Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 138: Hiện Thực Hư Ảo (bốn)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:45
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Để thể học tập thật , Trần Lập Quả bán rẻ xác trong trắng của , lập một bản thỏa thuận bi t.h.ả.m với hệ thống: tay, rớt môn.
Hệ thống suốt cả quá trình đều trưng bộ mặt lạnh lùng, trái Trần Lập Quả thì lóc t.h.ả.m thiết, bày tỏ rằng nhất định học hành chăm chỉ, để khi cần dùng đến hệ thống nữa sẽ tay một trận cho trời đất cuồng.
Hệ thống thầm nghĩ, Trần Lập Quả chỉ trong chuyện là động lực phấn đấu nhất thôi...
Kỳ thi cuối kỳ kết thúc, ngày hôm nhóm trong đội bóng rổ hẹn chơi, với tư cách là thành viên chủ lực, Trần Lập Quả dĩ nhiên cũng đến đúng giờ.
Khi đến nhà thi đấu bóng rổ, phát hiện khán đài bên cạnh sân ít nữ sinh.
Trần Lập Quả hỏi: “Đến cổ vũ ?”
“Cổ vũ cái gì, là đến xem Chu Dật đấy.” Một đồng đội khác , “Cậu họ xem, mắt cứ dính chặt Chu Dật rời một giây nào...”
Trần Lập Quả liếc về phía đó, thầm nghĩ quả nhiên là .
Chu Dật thì cái tự giác đó, khi quần áo xong, bắt đầu bên lề sân khởi động.
Ánh mắt Trần Lập Quả đảo quanh khán đài một vòng, phát hiện một bóng dáng quen thuộc, ghé sát Chu Dật, lầm bầm : “Cậu còn bảo yêu đương với Tôn Úy nữa .”
Chu Dật ngẩng đầu, liền thấy nhóc con nhà đang phồng má, hỏi: “Yêu đương gì cơ?”
Trần Lập Quả : “Cậu xem, đều đến cổ vũ cho kìa.”
Chu Dật theo ánh mắt của Trần Lập Quả, bật , : “Những đến cổ vũ cho đều là bạn gái chắc? Vậy cũng hỏi xem họ đồng ý chứ.”
Nghe , lòng Trần Lập Quả khẽ thả lỏng. Cậu nghĩ Chu Dật quả nhiên thật sự yêu đương với Tôn Úy, chỉ là ...
Chu Dật giục Trần Lập Quả làm động tác khởi động.
Một trận bóng kết thúc, đều vã mồ hôi hột, nhưng thiếu niên thể chất , cũng sợ cảm lạnh.
Trần Lập Quả miệng ngậm bình nước, thấy Tôn Úy từ khán đài chạy xuống, tay còn cầm một chai nước.
“Chu Dật.” Tôn Úy thành tích , ngoại hình xinh , tính cách cũng tệ, yêu thích trong khối, cô Chu Dật với ánh mắt long lanh, , “Cậu thể qua đây một chút ? Tớ chuyện với .”
Chu Dật nhúc nhích, : “Cậu cứ ở đây .”
Tôn Úy : “Chuyện riêng mà, qua đây một chút .”
Mọi xung quanh thấy đều bắt đầu hò hét trêu chọc, Chu Dật khẽ nhíu mày, cuối cùng vẫn dậy cùng Tôn Úy.
“Tớ bảo hai họ là một đôi mà.” Có kẻ thích hóng hớt bên cạnh Trần Lập Quả buôn chuyện, , “Trai tài gái sắc, hai họ thật sự xứng đôi.”
Trần Lập Quả lên tiếng, : “Tớ vệ sinh một lát.”
Người : “Đi , .”
Trần Lập Quả nhà vệ sinh, dội nước lạnh từ đầu xuống, trong gương, bỗng cảm thấy chút xa lạ.
Thiếu niên trong gương còn là cái mầm đậu suy dinh dưỡng nữa, bất kể là kiểu tóc trang phục, đều thể thấy gia cảnh của tệ, Trần Lập Quả ở thế giới , cao hơn của năm lớp mười một tận tám centimet.
Trần Lập Quả lau sạch nước mặt, sân bóng.
Tuy nhiên, chuyện xảy tiếp theo ngoài dự tính của Trần Lập Quả.
Cậu vốn tưởng rằng Tôn Úy sẽ tỏ tình thành công, nhưng điều khiến ngờ tới là, thấy Chu Dật trở về với vẻ mặt sa sầm, còn Tôn Úy thì lau nước mắt bỏ .
Trần Lập Quả ngẩn , hỏi: “Sao đồng ý với cô ?”
Chu Dật : “Tôi thích cô .”
Đây là đầu tiên Trần Lập Quả thấy Chu Dật vẻ mặt lạnh lùng như , Chu Dật đối xử với ôn hòa, cho dù tâm trạng cũng sẽ lộ quá nhiều cảm xúc tiêu cực, Chu Dật ở đại học đặc biệt là như .
Chỉ là Chu Dật thời cấp ba vẫn còn chút non nớt, gặp chuyện vui, mặt vẫn lộ manh mối.
Trần Lập Quả : “Hả?”
Chu Dật : “Hả cái gì mà hả.” Anh đưa tay nhéo mũi Trần Lập Quả một cái, , “Suốt ngày cứ ngơ ngơ ngác ngác, thấy ngày bán cũng chừng.”
Trần Lập Quả : “Người như tớ thì ai thèm mua chứ.”
Chu Dật thấy lời , Trần Lập Quả với ánh mắt đầy thâm ý.
Trần Lập Quả Chu Dật đến mức hiểu .
Xem chuyện của Tôn Úy và Chu Dật là hỏng bét , dù kể từ ngày đó, Trần Lập Quả còn thấy Tôn Úy chủ động xuất hiện mặt Chu Dật nữa.
Đến giữa kỳ nghỉ đông, đội bóng trường của Trần Lập Quả một trận đấu với trường khác.
Chu Dật trong trận đấu rực rỡ đến mức cực điểm, đội của họ ghi tổng cộng năm mươi hai điểm, một ghi tới hai mươi bốn điểm, ánh mắt của tất cả nữ sinh mặt gần như đều đóng băng .
Giờ nghỉ giữa hiệp, bên lề sân uống nước, phía vang lên tiếng reo hò phấn khích của các nữ sinh.
Nữ sinh thời vẫn cởi mở đến thế, nếu chắc chắn sẽ chạy hỏi điện thoại của Chu Dật.
Ánh mắt Trần Lập Quả Chu Dật đầy những vì , nghĩ lẽ yêu Chu Dật như thế. Cho dù sống trong góc tối u ám, trong lòng vẫn luôn hướng về ánh mặt trời rực rỡ.
Chu Dật thấy bộ dạng hai mắt sáng rực của Trần Lập Quả, trong lòng buồn , : “Vợ ơi, mau đây cho thơm một cái nào.”
Trần Lập Quả : “Ghét ghê, đông thế ngại lắm.”
Chu Dật : “Da mặt dày thế mà còn ngại ?” Anh , thật sự kéo Trần Lập Quả , hôn lên đầu một cái.
Trần Lập Quả : “Đầy đầu mồ hôi mà cũng chê bẩn.”
Chu Dật khẽ mỉm , gì.
Trần Lập Quả ngứa tay chọc lúm đồng tiền của Chu Dật.
Chu Dật Trần Lập Quả làm gì, mở miệng một câu: “Chọc một cái hôn một cái nhé.”
Trần Lập Quả tuy dừng tay, nhưng trong lòng nghĩ, em , thế là để mặt tớ chọc nát luôn ...
Sau trận đấu là đến Tết năm mới.
Đây là cái Tết đầu tiên Trần Lập Quả trải qua ở thế giới .
Mẹ gói nhiều sủi cảo, còn làm một bàn đầy thức ăn ngon. Bố mua pháo, nổ đì đoàng cửa.
Mẹ : “Hôm nay con đốt pháo hoa ?”
Trần Lập Quả : “Không đốt nữa, con trai lớn .”
Gia đình và bên nội ngoại quan hệ lắm, là bên phía đồng ý cho bà ở bên bố, nhưng cụ thể thế nào thì Trần Lập Quả rõ lắm.
Cậu ăn một miếng cá, hỏi: “Mẹ ơi, nhớ bà ngoại ?”
Mẹ : “Nhớ bà làm gì, bà sống còn hơn con đấy.” Bà về , mặt chút vui vẻ nào, thể thấy quan hệ của bà và ruột hề .
Bố tiếp lời.
Trần Lập Quả hít một , cuối cùng cũng chuẩn tâm lý đầy đủ, hỏi câu hỏi hỏi từ lâu, : “Mẹ, trong trường hợp nào thì bố sẽ cần con nữa ạ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mẹ lên, bà : “Con ngoan thì bố sẽ cần con nữa.”
Trần Lập Quả lầm bầm bảo đang nghiêm túc mà.
Mẹ : “Không cần con cái của ? Trừ phi và bố con đều c.h.ế.t .”
Lồng n.g.ự.c Trần Lập Quả thắt , úp mở một câu: “Con yêu bố nhất.”
Cậu xong lời liền vội vàng chạy nhà vệ sinh.
Mẹ nghi hoặc bố, : “Em nhầm ? Thằng bé ?”
Bố : “Chắc là xem bộ phim truyền hình nào , kệ nó .”
Trần Lập Quả thút thít trong nhà vệ sinh, xổm đất, vùi đầu đầu gối, : “Hệ thống ơi, luôn suy nghĩ, tại họ cần nữa.”
Hệ thống : “Ngoan, nữa.”
Trần Lập Quả : “Tôi tàn tật chỗ nào, tại họ cần nữa chứ.”
Hệ thống khẽ thở dài.
Trần Lập Quả : “Bây giờ , lẽ họ cần , mà là họ cách nào để cần .”
Hệ thống im lặng lắng .
Trần Lập Quả đưa tay lau nước mắt, : “Tôi thật sự vui, Thống Thống.”
Hệ thống : “Vui là .”
Trần Lập Quả : “ cảm thấy chân thực —— cảm giác đó ?” Giống như cô bé bán diêm trong đêm đông giá rét, mắt là cảnh hư ảo, chỉ cần que diêm trong tay tắt ngấm, sẽ trở về với hiện thực gió lạnh thấu xương.
Hệ thống : “Đây chính là hiện thực.” Giọng điệu của nó chắc chắn đến thế, khiến trái tim hoảng loạn của Trần Lập Quả cũng bình tĩnh .
Trần Lập Quả : “Có ở bên cạnh thật .”
Hệ thống : “Lúc tay thế.”
Trần Lập Quả ngừng , : “Lúc đó còn trẻ...”
Hệ thống: “Thế bây giờ thì ?”
Trần Lập Quả : “Đã cai nữa ...”
Hệ thống: “...” Cậu c.h.ế.t .
Trần Lập Quả từ nhà vệ sinh , một ăn hơn ba mươi cái sủi cảo.
Làm sợ hết hồn, bảo con ăn thế là , ăn nhiều thế sợ no quá bệnh viện .
Trần Lập Quả : “Chẳng đều tại làm ngon quá .”
Mẹ giận buồn , : “Con bây giờ càng ngày càng nịnh khác đấy.”
Kết quả là Trần Lập Quả thật sự no quá mức, xoa cái bụng tròn vo của , liệt sofa chờ đón giao thừa, chiếc điện thoại đặt bên cạnh đầy rẫy tin nhắn chúc mừng. Đợi đến khi tiếng chuông giao thừa vang lên, Trần Lập Quả là đầu tiên nhận điện thoại của Chu Dật.
Phía Chu Dật cũng ồn ào, nhưng giọng của vẫn dịu dàng như Trần Lập Quả hằng quen thuộc, : “Vợ ơi, năm mới vui vẻ nhé.”
Trần Lập Quả : “Ừm, cũng .”
Chu Dật : “Đợi về sẽ mang quà năm mới cho .”
Trần Lập Quả : “Cậu đang ở nước ngoài ?”
Chu Dật : “Ừm.”
Giữa hai là một lặng.
Chu Dật đột nhiên hỏi: “Cậu định thi đại học nào?”
Trần Lập Quả : “Đại học A.”
Đại học A là ngôi trường hàng đầu cả nước, vốn dĩ theo thành tích của Trần Lập Quả thì cơ bản là thể , nhưng Chu Dật điều đó, : “Nếu , nhất định sẽ , chúng cùng học đại học nhé, ?”
Trần Lập Quả : “Được.”
Ngoài cửa sổ là tiếng pháo nổ đì đoàng, nhưng Trần Lập Quả dường như thể thấy tiếng thở nhẹ nhàng của Chu Dật từ đầu dây bên .
Chu Dật : “Tôi cúp máy đây.”
Trần Lập Quả : “Ngủ ngon.” Cậu xong lời mới nhớ , phía Chu Dật chắc đang là ban ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-138-hien-thuc-hu-ao-bon.html.]
Chu Dật khẽ một tiếng, : “Quả Quả ngủ ngon.”
Trần Lập Quả thấy tiếng tút tút từ đầu dây bên .
Ở thế giới ban đầu, đại học đối với Trần Lập Quả là một thời gian vô cùng tươi . Cậu chỉ học cùng trường đại học với Chu Dật, mà còn xui khiến thế nào ở cùng phòng với Chu Dật —— dù chỉ là quan hệ bạn cùng phòng bình thường.
Lên đại học Trần Lập Quả còn quen nhiều bạn bè, nhận một đứa em gái nuôi, đứa em tuy quan hệ huyết thống với Trần Lập Quả, nhưng mang đến cho nhiều... Trần Lập Quả cũng nếm trải hương vị của tình .
Cái Tết Trần Lập Quả trải qua vô cùng vui vẻ.
Bố đều lì xì cho , Trần Lập Quả cầm bao lì xì tươi như hoa. Cậu cầm tiền nghĩ xem nên mua quà năm mới gì cho Chu Dật, nhưng nghĩ nghĩ , cảm thấy Chu Dật dường như chẳng thiếu thứ gì.
Trần Lập Quả : “Hệ thống, bảo nên tặng cái gì đây?”
Hệ thống : “Tiền.”
Trần Lập Quả: “... tiền mà.”
Hệ thống : “Không ai chê ít tiền cả.”
Trần Lập Quả rơi một sự im lặng đầy bí ẩn, phát hiện hệ thống thật sự càng ngày càng triết lý .
mặc dù hệ thống , Trần Lập Quả cũng thể tặng như thế, : “Cậu bảo nếu cởi trần giường với rằng, đây , chính là quà năm mới của , Chu Dật sẽ đối xử với thế nào?”
Hệ thống đau lòng nhức óc, : “Trong bếp d.a.o đấy, tại chọn cách c.h.ế.t đau đớn như .”
Trần Lập Quả cảm thấy hệ thống khá lý, bởi vì đ.á.n.h c.h.ế.t tươi chắc là đau lắm...
Thế là khi suy nghĩ kỹ càng, cuối cùng Trần Lập Quả chọn một quả bóng rổ.
Quả bóng rổ là phiên bản giới hạn, thuộc loại mà bất kỳ trai ở độ tuổi cũng sẽ yêu thích.
Khi Trần Lập Quả đeo quả bóng rổ đến nhà Chu Dật, trong lòng vẫn còn chút thấp thỏm.
Sau khi Chu Dật về nước liền gọi Trần Lập Quả đến nhà chơi, Trần Lập Quả từ chối nên đồng ý.
Chu Dật trong điện thoại là nhà ai, cứ chơi thoải mái.
Trần Lập Quả xong liền đỏ mặt, cũng may là hai đang gọi điện thoại, Chu Dật thấy.
Chu Dật lái mô tô đến, đưa cho Trần Lập Quả một chiếc mũ bảo hiểm, : “Lên .”
Trần Lập Quả : “Cậu còn lái mô tô ?”
Chu Dật : “Tôi còn lái máy bay nữa đấy.”
Trần Lập Quả: “...” Người khác lời thấy là đang đùa, Chu Dật lời tại thấy là thật nhỉ.
Nam thần đúng là nam thần, đạp xe đạp cũng , lái mô tô cũng , Trần Lập Quả cảm thấy Chu Dật nhà đúng là soái đến mức khiến bủn rủn chân tay.
Nhà Chu Dật mấy căn hộ, ngày thường sống ở căn gần trường nhất, đến kỳ nghỉ thì về những nơi khác.
Lần hai họ đến nơi đó dẫu cũng lớn, Chu Dật chở Trần Lập Quả, phóng vun vút. Đi nửa đường Trần Lập Quả đột nhiên hỏi một câu: “Chẳng bảo thành niên thì lái mô tô .”
Chu Dật : “ .”
Trần Lập Quả : “Thế mà còn lái mô tô đến chở tớ?”
Chu Dật : “Chẳng lẽ lái xe ba gác đến chở ?”
Trần Lập Quả: “...” Cậu nghĩ đến dáng vẻ Chu Dật lái xe ba gác là nhịn thành tiếng.
Chu Dật : “Còn mặt mũi mà .”
Hai rôm rả, chẳng mấy chốc đến nhà Chu Dật.
Trần Lập Quả quanh một lượt, xác định căn nhà từng đến.
Ở thế giới cũ, khi Trần Lập Quả và Chu Dật thiết, Chu Dật dẫn Trần Lập Quả tham quan gần như hết các căn nhà của . Trần Lập Quả cũng cảm nhận sâu sắc cách giữa và Chu Dật —— bất kỳ một căn phòng nào trong đó, nếu mua thì chắc tốn cả đời.
Khi Trần Lập Quả xuống xe liền : “Đả đảo chủ nghĩa tư bản vạn ác!”
Chu Dật: “... Chủ nghĩa tư bản hôm nay sẽ cho một trận ở đây đấy.”
Trần Lập Quả chủ nghĩa tư bản xách nhà, ném lên sofa, cho ăn vặt, sa đọa thành tù binh của chủ nghĩa tư bản.
Chu Dật : “Quà cho ở trong túi ?”
Trần Lập Quả ôm túi của , cảnh giác : “Sao đây là cho ?”
Chu Dật : “Là bóng rổ ?”
Trần Lập Quả: “...” Haiz, chơi trò đoán chữ với thông minh thật chẳng thú vị gì, mới mở đầu mà đoán đáp án .
Chu Dật kéo cái túi của Trần Lập Quả qua.
Trần Lập Quả cảm thấy thứ kéo qua là cặp sách mà là quần lót của .
Chu Dật kéo quần lót của Trần Lập Quả, , là kéo khóa cặp sách , thấy quả bóng rổ bên trong, : “Ừm, vợ ơi, thật sự yêu c.h.ế.t em .”
Sau đó : “Tôi cũng mang quà cho , đợi đấy, lên lầu lấy cho.”
Anh cầm cặp sách chạy huỳnh huỵch lên lầu.
Trần Lập Quả sofa, đến bên cửa sổ qua lớp kính thấy hồ bơi trong nhà bên cạnh. Cậu nghĩ, Chu Dật sẽ tặng cái gì...
Một lát , Chu Dật xuống, tay cầm một chiếc hộp.
Trần Lập Quả chằm chằm đầy mong đợi.
Chu Dật : “Này, cầm lấy.”
Trần Lập Quả đón lấy, cẩn thận xé lớp bao bì, thấy món quà.
Chu Dật tặng một chiếc máy chơi game mới nhất, là thứ mà Trần Lập Quả ở thế giới khao khát nhất, Trần Lập Quả : “Cái quý giá quá .” Thứ nhớ lầm thì giá trong nước ít nhất cũng năm con .
Chu Dật : “Chẳng luôn ? Cầm lấy , đĩa game cũng mua sẵn cho .”
Trần Lập Quả : “Thật sự thể nhận , quý giá quá.”
Chu Dật : “Cậu thích ?”
Trần Lập Quả : “Thích chứ... mặc dù thích...”
Chu Dật : “Thích thì cầm lấy.” Giọng tuy vẫn dịu dàng, nhưng ngữ khí tràn đầy sự cho phép phản kháng.
Dựa kinh nghiệm nhiều năm chung sống với , Chu Dật chắc là chút vui .
Trần Lập Quả thở dài trong lòng, vẫn : “Được , tớ nhận nhé, nếu thành tích của tớ giảm sút chắc chắn là tại đấy.”
Chu Dật lúc mới lộ nụ , : “Không , học kỳ chúng cùng phụ đạo.”
Trần Lập Quả cảm thấy Chu Dật đúng là quá phạm quy, trai đến thế thì thôi , tính cách còn như , đời thật sự thích ?
Chu Dật : “Có lên lầu xem , lầu nhiều trò chơi điện tử?”
Trần Lập Quả do dự giây lát, lời trong lòng: “Nhà chẳng hồ bơi ? Chúng bơi !”
Chu Dật ngẩn , đó : “Được thôi, lấy quần bơi cho .”
Kế hoạch của Trần Lập Quả thành công, trong lòng thầm chảy nước miếng ròng ròng.
Trần Lập Quả : “Chu Dật Dật trẻ trung, ngon lành!”
Hệ thống : “Cậu chẳng khác nào một lão chú già biến thái.”
Trần Lập Quả : “Lão chú già biến thái thì , lão chú già cũng lòng tự trọng của lão chú già chứ.”
Hệ thống : “Ồ, lạnh lùng.”
Chu Dật mang quần bơi cho Trần Lập Quả, Trần Lập Quả mặc thấy vô cùng rộng rãi.
Chu Dật : “Ừm, kích cỡ của đối với hình như lớn một chút.”
Trần Lập Quả: “...” Cảm thấy lòng tự trọng của lão chú già xúc phạm.
Chu Dật thấy cả khuôn mặt Trần Lập Quả nhăn nhó vì chiếc quần bơi rộng thùng thình đó, bụng an ủi, : “Không , đang tuổi phát triển mà.”
Trần Lập Quả: “...” Chẳng lẽ đang tuổi phát triển .
Hai đến bên hồ bơi, Chu Dật xuống nước .
Thân hình quá hảo, giống một học sinh cấp ba non nớt, vai rộng m.ô.n.g hẹp, tay dài eo thon, khi bơi sải để lộ bờ vai và tấm lưng săn chắc mặt nước, khiến Trần Lập Quả hận thể lao lên sờ vài cái.
Trần Lập Quả nhịn , lau sạch nước miếng của , vẻ mặt nghiêm túc xuống nước.
Mặc dù là mùa đông, nhưng nhiệt độ nước trong nhà là hằng định, Trần Lập Quả cảm thấy ngâm bên trong đặc biệt thoải mái, bơi hai vòng liền giả vờ làm xác c.h.ế.t trôi nhúc nhích.
Chu Dật : “Sao bơi nữa?”
Trần Lập Quả : “Để tớ liệt một lát...”
Chu Dật thấy buồn , đưa tay sờ eo Trần Lập Quả một cái.
Eo Trần Lập Quả đặc biệt nhạy cảm, Chu Dật sờ một cái sợ đến mức sặc mấy ngụm nước, : “Đừng tùy tiện sờ eo tớ!”
Chu Dật : “Đầu nam nhân eo nữ nhân đều sờ, vợ ơi, eo của em thật sự sờ ?”
Trần Lập Quả : “Sờ nữa là thu tiền đấy!”
Chu Dật : “Thu thế nào?”
Trần Lập Quả : “Một cái một trăm tệ!”
Chu Dật suy nghĩ một chút, : “Ông chủ, cho một nghìn tệ , làm vé tháng ưu đãi ?”
Trần Lập Quả đây cũng phát hiện Chu Dật khi giở trò lưu manh còn lợi hại hơn cả , Chu Dật sờ thêm mấy cái, thật sự chịu nổi nữa bắt đầu cầu xin: “Đại gia, đừng sờ nữa, sờ nữa là c.h.ế.t đấy.”
Chu Dật : “C.h.ế.t chịu trách nhiệm chôn.”
Trần Lập Quả thật sự sờ đến mức còn sức lực, điều khiến khó chịu nhất là Chu Dật còn cho lên bờ, túm lấy eo ấn chặt chiếc thang leo lên.
Cuối cùng Trần Lập Quả còn sức chỉ thể liệt trong lòng , : “Cậu sờ nữa là căn nhà gán nợ cho tớ đấy.”
Chu Dật híp mắt Trần Lập Quả, trong đôi mắt chứa đựng một chút hương vị khác, nhưng Trần Lập Quả chú ý tới, : “Quả ngốc.”
Trần Lập Quả trừng mắt Chu Dật, thầm nghĩ hành hạ một lão chú già như thật quá đáng, : “Cậu đừng ép tớ tay với !”
Chu Dật : “Ra tay gì cơ?”
Trần Lập Quả : “Ơ? Chẳng bảo nhà ai ? Người là ai thế?”
Chu Dật cũng nghĩ nhiều, ngoảnh một cái.
Sau đó Trần Lập Quả đột nhiên phát động tấn công, túm lấy quần bơi của Chu Dật kéo tuột xuống, như một con khỉ vọt lên bờ.
Chu Dật: “...”
Trần Lập Quả : “Ha ha ha ha ha ha ha!”
Chu Dật nghiến răng nghiến lợi gọi một tiếng vợ ơi.
Trần Lập Quả: “Ơi?”
Chu Dật : “Có quên , đây là nhà ?”
Trần Lập Quả: “...” Ôi thôi xong.