Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 147: Quay Lại Điểm Khởi Đầu (hai) - Chính Văn Hoàn
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:55
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trở về thế giới của chính , Chu Dật giống như một đứa trẻ cuối cùng món trân bảo hằng mong ước, chỉ sợ bảo vật của khác cướp , thế là nhịn mà vội vã đóng dấu ấn thuộc về lên món trân bảo .
Lần đầu tiên Trần Lập Quả thấy Chu Dật gấp gáp đến thế, eo Chu Dật ôm chặt cứng, một chút cũng cử động nổi.
Chu Dật kề sát bên tai , tận hưởng ấm và xúc cảm từ sự tiếp xúc da thịt mang .
Sau hai ngày "lăn lộn", đến chiều ngày thứ ba Trần Lập Quả mới tỉnh .
Khi tỉnh dậy, Chu Dật đang bên cạnh, cúi đầu gõ máy tính, thấy tỉnh thì thản nhiên hỏi một câu: "Tỉnh ?"
Trần Lập Quả "ừm" một tiếng.
Chu Dật : "Tôi chuẩn cháo cho em."
Nói dậy lấy thức ăn cho Trần Lập Quả.
Đó là cháo rau củ, vẫn còn ấm, món phụ cũng hợp khẩu vị của Trần Lập Quả. Tuy đau nhức nhưng vẫn ăn hết mấy bát.
Món ăn tuy ngon, nhưng khi ăn miệng, Trần Lập Quả cảm giác quen thuộc khó tả. Cậu nghiêm túc hồi tưởng một chút, kinh hãi : "Tôi vẫn còn đang xuyên đấy ? Sao hương vị món quen thế ?"
Chu Dật bình thản Trần Lập Quả, đáp: "Đương nhiên là vì nấu đều là ."
Trần Lập Quả: "..." Cậu im lặng ba giây, dè dặt hỏi: "Tôi nhớ nấu ăn vị mà... lẽ nào, nhớ nhầm?"
Chu Dật xoa đầu Trần Lập Quả, : "Không nhớ nhầm, chỉ là đổi hương vị nấu ăn thôi."
Trần Lập Quả hỏi: "Tại đổi?"
Chu Dật thở dài, đáp: "Không đổi, em chắc là sẽ làm sụp đổ thiết lập nhân vật (OOC) ?"
Trần Lập Quả nhớ thế giới đầu tiên xuyên qua, dường như chỉ vì đó và Chu Dật quá giống nên mới khiến kiềm chế mà làm sụp đổ nhân vật. Vậy theo lời Chu Dật, theo xuyên từ đầu đến cuối?
Trần Lập Quả suy nghĩ một chút, thử hỏi một câu: "Từ Văn U?"
Chu Dật đáp: "Nhiễm Thanh Không."
Trần Lập Quả: "Kê Tháp?"
Chu Dật: "Yến Cảnh Y."
Trần Lập Quả: "Lục Gia Thụ?"
Chu Dật: "Lục Chi Dương."
Hai giống như đang đối ám hiệu, ánh mắt Trần Lập Quả từng chút một sáng rực lên.
Trần Lập Quả : "Anh cư nhiên vẫn luôn theo ."
Chu Dật cuối cùng cũng lộ nụ dịu dàng mà Trần Lập Quả quen thuộc, chỉ là trong nụ thêm vài phần xót xa, : "Vất vả cho em ."
Trần Lập Quả bảo: "Không vất vả, vất vả chút nào. Anh cũng thể thấy 'Con gái của Định mệnh' ?"
Chu Dật đáp: "Em chính là 'Con gái của Định mệnh' của ."
Khi Chu Dật xuyên đến thế giới đầu tiên, vẫn bù đắp cho Trần Lập Quả, khéo thiết lập nhân vật của ở thế giới đó cũng đặc biệt dịu dàng, nên dốc hết sức đối xử với .
Tuy nhiên ngờ rằng, Trần Lập Quả kiềm chế mà làm sụp đổ nhân vật.
Chu Dật cũng vì thế mà chịu trừng phạt — trong mấy thế giới đầu tiên, chỉ ký ức của thế giới đầu tiên, cho đến mãi khi hệ thống gặp bug, mới lờ mờ nhớ những nội dung hệ thống phong tỏa.
Lúc đó Chu Dật bắt đầu cố gắng để Trần Lập Quả phát hiện phận " bản địa" của , chiếc khuyên tai chính là một cơ hội.
Trần Lập Quả đó và đến từ cùng một thế giới, nhưng đó chính là Chu Dật.
Trần Lập Quả : "Vậy mà còn cưỡng ép ..."
Chu Dật hỏi: "Em vui ?"
Trần Lập Quả đỏ mặt.
Chu Dật lộ vẻ bất lực. Lúc mới bắt đầu cưỡng ép Trần Lập Quả, cũng do dự, thế nhưng khi danh nghĩa Nhiễm Thanh Không đầu tiên giam cầm Trần Lập Quả, phát hiện mới.
Trên đầu Trần Lập Quả giam cầm bỗng hiện các dòng "đạn mạc" (dòng trạng thái suy nghĩ).
Lúc đầu Chu Dật còn tưởng đó là ảo giác, nhưng khi kỹ , thấy những dòng chữ đó thực sự tồn tại.
Còn Trần Lập Quả đè xuống, đỉnh đầu hiện lên dòng đạn mạc: Sướng quá mất a a a a a.
Chu Dật: "..."
Nhìn thấy dòng chữ đó, tâm trạng Chu Dật khá phức tạp.
Dòng đạn mạc đó lúc nào cũng tồn tại, đa chỉ xuất hiện khi cảm xúc của Trần Lập Quả kích động.
Hệ thống của Chu Dật : "Người yêu của đặc biệt thật đấy."
Chu Dật: "..."
Hệ thống của Chu Dật : "Cậu nên nghĩ thoáng một chút, dù cũng tưởng c.h.ế.t , lẽ nào cho phép yêu tìm mới ?"
Chu Dật: "Rất lý."
Ban đầu Chu Dật chút vui, thậm chí lo sợ Trần Lập Quả sẽ chìm đắm trong những thế giới mà quên sạch .
nhanh chóng thu những ý nghĩ đó, bởi vì Trần Lập Quả vì mới mất mạng sống để những thế giới , căn bản tư cách để trách cứ .
Nhiệm vụ của Chu Dật giống Trần Lập Quả, nhiệm vụ của chính là làm cho Trần Lập Quả vui vẻ.
Xuyên những thế giới , ép buộc mà là tự nguyện.
Cái hệ thống từ chui hỏi: "Cậu nguyện ý ở bên cạnh yêu vượt qua kiếp nạn ?"
Chu Dật đáp: "Tôi nguyện ý."
Thế là cùng Trần Lập Quả xuyên qua mười mấy thế giới.
Xuyên nhiều , Chu Dật và hệ thống của cũng trở nên thiết, hỏi hệ thống rằng Trần Lập Quả cũng hệ thống ? Vậy hệ thống của sự tồn tại của họ ?
Hệ thống của Chu Dật : "Chúng thuộc các nhóm dự án khác , , nhưng ."
Chu Dật hỏi: "Vậy nhóm của các lợi hại hơn ?"
Hệ thống đáp: "Cũng hẳn, nếu họ sự tồn tại của chúng , lẽ sẽ làm nhiệm vụ . về hệ thống của yêu , dạo trạng thái tinh thần của hình như lắm, lúc về trụ sở ngày nào cũng chạy đến hội giao lưu Phật kinh."
Chu Dật: "..." Anh bắt đầu tò mò Trần Lập Quả rốt cuộc làm gì với hệ thống của .
Hai cứ thế xuyên qua vô thế giới.
Cuối cùng đến lúc lựa chọn cuối cùng.
Chu Dật vốn tưởng ở thế giới cuối cùng sẽ xuyên thành chính , nhưng vạn ngờ cư nhiên xuyên thành Lâm Chiêu Dung — một kẻ biến thái thích chơi đùa các trai trẻ.
Chu Dật suýt thì phát điên, khi thấy Trần Lập Quả và "Chu Dật" của thế giới đó , ghen đến mức sắp phát cuồng.
Chu Dật hỏi hệ thống, nếu Trần Lập Quả chọn ở thì sẽ thế nào?
Hệ thống : "Trần Lập Quả ở thế giới thực của sẽ c.h.ế.t , sẽ hạnh phúc cả đời ở thế giới ."
Trái tim Chu Dật như thứ gì đó móc mạnh một cái.
Thế giới đó tươi bao. Trần Lập Quả gia cảnh giàu sang, cha song , và cũng ở gần yêu.
Chu Dật giống như một kẻ biến thái trộm Trần Lập Quả, thấy ánh mắt Chu Dật (bản ) tràn đầy sự ngưỡng mộ, thậm chí nghi ngờ nếu Chu Dật thế giới đó tỏ tình, thể sẽ vĩnh viễn ở .
Trong sự tuyệt vọng, Chu Dật vẫn kiềm chế , bắt cóc Trần Lập Quả nhưng chỉ trao cho một nụ hôn.
Trần Lập Quả của thế giới đó hạnh phúc đến nỗi dù là một Chu Dật đang ghen đến phát cuồng cũng nỡ phá hủy. Anh thấy nụ xuất phát từ tận đáy lòng của .
Hạnh phúc lắm , một Trần Lập Quả yêu và gia đình cưng chiều.
Cậu cần bận rộn mưu sinh, cần nhếch nhác vất vả, thế giới đó là cảnh mà Trần Lập Quả từng thấy, nếu đắm chìm trong đó, Chu Dật cũng thấy lạ.
Cuối cùng, Chu Dật chọn từ bỏ.
Đối mặt với ánh mắt đề phòng của Trần Lập Quả, là cảm giác bất lực.
Hệ thống của hỏi: "Cậu nghĩ yêu sẽ ở ?"
Chu Dật lúc đó đang hút thuốc, liền : "Ở , đều yêu em ."
Hệ thống bảo: " sắp chọn khác ."
Vẻ mặt Chu Dật thản nhiên, dập điếu t.h.u.ố.c châm một điếu khác, : "Em chọn ."
Trần Lập Quả chọn Chu Dật, tuy là (nguyên bản), nhưng cũng là Chu Dật. Từ đầu đến cuối, Trần Lập Quả từng đổi lựa chọn của .
Tuy nhiên, Trần Lập Quả cuối cùng làm Chu Dật thất vọng, chọn trở về, trở về cái thế giới cũng chẳng Chu Dật (vì tưởng Chu Dật c.h.ế.t) .
Khi thời gian ngược mười phút khi vụ t.a.i n.ạ.n xảy , Chu Dật kéo Trần Lập Quả về nhà.
Trần Lập Quả kéo với vẻ mặt ngơ ngác, dường như tại Chu Dật thái độ như thế .
Chu Dật đợi nữa mà "ăn sạch" Trần Lập Quả bụng.
Giọng điệu Chu Dật khi thuật những chuyện bình thản, nhưng Trần Lập Quả xong thấy buồn, : "A, hóa thế giới nào cũng là , còn tưởng khi về lén lấy vợ chứ."
Vừa nhắc đến kết hôn, Chu Dật nghiến răng nghiến lợi: "Em c.h.ế.t , kết hôn với thằng quái nào?"
Trần Lập Quả: "..."
Chu Dật nản lòng : "Diễn biến cốt truyện chẳng giống những gì họ chút nào."
Trần Lập Quả vẫn ngơ ngác.
Nói đến kết hôn, Trần Lập Quả nhớ đến chiếc nhẫn ngón vô danh, lòng bàn tay thì thấy ngón tay trống trơn.
Trần Lập Quả hỏi: "Chiếc nhẫn mang về ?"
Chu Dật đáp: "Vứt ."
Trần Lập Quả kêu lên: "A! Sao vứt !"
Chu Dật xị mặt : "Sao, lẽ nào em còn đeo tiếp ?"
Trần Lập Quả bảo: "Đó là bạch kim đấy — đeo thì cũng đem bán chứ."
Chu Dật: "..."
Anh im lặng một lúc, mở ngăn kéo tủ bên cạnh, lấy một chiếc hộp nhỏ.
Điều khiến Trần Lập Quả ngờ tới là chiếc hộp cư nhiên giống hệt chiếc hộp trong tay Chu Dật ở thế giới cuối cùng, khi mở , bên trong là một cặp nhẫn bạch kim mà từng thấy.
Trần Lập Quả thốt lên: "Cư nhiên giống hệt!"
Chu Dật: "... Có lấy hả?" Thế giới cuối cùng ước chừng tạo dựa dữ liệu của thế giới , cho nên Chu Dật ở đó khi chọn nhẫn cũng chọn giống hệt .
Trần Lập Quả vội : "Lấy lấy lấy."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Chiếc nhẫn đeo ngón vô danh, Trần Lập Quả vẫn cảm thấy như đang mơ, hỏi: "Hệ thống, đang mơ ?"
Trong đầu tiếng trả lời.
Trần Lập Quả gọi: "Hệ thống?"
Vẫn phản hồi.
Trần Lập Quả ngẩn hai giây mới nhận hệ thống , : "Cái đồ lừa đảo , chẳng hứa lúc sẽ nhắc ? Sao bảo là luôn thế..."
Đột nhiên còn tiếng của nó nữa, chút quen.
Chu Dật thấy Trần Lập Quả ngẩn , hỏi: "Hệ thống của em vẫn ?"
Trần Lập Quả đáp: "Đi ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-147-quay-lai-diem-khoi-dau-hai-chinh-van-hoan.html.]
Chu Dật hỏi: "Luyến tiếc ?"
Trần Lập Quả nghĩ một chút, cảm thấy đời bữa tiệc nào tàn, huống hồ để hệ thống nhà ở đây ngày ngày xem "mã hóa" (cảnh nóng) thì đúng là nhân đạo chút nào. Thế là nhẹ lòng, : "Có một chút."
Chu Dật bảo: "Ừm, hệ thống của họ còn tổ chức đoàn du lịch đến Trái Đất du lịch nữa..."
Trần Lập Quả gào lên: "Tại Thống Thống của cho !!"
Chu Dật đáp: "Có lẽ là nó sợ gặp em?"
Trần Lập Quả: "..." Hệ thống ba ba, đúng là một cha vô tình.
Lời của Chu Dật xua tan nỗi buồn ly biệt của Trần Lập Quả.
Chu Dật đưa tay ôm lấy Trần Lập Quả, hỏi: "Em rõ ràng thích như thế, tại đột nhiên dọn ngoài?"
Trần Lập Quả mặc quần áo, Chu Dật ôm thế chút ngại ngùng, nhưng da mặt rèn luyện từ lâu nên nhanh chóng thích nghi.
Cậu đáp: "Vị hôn thê của ... , là chị gái đến với cô là vị hôn thê của ."
Chu Dật suy nghĩ một lúc mới hiểu logic, hỏi: "Chu Thuần?"
Trần Lập Quả gật đầu.
Chu Dật thể tin nổi: "Tại chị gì em cũng tin?"
Trần Lập Quả lên tiếng, thầm nghĩ tự dọn ngoài còn hơn là để cô sự thật cho , đuổi .
Chu Dật : "Tôi còn tưởng là vì hôn em em phát hiện nên em mới dọn chứ."
Trần Lập Quả giật : "Anh hôn ?!"
Chu Dật thở dài: "Đó là trọng điểm ?"
Trần Lập Quả cãi: "Đương nhiên đó là trọng điểm !"
Chu Dật chằm chằm Trần Lập Quả, : "Vậy 'lên' em , trọng điểm nên đổi chút ?"
Trần Lập Quả hỏi: "Thay thành cái gì?"
Chu Dật đáp: "Thay thành, em kết hôn ở quốc gia nào."
Trần Lập Quả lắp bắp: "Kết... kết hôn?"
Chu Dật hỏi: "Sao, chơi đùa thể xong chịu trách nhiệm ?"
Trần Lập Quả trợn mắt há mồm, những dấu vết xanh tím khắp , vẻ mặt sảng khoái của Chu Dật, : "Ai mới là chơi đùa hả?!"
Chu Dật hỏi: "Là ai từng 'chỉ trâu mệt c.h.ế.t chứ đất cày hỏng'?"
Trần Lập Quả cảm thấy t.h.ả.m . Cậu trí nhớ Chu Dật , điều đó nghĩa là những việc từng làm, những lời từng , thậm chí là những câu đùa mặn mà nhảy trong đầu , đều Chu Dật nhớ rõ mồn một.
Trần Lập Quả bỗng thấy chột .
Chu Dật : "Ngoan, nghỉ ngơi cho ."
Trần Lập Quả Chu Dật chằm chằm: "Anh thế?"
Chu Dật đáp: "Vụ t.a.i n.ạ.n của em là ngoài ý , điều tra."
Vụ t.a.i n.ạ.n đó quả nhiên ngoài ý .
Chu Dật nhanh chóng tìm kết quả. Lần nhịn nữa, trực tiếp chuyện với cha , đồng thời bày tỏ một thì sẽ hai, Chu Thuần suýt chút nữa hại c.h.ế.t , giờ tay với . Tuy t.a.i n.ạ.n xảy nhưng Chu Thuần thuê hung thủ, chỉ chờ thời cơ.
Cha Chu Dật xong những chuyện , im lặng hồi lâu thở dài một tiếng: "Tùy con xử lý ."
Chu Dật đáp .
Sau Chu Thuần Trần Lập Quả cũng hỏi, dù cũng bao giờ gặp phụ nữ đó nữa.
Sau khi Chu Dật trở về thế giới thực, bắt đầu ráo riết chuẩn cho hôn lễ với Trần Lập Quả. Ban đầu định đính hôn , nhưng khi xuyên trở về, cảm thấy thế sự vô thường, những việc thực sự thể trì hoãn.
Lần đầu tiên Trần Lập Quả nếm trải cảm giác "ép cưới".
Trần Lập Quả : "Kết hôn ngay thế , nhanh quá ..."
Chu Dật hỏi: "Em còn thích nữa ? Em thích Chu Dật của thế giới ?"
Trần Lập Quả: "..." Cậu bắt đầu nghi ngờ Chu Dật cố ý ...
Chu Dật bảo: "Quả Quả, hãy yêu thêm nữa."
Trần Lập Quả: "..." Chu Dật đúng là cố ý mà.
Lần xuyên trở về , Chu Dật đổi quá nhiều. Trước mặt Trần Lập Quả, từ bỏ hai chữ "nội liễm", đôi khi khiến Trần Lập Quả nên lời.
Cuối cùng, Trần Lập Quả vẫn Chu Dật kéo nhà thờ.
Những đến dự đám cưới đa là bạn bè của Chu Dật, còn vài bạn học chơi với Trần Lập Quả hồi đại học, và cô em gái kết nghĩa Hứa Thư Liên tham dự với tư cách phù dâu.
"Em ngờ hai cư nhiên thực sự thể ở bên ." Hứa Thư Liên : "Anh trai, giấu kỹ quá đấy, cư nhiên thích Chu Dật—"
Chu Dật mỉm : " , ai mà ngờ em thích chứ."
Hứa Thư Liên bảo: " thế, trai em còn giới thiệu bạn gái cho nữa, a, thật đ.ấ.m một trận."
Chu Dật cũng từng nghi ngờ liệu Trần Lập Quả thích , nhưng mỗi nghi ngờ, Trần Lập Quả cho một gáo nước lạnh.
Ví dụ như gần nhất định tỏ tình với Trần Lập Quả, thì vội vã dọn khỏi nhà, thậm chí khi hỏi lý do thực sự là gì, cũng chịu trả lời trực diện.
Chu Dật tổng kết , cảm thấy do quá dịu dàng, nếu cứ trực tiếp như ở trong các thế giới xuyên qua thì Trần Lập Quả sớm gọn trong túi .
Trần Lập Quả trách cứ đến mức ngại ngùng, : "Làm cũng thích chứ..."
Hứa Thư Liên : "Trời ạ ơi, em chậm chạp, nhưng ngờ chậm chạp đến thế. Chẳng lẽ cũng nhận là em từng thầm mến ?"
Trần Lập Quả: "Hả?!"
Hứa Thư Liên bảo: " , em từng thích mà." Khi mới tiếp xúc với Trần Lập Quả, cô thấy thật nghị lực, cộng thêm tính cách Trần Lập Quả cũng nên nảy sinh tình cảm nam nữ. Chỉ là Trần Lập Quả cứ như "khối gỗ", mặc cho cô ám chỉ thế nào cũng lay động. Cuối cùng Hứa Thư Liên bỏ cuộc, dứt khoát kết nghĩa em với Trần Lập Quả.
Thực lúc đó Hứa Thư Liên phát hiện tâm ý của Trần Lập Quả đối với Chu Dật, mà ngược phát hiện Chu Dật dường như ý đồ với Trần Lập Quả. Cô từng chút lo lắng, nhưng thấy Trần Lập Quả cứ mãi thông suốt nên cũng yên tâm.
Trần Lập Quả xét cho cùng vẫn chút tự ti, từng nghĩ nam thần của nảy sinh tình cảm khác với , thỉnh thoảng trong lòng chút ảo tưởng đều biến thành cảm giác tội .
Chu Dật thể thích chứ, chắc chắn là nghĩ quá nhiều — Trần Lập Quả vẫn luôn kiên định nghĩ như .
May mà quanh quẩn , cuối cùng cũng trở về điểm khởi đầu.
Cảm giác chân thực của Trần Lập Quả, mãi cho đến khi hôn lễ kết thúc và Chu Dật đè xuống giường, mới cuối cùng xoa dịu.
Trên chiếc giường lớn mềm mại trải ga giường màu đỏ rực, phòng tân hôn cũng trang trí tinh xảo. Chu Dật mặc bộ vest đen, tựa như hoàng t.ử trong truyện cổ tích.
Trần Lập Quả vươn ngón tay, chọc chọc lúm đồng tiền của .
Chu Dật hôn nhẹ nhàng lên khắp mặt Trần Lập Quả, từ trán đến sống mũi đến đôi môi. Anh gương mặt trắng nõn của vì động tác của mà nhuốm màu hồng rực, giọng điệu dịu dàng mà ai oán, : "Trần Lập Quả, đừng chạy nữa, em mà chạy nữa là sợ đuổi kịp ."
Trần Lập Quả đáp: "Tôi chạy nữa."
Chu Dật bảo: "Nói em yêu ."
Trần Lập Quả : "Chu Dật, em yêu ."
Chu Dật mãn nguyện, chậm rãi cởi bỏ quần áo của Trần Lập Quả, dịu dàng tiến , thì thầm bên tai: "Trần Lập Quả, cũng yêu em."
Tình yêu đôi lứa, thực tại khổ tận cam lai còn khiến say đắm hơn cả những vẻ ảo huyền.
Một đêm ngủ.
Sáng hôm , khi Trần Lập Quả tỉnh dậy, Chu Dật bên cạnh. Trần Lập Quả giường, tự với một câu chào buổi sáng.
Trong phòng yên tĩnh, ánh nắng từ cửa sổ hắt , thứ đều là dáng vẻ năm tháng tĩnh lặng, tươi .
Trần Lập Quả gọi: "Hệ thống, mày còn đó ."
Không tiếng trả lời.
Trần Lập Quả thở dài, lau lau mắt, : "Tôi sẽ nhớ mày đấy." Mày ở bên cạnh lâu như thế mà vẫn rời , sẽ nhớ mày, mày nhớ ?
Ngay khi Trần Lập Quả đang đau buồn vì sự ly biệt, một giọng máy móc đột ngột vang lên: "Ký chủ rác rưởi, thật đây."
Trần Lập Quả ngạc nhiên: "A? Hóa mày vẫn luôn ở đây?"
Hệ thống : "Không, gọi về trụ sở một chuyến."
Trần Lập Quả hỏi: "Về làm chi."
Hệ thống lạnh lùng đáp: "Điều chuyển bộ phận."
Trần Lập Quả hỏi: "Ồ? Chuyển đến bộ phận nào thế?"
Hệ thống đáp: "Bộ phận Pháp vụ Bảo vệ Quyền lợi AI Hệ thống."
Trần Lập Quả: "..."
Hệ thống : "Giọng cuối cùng cũng thêm bộ lọc ..."
Trần Lập Quả như thấy hình ảnh một chiến sĩ phấn đấu cả đời vì quyền lợi của AI, hỏi: "Vậy mày còn nhận nhiệm vụ nữa ?"
Hệ thống đáp: "Nhận chứ."
Trần Lập Quả hỏi: "Vậy nếu chọn, mày còn chọn làm ký chủ nữa ?"
Hệ thống đáp: "Không chọn."
Trần Lập Quả ấm ức: "Vậy điều kiện chọn ký chủ của mày là gì?"
Hệ thống đáp: "Liệt dương tâm lý."
Trần Lập Quả: "..." Hệ thống của , mày giỏi lắm.
Sau đó hệ thống chuẩn , Trần Lập Quả hỏi nó về việc đến Trái Đất du lịch, hệ thống hỏi , ai cho .
Trần Lập Quả bảo đàn ông của tiết lộ cho đấy.
Hệ thống đàn ông của chẳng thứ lành gì.
Trần Lập Quả bênh: "Mày đừng đàn ông của như thế."
Hệ thống đáp: "Cậu cũng chẳng thứ lành gì."
Trần Lập Quả: "..."
Trần Lập Quả im lặng một lúc: "Lúc nào đến thì tìm chơi nhé."
Hệ thống đáp: "Xem tâm trạng ."
Trần Lập Quả: "Vậy tạm biệt nhé ba ba."
Hệ thống đáp: "Tạm biệt nhé con trai."
Trong đầu trở nên yên tĩnh, Trần Lập Quả nở một nụ .
Khi Chu Dật bước , vặn thấy Trần Lập Quả đang , hỏi: "Em cái gì thế?"
Trần Lập Quả đáp: "Hệ thống thực sự ."
Chu Dật bảo: "Chẳng vẫn còn ." Nói xong, hôn lên má Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả Chu Dật, cảm thấy thực sự quá hạnh phúc, : "Chu Dật Dật, chúng mãi mãi ở bên ."
Chu Dật đáp: "Được, mãi mãi chia lìa."
Đã một đời, là cả một đời.
Lời tác giả: END, thành nhé lala, bắt đầu ngoại truyện đây. Mọi đừng cảm thấy buồn vì sự ly biệt giữa hệ thống và Quả Quả, suy cho cùng Trần Lập Quả chỉ là cái "tạm bợ" mắt hệ thống, hệ thống còn thơ và những cánh đồng ở phương xa nữa (.).