Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 139: Hiện Thực Hư Ảo (năm)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:46
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Dật Trần Lập Quả kéo tuột quần bơi, đành để m.ô.n.g trần leo lên bờ tóm lấy Trần Lập Quả. Sau khi đuổi kịp, vác Trần Lập Quả hồ bơi, trong tiếng la hét t.h.ả.m thiết của , ném cả xuống nước.
Chu Dật bờ ha hả, : “Trần Lập Quả, xem xem thiếu thứ gì ?”
Trần Lập Quả cúi đầu , mới phát hiện quần lót của biến mất, giận dữ : “Trả cho tớ ——”
Chu Dật híp mắt , vẫy vẫy chiếc quần lót trong tay, : “Không trả.”
Trần Lập Quả : “A a a a a!”
Chu Dật : “Gọi một tiếng ông xã xem nào thì trả cho.”
Trần Lập Quả im lặng một lát, đó bóp giọng : “Ông xã , thì sớm chứ, sớm , ông xã công công~”
Đẳng cấp của Chu Dật rõ ràng cao bằng Trần Lập Quả, bởi vì khi thấy giọng của , nổi cả da gà da vịt, : “Cậu học ai thế hả.”
Trần Lập Quả thành công lấy chiếc quần lót nhỏ của , mặc xong còn nháy mắt đưa tình với Chu Dật, : “Tự học thành tài mà.”
Chu Dật lúc mới bật .
Hai chơi đùa cả ngày, buổi tối khi Chu Dật lái xe đưa Trần Lập Quả về nhà, Trần Lập Quả ôm eo Chu Dật thầm nghĩ, eo của Chu Dật thật là thon quá , lưng của thật là rộng quá , cảm giác ôm thật là thích quá , nghĩ ngợi lung tung suýt chút nữa ngủ quên mà ngã khỏi xe.
Chu Dật động tác của Trần Lập Quả làm cho giật , : “Cậu nghĩ gì thế, vững .”
Trần Lập Quả lau nước miếng nơi khóe miệng, lầm bầm một câu: “Suýt nữa thì ngủ quên.”
Chu Dật , bất lực : “Sao thế mà cũng ngủ .”
Trần Lập Quả : “Thế chẳng ...”
Chu Dật cong khóe môi.
Sau kỳ nghỉ đông là năm lớp mười hai căng thẳng.
Thành viên chủ lực trong đội bóng rổ thường là học sinh lớp mười một, vì lúc đó áp lực học tập còn nhỏ, thể tranh thủ thời gian tập luyện. đến lớp mười hai thì khác hẳn, bầu khí trong cả khối lập tức trở nên đè nén.
Ngôi trường cấp ba mà Trần Lập Quả đang học là trường nhất thành phố, chính vì là nhất nên mỗi năm đều nhận một học sinh thành tích đặc biệt xuất sắc để miễn học phí, thậm chí còn trợ cấp sinh hoạt phí.
Trần Lập Quả ở thế giới cũ chiếm một suất như , nếu chẳng cơ hội học.
Lúc khai giảng, Chu Dật hỏi Trần Lập Quả rút khỏi đội bóng rổ .
Trần Lập Quả suy nghĩ một chút bảo rút, thỉnh thoảng chơi chút cũng mà.
Chu Dật : “Mẹ ý kiến gì ?”
Trần Lập Quả : “Không mà.”
Chu Dật : “Vậy thì .”
Khi đến nhà Trần Lập Quả, cảm thấy của vẫn quan tâm đến việc học của con cái, ngờ trong chuyện khoan dung như .
Trần Lập Quả : “Mẹ tớ lắm.” Bố tuy thường xuyên bảo học hành chăm chỉ, nhưng cũng cưỡng ép làm gì, theo lời họ thì đường là do chọn, chỉ cần hối hận, hiện tại thế nào đều là chuyện của bản .
Trần Lập Quả cảm thấy tự hào vì những bậc phụ như .
Sau khi khai giảng, khí học tập trong lớp cũng trở nên căng thẳng, giáo viên các môn tìm cách để chiếm tiết, nào là tiết âm nhạc, tiết thể dục, hễ chiếm là chiếm sạch.
Cùng lúc đó, các tiết tự học buổi tối cũng bắt đầu bắt buộc học sinh tham gia, trừ phi là nhà ở đặc biệt xa.
Trần Lập Quả vì đó bắt cóc một cách khó hiểu, lo lắng chờ đợi một thời gian nhưng phát hiện chẳng chuyện gì xảy , thế là bắt đầu lơ là cảnh giác.
Cậu nghĩ chắc chắn là kẻ đó bắt nhầm , nếu bắt nhầm thì tại chẳng làm gì thả về.
Kết quả lâu , Trần Lập Quả dùng chính bản để chứng minh một nữa thế nào gọi là xui xẻo đến mức uống nước lạnh cũng giắt răng.
Hôm nay tan học muộn, khi tan tiết họ chơi bóng rổ nửa tiếng.
Chơi xong Chu Dật còn hỏi Trần Lập Quả cần đưa về nhà , Trần Lập Quả : “Không cần , tớ xe buýt là .”
Chu Dật : “Vậy cẩn thận nhé.”
Trần Lập Quả : “Ừm.”
Hai tạm biệt ở cổng trường, Trần Lập Quả bóng dáng Chu Dật biến mất ở cuối con đường.
Lúc cổng trường còn mấy , Trần Lập Quả đang trò chuyện với hệ thống.
Hệ thống dạo xem ma sài ke nhiều, tính tình cũng lên ít, nếu sớm như thì chúng đến bước đường .
Trần Lập Quả : “Vậy rốt cuộc chúng đến bước đường nào ?”
Hệ thống : “Chúng vốn dĩ thể làm bạn bè.”
Trần Lập Quả : “Vậy bây giờ chúng là gì?”
Hệ thống u ám thốt hai chữ: “Cha con.”
Trần Lập Quả, luôn gọi hệ thống là bố, phát hiện thật sự thể phản bác ...
Hai đang trò chuyện vui vẻ, Trần Lập Quả bỗng thấy hệ thống hô lên một tiếng: “Cẩn thận!”
Trần Lập Quả ngẩn , đầu liền thấy một chiếc xe lao thẳng về phía với tốc độ kinh hoàng, cảnh tượng khiến cảm thấy quá đỗi quen thuộc, đến mức cơ thể thậm chí kịp phản ứng, trực tiếp sững tại chỗ.
Vạn hạnh là, thời khắc mấu chốt , hệ thống tiếp quản cơ thể Trần Lập Quả.
Nó trực tiếp điều khiển Trần Lập Quả lao về phía cột biển báo trạm xe buýt phía , chiếc xe lướt qua sát chân Trần Lập Quả, đ.â.m sầm cột biển báo trạm xe buýt phát một tiếng "rầm".
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trần Lập Quả ngã đất, mặt đầy mồ hôi lạnh vì sợ hãi, bủn rủn tay chân, thậm chí dậy nổi.
Tên tài xế lập tức xuống xe, cũng toát mồ hôi hột, : “Cậu bạn, chứ!”
“Anh lái xe kiểu gì thế hả?!” Trần Lập Quả giận dữ quát, “Nếu tránh chậm một chút là đ.â.m c.h.ế.t !”
Tài xế mếu máo, : “Xin , xin , là của , xe của phanh chút vấn đề, thật sự xin .”
Trần Lập Quả mắng thêm vài câu nữa.
Tài xế vội vàng báo cảnh sát và gọi xe cấp cứu.
Trần Lập Quả bình tĩnh mới thấy đùi đau thấu xương, bên hông đùi xe quẹt trúng, quần rách, m.á.u chảy nhiều, rõ ràng là thương.
Tên tài xế cứ bên cạnh xin ngớt.
Vụ t.a.i n.ạ.n thu hút ít ánh mắt của , Trần Lập Quả thấy mấy tài xế xe khác đều thò đầu khỏi buồng lái về phía .
Trần Lập Quả đau đến mức vã mồ hôi lạnh, kết quả ông trời cũng đối đầu với , bầu trời vốn đang tạnh ráo bỗng bắt đầu lất phất mưa nhỏ, xe cấp cứu cũng bao giờ mới đến.
Tài xế bên cạnh rầu rĩ chặn taxi để đưa Trần Lập Quả đến bệnh viện , kết quả chặn một hồi lâu cũng chẳng thấy ai dừng .
Trần Lập Quả đau đến mức mê sảng , ở những thế giới hệ thống thể chặn cảm giác đau, thế giới , Trần Lập Quả cả đều chút mơ màng.
Trong cơn mơ màng đó, Trần Lập Quả cảm thấy bế lên, đặt trong xe.
Trong lòng bỗng thấy bất an một cách kỳ lạ, nhưng đôi mắt nhắm nghiền thật sự quá nặng nề, thế nào cũng mở nổi.
Trần Lập Quả đến ngày hôm mới tỉnh trong mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc.
Cậu ngờ khi tỉnh , đầu tiên thấy là Chu Dật.
Chu Dật đang gọt táo cho Trần Lập Quả, thấy tỉnh liền hỏi một câu thản nhiên: “Tỉnh ?”
Trần Lập Quả khàn giọng : “Sao ở đây?”
Chu Dật : “Tại thể ở đây?”
Trần Lập Quả : “Cậu học ?”
Chu Dật : “Đi học thể quan trọng bằng ?”
Trần Lập Quả thầm nghĩ em , miệng thật là ngọt quá , thật là chuyện quá .
Chu Dật : “Sao t.a.i n.ạ.n xe thế .”
Trần Lập Quả cũng cảm thấy đây đúng là tai bay vạ gió, bực bội kể sơ qua chuyện của tên tài xế .
Chu Dật xong, nhíu mày : “Phanh hỏng? Xác suất cũng thấp quá .”
Trần Lập Quả : “Tớ cũng thấy thế.”
“ .” Chu Dật đột nhiên một câu: “Cậu quen đưa đến bệnh viện ?”
Trần Lập Quả : “Ai cơ?”
Chu Dật quan sát biểu cảm của Trần Lập Quả, thấy mặt mày ngơ ngác, thần sắc giống như đang giả vờ, trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ là trùng hợp? nếu là trùng hợp thì chuyện cũng quá trùng hợp , : “Lâm Chiêu Dung... cái tên ?”
Trần Lập Quả vẫn ngơ ngác, lắc đầu: “Không quen mà.”
Thế là Chu Dật mô tả sơ qua ngoại hình của Lâm Chiêu Dung, Trần Lập Quả chút thắc mắc tại Chu Dật để ý đến như , : “Người làm ? Có liên quan đến vụ t.a.i n.ạ.n của tớ ?”
Chu Dật : “Không ... ...” Anh chút ngập ngừng.
Trần Lập Quả hiếm khi thấy Chu Dật do dự như , : “Rốt cuộc là làm , chứ.”
“Không gì.” Chu Dật , “Chỉ là quen , nghĩ ngờ là đưa đến bệnh viện, thật khéo.”
Trần Lập Quả trực giác thấy Chu Dật đang che giấu điều gì đó, nhưng biểu cảm của Chu Dật, rõ ràng là hỏi cũng chẳng hỏi lý do.
Thế là Trần Lập Quả dứt khoát tìm hệ thống để xác nhận, hỏi hệ thống xem từng gặp Lâm Chiêu Dung mà Chu Dật nhắc đến .
Hệ thống dứt khoát, : “Gặp mà.”
Trần Lập Quả : “Hả?”
Hệ thống : “Cậu gặp ba .”
Trần Lập Quả: “... Cái gì?”
Hệ thống : “Lần đầu tiên lúc về nhà bắt chuyện với ở trạm xe, lái chiếc Cayenne.”
Trần Lập Quả lúc mới lờ mờ nhớ .
Hệ thống : “Lần thứ hai là lúc bắt cóc , lái chiếc Land Rover.”
Trần Lập Quả: “...”
Hệ thống : “Lần thứ ba chính là hôm nay.”
Trần Lập Quả : “Lái xe gì?”
Hệ thống : “Grand Cherokee.”
Trần Lập Quả rơi một giọt nước mắt, thầm nghĩ hệ thống nhà đúng là giống đám yêu diễm đê tiện bên ngoài, trọng điểm quan tâm là lái xe gì.
Trần Lập Quả : “Vậy, thích nhãn hiệu nào nhất?”
Hệ thống : “Tôi thích cái nào cũng mua nổi .”
Trần Lập Quả: “...” Bố ơi, con trai bất hiếu quá.
Tuy nhiên, việc gặp Lâm Chiêu Dung ba thật sự ngoài dự tính của Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả thử hỏi Chu Dật một câu: “Lâm Chiêu Dung là thế nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-139-hien-thuc-hu-ao-nam.html.]
Miếng táo trong tay Chu Dật gọt xong, cắt thành miếng bắt đầu đút cho Trần Lập Quả, : “Anh ? Không là dễ chọc , đặc biệt là dạo gần đây...”
Trần Lập Quả : “Dạo gần đây làm ?”
Chu Dật thản nhiên : “Người dạo gần đây chính là một kẻ điên.”
Trần Lập Quả mà kinh hồn bạt vía, luôn cảm giác chọc nên chọc.
Chu Dật : “Cậu hỏi cái làm gì?”
Trần Lập Quả nhai táo lầm bầm : “Tò mò thôi mà.”
Chu Dật thở dài, : “Cậu tuyệt đối đừng hứng thú với .”
Trần Lập Quả cảm thấy táo giòn ngọt thật là ngon, thế là hỏi Chu Dật mua táo ở .
Chu Dật ở nhà mang qua, Trần Lập Quả bảo mang thêm cho tớ ít trái cây khác , Chu Dật thấy ai mặt dày như .
Trần Lập Quả : “Ông xã , đều sạch còn chịu trách nhiệm .”
Chu Dật : “Nhìn sạch thì tính là gì, ăn bụng mới là của .”
Trần Lập Quả: “Đến , đừng thương tiếc đóa hoa kiều diễm của .”
Chu Dật thấy liền bật , sương mù giữa đôi lông mày tan biến ít, : “Quả Quả, bảo cẩn thận mà.”
Anh nhắc thì thôi, nhắc một cái Trần Lập Quả liền nhớ xảy chuyện, Chu Dật cũng dặn chú ý an ...
Trần Lập Quả: “Cảm thấy Dật Dật yêu dấu của trúng một lời nguyền đáng sợ.”
Hệ thống : “Lời nguyền gì?”
Trần Lập Quả : “Lời nguyền hễ bảo chú ý an là gặp chuyện.”
Hệ thống : “Diêm Vương bảo canh ba c.h.ế.t, sống quá canh năm?”
Trần Lập Quả: “...” Người em , câu bảo tiếp thế nào đây?
Trần Lập Quả ăn xong một quả táo, bố làm xong thủ tục nhập viện , thấy Trần Lập Quả tỉnh sắc mặt cũng , : “Con đấy, cũng cẩn thận chút, con t.h.ả.m lắm, con còn ở đây ăn táo.”
Trần Lập Quả trợn to đôi mắt, mếu máo : “Bố, con đói.”
Bố lập tức từ bỏ việc giáo huấn, : “Đói ? Bố mua cơm cho con, ăn gì, uống canh ?”
Trần Lập Quả cảm thấy bố thật , thế là bảo ăn gì cũng , bố ngoài mua cơm cho .
Trần Lập Quả luôn tưởng chỉ thương ngoài da, Chu Dật mới thật thương nhẹ, mất m.á.u quá nhiều nếu đưa cấp cứu kịp thời chắc c.h.ế.t giữa đường .
Xem , tên Lâm Chiêu Dung thật sự cứu một mạng.
Chu Dật dường như Trần Lập Quả đang nghĩ gì, thở dài : “Cậu đừng nghĩ đến việc cảm ơn nữa, gặp thì càng cách xa càng ... Trần Lập Quả, đang đùa với .”
Trần Lập Quả : “Anh rốt cuộc là thế nào?”
Chu Dật : “Không .” Lời dừng ở đó, sâu hơn nữa Chu Dật chịu thêm.
Trần Lập Quả bất lực, cũng chỉ đành chuyển sang chủ đề khác.
Sau đó Trần Lập Quả đến, thấy Trần Lập Quả là bắt đầu , thằng bé chẳng để ai yên tâm chút nào, thật là dọa c.h.ế.t họ .
Trần Lập Quả ôm lòng, cảm thấy dù thương cũng thật là hạnh phúc...
Mấy ngày Chu Dật tan học đều đến thăm Trần Lập Quả, cùng đến thăm còn các bạn trong lớp và đồng đội trong đội bóng rổ.
Tóm là trong phòng bệnh bao giờ dứt.
Trần Lập Quả đầu tiên cảm thấy thương cũng thể thương một cách hạnh phúc như .
Theo lời bác sĩ , Trần Lập Quả tuy thương đến gân cốt, nhưng vẫn tĩnh dưỡng vài tháng, xuất viện cũng xe lăn.
Trần Lập Quả xong liền run giọng , bác sĩ ơi, cháu chơi bóng rổ.
Bác sĩ lườm một cái, : “Bây giờ đang tổ chức Paralympic là cháu nhân lúc còn nóng hổi cưa chân để đó chơi bóng rổ?”
Trần Lập Quả: “...” Bác sĩ bây giờ mà hung dữ thế.
Bác sĩ : “Lúc tu dưỡng thì đừng nghĩ đến chuyện quậy phá, thật sự quậy hỏng là chuyện cả đời đấy.”
Trần Lập Quả : “Vâng .”
Bác sĩ : “Vâng cái con khỉ, chẳng cháu chơi bóng rổ ?”
Trần Lập Quả: “... Không chơi nữa cháu sai .”
Bác sĩ lúc mới hừ một tiếng, bỏ .
Trần Lập Quả bóng lưng thon thả của cô, thầm nghĩ nếu gay, nhất định cưới một cô gái như thế .
Hệ thống Trần Lập Quả đang nghĩ gì liền chế giễu : “Cậu còn bảo M m.á.u (masochist) .”
Trần Lập Quả : “Cậu còn M m.á.u nữa cơ ??”
Hệ thống : “Tôi còn S m.á.u (sadist) nữa đấy.”
Trần Lập Quả: “...” Xem những chuyến hành trình khiến cả hai chúng đổi nhiều.
Ở bệnh viện mười mấy ngày mới xuất viện, Trần Lập Quả yêu học tập cảm thấy sâu sắc thời đại bỏ rơi, quyết tâm bỏ nhiều nỗ lực hơn để theo kịp tiến độ học tập của .
Trần Lập Quả : “Hệ thống, sắp thi giữa kỳ chuẩn xong ?”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả : “Muốn ăn trái cây ? Muốn uống sữa ? Cần t.h.u.ố.c bổ não ?”
Hệ thống : “Tôi cần im miệng.”
Trần Lập Quả: “...”
Sau khi xuất viện, Trần Lập Quả lớp học và nhận sự chào đón nồng nhiệt của các bạn.
Đặc biệt là lớp trưởng môn tiếng Anh thường xuyên giục làm bài tập lóc bảo sẽ bao giờ giục Trần Lập Quả nộp bài nữa, cô sợ sẽ để điều hối tiếc cho cuộc đời của Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả chẳng còn lời nào để với cô.
Kể từ khi Trần Lập Quả t.a.i n.ạ.n xe, bố bắt đầu mỗi ngày đều đến đón tan học, một là vì chân tay thuận tiện, hai là vì sợ gặp chuyện.
Trần Lập Quả con yếu đuối thế , con kiên cường, đây chỉ là một t.a.i n.ạ.n thôi.
Bố và Chu Dật đối với chuyện đều biểu hiện rằng: Nếu đủ kiên cường thì t.a.i n.ạ.n xe .
Tên tài xế đ.â.m trúng Trần Lập Quả thái độ , bồi thường tiền t.h.u.ố.c men và tiền dinh dưỡng cho Trần Lập Quả, cảnh sát giao thông kiểm tra xong phát hiện đúng là phanh xe của vấn đề mới xảy vụ t.a.i n.ạ.n như , may mà hậu quả vẫn trong phạm vi thể chịu đựng .
Trần Lập Quả cứ thế bảo vệ như một món đồ sứ dễ vỡ suốt mấy tháng trời.
Đến kỳ nghỉ hè, chân của Trần Lập Quả cuối cùng cũng khỏi hẳn.
Mấy tháng nay đều hưởng đãi ngộ cấp một, ngay cả vệ sinh cũng là Chu Dật đẩy . Trần Lập Quả lúc đầu còn chút ngại ngùng, Chu Dật chế giễu vài , liền thản nhiên.
Chu Dật : “Cái nên cái nên đều hết , gì mà ngại?”
Trần Lập Quả : “Cậu thấy cái gì nên hả?”
Chu Dật : “Haiz...”
Trần Lập Quả: “...” Tiếng thở dài của dễ làm mất tình bạn của tớ đấy ?
Lâm Chiêu Dung trong miệng Chu Dật hề xuất hiện mặt Trần Lập Quả, thực tế Trần Lập Quả nơm nớp lo sợ suốt mấy tháng, thấy chẳng chuyện gì xảy , cứ ngỡ Lâm Chiêu Dung sẽ đến nữa.
sắp đến kỳ nghỉ hè, một ngày nọ bố của Trần Lập Quả việc thể đến đón . Lúc đang đợi xe ở cổng trường, thấy một khuôn mặt quên mất.
“Chân chứ?” Phía Lâm Chiêu Dung đỗ một chiếc xe thể thao Porsche, Trần Lập Quả kỹ một hồi mà nhận dòng xe nào, hỏi hệ thống: “Bao... bao nhiêu tiền?”
Hệ thống thở dài thườn thượt : “Đừng hỏi nữa, dù cũng mua nổi , tại tự làm tổn thương chứ.”
Trần Lập Quả: “...” Có lý.
Lâm Chiêu Dung thấy buồn , ngờ nhóc con dễ mất tập trung như , : “Trần Lập Quả?”
Trần Lập Quả lúc mới hồn, : “Hả? Anh hỏi gì cơ?”
Lâm Chiêu Dung kiên nhẫn lặp một : “Tôi hỏi chân khỏi ?”
Trần Lập Quả : “Khỏi khỏi , cảm ơn đưa đến bệnh viện nhé.”
Lâm Chiêu Dung : “Ừm, gặp nên đưa thôi.”
Trần Lập Quả : “Ồ, lúc nào đó mời ăn cơm!” Cậu cũng chỉ đại thôi, nghĩ bụng giàu thế , chắc chẳng đến mức ăn chực một bữa cơm nhỉ.
Kết quả Lâm Chiêu Dung cách "thừa thắng xông lên", thấy lời của Trần Lập Quả, câu tiếp theo chính là: “Chọn ngày bằng gặp ngày, hôm nay rảnh, cùng ăn bữa cơm nhé?”
Trần Lập Quả đang định tìm cớ từ chối, liền thấy Lâm Chiêu Dung một câu: “Cậu trốn tiết tự học chắc hẳn cũng chẳng việc gì nhỉ.”
Trần Lập Quả: “...”
Thế là Trần Lập Quả buồn bã lên xe.
Lâm Chiêu Dung bộ dạng của thấy buồn , nhưng cũng định tha cho Trần Lập Quả, thế là dứt khoát nổ máy.
Đến chỗ ăn cơm, Trần Lập Quả lẳng lặng sờ sờ ví tiền của , cảm thấy ví tiền của khả năng sẽ xẹp lép.
Đợi đến khi xuống bắt đầu gọi món, thấy giá món ăn đó, cảm thấy là ví tiền xẹp mà là vấn đề bán mấy cái thận đây...
Trong mắt Lâm Chiêu Dung mang theo ý , một gọi mười mấy món.
Trần Lập Quả : “Hai chúng ăn nhiều thế hết ...”
Lâm Chiêu Dung : “Ăn hết mà, ở đây phần ăn ít lắm.”
Trần Lập Quả xoa bụng thầm bảo: Thận ơi, sắp mất bạn ...
Lâm Chiêu Dung : “Sao thế? Tiếc tiền ?”
Trần Lập Quả vẻ mặt đầy chính nghĩa, : “Không mà, cứu mạng , một bữa cơm tính là gì chứ?”
Lâm Chiêu Dung thế là gọi phục vụ , bảo khui thêm một chai Lafite.
Trần Lập Quả suýt chút nữa rơi nước mắt, thầm nghĩ đại ca ơi thà lấy mạng còn hơn.
Lâm Chiêu Dung : “Tôi tên Lâm Chiêu Dung, chắc nhỉ?”
Trần Lập Quả uống một ngụm nước, trong lòng nghĩ nhà hàng đắt tiền đúng là khác biệt, ngay cả nước cũng ngon thế .
Lâm Chiêu Dung : “Tôi cũng tên gì, Trần Lập Quả, cái tên khá đáng yêu.”
Trần Lập Quả uống sạch nước, bây giờ trong đầu là hóa đơn, Lâm Chiêu Dung gì lọt tai.
Lâm Chiêu Dung rõ ràng cũng phát hiện sự lơ đãng của Trần Lập Quả, chút bất lực : “Được , cần thanh toán , đừng nghĩ đến cái ví của nữa.”
Trần Lập Quả : “Thật ?”
Lâm Chiêu Dung : “Thật.”
Trần Lập Quả lập tức xắn tay áo lên, : “Phục vụ, mang thực đơn đây cho xem tiếp!”
Lâm Chiêu Dung: “...” Cậu lắm, Trần Lập Quả.