Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 144: Hiện Thực Hư Ảo (10)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:52
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ nghỉ hè năm lớp 12, đối với tất cả những học sinh thi mà , chắc hẳn là thời gian hạnh phúc nhất.
Lúc quy trình lấy bằng lái xe vẫn nghiêm ngặt như , Chu Dật chỉ mất một tuần thế mà lấy bằng lái.
Trần Lập Quả nghi ngờ hỏi lái xe .
Chu Dật là đưa em hóng gió nhé? Sau đó liền xách Trần Lập Quả ghế phụ.
Thực tế chứng minh Chu Dật lái xe quả thực tệ, động tác thuần thục rõ ràng là một "lão tài xế", Trần Lập Quả cảm thán cuối cùng họ cũng từ xe đạp biến thành xe máy, xe máy biến thành ô tô .
Chu Dật mắng yêu một câu còn làm ấm ức em .
Trần Lập Quả hừ hừ, trong lòng nghĩ thầm vẫn thích nhất là xe đạp —— như thể đường đường chính chính ôm eo Chu Dật .
Sau khi kết quả thi đại học, hai đều điền nguyện vọng cùng một trường.
Trần Lập Quả ban đầu thực học khoa Báo chí, tình cờ Chu Dật học khoa Tài chính ở cùng một cơ sở.
ở thế giới , Trần Lập Quả điền khoa Tài chính theo Chu Dật.
Hệ thống : “Cậu đúng là xuất giá tòng phu.”
Trần Lập Quả khổ sở : “Khoa Báo chí khó tìm việc lắm.”
Hệ thống : “Không thể làm phóng viên hoặc biên tập viên .”
Trần Lập Quả : “Hì, đừng với , khi nghiệp tìm một công việc ở tòa soạn báo, còn làm mấy ngày điều sang mảng giải trí.”
Hệ thống : “Mảng giải trí? Chẳng khá thú vị .”
Trần Lập Quả : “Thú vị cái con khỉ , chủ nhiệm mảng đó là một lão gay ngoài bốn mươi tuổi, còn làm một tháng, quy tắc ngầm với .”
Hệ thống : “Thế làm thế nào?”
Trần Lập Quả : “Tôi thể hiện vẻ vô cùng vui vẻ còn tế nhị nhắc nhở lão một chút là hãy đeo bao cao su, tháng kiểm tra HIV mặc dù vấn đề gì nhưng vẫn nên đeo một chút cho chắc ăn.”
Hệ thống: “Sau đó thì ?”
Trần Lập Quả : “Sau đó điều từ mảng giải trí sang mảng nông nghiệp ngày ngày nghiên cứu nuôi lợn .”
Hệ thống thế mà chút .
Lúc mới nghiệp nơi cần tiêu tiền đặc biệt nhiều, Trần Lập Quả khi tìm công việc mới căn bản dám nghỉ việc. Thế là Trần Lập Quả bắt đầu con đường nông nghiệp của , ngày ngày chạy về nông thôn, một tháng gầy năm sáu cân.
Sau vẫn là Chu Dật nổi nữa, giới thiệu cho một công việc biên tập khác, Trần Lập Quả mới thở phào nhẹ nhõm một dài.
Trần Lập Quả trong lòng nghĩ là nếu thế giới nghiệp xong cũng tìm việc làm, thì dứt khoát bán bảo hiểm cho xong, mặc dù áp lực lớn, nhưng lương cũng cao mà.
Tiền là vạn năng, nhưng tiền, thể thêm nhiều sự lựa chọn.
Trần Lập Quả luôn tưởng Chu Dật làm hộ chiếu cho ít nhất mất một tháng, nào ngờ nguyện vọng điền xong, Chu Dật liền thủ tục làm xong , hỏi Trần Lập Quả chơi.
Trần Lập Quả kinh ngạc : “Nhanh ạ?”
Chu Dật : “Ừm, bố giúp một chút.” Lúc giao lưu trong và ngoài nước vẫn thường xuyên như , trong nhà nước ngoài coi là chuyện hiếm lạ.
Trần Lập Quả vô tư : “Tùy ạ, em thế nào cũng .”
Chu Dật : “Em chắc chứ?”
Trần Lập Quả : “Em chắc chắn.”
Chu Dật : “Được thôi, để lên kế hoạch hành trình nhé.”
Kế hoạch của Chu Dật xưa nay luôn chu mặt, Trần Lập Quả thích nhất chính là điểm ở , nhai kẹo dẻo : “Được , đều do định, em theo .”
Chu Dật đưa tay vỗ vỗ đầu , : “Anh bán em em cũng .”
Trần Lập Quả lầm bầm: “Em đáng giá mấy đồng tiền .”
Việc Trần Lập Quả đỗ đại học A, khiến bố đều cảm giác khá nở mày nở mặt. Đặc biệt là họ hàng bên phía khi thi đại học kết thúc liền đặc biệt gọi điện đến hỏi Trần Lập Quả thi thế nào —— họ đều thành tích học tập của Trần Lập Quả lắm.
Mẹ cũng tính, cố ý bình thường thôi, hỏi đứa trẻ bên đó thi thế nào. Họ hàng bên đó mang theo chút đắc ý con thi cũng khá , hơn năm trăm chín mươi điểm, một trường hạng hai thì vấn đề gì . Sau đó : “Ây da, thi kém thế, Quả Quả nhà thi hơn sáu trăm chín mươi điểm cơ.”
Bên tưởng nhầm, lặp một : “Trần Lập Quả thi bao nhiêu?”
Mẹ : “Sáu trăm chín mươi lăm điểm, chỉ đợi giấy báo nhập học của đại học A thôi.”
Đầu dây bên một trận im lặng, lát truyền đến tiếng chúc mừng gian nan, : “Chúc mừng nhé.”
Mẹ : “Haiz, đứa trẻ đúng là phấn đấu, đây chẳng các luôn lo lắng nó thành tích , xem lớp 12 nỗ lực một chút, vẫn ích mà.”
Trần Lập Quả bố và họ hàng quan hệ đều , nhưng ngờ đến mức . Tết nhất hầu như đều giao lưu gì, ngay cả gọi điện hỏi thăm , cũng giấu giếm ác ý.
Mẹ : “Đám đó chính là thấy nhà điều kiện lên , đến chia phần, lúc con mới sinh nhà điều kiện , gặp khó sinh, bố con tìm họ vay một nghìn tệ, họ đều chịu cho vay.”
Trần Lập Quả rõ ràng, trong lòng cũng lờ mờ hiểu tại trở thành một đứa trẻ mồ côi. Sau khi bố qua đời, là con một nếu mất tích, những gọi là họ hàng đó chia chác đồ đạc, rõ ràng là thuận tiện hơn nhiều, đôi khi nhân tính thực sự xí đến đáng sợ.
Kế hoạch nước ngoài của Chu Dật định xong, lúc đó họ còn thể thăm bố .
Trần Lập Quả lời , cảm thấy mùi vị mắt gia đình.
Chu Dật : “Đừng lo lắng, bố tính tình đều khá , lúc đó em hãy phát huy cho , dù cũng là đầu mắt bố chồng mà.”
Trần Lập Quả : “Ra mắt bố chồng gì chứ, rõ ràng là mắt nhạc phụ nhạc mẫu ?”
Chu Dật : “Cứ với cái hình nhỏ bé đó của em mà còn cưới ?” Anh dùng tay so sánh chiều cao của và Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả ở thế giới thực cao hơn thế giới cũ nhiều , chỉ là so với Chu Dật thì vẫn thấp hơn ít, Trần Lập Quả trong lòng hằn học nghĩ, kỳ nghỉ hè nhất định mua thêm mấy đôi giày độn đế... Chu Dật trai thì thôi , dáng còn cao như , mỹ thế chứ.
Chu Dật mỹ vận đào hoa mỹ.
Ngay cả lúc đến trường lấy giấy báo nhập học, cũng mấy nữ sinh chặn đường Chu Dật tỏ tình.
Dù khi thi đại học xong đều giải tán, giờ trong lòng nghĩ gì, lẽ sẽ vĩnh viễn cơ hội nữa.
Thế là Trần Lập Quả trơ mắt mấy nữ sinh vây quanh Chu Dật, xếp hàng tỏ tình.
Trần Lập Quả và mấy đồng đội trong đội bóng rổ cách đó xa, cảm thấy vô "cẩu lương" lạnh lùng tát mặt .
Có một đồng đội : “Trần Lập Quả, ghen tị với Chu Dật ?”
Trần Lập Quả bình tĩnh : “Tớ mới ghen tị ——”
Đồng đội đó : “Cậu ghen tị thì nới lỏng tay một chút , tớ sắp ôm đến nghẹt thở đây.”
Trần Lập Quả: “... Ồ.”
Trần Lập Quả ghen tị với Chu Dật, ghen tị với những nữ sinh thể tỏ tình với Chu Dật kìa. Đương nhiên, đây cũng chỉ là Trần Lập Quả tự nghĩ thôi, nếu thực sự là con gái, chắc dũng khí tỏ tình với Chu Dật .
chút chuyện nhỏ , thể ảnh hưởng đến tâm trạng của Trần Lập Quả khi sắp du lịch cùng Chu Dật.
Sau khi lấy giấy báo nhập học, hai liền xuất phát.
Trần Lập Quả máy bay, biển mây trắng xóa vô tận ngoài cửa sổ, mơ mơ màng màng ngủ , đến nơi mới Chu Dật gọi dậy.
“Quả Quả, dậy .” Chu Dật , “Đến nơi .”
Trần Lập Quả mơ mơ màng màng mở mắt, cả vẫn còn ngơ ngác. Chu Dật thấy liền buồn , giúp tháo dây an , nắm tay ngoài. Động tác của hai tự nhiên như , gây sự chú ý của bất kỳ ai.
Đến bên ngoài sân bay, đang đợi Chu Dật .
Người ngôn ngữ của nước F, Trần Lập Quả hiểu lắm, chỉ thể miễn cưỡng hiểu vài từ.
Biểu cảm của Chu Dật chút lạnh nhạt, giống với vẻ ôn hòa thường ngày của , hai lên xe, Trần Lập Quả buông tay trong lòng thầm thấy hụt hẫng.
Xe chạy hơn một tiếng đồng hồ, cảnh sắc ngừng đổi, cuối cùng dừng bên cạnh một quần thể biệt thự.
Chu Dật : “Căn nhà cảnh sắc , phía một cái thác nước.”
Trần Lập Quả nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng khi nhà mới phát hiện cái thác nước phía đó là thác nước nổi tiếng khắp thế giới, căn biệt thự sừng sững bên cạnh thác nước, giá nhà ước chừng cao đến mức Trần Lập Quả nỗ lực cả đời ngay cả cái nhà vệ sinh cũng mua nổi.
Biệt thự lớn, Trần Lập Quả bên trong giống như mê cung, Chu Dật ôn tồn giải thích đừng lo lắng nơi rộng, sẽ luôn ở bên cạnh Trần Lập Quả.
Chu Dật : “Em ngại ở cùng , thì chúng ngủ cùng , ngại thì ngủ ở căn phòng bên cạnh .”
Trần Lập Quả : “Vậy em vẫn nên ngủ ở phòng bên cạnh , tướng ngủ của em , sợ ảnh hưởng đến .”
Chu Dật Trần Lập Quả một cái, : “Được thôi.”
Chu Dật dẫn Trần Lập Quả một vòng trong nhà xong, : “Bố vẫn về, buổi tối chắc cùng ăn một bữa cơm.”
Trần Lập Quả gật đầu.
Hai đang chuyện, một giọng nữ liền từ góc rẽ của căn phòng truyền đến, giọng nữ đó nhọn, khiến thấy thoải mái, cô : “Chu Dật, dẫn ai về thế?”
Trần Lập Quả đầu, khi thấy phát âm thanh, cả đều ngẩn —— , quen.
“Chu Thuần.” Giọng của Chu Dật vẫn nhàn nhạt, chỉ là Trần Lập Quả hiểu từ đó vài phần lạnh lùng, Chu Dật , “Sao cô ở nhà?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Tại thể ở nhà.” Người Chu Dật gọi là Chu Thuần , “Người là ai?”
Chu Dật : “Bạn học của .”
“Ồ, bạn học của .” Chu Thuần trông xinh , dáng vẻ mặc váy bồng bềnh, mái tóc dài màu lanh, giống công chúa trong truyện cổ tích, chỉ là lời trái ngược với dáng vẻ ngọt ngào của cô , cô : “Đừng mang ba cái loại kỳ kỳ quái quái gì cũng dẫn về nhà chứ.”
Chu Dật thèm để ý đến cô , nhàn nhạt một câu: “Quả Quả, chúng .”
Hai về phía , Trần Lập Quả cảm thấy ánh mắt của cô giống như kim châm b.ắ.n lưng .
Thực tế là đầu óc Trần Lập Quả chút loạn, năm đó cũng từng gặp Chu Thuần, chỉ là Chu Thuần xuất hiện với phận chị gái, mà là với tư cách vị hôn thê —— khoan , Chu Thuần là vị hôn thê của Chu Dật chuyện , dường như là chính Chu Thuần ?
Trần Lập Quả càng nghĩ càng thấy đầu óc loạn, sắp xếp suy nghĩ, ký ức chút mờ nhạt.
Sau khi Chu Dật dẫn Trần Lập Quả rời , mới cho Trần Lập Quả : “Chu Thuần là chị gái cùng cha khác của .”
Trần Lập Quả đang nghĩ chuyện khác, : “Chu Dật... nếu kết hôn, yêu cầu gì đối với đối tượng kết hôn ?”
Chu Dật nghiêng đầu liếc Trần Lập Quả một cái, : “Phải đáng yêu giống như em .”
Trần Lập Quả : “Thế thì ước chừng là tìm ai đáng yêu hơn em .”
Chu Dật : “Sao thế? Chu Thuần chuyện chính là như .”
Trần Lập Quả : “Chu Dật... tại đây cho em một chị gái?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-144-hien-thuc-hu-ao-10.html.]
Chu Dật nhàn nhạt : “Nếu đến đây gặp cô , lẽ sẽ vĩnh viễn cho em một chị gái.”
Trần Lập Quả : “Tại ạ?” Cậu cảm thấy Chu Dật là cực đoan như .
Tuy nhiên Chu Dật : “Bởi vì cô căn bản xứng làm chị của .”
Trần Lập Quả ngỡ ngàng.
Chu Dật thấy thần sắc Trần Lập Quả kinh ngạc, : “Có kinh ngạc khi lời ?”
Trần Lập Quả chậm rãi gật đầu.
Chu Dật : “Mẹ và bố là tái hôn, khi sinh , m.a.n.g t.h.a.i thêm một đứa trẻ nữa.”
Trần Lập Quả im lặng lắng .
Sau đó Chu Dật : “Chu Thuần đẩy từ lầu xuống, đứa bé mất , cũng suýt chút nữa mất mạng.”
Biểu cảm của Trần Lập Quả càng thêm kinh ngạc.
Chu Dật lạnh lùng : “Nếu bố ngăn cản, Chu Thuần làm sống đến ngày hôm nay?”
Trần Lập Quả luôn tưởng gia đình Chu Dật hạnh phúc, một giống như mặt trời như , nếu gia đình hạnh phúc, thể nuôi dưỡng tính cách dịu dàng bao dung như thế.
Ở thế giới ban đầu, cho đến khi c.h.ế.t đều nghĩ như , nhưng ở thế giới , suy nghĩ của phá vỡ một cách dễ dàng. Vô thông tin điên cuồng ập đến, ở thế giới ban đầu, Trần Lập Quả quả thực gặp qua Chu Thuần.
Quá trình gặp mặt cũng vô cùng vui vẻ.
Chu Thuần tìm thấy Trần Lập Quả, câu đầu tiên thốt đ.á.n.h trúng nỗi đau của Trần Lập Quả, cô : “Cậu thích Chu Dật?”
Trần Lập Quả lúc đó bao giờ nghĩ đến việc sẽ tâm tư của , biểu cảm vô cùng hoảng loạn.
Sau đó Chu Thuần : “Tôi sắp kết hôn với , hãy tránh xa .”
Tin tức Chu Dật sắp kết hôn cộng thêm tâm tư thầm kín vạch trần, Trần Lập Quả cả đều ngây dại. Cậu cảm thấy giống như một tên hề thèm khát quốc vương phát hiện, hai chữ thích với Chu Dật đều là sự khinh nhờn.
Chu Thuần : “Cậu sẽ để thích , nếu , mặc dù sẽ trách , nhưng nhất định sẽ tránh xa , tên gì nhỉ? Trần Lập Quả? Cậu trong vòng ba ngày hãy dọn khỏi nhà Chu Dật, liền cho .” Rõ ràng nội dung vô lễ như , nhưng biểu cảm của Chu Thuần chính nghĩa lẫm liệt như thế, ánh mắt về phía Trần Lập Quả giống như đang một con bọ hôi hám.
Trần Lập Quả gượng , hận thể chui xuống đất.
Chu Thuần : “Chọn , là làm bạn với Chu Dật, là vĩnh viễn mất , đây đều là sự lựa chọn của chính .”
Bị Chu Thuần như , Trần Lập Quả hoảng loạn dọn khỏi nơi ở cùng Chu Dật.
Chu Dật hỏi tại .
Trần Lập Quả tìm cớ tiện.
Chu Dật dường như chút thất vọng, : “Trần Lập Quả, em ghét ?”
Trần Lập Quả làm dám Chu Dật, sợ thêm một cái, nước mắt đều sẽ rơi xuống, : “Chu Dật, làm bạn với thực sự vui vẻ, là vấn đề của bản em, xin .”
Trần Lập Quả lúc đến chật vật, lúc cũng chật vật.
Chu Dật rời , ánh mắt đó đ.â.m lưng Trần Lập Quả phát đau, câu chuyện đến đây vốn dĩ nên kết thúc .
bây giờ, Chu Thuần vốn tồn tại với tư cách vị hôn thê của Chu Dật, trở thành chị gái của Chu Dật?
Trần Lập Quả đầu óc như một mớ bòng bong, lờ mờ nắm bắt manh mối gì đó.
Chu Dật : “Sao ngẩn ——”
Trần Lập Quả lúc mới hồi thần.
Chu Dật : “Sao em thích ngẩn thế nhỉ, lúc ngẩn đang nghĩ gì thế, đang nghĩ đến ?”
Trần Lập Quả : “Em đang nghĩ buổi tối ăn gì...”
Chu Dật chút bất lực, : “Đều là món em thích ăn.”
Buổi tối, bố Chu Dật về.
Trần Lập Quả ở thế giới cũ là gặp qua họ, và bố Chu Dật đều vô cùng ôn văn nhã nhặn, khí chất của Chu Dật ngược giống họ.
Trần Lập Quả thể thấy mối quan hệ giữa vợ chồng họ vô cùng , trong cả gia đình, nhân tố hài hòa duy nhất chính là Chu Thuần .
Lúc ăn cơm tối, Chu Thuần làm đĩa ghế kêu kèn kẹt, soi mói kén chọn đối với hầu.
Chỉ là bố Chu Dật hề dung túng cô , lạnh lùng với cô một câu: “Còn làm tiếng động nữa thì cần ăn nữa.”
Chu Thuần lúc mới im lặng.
Mẹ Chu Dật thần sắc nhàn nhạt, suốt quá trình hề bất kỳ giao lưu nào với Chu Thuần.
Sau Trần Lập Quả mới , gia đình Chu Dật hầu như ít khi tụ họp cùng , Chu Thuần cũng ít khi xuất hiện ở nơi Chu Dật mặt, uống nhầm t.h.u.ố.c gì, thế mà chạy đến nước F còn ở cùng với họ.
Thức ăn đều là món Trung, thể thấy nguyên liệu vô cùng cầu kỳ.
Trần Lập Quả xuyên qua nhiều thế giới như , cũng coi như là ăn qua ít đồ ngon , cho nên mặc dù thể nhận nguyên liệu, nhưng thể ăn .
Chu Dật hỏi uống canh .
Trần Lập Quả ngại : “Để em tự làm ạ.”
“Không .” Chu Dật , “Để .”
Thế là Chu Dật liền bắt đầu giúp múc canh.
Mẹ Chu Dật mỉm : “Trước đây từng thấy Dật Dật dẫn bạn học về, còn lo lắng nó ở trường chơi với bạn .”
Trần Lập Quả : “Dì ơi, dì nghĩ đúng đấy ạ, Chu Dật ở trường chào đón lắm, nhiều nữ sinh tỏ tình với đấy.”
Mẹ Chu Dật : “Dì chính là thích đứa trẻ như con, Chu Dật quá chín chắn , chẳng chút niềm vui làm nào cả.”
Chu Dật : “Mẹ, con chín chắn thì thể để và bố tận hưởng thế giới hai lâu như ?”
Mẹ Chu Dật càng ngọt ngào hơn.
Phải rằng, từ dung nhan và thần thái của một phụ nữ, liền thể phán đoán cô sống rốt cuộc . Mẹ Chu Dật mặc dù gần năm mươi tuổi, nhưng dáng vẻ giống như một phụ nữ ngoài ba mươi, thời gian dường như lãng quên cô.
Trần Lập Quả ghen tị, bởi vì cũng sống , bố yêu .
Chu Thuần ăn cơm xong, "cộp cộp cộp" liền lên lầu.
Lúc bố Chu Dật vệ sinh, Chu Dật với Chu Dật một câu: “Dạo tâm trạng nó , con hãy chú ý một chút.”
Chu Dật : “Vâng.”
Hai con họ, trong chuyện dường như vô cùng ăn ý.
Sau Chu Dật mới cho Trần Lập Quả , Chu Thuần hận thù họ vô cùng, làm nhiều chuyện thể dung thứ.
Chu Dật cuối cùng còn thêm một câu: “Anh bao giờ thừa nhận cô là chị của .”
Cũng hèn chi, bao giờ giới thiệu với Trần Lập Quả, nếu gặp , e rằng Trần Lập Quả cũng sẽ đến sự tồn tại của Chu Thuần.
Cùng yêu du lịch là một chuyện hạnh phúc —— tiền đề là hai hợp , dù nhiều cặp đôi khi du lịch kết thúc về liền chia tay. Tuy nhiên Trần Lập Quả cần lo lắng nhiều như , dù vẫn đang ở giai đoạn thầm mến.
Nếu yêu đương thì Chu Dật chắc chắn là một bạn trai mỹ, chuyện nghĩ đến đều chu mặt, ngay cả hành lý cũng là đang đeo.
Trần Lập Quả thể từ đầu đến cuối cần nghĩ bất cứ chuyện gì, theo Chu Dật là .
Chu Dật : “Pizza ở đây nổi tiếng.”
Trần Lập Quả : “Ăn ăn ăn.”
Chu Dật : “Kịch sân khấu ở đây nổi tiếng khắp thế giới.”
Trần Lập Quả : “Xem xem xem.”
Chu Dật : “Trần Lập Quả, thấy dạo em ngốc thế nhỉ.”
Lúc đó Trần Lập Quả đang gặm một chiếc kem, thấy lời của Chu Dật, mặt đầy ngây dại đầu, miệng còn dính chút kem màu trắng, trông ngon lành cực kỳ.
Yết hầu của Chu Dật khẽ chuyển động, đưa ngón tay cái nhẹ nhàng lau một chút kem môi Trần Lập Quả, l.i.ế.m kem ngón tay, : “Thật ngọt.”
Mặt Trần Lập Quả xoẹt một cái đỏ bừng, làm gì thế.
Chu Dật : “Nếm thử thôi mà.”
Trần Lập Quả cảm thấy Chu Dật thích , nhưng thấy thể tin nổi, nam thần của thích chứ, đây là đang mơ đấy chứ.
Thế là Trần Lập Quả hỏi Hệ thống đây là ảo giác của .
Hệ thống : “Cậu còn thấy thích nữa kìa.”
Trần Lập Quả: “...”
Hệ thống : “Trên thế giới ba đại ảo giác, điện thoại đang reo, gõ cửa, thích .”
Trần Lập Quả cảm thấy Hệ thống thực sự quá đáng sợ.
Kết quả Hệ thống cuối cùng bồi thêm một câu: “Đương nhiên, loại trừ việc mắt của Chu Dật đột nhiên vấn đề.”
Trần Lập Quả im lặng một lát, đó lầm bầm hai câu : “ em ở thế giới , mỹ mà.” Thành tích , tính cách , gia đình , đều thích Chu Dật, cũng đều thích Trần Lập Quả.
Hoa hướng dương thích hoa hướng dương, dường như cũng là chuyện gì thể tin nổi .
Hệ thống : “Cậu thể tỏ tình với .”
Trần Lập Quả : “Nếu tỏ tình thất bại thì ?”
Hệ thống giọng điệu kiên định: “Hãy để thích, lên !”
Trần Lập Quả: “... Thích, lên ?”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả : “ ở thế giới một chút kinh nghiệm cũng sẽ hổ .”
Hệ thống : “Trần Lập Quả, nếu thể g.i.ế.c , sớm ngay cả tro cốt cũng dùng để trộn cơm .”
Trần Lập Quả: “Nếu bát cơm đó là ăn, sẵn lòng hiến dâng xác của .”
Hệ thống: “...”
Lần đầu tiên gặp ký chủ đại công vô tư như , Hệ thống thế mà nên nên .