Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 142: Hiện Thực Hư Ảo (8)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:49
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Lập Quả ngay từ cái đầu tiên thấy Lâm Chiêu Dung là một tên biến thái.
Bây giờ Chu Dật thẳng như , càng khẳng định thêm suy nghĩ của .
Sau Trần Lập Quả mới từ miệng Chu Dật rằng Lâm Chiêu Dung đây nhiều vết nhơ. Chỉ cần nhắm trúng ai, thì thủ đoạn sẽ là từ cách, chỉ là tại Lâm Chiêu Dung đối xử ôn hòa với như .
Bởi vì về Chu Dật đ.á.n.h m.ô.n.g còn ấm ức một trận, nên chuyện học thuộc từ vựng cũng cứ thế mà bỏ qua, Trần Lập Quả may mắn thoát một kiếp.
Thời gian cấp ba trôi qua thật nhanh, Chu Dật từ nước ngoài về lâu thì đến kỳ thi cuối kỳ.
Trần Lập Quả thi xong tinh thần sảng khoái, xem thiên tượng, chắc chắn thể thi điểm cao.
Cậu bạn cùng bàn của bồi thêm một câu: “Thế thi còn định đổ cho thiên tượng phát huy ?”
Trần Lập Quả im lặng hai giây, với thiên tượng yêu quý của : “Thiên tượng, thấy phát huy thế nào?”
Thiên tượng : “Cũng .”
Trần Lập Quả mong chờ : “Có thể top 100 ?”
Thiên tượng : “Vào top 100 làm gì?”
Trần Lập Quả : “Mẹ chẳng hứa với là top 100 thì sẽ cho một kỳ nghỉ hè dễ thở hơn chút ?”
Hệ thống : “Thế thì thấy treo đấy.”
Trần Lập Quả thê t.h.ả.m một câu: “Ba ơi, ba thể đối xử với con như mà.”
Hệ thống : “Con trai, con học cách tự nỗ lực .”
Tuy nhiên Trần Lập Quả chìm đắm trong yêu đương màng học hành, trong đầu là Chu Dật, chính là điển hình của việc yêu sớm ảnh hưởng đến học tập, chỉ tiếc là chẳng ai phát hiện .
Thi xong, Chu Dật tìm đến Trần Lập Quả hỏi định đón sinh nhật thế nào.
Trần Lập Quả mặt đầy mờ mịt sinh nhật gì cơ.
Chu Dật : “Sinh nhật tháng tám của em quên ?”
Trần Lập Quả định sinh nhật chẳng mùa đông , liền nhớ đó là ngày đưa đến cô nhi viện, nên viện trưởng cô nhi viện định ngày đó là sinh nhật .
Trần Lập Quả : “À... em kế hoạch đón thế nào cả.”
Chu Dật : “Em món quà nào thì thể với .”
Trần Lập Quả : “Hì hì em, khách sáo quá, đây căn bản quan tâm đến những vật ngoài đó , chỉ cần một căn nhà ở nội thành thành phố B thôi...”
Chu Dật: “...”
Trần Lập Quả : “Nếu thì ngoại thành cũng nha.”
Chu Dật: “...”
Trần Lập Quả thấy Chu Dật gì, lộ nụ tà ác, : “Nếu cái nào, thì dùng đền đáp .”
Nào ngờ Chu Dật thấy lời của Trần Lập Quả, ngược rơi trầm tư, lát mới một câu: “Hình như rắc rối.”
Trần Lập Quả ngẩn hồi lâu mới tỉnh ngộ Chu Dật đang chuyện mua nhà rắc rối, kinh hãi : “Chu Dật, em đùa thôi, định mua nhà cho em thật đấy chứ.”
Chu Dật : “Không .”
Trần Lập Quả , nhưng ánh mắt nghiêm túc, liền chắc chắn đang lấy lệ với , vội vàng giải thích thực sự là đang đùa thôi.
Nào ngờ Chu Dật thốt một câu: “Nhà ở thành phố B thì vẫn mua nổi.”
Trần Lập Quả lộ vẻ đau đớn, cảm thấy cưới Chu Dật về nhà thực sự áp lực quá lớn, vợ mua nhà là mua nhà, làm nuôi nổi đây.
Chu Dật ngược nghĩ nhiều gì cả, đưa tay vỗ vỗ vai Trần Lập Quả : “Đi, chơi bóng rổ.”
Trần Lập Quả : “Được ạ, ạ.”
Kết quả thi cuối kỳ , xếp hạng giống như Trần Lập Quả nghĩ, hạng 100 của khối, hơn kém, mỹ.
Thầy giáo và bố Trần Lập Quả đều cảm thấy vô cùng an ủi về điều , cảm thấy Trần Lập Quả thực sự nỗ lực. Trần Lập Quả cũng cảm động, bày tỏ sự cảm ơn sâu sắc với Hệ thống.
Hệ thống : “Không mã che (mosaic), chuyện gì cũng dễ .”
Trần Lập Quả : “Tôi vì mà nhịn tay bấy lâu nay ... với tư cách là một thiếu niên...”
Hệ thống : “Thiếu niên sống mười mấy kiếp ?”
Trần Lập Quả: “... Ba ơi, ba chê con trai tuổi tác lớn ?”
Hệ thống : “Tôi chỉ chê IQ thấp thôi.”
Trần Lập Quả thành tiếng, : “Chẳng đều do di truyền gen của ba .”
Hệ thống : “Con trai mà như thì sớm đ.á.n.h cho nhận .”
Trần Lập Quả: “...”
Nghỉ hè hai tháng, trường học dạy thêm một tháng.
Cũng may lúc sinh nhật Trần Lập Quả, trường học nghỉ , sinh nhật đối với những học sinh khác lẽ bình thường gì lạ. Chỉ là một bữa cơm một cái bánh kem. Trần Lập Quả là đầu tiên đón sinh nhật như .
Trước đây khái niệm về hai chữ sinh nhật, đối với sinh nhật chỉ một ngày, chính là ngày sinh .
Lúc cắt bánh kem, Trần Lập Quả ước nguyện cùng Chu Dật thi cùng một trường đại học, thổi tắt nến.
Hệ thống hỏi ước gì thế.
Trần Lập Quả hì hì : “Tôi cùng Dật Dật chung một trường.”
Hệ thống : “Vậy là điều ước là chuẩn cho ?”
Trần Lập Quả lúc mới nhớ thi là ba yêu quý của , : “Ba! Ba đừng hiểu lầm, con ý đó!”
Hệ thống : “Thế ý gì.”
Trần Lập Quả : “Dù cũng ý đó!”
Một một hệ thống đang lèo nhèo, giọng bất lực của Chu Dật vang lên, : “Trần Lập Quả, lúc mà em cũng thể mất tập trung ?”
Trần Lập Quả "" một tiếng, mới phát hiện đang đợi cắt bánh kem.
Trần Lập Quả hì hì , cầm d.a.o nghiêm túc cắt bánh kem thành mười mấy miếng, biểu cảm của vô cùng nghiêm túc, sợ cắt hỏng một góc.
Bánh kem là Chu Dật mua, nguyên liệu đều là loại thượng hạng, Trần Lập Quả c.ắ.n một miếng, ngây ngô thật ngon.
Chu Dật dịu dàng , : “Quả Quả ngốc.”
Các bạn học khác trêu chọc hai các đừng phát cẩu lương nữa.
Trần Lập Quả : “Phải làm cho các ghen tị c.h.ế.t luôn.” Cậu cảm thấy chiếc bánh kem thật mềm, mềm đến tận đáy lòng .
Ăn cơm xong, chơi một lúc giải tán.
Chu Dật đạp xe đưa Trần Lập Quả về nhà. Gió đêm dịu , xua tan cái nóng phả mặt , mặt Trần Lập Quả dán lưng Chu Dật, trong miệng vẫn còn dư vị thơm ngọt của chiếc bánh kem ăn. Khoảnh khắc , cảm thấy như sở hữu cả thế giới.
Chu Dật : “Trần Lập Quả, đến .”
Trần Lập Quả mở mắt, chút thất vọng nhảy xuống từ ghế .
Chu Dật đưa cho Trần Lập Quả một chiếc hộp, : “Sinh nhật vui vẻ.”
Trần Lập Quả nhận lấy chiếc hộp, từ từ mở , thấy món quà trong hộp. Đó là một chiếc đồng hồ đeo tay, cùng kiểu dáng với chiếc đồng hồ tay Chu Dật, chỉ màu sắc là khác biệt đôi chút.
“Để đeo cho em.” Chu Dật cầm chiếc đồng hồ lên, cúi đầu nghiêm túc đeo cổ tay trái của Trần Lập Quả, , “Quả Quả, đừng tháo nhé.”
Trần Lập Quả chiếc đồng hồ, tim đập thình thịch, nghĩ, thể đeo đồng hồ giống Chu Dật, thỏa mãn một ảo tưởng thầm kín khó nào đó trong lòng .
Chu Dật tạm biệt Trần Lập Quả, Trần Lập Quả rời , cho đến khi bóng lưng biến mất mặt , mới cầu thang.
Nào ngờ lên tầng một, thấy một ở cầu thang, đang chằm chằm.
“Sinh nhật vui vẻ.” Trước mặt Lâm Chiêu Dung vứt đầy đầu mẩu t.h.u.ố.c lá, giọng của cũng chút khàn khàn, : “Trần Lập Quả, chúc em sinh nhật mười bảy tuổi vui vẻ.”
Trần Lập Quả lộ vẻ cảnh giác, : “Sao ở đây!”
Lâm Chiêu Dung : “Sao em điện thoại của ?”
Trần Lập Quả ngẩn , mới nhớ điện thoại để chế độ im lặng, lấy xem phát hiện điện thoại hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ.
“Tôi thấy.” Trần Lập Quả , “Anh chuyện gì ?”
Ánh mắt Lâm Chiêu Dung dừng cổ tay Trần Lập Quả, rõ ràng là thấy chiếc đồng hồ giống hệt chiếc cổ tay Chu Dật. Hai im lặng hồi lâu, Trần Lập Quả vốn tưởng Lâm Chiêu Dung sẽ gì đó, tuy nhiên gì cả, mỉm bình thản, : “Không gì, chỉ đến để với em một câu sinh nhật vui vẻ thôi.”
Thần sắc của Trần Lập Quả vẫn chút đề phòng.
Sau khi Chu Dật về nước, với một chuyện về Lâm Chiêu Dung. Người thực sự vô cùng tồi tệ, phần lớn mục tiêu săn đuổi của là những học sinh trải sự đời, thường sẽ dùng vật chất để dụ dỗ , nếu vật chất thì dùng thủ đoạn khác, tóm là nhất định thành công mới thôi.
Chu Dật còn một nữ sinh vì Lâm Chiêu Dung mà tự sát, bảo Trần Lập Quả gặp Lâm Chiêu Dung thì nhất định tránh xa một chút.
“Tôi đây.” Trần Lập Quả đợi hành động tiếp theo của Lâm Chiêu Dung, nào ngờ Lâm Chiêu Dung là , thần sắc hề thấy chút do dự nào.
Trần Lập Quả đống đầu mẩu t.h.u.ố.c lá Lâm Chiêu Dung để , khẽ thở dài trong lòng, cũng nghĩ nhiều liền về nhà.
Kỳ nghỉ hè bố Trần Lập Quả vốn dĩ cho du lịch nước ngoài, nhưng Trần Lập Quả từ chối, sắp lên lớp 12 học hành t.ử tế.
Mẹ phản ứng đầu tiên là: “Trần Lập Quả, con làm chuyện gì với bố ?”
Trần Lập Quả mặt đầy mờ mịt, : “Không mà.”
Mẹ : “Thế con ngoan thế.”
Trần Lập Quả: “...”
Mẹ : “Chẳng lẽ con trai thực sự lớn ?”
Trần Lập Quả : “Mẹ... con thực sự học hành t.ử tế mà!”
Mẹ : “Vậy , con chắc chắn con chứ?”
Trần Lập Quả : “Không !”
Mẹ : “Vậy , tùy con.”
Trần Lập Quả nước ngoài là vì cảm thấy quá lãng phí tiền bạc, qua nhiều thế giới như , ngắm nhiều phong cảnh như , cảm thấy bỏ tiền du lịch thực sự chút lãng phí.
Thế là trong kỳ nghỉ hè tiếp theo, Trần Lập Quả ngày nào cũng cùng Chu Dật vùi đầu học hành t.ử tế, đúng, là Hệ thống ngày nào cũng cùng Chu Dật vùi đầu học hành t.ử tế.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trần Lập Quả thì ngày nào cũng trong lòng l.i.ế.m láp khuôn mặt của Chu Dật mà chảy nước miếng.
Cũng là Chu Dật chào hỏi Lâm Chiêu Dung, là Lâm Chiêu Dung tự nghĩ thông suốt, Trần Lập Quả trong kỳ nghỉ hè tiếp theo đều thấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-142-hien-thuc-hu-ao-8.html.]
Cho đến khi sắp khai giảng, Trần Lập Quả mới thấy Lâm Chiêu Dung một ở cổng trường.
Chỉ điều đó Lâm Chiêu Dung hình như là đến trường đưa ai đó, hai một cái, Trần Lập Quả giả vờ quen vội vàng khỏi.
Lớp 12, đối với nhiều học sinh trung học mà đều là một năm gian nan nhất.
Những bài tập điểm dừng và áp lực thi cử khổng lồ đè nặng lên vai các học sinh. Không khí trong lớp học của họ càng thêm ngưng trọng, ngay cả khi tan học cũng ai rời khỏi chỗ , hầu như mỗi đều hoặc là tranh thủ mười phút tan học làm vài câu bài tập, hoặc là học thuộc vài từ vựng.
Trần Lập Quả cũng .
Cậu xuyên qua quá nhiều thế giới, đối với kiến thức ban đầu quên gần hết.
Tiếng Anh giao tiếp của tuy tệ, nhưng thi thì nát, thế là c.ắ.n bút làm một bài hiểu điền từ, phát hiện hai mươi câu sai mất mười hai câu.
Trần Lập Quả khổ sở : “Thống Thống, chỗ chọn A .”
Hệ thống : “Chọn C.”
Đầu bút của Trần Lập Quả sắp c.ắ.n nát , nhăn mặt : “Sao chọn C chứ.”
Hệ thống đang định giải thích câu cho Trần Lập Quả, Trần Lập Quả bỗng nhiên cảm thấy sàn nhà rung chuyển một trận.
Trong lớp vang lên một tiếng kêu kinh hãi: “Động đất !”
Câu thốt , cả lớp học sinh điên cuồng chạy ngoài.
Trần Lập Quả cũng chạy theo ngoài, thấy đèn chùm đầu ở hành lang lắc lư dữ dội, dường như thể rơi xuống đất bất cứ lúc nào.
Lớp học của Trần Lập Quả ở tầng ba, ý nghĩ đầu tiên nảy trong đầu khi chạy khỏi lớp thế mà là xuống lầu, mà là lên lầu tìm Chu Dật, xem thế nào .
Trần Lập Quả đang nghĩ như , tay liền nắm chặt lấy, giọng của Chu Dật truyền đến, : “Ngẩn gì thế, chạy !”
Trần Lập Quả Chu Dật kéo chạy ngoài, cảm thấy đôi bàn tay đang nắm lấy vô cùng nóng bỏng, dường như là một ngọn lửa, thiêu đốt cả linh hồn .
Chạy từ tầng ba xuống, các học sinh sự dẫn dắt của thầy cô giáo sân vận động.
Chu Dật vẫn luôn buông tay Trần Lập Quả, cho đến khi đều bình tĩnh , mới từ từ buông tay. Lúc buông tay, lòng bàn tay của hai đều đầy mồ hôi.
Chu Dật : “Trần Lập Quả, em trong đám đông nghĩ gì thế.”
Trần Lập Quả lên tiếng.
Chu Dật đưa tay gõ gõ đầu , : “Nói chuyện .” Giọng điệu của mang theo chút nôn nóng.
Trần Lập Quả : “Em, em đang nghĩ xem nên chạy ...”
Chu Dật dường như khá bất lực, : “Em đấy, lúc nào cũng mất tập trung, thực sự lo lắng em làm .”
Trần Lập Quả : “Chẳng ở đây .”
Chu Dật thấy lời , đôi mắt khẽ cong lên, lộ lúm đồng tiền đẽ má.
Trái tim Trần Lập Quả sắp nhảy khỏi cổ họng , nghĩ, nếu ở đây cũng là , thực sự hôn một cái lên má Chu Dật Dật nhà .
Mọi ở sân vận động một lúc, thầy giáo tới là tỉnh bên cạnh động đất, bảo họ đừng hoảng loạn.
Lại đợi ở sân vận động nửa tiếng, khi thông tin liên lạc khôi phục, thầy giáo tới thông báo chiều nay nghỉ học, bảo họ về .
Chu Dật : “Đi thôi, về nhà.”
Trần Lập Quả : “Vâng.”
Thế là Chu Dật đạp xe đưa Trần Lập Quả về nhà, Trần Lập Quả xuống xe khi với Chu Dật hồi lâu, Chu Dật , : “Em nhất định thi thật , chúng chung một trường.”
Trần Lập Quả : “Em sẽ nỗ lực hết .”
Chu Dật Trần Lập Quả nỗ lực, : “Ừm, Quả Quả ngốc cố lên.”
Trần Lập Quả : “Cố lên cố lên!!”
Chu Dật lúc mới .
Trần Lập Quả cảm thấy con thực sự là một loại động vật tham lam, lúc gì thì ngược chẳng mong cầu gì. Lúc nhiều thứ , nhiều hơn.
Vì trận động đất , Lâm Chiêu Dung vốn biến mất xuất hiện, gọi nhiều cuộc điện thoại cho Trần Lập Quả, thuộc loại gọi thì chịu thôi.
Trần Lập Quả bất lực, chỉ thể máy.
“Trần Lập Quả.” Giọng của Lâm Chiêu Dung truyền qua ống , : “Em chứ.”
Trần Lập Quả .
Lâm Chiêu Dung : “Chú ý an .”
Trần Lập Quả : “Vâng.”
Rồi hai liền im lặng. Trần Lập Quả lờ mờ cảm thấy Lâm Chiêu Dung dường như nhiều điều với , nhưng lời.
Lâm Chiêu Dung : “Trần Lập Quả, thích em.”
Tim Trần Lập Quả nảy lên một cái, cũng tại phản ứng . Theo lý mà , Lâm Chiêu Dung đối với vốn dĩ nên là một trải nghiệm tồi tệ, nhưng thấy câu thích , tim vẫn đập nhanh hơn một chút.
Lâm Chiêu Dung : “Em sống thật nhé.”
Trần Lập Quả cảm thấy Lâm Chiêu Dung thực sự kỳ lạ, rõ ràng hai họ quen thuộc, nhưng giọng điệu chuyện tràn đầy tang thương và bất lực, hơn nữa dường như đưa một quyết định khó khăn nào đó.
Hắn xong câu , liền cúp điện thoại.
Trần Lập Quả tiếng tút tút, với Hệ thống một câu: “Lâm Chiêu Dung thực sự kỳ lạ.”
Hệ thống : “Có thể kỳ lạ bằng ?”
Trần Lập Quả : “Haiz...” Mình cũng khá kỳ lạ thật.
Cả năm lớp 12, màu sắc của các học sinh đều là màu xám. Những bài tập vô tận là bộ cuộc sống, mà điểm sáng duy nhất của Trần Lập Quả chính là Chu Dật yêu quý của .
Chu Dật cao thêm một chút, dáng vẻ mặc áo sơ mi và quần jean đợi Trần Lập Quả ở cổng trường như một bức tranh.
Có các em khóa lớp 10 và lớp 11 đưa thư tình cho , một phong cũng xem, bộ trả nguyên vẹn.
“Hiện tại tâm trí nghĩ đến những chuyện .” Chu Dật lúc từ chối khác cũng dịu dàng, , “Rất xin , nhưng nghĩ em sẽ gặp hơn.”
Trần Lập Quả thấy Chu Dật từ chối quá nhiều , đến mức mỗi đều sẽ ảo tưởng một chút về dáng vẻ của khi tỏ tình với Chu Dật từ chối.
Chu Dật chắc là sẽ lộ biểu cảm kinh ngạc, đó thần sắc vẫn dịu dàng với : “Trần Lập Quả, xin , chỉ coi em là bạn thôi.”
Thế lúc đó nên làm gì đây, là giả vờ đùa giỡn, là dứt khoát trở mặt với Chu Dật chiếm tiện nghi chạy?
Trần Lập Quả đang nghĩ hăng say, Chu Dật .
Đương nhiên lúc lưng còn thêm một cô gái đang thút thít.
Chu Dật : “Đi thôi, đồ ngốc.”
Trần Lập Quả "ây" một tiếng, gãi gãi đầu theo về.
Được quá nhiều thích, đôi khi đúng là một chuyện khiến phiền não, ngày hôm khi Chu Dật từ chối, cô gái đó thế mà cam tâm tìm đến Trần Lập Quả.
“Cậu giúp tớ , và Chu Dật quan hệ như .” Cô gái trông khá đáng yêu, thực tế là những dám tỏ tình với Chu Dật đều tệ, cô , “Tớ thực sự thích Chu Dật, cho dù chỉ làm bạn gái một tuần thôi, tớ cũng sẵn lòng.”
Trần Lập Quả thầm nghĩ còn sẵn lòng chỉ làm bạn trai một ngày thôi đây, cũng xem chịu .
Cô gái : “Trần Lập Quả, chỉ mới giúp tớ thôi!”
Trần Lập Quả : “Tớ giúp .”
Mắt cô gái đó bỗng chốc đỏ hoe.
Trần Lập Quả thực khá sợ con gái , nhưng chuyện thực sự giúp gì, : “Xin .”
Nước mắt cô gái rơi xuống, lóc bỏ , Trần Lập Quả chống cằm theo bóng lưng cô , dường như thấy hình bóng của chính cô .
Một cuộc đơn phương hồi đáp, thực sự là một chuyện dày vò con .
Cuộc sống cứ thế bình lặng tiếp diễn, học kỳ một lớp 12 kết thúc, lúc thi cuối kỳ thành tích của Trần Lập Quả tiến bộ thêm một chút.
Bởi vì dạo luôn sinh hoạt tình dục, nên tính khí của Hệ thống cũng hơn nhiều, nó làm xong việc về tổng bộ nhất định nghỉ một kỳ nghỉ dài.
Trần Lập Quả : “Cậu thể đến Trái Đất chơi mà, Trái Đất vui lắm.”
Hệ thống u ám đáp một câu: “Nơi nào đều vui.”
Trần Lập Quả : “... Xin làm mất mặt Trái Đất .”
Hệ thống : “Không quen .”
Trần Lập Quả chảy một giọt nước mắt hối .
Cả kỳ nghỉ đông đều trôi qua bình thường, nhưng Trần Lập Quả yêu c.h.ế.t cuộc sống như . Cậu chỉ mỗi ngày thức dậy trong chiếc chăn ấm áp, ăn một bữa sáng nóng hổi, cùng Chu Dật học.
Chu Dật thích ăn trứng lòng đào, Trần Lập Quả ăn trứng thì nhất định chín .
Chu Dật cũng chiều theo , mỗi ngày đều bảo dì chuẩn cho hai quả trứng luộc.
Trần Lập Quả ăn một miếng một quả, ăn như một con sóc chuẩn qua mùa đông.
Chu Dật : “Em ăn chậm thôi kẻo nghẹn.”
Trần Lập Quả : “Em thẽ nghẹn ...”
Chu Dật lộ vẻ bất lực.
Đi học phần lớn thời gian đều là Chu Dật đạp xe chở Trần Lập Quả, thỉnh thoảng thời tiết Chu Dật liền bảo tài xế lái xe đưa họ .
Trần Lập Quả cảm thấy ở ghế giống như một hoàng t.ử nhỏ, Chu Dật chính là quốc vương của .
Hệ thống thấy sự ví von của , lộ vẻ khinh bỉ, Trần Lập Quả, trình độ văn hóa của chỉ đến thế thôi , là hoàng t.ử là quốc vương, thế chẳng là ba .
Trần Lập Quả nghĩ nghĩ thấy lý, thế là đổi một sự ví von khác, là hoàng tử, Chu Dật là kỵ sĩ.
Hệ thống : “Tại Chu Dật là kỵ sĩ.”
Trần Lập Quả ngốc nghếch, : “Bởi vì mỗi ngày đều là đang cưỡi xe đạp mà.”
Hệ thống: “...” Rất lý.
Trần Lập Quả : “Hoàng t.ử gặp nạn, kỵ sĩ cứu lên, đó hoàng t.ử cầu hôn kỵ sĩ...”
Hệ thống bồi thêm một câu: “Sau đó nữa hoàng t.ử biến thái kỵ sĩ một đao c.h.é.m c.h.ế.t.”
Trần Lập Quả: “...” Cậu cảm thấy kết cục Hệ thống bồi thêm logic thì làm đây. Nếu Chu Dật thực sự thích , liệu ghét , thậm chí cảm thấy là một tên biến thái?
Trần Lập Quả cảm thấy chuyện thực sự chút rắc rối, nhớ ai đó một câu, ba thứ thế giới thể che giấu chính là ho, nghèo đói và tình yêu.
chung Trần Lập Quả vẫn lòng tin, dù ở thế giới cũ, che giấu suốt mười năm trời cơ mà.