .”
Trần Lập Quả : “Được , hôn nữa.” Rồi xoa xoa bàn tay nhỏ bé của Hệ thống.
Hệ thống: “…” Đồ biến thái.
Trần Lập Quả một tay xách măng cụt, một tay ôm Hệ thống, khi về nhà đều tỏa khí tức màu hồng.
Bảo vệ ở cửa chào , tiện miệng hỏi đứa bé là ai?
Trần Lập Quả : “Con của , cục cưng của .”
Bảo vệ : “Trông đáng yêu thật!”
Hệ thống: “…”
Trần Lập Quả hì hì, như thể đang khen .
Hệ thống: “…” Nó hối hận .
Về đến nhà, Chu Dật vẫn về.
Trần Lập Quả đặt cục cưng yêu quý của lên ghế sofa, nhịn hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Hệ thống.
Hệ thống : “Hôn nữa g.i.ế.c .”
Trần Lập Quả: “Chụt.”
Hệ thống: “…”
Trần Lập Quả lộ vẻ thỏa mãn, : “Bảo bối, con đây nhé, cha bóc măng cụt cho con.”
Hệ thống : “Cậu gọi là gì?”
Trần Lập Quả : “Cha.”
Hệ thống : “Ừm, ngoan.”
Người cha ba tuổi của Trần Lập Quả vẻ mặt nghiêm túc, ghế sofa chân ngắn đến mức chạm sàn nhà.
Trần Lập Quả bóc mấy quả măng cụt đút đến miệng nó, Hệ thống cầm măng cụt chằm chằm một lúc, nó : “Đây chính là món ăn thể khiến bán linh hồn ?”
Trần Lập Quả: “…Tôi là loại vì măng cụt mà bán linh hồn…”
Cậu còn xong, ánh mắt của Hệ thống ép lùi bước, ủ rũ : “Linh hồn ba cân trở lên mới bán ạ.”
Hệ thống: “Hừ.”
Rồi Hệ thống cẩn thận mở miệng, từ từ c.ắ.n một miếng.
Trần Lập Quả mong chờ nó.
Măng cụt chua chua ngọt ngọt, mọng nước, Hệ thống nhai trong miệng, cả đều thả lỏng, : “Không tệ.”
Trần Lập Quả cũng thở phào nhẹ nhõm, : “Không tệ đúng , cũng thấy ngon.”
Hệ thống ăn hết mấy quả Trần Lập Quả bóc cho nó.
Hai đang ăn vui vẻ, thì tiếng chìa khóa vang lên ở cửa.
Chu Dật bước nhà, thấy Hệ thống và Trần Lập Quả trong phòng khách, Chu Dật kinh hãi : “Trần Lập Quả, em trộm đứa bé ở ?”
Trần Lập Quả: “…”
Hệ thống lên tiếng.
Kết quả Chu Dật tới, đưa tay véo véo má Hệ thống, : “Cũng đáng yêu đấy chứ, mắt tệ.”
Hệ thống: “…” Quả nhiên một nhà, một cửa.
Trần Lập Quả : “Là Hệ thống, là Hệ thống!”
Chu Dật sững sờ một lát, thể tin : “Đây là Hệ thống của em ?”
Trần Lập Quả : “ .”
Chu Dật : “Tại nhỏ thế?”
Trần Lập Quả : “Cậu thích kiểu .”
Hệ thống: “…” Điều nó khâm phục Trần Lập Quả nhất là Trần Lập Quả bao giờ nó lưng, thường thì gì là thẳng mặt luôn.
Chu Dật : “Ồ.”
Hệ thống: “…” Cậu thể đừng “ồ” một cách đầy ẩn ý như .
Tuy nhiên, việc thể quá nhỏ thực sự khá phiền phức, dù cũng là tuổi lớp mẫu giáo bé, hoạt động kích thích nhất lẽ là xe lắc ở vỉa hè.
Trần Lập Quả : “Hệ thống nhà đáng yêu nhất, đáng yêu hơn Hệ thống của nhiều, đúng , cha?”
Chu Dật nghĩ nghĩ về tính cách Hệ thống của , lên tiếng.
Hệ thống thầm nghĩ Trần Lập Quả đúng là độc, còn là kịch độc.
Cuối cùng Trần Lập Quả cũng nhớ hỏi Hệ thống tên nó là gì.
Hệ thống : “Cứ gọi là Thập Tam là .”
Trần Lập Quả : “Thập Tam, Thập Tam là một con đấy chứ… Chu Dật, mau xem Thập Tam may mắn đến mức nào .”
Chu Dật: “…”
Hệ thống thực sự chịu nổi nữa, : “Hai cứ làm việc của , cần để ý đến .”
Trần Lập Quả : “ đúng, việc của , Chu Dật lấy máy ảnh , chụp ảnh với Hệ thống của .”
Hệ thống: “…”
Chụp liên tiếp mười mấy tấm ảnh gia đình, Hệ thống chút hối hận khi đến tìm Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả hỏi Hệ thống định chơi bao lâu.
Hệ thống : “Tính theo thời gian Trái Đất, hơn một tháng.”
Trần Lập Quả hỏi nó khi về tổng bộ định nhận công việc gì.
Hệ thống nội dung công việc của chúng nhiều, nó bây giờ điều chuyển bộ phận, thể sẽ chuyên tâm công việc bảo vệ quyền lợi.
Trần Lập Quả : “Bảo vệ loài ?”
Hệ thống lạnh lùng : “Đương nhiên là bảo vệ AI.”
Trần Lập Quả: “…”
Hệ thống : “Cậu , bao nhiêu Hệ thống khi thành nhiệm vụ trở về tổng bộ gặp vấn đề tâm lý.”
Trần Lập Quả: “ , ký chủ nào cũng đáng yêu như .”
Hệ thống: “…”
Trần Lập Quả : “Cái biểu cảm đó của là ý gì.”
Hệ thống : “Không ý gì cả.”
Trần Lập Quả cảm thấy Hệ thống dù đổi sang một thể đáng yêu đến , nhưng vẫn lạnh lùng vô tình như cũ.
Vốn dĩ hôm nay Chu Dật và Trần Lập Quả định tự nấu ăn ở nhà, nhưng xét thấy Hệ thống nhỏ đáng yêu vô địch đến, nên Trần Lập Quả quyết định ngoài ăn.
Kể từ khi Chu Dật và Trần Lập Quả kết hôn, chuyện ăn uống trong nhà thường do Trần Lập Quả quyết định.
Ba tìm một quán lẩu xuống, Trần Lập Quả vung tay một cái, gọi tất cả những món thấy ngon cho Hệ thống, và dặn chủ quán mỗi món đều cho ít một chút.
Hệ thống quá lùn, căn bản với tới bàn, cuối cùng trong sự nhục nhã chọn ghế trẻ em vì Trần Lập Quả bế.
Trần Lập Quả còn chút tủi , bế con thì mấy, còn thể gắp thức ăn cho con.
Hệ thống : “Tôi .”
Trần Lập Quả : “Ai…”
Hệ thống: Hừ.
Món ăn mang lên, Trần Lập Quả suốt bữa ăn đều vẻ ông bố ngốc nghếch, hỏi Hệ thống ăn cái , ăn cái , ăn nửa chừng, Trần Lập Quả đột nhiên nhớ , : “Cậu ăn những thứ chứ?” Trẻ con ở tuổi thường ăn lẩu mà.
Hệ thống đang vật lộn với một miếng chân gà rút xương, mơ hồ .
Trần Lập Quả thấy gắp một miếng gan bò cho Hệ thống, con nếm thử , gan bò ở quán mềm nhất đấy.
Bụng Hệ thống nhỏ, mỗi món chỉ thể nếm một chút, nhưng vẫn nhanh no.
Tuy nhiên, hành trình của Trần Lập Quả thì mới chỉ bắt đầu…
Trần Lập Quả: “Bí đao thấm vị , ngon tuyệt vời, ăn chút ?”
Hệ thống: “…No .”
Trần Lập Quả : “Gân bò cũng mềm , dẻo dẻo, ăn chút ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-148-ky-su-du-lich-cua-he-thong.html.]
Hệ thống: “…No .”
Trần Lập Quả – ồ, còn , Hệ thống : “Tôi no !! Cậu mấy nữa!”
Trần Lập Quả thấy nó vẻ mặt tức giận, nhịn ghé sát hôn Hệ thống một cái, : “Thập Tam Tam, con đáng yêu quá .”
Hệ thống: “???” Thập Tam Tam là cái tên quái quỷ gì !
Chu Dật ở bên cạnh một một Hệ thống tương tác chút , cảm thấy Hệ thống như đồng hành, hành trình xuyên của Trần Lập Quả chắc sẽ quá nhàm chán.
Bữa ăn giai đoạn đầu Hệ thống vẫn hài lòng, nhưng cảm giác hài lòng đó chỉ kéo dài đến khi nó ăn no, kết thúc.
Trần Lập Quả Hệ thống mặt xụ xuống hờn dỗi, bảo bối đừng giận nhé, nếu con ăn thì mai chúng đến.
Hệ thống liếc một cái, gì.
Vốn dĩ Trần Lập Quả định đưa Hệ thống ăn hết các món ngon xung quanh, nhưng điều ngờ là, Hệ thống tối hôm đó bắt đầu tiêu chảy.
Trần Lập Quả: “Ơ!!! Cậu !!”
Hệ thống nghiêm túc suy nghĩ một chút, : “Thân thể chế tạo dựa Trái Đất…”
Trần Lập Quả nghĩ một lát, cảm thấy đứa trẻ ba tuổi mà ăn như Hệ thống, thì chắc chắn sẽ tiêu đời. Lẩu cộng với nước đá, lớn dày cũng chịu nổi.
Cậu vẫn luôn nghĩ thể mà tổng bộ Hệ thống chế tạo khác thường so với thường nên Hệ thống mới ăn uống điên cuồng ngừng, kết quả bây giờ Hệ thống với là nó giống Trái Đất.
Trần Lập Quả : “Hệ thống, chúng khám bác sĩ !”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hệ thống .
Trần Lập Quả : “Vậy mua t.h.u.ố.c cầm tiêu chảy cho uống!”
Hệ thống : “Tôi uống.”
Trần Lập Quả còn gì đó.
Liền Hệ thống : “Tôi , c.h.ế.t , ngủ .”
Trần Lập Quả vẻ mặt vô cùng do dự.
Hệ thống : “Mau cút cút cút.”
Trước khi Trần Lập Quả và Chu Dật ngủ, còn dặn dò Hệ thống nếu chuyện gì nhất định gọi .
Kết quả sáng hôm , khi Trần Lập Quả đến thăm Hệ thống, ôm lấy t.h.i t.h.ể lạnh ngắt của Hệ thống mà nức nở, : “Cha ơi, cha như , chúng cùng vượt qua bao nhiêu núi sông, bao nhiêu kiếp nạn, mà cha c.h.ế.t vì một bữa lẩu!”
Chu Dật: “…”
Thi thể của Hệ thống lạnh ngắt, và dường như nguyên nhân cái c.h.ế.t là do mất nước, Chu Dật đưa kết luận vì phát hiện cả cuộn giấy vệ sinh dày cộp trong nhà dùng hết.
Hệ thống đấy, khi c.h.ế.t còn quên xả bồn cầu.
Chu Dật nghĩ nghĩ, gọi một cuộc điện thoại.
Điện thoại kết nối, bên truyền đến giọng một đàn ông.
Chu Dật : “Một một hai?”
Đầu dây bên : “Chu Dật? Có chuyện gì ?”
Chu Dật : “Cậu Thập Tam ?”
Một một hai : “Thập Tam? Biết chứ, chúng khá , ?”
Chu Dật : “Cậu c.h.ế.t .”
Một một hai im lặng ba giây, dường như đang suy nghĩ câu “ c.h.ế.t ” của Chu Dật ý nghĩa gì.
Chu Dật lặp : “Thân thể Trái Đất c.h.ế.t .”
Một một hai : “C.h.ế.t ? Hôm qua còn mua kẹo bông gòn cho ăn , c.h.ế.t , hai làm gì .”
Chu Dật Trần Lập Quả đang đến mức sắp ngất , bất đắc dĩ : “Mời ăn một bữa lẩu, tiêu chảy cố chấp chịu bệnh viện…”
Một một hai: “…”
Chu Dật : “Vậy linh hồn của ?”
Một một hai : “Cậu đợi một lát nhé, liên hệ tổng bộ một chút.”
Chu Dật đợi năm phút, trong lúc đó Trần Lập Quả bắt đầu chuẩn tang lễ cho Hệ thống, nhất định tổ chức một tang lễ hoành tráng cho Hệ thống.
Năm phút , Một một hai gọi cho Chu Dật, liên hệ tổng bộ, tổng bộ Thập Tam về , chỉ là tại Thập Tam sống c.h.ế.t chịu nhận cuộc gọi của – chắc là thấy mất mặt, là Hệ thống đầu tiên đến Trái Đất du lịch mà để thể c.h.ế.t Trái Đất.
Chu Dật : “Vậy cái thể làm ?”
Một một hai : “Sẽ đến thu hồi.”
Chu Dật nhận câu trả lời, yên tâm , cúp điện thoại, với yêu đang đến mất trí của : “Đừng nữa, Thập Tam về , c.h.ế.t .”
Trần Lập Quả : “Thật sự c.h.ế.t ?”
Chu Dật : “Không c.h.ế.t.”
Trần Lập Quả: “Ồ, ăn sáng đây.” Cậu tiện tay ném cái xác lạnh ngắt đó lên ghế sofa.
Chu Dật: “…”
Nửa tiếng , đến nhận xác đến, đó gặp Trần Lập Quả và Chu Dật, xin nhé, làm phiền hai vị .
Chu Dật thấy thái độ như , thầm nghĩ chắc chắn Hệ thống là do họ hại c.h.ế.t…
Trần Lập Quả : “Cái xác các mang về định làm gì ?”
Người đó : “Đương nhiên là tiêu hủy .”
Trần Lập Quả : “Tôi thể liên hệ với Hệ thống điều khiển thể một chút ?”
Người đó : “Đương nhiên thể .”
Thế là đó đưa thiết liên lạc với tổng bộ cho Trần Lập Quả.
Thiết liên lạc kết nối, Trần Lập Quả : “Cha ơi, cha về ? Con lo cho cha quá, cha chứ.”
Hệ thống u u : “Tôi , đừng lo cho .”
Trần Lập Quả : “Sau cha còn đến ?”
Hệ thống : “Tùy tình hình.”
Trần Lập Quả : “Vậy cha vẫn cho , tại cha chọn một thể trẻ con làm vật chứa?”
Hệ thống : “Tôi việc cúp máy đây.”
Trần Lập Quả: “…” Cậu trực giác vấn đề ở đây.
Thế là khi Hệ thống cúp máy, khéo léo hỏi em đến dọn dẹp .
Người em : “Bởi vì chọn một thể thuần khiết nhất…”
Trần Lập Quả: “…”
Chu Dật: “…”
Người thu xác thực sự đơn giản và thô bạo, lấy một cái túi tùy tiện đựng cái thể đó mất.
Trần Lập Quả dáng vẻ đại khái của đó, cảm thấy lo lắng ngoài sẽ cảnh sát điều tra lên báo xã hội.
Sau khi , Trần Lập Quả bắt đầu tự kiểm điểm, : “Đều là do hai chúng quá vô ý, mới khiến Thập Tam đáng thương của ám ảnh tâm lý.”
Chu Dật lên tiếng, thực chút , nhưng thấy Trần Lập Quả vẻ mặt nghiêm túc như , cảm thấy , nên liền xoa đầu Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả : “Buồn quá , còn đưa ăn bao nhiêu món ngon nữa.”
Chu Dật : “Lần , Hệ thống của họ thường xuyên du lịch.”
Trần Lập Quả thở dài.
Lúc , tâm trạng tương tự là Hệ thống trở về tổng bộ.
Có Hệ thống chào nó, , đại ca, về sớm , Trái Đất vui .
Thập Tam gì, mặt xụ xuống bỏ .
Hệ thống chào Thập Tam cảm thấy khó hiểu, thầm nghĩ chuyện gì , đại ca nhà vui đến …
Thập Tam tưởng thể trải qua một tháng vui vẻ, nhưng nó c.h.ế.t tay một bữa lẩu.
Trên màn hình, các Hệ thống khác đều đang tận hưởng cuộc sống du lịch vui vẻ, ăn uống, cờ bạc, và cả những điều thể miêu tả.
Đương nhiên, những điều thể miêu tả đều che bằng mosaic.
Thập Tam nhớ mùi vị của lẩu, đưa một quyết định.
Hôm nay là ngày thứ bảy Thập Tam c.h.ế.t.
Trần Lập Quả cắm cho nó ba nén hương.
Chu Dật đang ăn sáng, thấy hành động của Trần Lập Quả suýt nữa thì phun .
Chu Dật : “Bảo bối em làm gì .”
Trần Lập Quả u u : “Tưởng niệm tình cha mất của con.”
Chu Dật : “Không , thể làm cha em, con trai, đây, cha thương con.”
Trần Lập Quả lộ vẻ oán trách, : “Cha, cha thể thế .”
Chu Dật : “Vậy làm mới thể khiến em quên .”
Trần Lập Quả lắc đầu.
Chu Dật ấn xuống bàn, l.i.ế.m môi Trần Lập Quả, khẽ : “Anh dùng thể của để em quên ?”
Trần Lập Quả mắt ngấn lệ Chu Dật, : “Anh dù thể của , cũng thể trái tim của .”
Chu Dật : “Tình yêu, là làm .”
Hai đang diễn say sưa, thì tiếng gõ cửa “cốc cốc cốc” vang lên.
Chu Dật vốn định đừng để ý, nhưng gõ cửa chịu bỏ cuộc.
Bất đắc dĩ, Trần Lập Quả đành đến cửa hỏi: “Ai ?”
Bên ngoài truyền đến giọng ồm ồm, : “Tôi.”
Trần Lập Quả giọng lạ, qua mắt mèo thấy bên ngoài một đại hán vạm vỡ, : “Anh là ai ?”
“Là .” Đại hán vạm vỡ đó, mở miệng , “Thập Tam.”
Trần Lập Quả: “…………”
Chu Dật thấy Trần Lập Quả nửa ngày động, cũng tới, : “Sao mở cửa?”
Trần Lập Quả t.h.ả.m : “Tôi hình như đang gặp ác mộng.”
Chu Dật : “Sao ?” Anh tiện tay mở cửa.
Rồi Trần Lập Quả nghẹt thở.
Cục bông nhỏ bé vô cùng, non mềm đến mức thể chảy nước của biến thành một đại hán vạm vỡ đeo dây chuyền vàng, xăm trổ, đại hán đó câu đầu tiên với Trần Lập Quả là: “Làm gì đấy, ăn xiên nướng .”
Trần Lập Quả “rầm” một tiếng đóng cửa .
Chu Dật: “…”
Thập Tam: “…”
Trần Lập Quả “oa” một tiếng òa lên, cha như , cha như .
Chu Dật cố nén , : “Đi thôi, xem Hệ thống nhà em thực sự thích lẩu.”
Trần Lập Quả thật sự đến ngất , : “Anh , cha như .”
Thập Tam : “Trần Lập Quả, tin đ.á.n.h .”
Trần Lập Quả : “Anh trả , trả bé đáng yêu đó cho .”
Thập Tam : “Đều cháy thành tro , tự đào .”
Trần Lập Quả: “Ô ô ô ô ô.”
Cuối cùng ba xuất hiện ở quán lẩu, là Thập Tam gọi món, nó vung tay một cái, : “Ông chủ, mỗi món cho một phần.”
Trần Lập Quả mặt biểu cảm chằm chằm nồi lẩu.
Nụ của Chu Dật sắp nhịn nữa .
Thập Tam còn bồi thêm một câu: “Tôi kéo dài kỳ nghỉ , thể ở bên thật .”
Trần Lập Quả thầm nghĩ, cha, cầu! xin! cha! mau! !
Chu Dật cuối cùng cũng bật thành tiếng.