Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 137: Hiện Thực Hư Ảo (3)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:43
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự việc đối với Trần Lập Quả mà quá đột ngột.
Đột ngột xảy , đột ngột kết thúc, thậm chí còn hiểu rõ tại đó bắt cóc .
Có lẽ là bắt cóc nhầm ? Tối làm bài tập Trần Lập Quả vẫn còn nghĩ, chắc là bắt cóc nhầm , nếu sẽ dễ dàng thả về như .
Làm xong bài tập Trần Lập Quả cũng nghĩ nhiều về chuyện nữa, giường ngủ .
Ngày hôm , cô lớp trưởng tiếng Anh đúng giờ nhận bài tập của Trần Lập Quả, kinh hãi Trần Lập Quả thật sự đổi tính , thật sự định học hành chăm chỉ , thật sự cần đến thúc giục bài tập nữa .
Trần Lập Quả : “ đúng , quyết định tâm đổi tính, chăm chỉ nộp bài tập .”
Cô lớp trưởng tiếng Anh vỗ vỗ vai , giọng điệu trầm tư : “Trần Lập Quả, rốt cuộc xảy chuyện gì , , chúng thể giúp .”
Trần Lập Quả: “…” Cậu chỉ là yêu thích việc học một chút thôi mà.
Dù thì chuyện Trần Lập Quả học hành chăm chỉ cũng khiến khá kinh ngạc, trong lớp còn thích buôn chuyện bắt đầu mở kèo cá cược xem Trần Lập Quả thể nhiệt tình mấy ngày.
Trần Lập Quả lén lút xem xét một chút, phát hiện tỷ lệ cược cho mười ngày trở lên khá cao.
Cuối cùng Trần Lập Quả lấy một phần tiền tiêu vặt của đưa cho bạn cùng bàn đặt cược đến khi kết thúc cấp ba.
Bạn cùng bàn của nắm chặt tiền, vẻ mặt kinh hãi giống hệt cô lớp trưởng tiếng Anh, : “Quả nhi yêu quý của , rốt cuộc nghĩ quẩn ở ? Gặp chuyện gì , tuyệt đối đừng giữ trong lòng.”
Trần Lập Quả liếc một cái, : “Cậu kinh hãi như làm gì, chẳng lẽ đặt cược ?”
Bạn cùng bàn đau buồn gật đầu.
Trần Lập Quả: “…”
Im lặng một lúc, u uất thở dài, : “Nói , đặt bao nhiêu?”
Bạn cùng bàn lóc : “Toàn bộ tiền tiêu vặt.”
Trần Lập Quả : “Cược mấy ngày?”
Bạn cùng bàn : “Ba ngày!”
Trần Lập Quả: “…” Một yêu học tập như làm thể cứu vớt một yêu học tập như đây.
Trần Lập Quả cạn lời chỉ thể vỗ vỗ vai , thở dài một tiếng : “Con trai , ba ba cứu con .”
Bạn cùng bàn lóc : “Ba ba hãy yêu con nữa mà.”
Trần Lập Quả : “Trên chiếu bạc, cha con.”
Bạn cùng bàn: “…”
Tiền tiêu vặt của Trần Lập Quả trong học sinh cấp ba đều coi là nhiều, quần áo và đồ dùng của , gần như đều là nhất trong lớp. Mấy tháng sinh nhật , ba mới tặng một chiếc máy nhạc cá nhân nhập khẩu từ nước ngoài, giá thị trường hơn bốn nghìn nhân dân tệ.
Hơn bốn nghìn nhân dân tệ, con đối với Trần Lập Quả thời cấp ba, gần bằng chi phí sinh hoạt hai năm của .
Trần Lập Quả năng khiếu âm nhạc gì, cũng sợ làm hỏng thứ , nên vẫn luôn để ở nhà dùng mấy, hôm nay mang theo là đường về nhà đĩa tiếng Anh.
Gia cảnh , tính cách , trai, một như tự nhiên sẽ trở thành đối tượng yêu mến trong lớp.
Hôm nay tập luyện, Trần Lập Quả thể về nhà sớm một chút.
Hôm qua xảy vụ bắt cóc khó hiểu đó, Trần Lập Quả cũng yếu, về quá muộn.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Chu Dật đến tìm Trần Lập Quả hỏi tan học cùng ăn bún ở gần trường , quán bún đó là món ăn vặt yêu thích của họ, gần như cách vài ngày một .
Trần Lập Quả suy nghĩ một chút vẫn từ chối, : “Tôi làm vệ sinh, .”
Chu Dật : “Được , ngày mai cùng .”
Trần Lập Quả : “Được thôi.”
Cùng Trần Lập Quả làm vệ sinh còn các thành viên trong nhóm của , làm xong thì mặt trời vẫn còn treo bầu trời, cả khuôn viên trường học bao phủ bởi ánh hoàng hôn màu cam.
Trần Lập Quả đeo cặp sách của ngoài trường.
Tuy nhiên gây rắc rối, nhưng rắc rối luôn tìm đến .
Trần Lập Quả cảm thấy từ phía vỗ mạnh vai , đầu , liền thấy bốn thanh niên lưu manh.
“Nhóc con.” Những tuy gọi Trần Lập Quả là nhóc con, thực cũng lớn hơn Trần Lập Quả bao nhiêu, họ đa đều nhuộm tóc đủ màu sắc lộn xộn, quần áo cũng đinh tán, từ cách ăn mặc, rõ ràng chính là phong cách “sát mã đặc” chế giễu nhiều nhất .
Trần Lập Quả liếc họ một cái, : “Sao ?”
“Cho xin ít tiền tiêu .” Những mắt cũng khá tinh, tuy nhận nhãn hiệu quần áo của Trần Lập Quả, nhưng thấy chiếc máy nhạc cá nhân Trần Lập Quả giá trị nhỏ, họ hì hì , “Mấy uống chút rượu.”
Trần Lập Quả chớp chớp mắt, : “Anh lớn, em tiền.”
“Không tiền?” Một trong đó là nữ đột nhiên đưa tay véo má Trần Lập Quả một cái, , “Đứa nhỏ trông thật đáng yêu, tiền ? Không tiền thì đưa cái máy nhạc của cho chúng chơi .”
Chiếc máy nhạc đó trông thật , chắc cũng thể đổi vài trăm tệ để tiêu.
Trần Lập Quả cúi đầu chiếc máy nhạc của , thầm nghĩ nếu đưa thứ cho các , thì về nữa.
Trần Lập Quả quanh, phát hiện xung quanh ai.
Trần Lập Quả : “ mà cái máy nhạc em thích lắm.” Mắt to, da trắng, cái dáng vẻ ngây thơ trừng mắt khác như , đặc biệt đáng yêu.
“Hoặc là đưa tiền, hoặc là đưa đồ.” Có mất kiên nhẫn, đẩy Trần Lập Quả một cái, : “Ai rảnh mà nhảm với chứ.”
Trần Lập Quả đẩy lảo đảo lùi , ánh mắt cũng trầm xuống, như : “Nếu đưa thì .”
“Nhóc con, đừng uống rượu mời uống rượu phạt nhé.” Cô gái đó , “Cậu đ.á.n.h ?”
Có bốn đến tìm Trần Lập Quả xin tiền, ba nam một nữ, cô gái đó là sức chiến đấu.
Những học sinh đều là côn đồ của các trường gần đó, thường xuyên đến trường cấp ba của họ tìm mục tiêu. Một khi nhắm đến, đó là một đe dọa là thể giải quyết , đặc biệt là khi họ nếm vị ngọt, chỉ cần một , những sẽ như ruồi bọ mà bu .
Trần Lập Quả của thế giới gốc cũng từng đe dọa, nhưng lúc đó gì để mất, tiền thì , mạng thì một. Những đó đương nhiên tin, thế là định dạy dỗ Trần Lập Quả.
Tuy nhiên Trần Lập Quả là dễ bắt nạt, tuy đ.á.n.h một trận, nhưng những đó cũng lợi lộc gì, đó bao giờ đến tìm nữa.
Trần Lập Quả : “Đánh ? Dựa các ?” Trần Lập Quả của thế giới tham gia đội bóng rổ, dinh dưỡng cũng đầy đủ, còn là dáng vẻ gầy gò như mầm đậu của Trần Lập Quả ở thế giới gốc nữa, chiều cao một mét bảy sáu cao hơn những tên côn đồ một chút, khí thế khi lạnh, khiến mấy đó co rúm .
Trần Lập Quả : “Đi , luyện tập chút ?” Cậu sợ thứ, chỉ sợ đ.á.n.h .
Mấy đó ngờ Trần Lập Quả, một học sinh trông ngoan ngoãn như thể câu “luyện tập chút”, mặt đều kinh ngạc. là thanh niên mà, ai cũng sợ mất mặt. Thế là một cái, cùng Trần Lập Quả về phía vắng vẻ hơn.
Trần Lập Quả khi về phía vắng vẻ, vẫn đang quan sát ba đó, nghĩ bụng tiên giải quyết sức chiến đấu yếu nhất…
Mấy đến con hẻm nhỏ vắng vẻ gần trường, Trần Lập Quả đặt cặp sách xuống.
“Nhóc con, đừng khoe khoang nhé.” Cô gái đó thấy mấy thật sự sắp đ.á.n.h , hoảng sợ, cô , “Vì một cái máy nhạc mà đánh…”
Trần Lập Quả : “Ra tay .”
Mấy , đang định tiến lên, thì thấy một giọng từ đầu hẻm truyền đến, “Các đang làm gì?!”
Trần Lập Quả đầu , thấy Chu Dật đáng lẽ về nhà .
“Sao còn .” Trần Lập Quả trợn mắt.
Chu Dật bất lực : “Bây giờ nên kinh ngạc về chuyện ?”
Trần Lập Quả lẩm bẩm : “Anh ăn bún .”
Chu Dật giơ gói bún tay lên, : “Tôi mang về cho .”
Mấy tên côn đồ thấy cuộc đối thoại của hai , chút mất kiên nhẫn, : “Mẹ kiếp nhảm gì nhiều thế, hoặc là đưa tiền hoặc là ăn đòn!”
Nếu đây Trần Lập Quả còn cảm thấy sẽ chịu thiệt một chút, thì bây giờ thấy Chu Dật cũng yên tâm . Cậu Chu Dật học võ thuật chuyên nghiệp, là loại thực dụng nhất.
Dù thì Trần Lập Quả mặt sức chiến đấu.
Quả nhiên, Chu Dật cũng ý định hòa giải với mấy , lạnh lùng đặt gói bún đóng gói sang một bên, xắn tay áo lên, : “Đánh .”
Thế là mấy hỗn chiến.
Sức chiến đấu của Chu Dật, Trần Lập Quả từng chứng kiến.
Thời đại học họ say bí tỉ nửa đêm, Chu Dật đưa một cô gái về nhà, lúc gặp cầm d.a.o cướp giật. Rồi Chu Dật chỉ dùng một chiêu, đ.á.n.h gục đó.
Trần Lập Quả lúc đó xem mà cằm suýt rớt xuống, Chu Dật xoa đầu , trừng mắt như sợ tròng mắt rớt khỏi hốc mắt .
Mấy tên côn đồ rõ ràng đối thủ của Chu Dật, huống hồ Trần Lập Quả cũng dạng , nên hai họ nhanh chóng kết thúc trận chiến. Điều duy nhất hảo, là Trần Lập Quả mặt Chu Dật mà tim đập loạn xạ chút mất tập trung, một cú đ.ấ.m sượt qua cằm.
Đánh xong, cô gái côn đồ những đồng bọn la liệt đất lóc báo cảnh sát.
Trần Lập Quả thầm nghĩ lúc mới nhớ đến chú cảnh sát đáng yêu, thế là lấy điện thoại hỏi cô cần giúp .
Cô gái côn đồ đến nhòe cả lớp trang điểm, vẫn .
Chu Dật bất lực : “Đi thôi, nhiều với họ làm gì.”
Trần Lập Quả “ay” một tiếng.
Hai rời khỏi con hẻm nhỏ, trở trường học tìm một nhà vệ sinh bất kỳ.
Chu Dật nhíu mày Trần Lập Quả, đưa tay nhẹ nhàng chạm cằm , : “Sao thương .”
Trần Lập Quả cúi đầu rửa tay, lẩm bẩm chú ý, sượt qua một chút.
Chu Dật : “Lát nữa bệnh viện xem , xem bác sĩ cần tiêm uốn ván .”
Trần Lập Quả : “Vết thương nhỏ thế tính là gì, ơ ở trong con hẻm nhỏ đó.”
Chu Dật : “Tôi lúc thấy xung quanh thấy một học sinh kéo con hẻm nhỏ.”
Trần Lập Quả : “Ồ.”
Chu Dật : “Cậu quan tâm đến bản như ?”
Trần Lập Quả chút khó hiểu, : “Vết thương quả thực nhẹ mà, gì , thật đấy, cần bệnh viện.”
Chu Dật càng vết thương cằm Trần Lập Quả càng thấy chướng mắt, đặc biệt là thái độ quan tâm của Trần Lập Quả càng khiến khó chịu, cũng nghĩ gì, trực tiếp dùng tay nâng cằm Trần Lập Quả lên, nhẹ nhàng c.ắ.n một miếng vết thương của Trần Lập Quả, còn dùng lưỡi l.i.ế.m liếm phần da rách cằm Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả hành động của Chu Dật làm cho ngây .
Chu Dật làm xong cũng đột nhiên nhận hành vi của hình như chút kỳ lạ, vội vàng : “Tôi chỉ nước bọt thể khử trùng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-137-hien-thuc-hu-ao-3.html.]
Trần Lập Quả ngây “ồ” một tiếng.
Chu Dật : “Sao ngây ngốc như , bắt nạt mà cũng .”
Tất cả sự chú ý của Trần Lập Quả vẫn còn ở cảm giác Chu Dật chạm cằm , mặt đỏ, : “Anh thật biến thái!”
Chu Dật vỗ vỗ đầu , : “Đi thôi, bún sắp nhão .”
Kết quả gói bún mang về vẫn nhão.
Trần Lập Quả ăn vui vẻ, húp xì xụp ăn hết.
Chu Dật nhão thì đừng ăn nữa.
Trần Lập Quả bún đắt như , ăn thì lãng phí quá.
Chu Dật : “Trước đây hề phát hiện là một tiểu tham tiền.”
Trần Lập Quả lau miệng, : “Tôi đây gọi là tham tiền, đây gọi là tiết kiệm.”
Chu Dật đợi Trần Lập Quả ăn gần xong, mới với Trần Lập Quả: “Trần Lập Quả, gặp loại cướp giật , cứ đưa tiền cho họ, sinh mạng là quan trọng nhất, mạng thì chẳng còn gì cả.”
Trần Lập Quả lẩm bẩm đáp.
Chu Dật : “Cậu ?”
Trần Lập Quả : “Được , , họ chắc chắn dám đến tìm nữa .”
Chu Dật chút bất lực, Trần Lập Quả để lời lòng.
Trần Lập Quả thực hòa nhập vai diễn của thế giới . Ở thế giới , còn là Trần Lập Quả thể mất bất cứ thứ gì nữa, thể chọn thỏa hiệp nhượng bộ, bởi vì sự thỏa hiệp sẽ đe dọa đến tính mạng của . thế giới gốc của Trần Lập Quả khác, một trăm tệ nghĩa là tiền ăn hai tuần của , nếu tiền cướp, thì thực sự còn cách nào khác.
Ăn xong bún, Trần Lập Quả ấm áp, lúc cảm thấy cằm bắt đầu đau.
Chu Dật : “Cậu về nhà giải thích với ba thế nào?”
Trần Lập Quả giật , phát hiện quên mất chuyện .
Chu Dật : “Ôi, tổ tông của , đừng với , quên chuyện nhé.”
Trần Lập Quả : “Tôi thật sự quên …”
Chu Dật vẻ mặt bất lực.
Cuối cùng hai bàn bạc một chút, nghĩ một cái cớ, về nhà nếu hỏi thì là lúc chơi bóng cẩn thận va quệt, dù chơi bóng cũng thường xuyên thương.
Chu Dật : “Đi, đưa về nhà.”
Trần Lập Quả : “Không cùng đường ? Tôi thể tự bắt taxi…”
Chu Dật : “Sao, còn chê xe hai bánh của .” Hắn về chiếc xe đạp của .
Trần Lập Quả cuối cùng vẫn lên ghế xe đạp của Chu Dật, : “Làm gì , xe của , còn đắt hơn nhiều xe máy nữa.”
Chu Dật : “Ồ, cũng ?”
Ở trường, Chu Dật khiêm tốn, nhiều chỉ gia cảnh khá , nhưng đến mức nào.
Trần Lập Quả thực cũng chỉ lờ mờ khi lên đại học, dù Trần Lập Quả thời cấp ba tin xe đạp đắt hơn xe máy.
Ngồi lên ghế , Chu Dật bảo Trần Lập Quả ôm eo .
Trần Lập Quả chút ngại ngùng, liền vòng tay hờ hững.
Chu Dật : “Mặt dày như mà cũng lúc ngại ngùng ?”
Trần Lập Quả tức giận dùng hết sức siết chặt Chu Dật.
Chu Dật : “Thế mới chứ.”
Trần Lập Quả : “Bạn gái , chỗ của cô , cô sẽ đ.á.n.h chứ.”
Chu Dật : “Bạn gái nào, tin từ .”
Trần Lập Quả : “Tôn Úy bạn gái ?”
Chu Dật : “Ai cô là bạn gái , vợ rõ ràng chỉ một tên là Trần Lập Quả thôi.”
Trần Lập Quả ở ghế , chiếc áo sơ mi trắng của Chu Dật gió thổi bay như hai cánh chim trắng muốt, áp mặt lưng Chu Dật, cảm nhận ấm truyền đến từ lưng , trong lòng nghĩ, nếu đây là một giấc mơ, thì nó cũng quá , đến mức dám tiếp tục mơ nữa.
Về đến nhà, Trần Lập Quả còn gọi Chu Dật ăn tối.
Chu Dật lịch sự ăn , tiện miệng nhắc đến vết thương của Trần Lập Quả, còn Trần Lập Quả chịu bệnh viện băng bó vì ngại phiền.
Mẹ Trần Lập Quả : “Đứa trẻ đúng là lười biếng, Trần Lập Quả, con xem Chu Dật kìa!”
Trần Lập Quả : “Mẹ…”
Mẹ Trần Lập Quả : “Người chắc chắn trong top mười của khối, con xem con kìa! Đừng gần làm nũng, mồ hôi thối, mau tắm !”
Chu Dật tương tác giữa hai con Trần Lập Quả, trong mắt tràn ngập ý , : “Bác gái, cháu đây.”
Mẹ Trần Lập Quả gật đầu.
Trần Lập Quả ở cửa tiễn Chu Dật đạp xe rời .
Mẹ Trần Lập Quả : “Đứa trẻ , cũng mời uống ngụm nước.”
Trần Lập Quả thầm nghĩ thể uống nữa, tim sắp nhảy ngoài , mà còn ở nhà uống nước, nếu tại chỗ cương lên, chẳng đều hổ .
Thế là Trần Lập Quả ngân nga khúc hát nhỏ nhà vệ sinh tắm.
Tắm xong gọi để xử lý vết thương cho .
Trần Lập Quả chống cằm để bôi cồn i-ốt khử trùng vết thương cằm cho , miệng xì xì.
Mẹ : “Lúc mới đau, lúc chơi bóng bất cẩn như .”
Trần Lập Quả : “Ôi, con trai mà, thương một chút thì là gì chứ.”
Mẹ : “Vậy thì đừng sợ đau chứ.”
Trần Lập Quả thầm nghĩ thật yếu ớt, năm đó giày chân, hai móng tay đều ép đến hoại t.ử cũng thấy đau lắm, còn tự tay nhổ móng tay hoại t.ử nữa chứ…
Đứa trẻ yêu thương, cuối cùng vẫn sẽ yếu ớt hơn một chút, bởi vì khó chịu, sẽ thương.
Băng bó xong vết thương, Trần Lập Quả đuổi sách.
Trần Lập Quả bàn, : “Hệ thống , thế giới quá.”
Hệ thống : “Chỉ cần mosaic, thế giới luôn .”
Trần Lập Quả ngây ngô hì hì, sờ sờ bức ảnh của trong khung ảnh bàn học, : “Cậu Chu Dật một chút thích nhỉ.” Cậu nhớ vẻ mặt Chu Dật khi l.i.ế.m cằm , mặt đỏ lên.
Hệ thống kinh hãi : “Trần Lập Quả, cũng lúc trong sáng như ?”
Trần Lập Quả : “Tôi luôn trong sáng cảm ơn.”
Hệ thống : “Cậu trong sáng như cương cái gì?!”
Trần Lập Quả cúi đầu đáy quần , : “May mà mời Chu Dật uống nước…”
Hệ thống: “…”
Trần Lập Quả : “Hì hì hì hì hì.”
Hệ thống thực sự sự biến thái của Trần Lập Quả làm cho kinh ngạc, nó thực sự hiểu, tại Trần Lập Quả thể dùng khuôn mặt trong sáng như , làm biểu cảm tà ác đến thế.
Rồi Trần Lập Quả học thuộc từ vựng nửa tiếng để bình tĩnh , tối ngủ, khóe miệng vẫn vương nụ ngọt ngào.
Ngày hôm , Trần Lập Quả đến trường thần thần bí bí hỏi hôm qua xảy chuyện gì .
Trần Lập Quả : “Chuyện gì ?”
Bạn cùng bàn buôn chuyện với : “Hôm qua mấy tên côn đồ ở cạnh trường chúng đ.á.n.h !”
Trần Lập Quả liền hứng thú, : “Bị đ.á.n.h ? Thật ?”
Bạn cùng bàn : “ , t.h.ả.m lắm, mấy chân đều đ.á.n.h gãy, xe cứu thương còn đến nữa.”
Trần Lập Quả thầm nghĩ đây là tin đồn thôi, đ.á.n.h gãy chân mấy đó, tuy trông vẻ nghiêm trọng, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là vết thương ngoài da…
“Thật đấy!” Bạn cùng bàn , “Có trong lớp chúng tận mắt thấy.”
Trần Lập Quả vẫn tin lắm, cho đến chiều khi Chu Dật đến tìm , mấy tên côn đồ đó thật sự đ.á.n.h gãy chân , chỉ là khi họ rời .
“Vậy là ai đ.á.n.h gãy chân?” Trần Lập Quả chút thể tin , “Chẳng lẽ kẻ thù của họ trùng hợp tìm đến tận nơi ?”
Chu Dật : “Không .” Hắn suy nghĩ một chút, dường như nhớ điều gì đó, nhưng cũng với Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả : “Ôi… ngờ đấy.”
Chu Dật : “Đừng nghĩ nhiều nữa, kỳ nghỉ đông trận đấu bóng rổ, đừng quên nhé.”
Trần Lập Quả : “Tôi nhớ, nhớ mà!”
Thấy đến đây mấy tháng , học kỳ cũng hồi kết. Thành tích học tập của Trần Lập Quả sự “giúp đỡ” của hệ thống, từ từ tăng lên, khiến ba và giáo viên đều an ủi.
Mẹ Trần Lập Quả còn hứa rằng nếu Trần Lập Quả thi lọt top hai trăm, sẽ đưa nước ngoài chơi.
Trần Lập Quả sẽ liều cái mạng già của hệ thống cũng thi top hai trăm.
Hệ thống Trần Lập Quả vô duyên vô cớ liều mạng , hai trăm thì thể, chỉ cần Trần Lập Quả một năm cấp ba thủ dâm.
Trần Lập Quả hệ thống làm cho kinh ngạc, : “Cậu tàn nhẫn quá .”
Hệ thống : “Chọn ! Là sướng là thành tích học tập !”
Trần Lập Quả cố gắng thương lượng thêm với hệ thống, nhưng hệ thống đều nghiêm khắc từ chối sự làm nũng đáng yêu của Trần Lập Quả.
Cuối cùng Trần Lập Quả thỏa hiệp, và hệ thống đặt điều khoản t.h.ả.m khốc là t.h.ủ d.â.m một thì thi trượt một .
Trần Lập Quả: “Tôi bao giờ thấy hệ thống nào phản nhân loại như .”
Hệ thống : “Tôi bao giờ thấy nhân loại nào phản hệ thống như .”
Trần Lập Quả: “…”