Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 136: Hiện Thực Hư Ảo (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:42
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm Trần Lập Quả dậy sớm.

Mẹ vẫn còn kinh ngạc hôm nay con trai đổi tính, trở nên chăm chỉ như , bà : “Ôi, mặt trời mọc đằng Tây , Quả nhi nhà cần gọi mà dậy .”

Trần Lập Quả rửa mặt xong, đang bàn ăn bữa sáng nóng hổi, ực ực uống một cốc sữa, : “Con quyết định học hành chăm chỉ!”

Nghe , ba và đều bật , ba : “Được, đây là con tự đấy nhé.”

Trải qua nhiều thế giới như , Trần Lập Quả thực quên gần hết các bài học cấp ba . Hơn nữa, hệ thống chính trực nghiêm khắc bao giờ sợ cường bạo của nhà họ tuyên bố tuyệt đối giúp gian lận, mặc cho Trần Lập Quả thế nào cũng lay chuyển, dựa hệ thống , Trần Lập Quả còn cách nào khác đành tự tay.

Trần Lập Quả hôm qua làm bài tập vẫn còn ngơ ngác, nhưng vẫn miễn cưỡng đoán mò mà làm xong. Hôm nay đến trường sớm, khi giao bài tập cho lớp trưởng, lớp trưởng vẻ mặt như thấy ma.

“Hôm nay uống nhầm t.h.u.ố.c chứ?” Cô lớp trưởng tiếng Anh hôm qua đến thu bài tập , “Trần Lập Quả, chủ động đến giao bài tập?!”

Trần Lập Quả : “Tôi quyết định học hành chăm chỉ .”

Cô lớp trưởng : “Vậy quyết định sẽ thi Thanh Hoa.”

Trần Lập Quả: “…”

Hai đang chuyện, thì ở cửa chào Trần Lập Quả, hỏi tan học Trần Lập Quả trượt băng .

Trần Lập Quả suy nghĩ một chút, từ chối, hôm nay tan học vài chuyện khác làm.

Mọi đều nhận sự đổi Trần Lập Quả, nhưng đa coi sự đổi là do nhất thời hứng thú – học sinh nào học từng học hành chăm chỉ chứ.

Buổi trưa, Trần Lập Quả theo một nhóm ăn trưa.

Họ tìm chỗ trong căng tin, : “Trần Lập Quả, hôm nay cũng ăn cùng chúng ?”

Trần Lập Quả : “ .”

Người đó : “Được, giữ chỗ cho các , các giúp lấy một suất luôn.”

Căng tin chia thành cơm suất lớn và món xào nhỏ, học sinh bình thường thì ăn cơm suất lớn, gia cảnh khá hơn một chút thì ăn món xào nhỏ.

Trần Lập Quả khi xếp hàng thỉnh thoảng về phía quầy căng tin.

Bạn học của thấy : “Tôi thấy thật sự đói , cái dáng vẻ mong chờ thật đáng yêu, đây cho thơm một cái.”

Trần Lập Quả : “Ghét quá , trêu chọc như , căng thẳng lắm.”

Bạn học của gian: “Lần đầu tiên khó tránh khỏi chút căng thẳng.”

Những khác đều bật .

Trần Lập Quả đây ít khi ăn ở trường, đều tùy tiện mua chút bánh bao gì đó ăn tạm, đói bụng là . Ba năm cấp ba, một tuần mới ăn một bữa chính, vẫn là tìm lúc ít nhất để . Lúc đó những món ăn ngon đều còn , chú đầu bếp căng tin sẽ đặc biệt hào phóng múc cho một muỗng lớn. Lúc đó trường cũng phát tiền trợ cấp, nhưng đều là chuyển thẻ, tiền Trần Lập Quả từ đến nay đều tiết kiệm để dùng, vì đồ dùng sinh hoạt của đều dựa tiền , đôi khi còn thể giúp bạn học mua đồ ở siêu thị để đổi tiền mặt

Đến lượt Trần Lập Quả, Trần Lập Quả với hệ thống: “Ước mơ lớn nhất của là ăn hai cái bánh nhân thịt của căng tin trường!”

Hệ thống : “Ngon lắm ?”

Trần Lập Quả : “Ngon lắm, chỉ ăn một , tiếc là khi trường, bánh nhân thịt còn bán nữa.”

Hệ thống : “Ăn , ăn nhiều , ăn đến nôn thì sẽ nghĩ nữa.”

Trần Lập Quả hì hì, gọi món bưng đĩa ngoài.

Mọi lấy xong đồ ăn, về chỗ , lúc gặp Chu Dật và các bạn học lớp .

“Chu Dật, đây .” Có chào hỏi.

Chu Dật : “Không còn chỗ , bên năm .”

Ánh mắt lướt qua đám đông một vòng, cuối cùng dừng Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả còn kịp phản ứng, thấy bưng bát tới.

“Tôi lấy nhiều quá, cho hai cái.” Chu Dật gắp một đùi gà và hai quả trứng luộc bát Trần Lập Quả.

Những xung quanh ầm lên: “Chu Dật, vẫn là thương tiểu Quả nhi.”

Chu Dật cũng , lộ lúm đồng tiền xinh đó, : “Các mà đáng yêu như Quả nhi, cũng thương các .”

Trần Lập Quả chằm chằm đùi gà và trứng luộc trong bát , nụ cũng tươi như một bông hoa.

đùa : “Quả nhi, hai quả trứng luộc ? Chia cho một quả .”

Trần Lập Quả : “Cái ở thì thể cho , hai cái thì .” Nói liền một nhét cả hai quả trứng luộc miệng.

Chu Dật bên cạnh , lúc mới mở miệng : “Cậu ăn chậm thôi, đừng nghẹn, học mấy câu đùa tục tĩu !”

Hồn vía Trần Lập Quả suýt chút nữa hai quả trứng luộc làm nghẹn ngoài, một câu cũng .

Chu Dật bất lực, vội vàng vỗ vỗ lưng Trần Lập Quả, còn đút cho một chút canh.

Trần Lập Quả mắt ngấn lệ Chu Dật, vẻ mặt như một chú ch.ó nhỏ đáng thương.

Chu Dật tức giận bật , : “Bảo ăn hai quả một lúc.”

Trần Lập Quả lẩm bẩm : “Tôi sợ họ cướp của .”

Chu Dật : “Cướp mua cho mà.”

Trần Lập Quả : “Sao thể giống .”

Mãi mới nuốt xuống , mắt Trần Lập Quả cũng đỏ hoe, nước mắt đọng trong khóe mắt.

đùa : “Ăn hai quả trứng luộc mà cảm động đến rơi lệ , ăn hết đùi gà sẽ lấy báo đáp Chu Dật .”

Trần Lập Quả : “Báo đáp thì báo đáp, ngày nào cũng đùi gà, báo đáp là đồ ngốc.”

Ăn trưa xong náo nhiệt, đang chuẩn về lớp nghỉ ngơi, thì thấy một cô gái đột nhiên chạy đến bên cạnh Chu Dật, khẽ gì đó.

Mười sáu mười bảy tuổi, đang ở độ tuổi thanh xuân, những khác thấy tình huống , lập tức bắt đầu nháy mắt hiệu.

Tim Trần Lập Quả như thứ gì đó khoét rỗng.

Cô gái quen, là bạn gái cũ của Chu Dật. Hai họ hẹn hò từ năm lớp 11 đến lớp 12, thi đại học khác nên mới chia tay.

Lúc đó Trần Lập Quả và Chu Dật thiết, chỉ là mối quan hệ bạn học bình thường nhất, Trần Lập Quả cũng và Chu Dật là thể, họ một trời một đất, dù Chu Dật thích đàn ông tìm bạn trai, cũng thể tìm như . Huống hồ Chu Dật còn là trai thẳng…

Trần Lập Quả thấy Chu Dật và cô gái đó , liền than phiền với hệ thống: “Đáng lẽ lúc đó nên nhận miếng bánh nhân thịt của , nếu cũng sẽ thích .”

Hệ thống : “Người một miếng bánh nhân thịt mua ?”

Trần Lập Quả : “Mẹ kiếp, còn trai nữa chứ, , ngày cho bánh nhân thịt, cứ như thấy phát sáng . Nếu đổi là loại như , chừng kiên quyết từ chối !”

Hệ thống: “Con trai, đừng quên là ba của .”

Trần Lập Quả: “…”

Trần Lập Quả về lớp, sấp bàn chuẩn ngủ, ngờ Chu Dật, ngoài với cô gái đó, về, đến bên cạnh Trần Lập Quả, véo véo má , : “Dậy .”

Trần Lập Quả hành động mật của Chu Dật làm giật , gia giáo của Chu Dật , nên khi giao tiếp với khác thường những hành động quá mật như , ngay cả khi họ sống chung thời đại học, Chu Dật cũng từng véo má .

Mặt Trần Lập Quả đỏ, lẩm bẩm : “Làm gì chứ.”

Chu Dật : “Có đồ cho .”

Trần Lập Quả : “Đồ gì?”

Chu Dật cũng là gì, trực tiếp đưa cho Trần Lập Quả một phong thư màu hồng.

Trần Lập Quả thấy liền ngây , phong thư còn thoang thoảng hương thơm, rõ ràng là một lá thư tình, chỉ là Chu Dật đưa cho ý gì, cần chuyển cho ai ?

Thấy Trần Lập Quả vẻ mặt ngơ ngác, Chu Dật thở dài một câu: “Quả nhiên là trẻ con, cho đấy.”

Trần Lập Quả thầm nghĩ đang mơ , nhận thư tình – nhưng nhanh chóng phản ứng , là Trần Lập Quả, đứa trẻ mồ côi đó nữa.

Cậu ba yêu thương, cần mặc quần áo cũ , cần tan học vội vàng làm thêm, cần tiếc rẻ một cái bánh nhân thịt ba tệ.

Thế là Chu Dật thấy ánh mắt ngơ ngác của Trần Lập Quả biến thành những vì lấp lánh, thấy đứa trẻ : “Mình cũng thư tình , cũng gửi thư tình cho !”

Không hiểu , trong lòng Chu Dật đột nhiên chút thoải mái.

Trần Lập Quả há miệng mở thư tình, ngửi hương thơm vấn vít quanh lá thư, từng chữ từng câu kỹ, cẩn thận gấp cất .

Chu Dật vẫn bên cạnh , hỏi: “Cậu cũng thích cô ?”

Trần Lập Quả : “Không .” Thực tế thậm chí còn nhớ nổi khuôn mặt của cô gái đó.

Chu Dật : “Vậy cẩn thận như .”

Trần Lập Quả lườm một cái, : “Con gái là để yêu thương, đương nhiên cẩn thận một chút .” Trần Lập Quả luôn cảm thấy, nếu gay, chắc chắn sẽ sinh một đứa con gái hơn, cho cô bé mặc những chiếc váy xinh , yêu thương cô bé như một nàng công chúa. Chỉ tiếc là đời dường như cơ hội đó nữa.

Chu Dật bất lực : “Cậu đó!”

Trần Lập Quả : “Ngày mai sẽ hồi âm cho cô !”

Chu Dật : “Được… tùy .”

Thấy giờ nghỉ trưa hết, Chu Dật cũng định về lớp , khi hỏi: “Lưu Huy rủ tan học trượt băng ?”

Trần Lập Quả : “Tan học chút việc, hôm nay .”

Chu Dật : “Chuyện gì?”

Trần Lập Quả : “Chuyện riêng, chuyện riêng.”

Chu Dật : “Cậu sẽ lén lút hẹn hò với cô gái nào đó chứ vợ?”

Câu “vợ” đùa gọi, thực trong đội bóng rổ còn ít gọi Trần Lập Quả là tiểu tức phụ, ai bảo đáng yêu nhất trong đội chứ.

Trần Lập Quả : “Đại Lang, bánh nướng của sắp cháy , mau xem !”

Chu Dật mắng một câu, bỏ .

Ngày hôm đó Trần Lập Quả học hành tinh thần phấn chấn, dọa bạn cùng bàn của hỏi chỗ nào khỏe .

Trần Lập Quả : “Tôi quyết định học hành chăm chỉ !”

Bạn cùng bàn: “Mẹ ơi, Trần Lập Quả hỏng não ! Mọi mau đến xem !”

Trần Lập Quả: “Sau ai cho học, đó chính là kẻ thù của .”

Bạn cùng bàn: “…Cậu thật sự bệnh chứ.”

Trần Lập Quả bệnh, Trần Lập Quả khỏe, Trần Lập Quả cảm thấy tràn đầy sức lực.

Chiều tan học, tiếng chuông vang lên, Trần Lập Quả “biu” một tiếng lao khỏi lớp, khiến Chu Dật đến chặn bắt .

Chu Dật : “Có ai Trần Lập Quả ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-136-hien-thuc-hu-ao-2.html.]

Bạn cùng bàn của Trần Lập Quả buột miệng : “Cậu gặp yêu .”

Chu Dật : “Người yêu?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Bạn cùng bàn : “ , yêu, tự đấy.”

Chu Dật nhíu mày, : “Ồ.” Hắn cũng bỏ .

Trần Lập Quả còn bạn cùng bàn bôi nhọ một trận, như một cơn gió lao khỏi cổng trường, như một cơn gió lao lên xe buýt.

Lúc đang giờ tan tầm, chen chúc như cá mòi.

Mãi mới đến trạm, Trần Lập Quả vội vàng xuống xe.

Nơi xuống xe, là một khu ổ chuột thấp bé, nơi đây hợp với kiến trúc của thành phố chính, Trần Lập Quả dựa trí nhớ, quanh co lòng vòng đến một tòa nhà thấp cũ nát.

Trần Lập Quả ở cầu thang, chỉ tầng hai : “Trước đây sống ở đó!”

Hệ thống : “Một ?”

Trần Lập Quả : “ , nhưng đừng thấy ở đây tồi tàn, ở đây đều , một bà lão hàng xóm giúp nhiều.”

Cậu lên lầu.

Trần Lập Quả : “Họ đều nghĩ khổ, thực thì, cuộc sống cũng khó khăn đến .” Cậu cuối cùng cũng vượt qua .

Trần Lập Quả đến tầng hai, gõ cửa, mới phát hiện bên trong ai, trong qua cửa sổ, lẩm bẩm một câu: “Không ai ?”

Hệ thống : “Tòa nhà sắp phá dỡ .”

Trần Lập Quả : “Hả? Tại ?”

Hệ thống : “Trên cầu thang chữ ‘Dỡ’.”

Trần Lập Quả sững sờ, cẩn thận quan sát một chút, phát hiện nơi đây quả thực giống ở. Không quần áo phơi, cửa sổ cũng đầy bụi bẩn.

Trần Lập Quả : “Vậy, bà lão đó .”

Hệ thống : “Thế giới và thế giới của sẽ sự khác biệt, vận mệnh của bà cũng thể khác, lẽ sống ở đây như thế giới của , mà là gia đình hòa thuận con cháu đầy đàn .”

Trần Lập Quả : “Ồ, , thì yên tâm .” Giọng điệu của cuối cùng vẫn chút thất vọng.

Hệ thống khẽ thở dài, nó : “Thế giới nhiều thứ như , thích ?”

Trần Lập Quả bất lực : “Ở đây quá mức , luôn cảm thấy đang mơ.”

Hệ thống : “Không mơ.”

Trần Lập Quả phủi bụi tay, : “Được , những ngày bánh nhân thịt để ăn thật sự vui.”

Trần Lập Quả xe buýt về nhà, kết quả về nhà liền thấy ba đang cãi .

Nói là cãi , thà hai đang rải cẩu lương thì đúng hơn.

Mẹ : “Đều tại , cứ em mặc váy , chỗ nào chứ! Họ đều quá diễm lệ.”

Ba : “Vợ yêu em mặc gì cũng mà, thật sự dối.”

Mẹ : “Anh chỉ những lời , em bảo kỹ xem—”

Ba : “Ôi vợ yêu, thề, em mặc gì cũng là nhất.”

Hai thấy Trần Lập Quả về, kéo Trần Lập Quả phân xử.

Trần Lập Quả chút buồn , theo ba : “Mẹ, thật sự mặc gì cũng .”

“Hai cha con nhà các !” Mẹ tức giận , “Chỉ những lời dễ , chẳng chút giá trị tham khảo nào.”

Hai cha con một cái, cũng bật .

Mẹ làm xong bữa tối, bàn ăn là những món Trần Lập Quả thích ăn, xem Trần Lập Quả của hai thế giới cũng gì khác biệt về khẩu vị.

Ăn xong cơm, Trần Lập Quả tắm rửa xông hương, chuẩn hồi âm lá thư tình màu hồng đó.

Cậu mở giấy thư, lấy bút máy, nghiêm túc ở đầu thư: Bạn Hồ T.ử Nghiên, chào bạn.

Trần Lập Quả : “Căng thẳng quá, từ chối cô thế nào để tỏ thường xuyên nhận thư tình đây.”

Hệ thống ; “Cậu cứ trả lời cô một câu, yêu học tập, học tập khiến vui vẻ.”

Trần Lập Quả im lặng hai giây, gật đầu thật mạnh, : “Có lý.”

Rồi dùng hai nghìn chữ để trình bày tầm quan trọng của việc học, và bày tỏ rằng yêu học tập sâu sắc.

Kết quả ngày hôm , lá thư gửi lâu, Trần Lập Quả Chu Dật mắng một trận.

Chu Dật : “Cậu gì trong thư cho cô ? Sao cô xong ?”

Trần Lập Quả vẻ mặt ngơ ngác, : “Tôi chỉ từ chối cô thôi mà.”

Chu Dật : “Chỉ thôi tủi đến thế?”

Hai đang chuyện, cô lớp trưởng tiếng Anh liền phát bài kiểm tra nhỏ đến mặt Trần Lập Quả, cô : “Trần Lập Quả, ba mươi hai điểm, chậc chậc chậc.”

Trần Lập Quả: “…” Con quen thuộc .

Chu Dật cầm bài kiểm tra lên xem, : “Bài một trăm năm mươi điểm thi ba mươi hai điểm.”

Trần Lập Quả : “If you dream it, you can do it.”

Chu Dật: “…”

Thư của Trần Lập Quả gửi , nhưng bỏ qua một vấn đề nghiêm trọng, đó là , thành tích cuối, dùng lý do yêu học tập để từ chối cô gái , là quá qua loa

Hệ thống : “ , khá giả dối.”

Trần Lập Quả : “Không tại bày ý đồ quỷ quái !” Cậu chút buồn, thầm nghĩ lá thư tình đầu tiên hồi âm, kết thúc theo cách tồi tệ như .

Hệ thống : “ thể dùng thành tích tương lai của để chứng minh với cô , dối!”

Trần Lập Quả : “Có lý!”

Hệ thống : “Cậu làm mà, là tuyệt vời nhất!”

Trần Lập Quả : “Vậy thật sự định giúp gian lận trong kỳ thi ?”

Hệ thống: “…”

Trần Lập Quả : “Nếu sẽ khiếu nại lên tổng bộ!”

Hệ thống : “…Cậu dùng thủ đoạn phi pháp để trộm cắp thành quả như thật sự vui vẻ ?”

Trần Lập Quả : “Tôi nó vui c.h.ế.t .”

Hệ thống: “…”

Rồi hai im lặng lâu, hệ thống thở dài một tiếng, : “Nỗi buồn của hệ thống giáo dục…”

Trần Lập Quả: “Hì hì hì.”

Trần Lập Quả và hệ thống thành giao dịch bẩn thỉu, còn đối phó với Chu Dật, Chu Dật hỏi hôm qua , Trần Lập Quả tùy tiện dạo một chút.

Trong mắt Chu Dật ẩn chứa chút thâm ý, : “Đi dạo? Cậu dạo ở ?”

Trần Lập Quả : “Không cả… chỉ là tùy tiện thôi, như ?”

Chu Dật : “Không , chỉ hỏi tùy tiện thôi.”

Trần Lập Quả cảm thấy ánh mắt của Chu Dật kỳ lạ, nhưng cũng hỏi thêm gì.

Chu Dật : “Hôm nay tan học hoạt động, đừng quên nhé.”

Trần Lập Quả . Thực khá khâm phục những như Chu Dật, thành tích và hoạt động ngoại khóa luôn làm song song, cũng lấy nhiều năng lượng như .

Hôm nay chơi bóng xong muộn, chuyến xe buýt về nhà Trần Lập Quả ngừng hoạt động, thế là chào tạm biệt , đến con đường phía trường, định bắt taxi về nhà.

Chu Dật khi còn dặn dò Trần Lập Quả chú ý an .

Trần Lập Quả để lời dặn dò của tai, đây thường xuyên làm thêm đến nửa đêm, để tiết kiệm tiền xe liền xe dù, cũng từng xảy chuyện gì.

Trần Lập Quả khi bịt mắt, kéo xe, cả đều ngây ngốc, cảm thấy trói chỉ một, giữ c.h.ặ.t t.a.y chân , bịt miệng .

Trần Lập Quả nức nở giãy giụa, nhưng sức lực của chẳng khác nào kiến càng lay cây.

Thuốc bịt miệng và mũi Trần Lập Quả bắt đầu tác dụng, Trần Lập Quả mơ mơ màng màng, thậm chí còn kịp bàn bạc với hệ thống xem chuyện gì đang xảy , chìm giấc ngủ sâu.

Sau đó xảy chuyện gì, Trần Lập Quả ấn tượng gì, dù khi ý thức trở , về đến nhà .

Mẹ vẫn đang : “Con cuối cùng cũng tỉnh , ngủ gật ở cửa ? Không mang chìa khóa ?”

Trần Lập Quả vẻ mặt ngơ ngác, : “Con, con ngủ gật ở cửa ?”

.” Mẹ , “Không tối nay và ba con ăn cơm , mười một giờ chúng về, thấy con co ro ngủ ở cửa.”

Trần Lập Quả : “À… .”

Mẹ : “Con chứ? Sao sắc mặt khó coi ?” Bà sờ trán Trần Lập Quả, , “Không sốt mà.”

Trần Lập Quả gượng một chút, : “Con, con tắm.”

Mẹ nghi ngờ Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả vội vàng phòng tắm, kiểm tra cơ thể , phát hiện dấu vết gì , : “Hệ thống, những đó làm gì ?”

Hệ thống im lặng một lát, : “Họ trói đến một nơi.”

Trần Lập Quả run rẩy : “Rồi nữa.”

Hệ thống : “Rồi đưa về…”

Trần Lập Quả : “Hả?! Chỉ thôi ?”

Hệ thống : “ , chỉ thôi – giọng điệu của là đang thất vọng ?”

Trần Lập Quả : “Người loại đó hừ, rốt cuộc là chuyện gì chứ.”

Hệ thống lên tiếng, nó cho Trần Lập Quả , khi trói , hôn một cái. xét thấy chuyện hôn một cái quá nhỏ, nên nó cho Trần Lập Quả, để Trần Lập Quả thêm bực .

Trần Lập Quả : “Tôi còn tưởng giữ tiết tháo cuối đời chứ.” Cậu kiểm tra cơ thể , xác nhận vấn đề gì, mới thở phào nhẹ nhõm.

Hệ thống im lặng như gà suốt quá trình, cho đến khi Trần Lập Quả tắm xong ngoài, nó mới dặn dò một câu: “Sau đừng những con hẻm nhỏ đó nữa, chú ý an .”

Trần Lập Quả gật đầu .

Loading...