Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 135: Hiện Thực Hư Ảo (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:41
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Trần Lập Quả, Trần Lập Quả!” Có đang gọi tên .

“Trần Lập Quả, dậy đ.á.n.h đấy.” Giọng tiếp tục vang lên bên tai Trần Lập Quả…

“Trần Lập Quả, còn giả vờ ngủ, mắt mở giờ nhắm tịt!” Người gọi dường như chút tức giận, đó, Trần Lập Quả cảm thấy lạnh toát, lạnh ập đến buộc mở mắt, mở mắt, liền thấy một khuôn mặt phụ nữ xa lạ.

“Cậu còn ngủ, xem mấy giờ , ngủ nữa hôm nay muộn học!” Người phụ nữ trông ba mươi mấy tuổi, trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, lúc đang nhíu mày Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả cả chút ngơ ngác, phản xạ điều kiện mà làm theo chỉ dẫn của phụ nữ mặc quần áo, rửa mặt ăn sáng.

Khi ăn sáng, bàn ăn còn một đàn ông đang báo, dáng vẻ đàn ông giống Trần Lập Quả đến bảy phần, thấy Trần Lập Quả đến, một câu: “Quả Quả, con còn ngủ, mắng chứ gì.”

Đầu óc Trần Lập Quả vẫn còn hỗn loạn, lẩm bẩm đáp một tiếng.

Cho đến khi ăn sáng xong, lên xe, đầu óc Trần Lập Quả mới hỏi hệ thống đây là chuyện gì.

“Chính là chuyện .” Hệ thống , “Tôi truyền dữ liệu cho , sẽ .”

Trần Lập Quả cảnh vật ngoài cửa sổ, một tiếng .

Rồi hệ thống như những thế giới , truyền dữ liệu cho Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả nhận dữ liệu, cả đều ngây ngốc.

Trần Lập Quả của thế giới , là , nhưng . Họ sống trong cùng một thế giới, gặp gỡ cùng một , chỉ là vận mệnh trái ngược.

Khác với Trần Lập Quả của thế giới gốc, Trần Lập Quả của thế giới trẻ mồ côi.

Không những , mà còn cha yêu thương, gia cảnh ưu việt, lo lắng về chi phí sinh hoạt học phí, cuộc đời gần như thể dùng bốn chữ “một đường thông suốt” để hình dung.

Đẹp trai, học giỏi, gia cảnh ưu việt, một như , thích một đàn ông.

Người đàn ông đó – khi thấy khuôn mặt đàn ông đó, tim Trần Lập Quả như búa tạ đập một cái, nửa ngày cũng hồn .

Trần Lập Quả : “Tại , tại thế giới như ?!”

Hệ thống thì vẫn bình tĩnh như thường, nó : “Trần Lập Quả, đây là thế giới cuối cùng, đổi vận mệnh của khác, mà là vận mệnh của chính .”

Trần Lập Quả nên lời.

Trần Lập Quả của thế giới , thể ở bên thích. Bởi vì nghiệp đại học, đang định tỏ tình, thì gặp một vụ t.a.i n.ạ.n xe , c.h.ế.t bất đắc kỳ tử.

Theo một manh mối mà hệ thống cung cấp, vụ t.a.i n.ạ.n xe e rằng là t.a.i n.ạ.n mà là ám sát.

Trần Lập Quả : “Thật ngờ, là hệ thống như , còn thể chơi như thế nữa.” Cậu thực sự dữ liệu về thế giới mà hệ thống truyền đến làm cho kinh ngạc.

Hệ thống: “Có gì .”

Trần Lập Quả : “Xem dù ở thế giới nào, gu thẩm mỹ của cũng khá nhất quán nhỉ.”

Hệ thống : “ , cách c.h.ế.t cũng khá nhất quán.”

Trần Lập Quả: “…”

Hai đang chuyện, ba của Trần Lập Quả ở thế giới liền : “Quả Quả, đến , xuống xe .”

Trần Lập Quả đeo cặp sách của xuống.

Ba ở ghế lái hỏi: “Con ba tan học đến đón ?”

Trần Lập Quả : “Không cần , hôm nay con hẹn họ đ.á.n.h bóng .”

Ba : “Được, con về nhà chú ý an nhé.”

Trần Lập Quả của thế giới vẫn là thành viên chủ lực của đội bóng rổ trường, thường thì một tuần cần tập luyện hai ba .

Trần Lập Quả trường với hệ thống: “Ở thế giới của khi gặp , cũng là ở sân bóng rổ.”

Hệ thống : “Quen khi đang chơi bóng ?”

Trần Lập Quả : “ , bên sân uống nước nghỉ ngơi, mặt đầy mồ hôi, liền qua tìm chuyện…”

Hệ thống : “Cậu còn bắt chuyện ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trần Lập Quả : “Đương nhiên , qua với , ‘Bạn học, chai nhựa uống xong thể cho ?’”

Hệ thống: “…” Phong cách chuyện hợp với Trần Lập Quả.

Hai lớp.

Từ khi trường, chào Trần Lập Quả, cho thấy mối quan hệ ở thế giới .

thực tế nếu hệ thống giúp Trần Lập Quả ôn một lượt, Trần Lập Quả căn bản nhớ nổi bạn học cấp ba của trông thế nào nữa.

Trần Lập Quả chỗ của , cảm giác như cách một thế hệ, như thể trở về những năm tháng thanh xuân ngọt ngào – cảm giác dừng khi lớp trưởng đến thu bài tập.

“Trần Lập Quả, sẽ làm chứ?” Cô lớp trưởng là một cô gái nhỏ đáng yêu, tóc ngắn, mặc đồng phục học sinh, đeo kính, nhưng thể dáng dấp mỹ nhân phôi thai, cô , “Lần giúp .”

Trần Lập Quả: “…”

: “Sao ?”

Trần Lập Quả : “Tôi gì.”

: “Nhìn cái dáng vẻ ngốc nghếch của kìa! Đến lúc thầy cô hỏi, xem làm thế nào.”

Trần Lập Quả lập tức làm vẻ đáng thương tội nghiệp, : “Bối Bối, giúp mà.”

Đàm Bối Bối hừ một tiếng, cô : “Cậu chỉ làm cái vẻ mặt , nghĩ làm nũng sẽ giúp ?!”

Trần Lập Quả càng đáng thương hơn mà chớp chớp mắt.

Rồi Đàm Bối Bối vẻ mặt chịu nổi : “Lần cuối cùng thôi đó— hứa với , đây là cuối cùng làm bài tập.”

Trần Lập Quả : “Lần cuối cùng, cuối cùng!”

Đàm Bối Bối lúc mới , cũng đối phó với giáo viên thế nào.

Đây thực sự là hai cuộc đời khác . Trần Lập Quả khi nhận ký ức từ hệ thống, phát hiện sự khác biệt giữa và Trần Lập Quả của thế giới . Nếu là một cây nấm nhỏ âm u cố gắng sống sót trong góc, thì Trần Lập Quả của thế giới là một bông hoa hướng dương màu cam xinh .

Cậu tươi sáng, tích cực, cởi mở, yêu mến, là cây hài của lớp, gần như sở hữu thứ hảo.

Trần Lập Quả ban đầu còn chút ghen tị với , nhưng sự ghen tị nhanh chóng tan biến, bởi vì và Trần Lập Quả khác biệt quá nhiều, nhiều đến mức thậm chí cảm thấy họ điểm gì giống ngoài khuôn mặt và cái tên .

Trần Lập Quả của thế giới học hành , thực tế mãi đến học kỳ hai năm lớp 11 mới đột nhiên tỉnh ngộ học hành chăm chỉ, nhưng lúc đó quá muộn, vẫn học một năm.

Tiếng chuông lớp vang lên, giáo viên bước .

Mọi thứ mắt quen thuộc xa lạ, mặt trời chiếu từ cửa sổ, khiến cảm thấy ấm áp, Trần Lập Quả giảng một lúc, mơ mơ màng màng ngủ – tối qua chơi điện t.ử quá muộn, ba giờ sáng mới mơ mơ màng màng ngủ , Trần Lập Quả mới tiếp quản cơ thể .

“Trần Lập Quả!” Khi bạn cùng bàn đẩy tỉnh, Trần Lập Quả mới giật dậy, vẻ mặt mơ hồ, thấy tiếng của các bạn học xung quanh.

“A, chọn A.” Bạn cùng bàn của khẽ .

Trần Lập Quả đưa tay lau nước dãi, : “Bài làm , chọn A!”

Cả lớp ầm lên, giáo viên tiếng Anh bực : “Tôi bảo bài khóa chọn A cái gì!”

Trần Lập Quả: “…”

Giáo viên tiếng Anh: “Đứng học.”

Trần Lập Quả cảm nhận sâu sắc sự ác ý trong bản chất con , tủi với hệ thống: “Trước đây bạn học của đối xử với như .”

Hệ thống : “Trước đây cũng ngủ gật trong giờ học ?”

Trần Lập Quả sững sờ hai giây, nhớ điều gì đó.

Hệ thống : “Ừm?”

Trần Lập Quả : “Không ngủ, dám ngủ.”

Lúc đó tối còn làm thêm, nhưng ban ngày vẫn dám ngủ, liền dùng bút châm đùi , ép tỉnh táo giảng. Là một đứa trẻ mồ côi, học hành là con đường duy nhất, chỉ thể cố gắng hơn một chút, cố gắng hơn một chút nữa, mới thể theo kịp bước chân của đó.

Đứng một tiết học, Trần Lập Quả tan học cả đều mềm nhũn xuống ghế.

Bạn cùng bàn của vẫn đang , : “Ha ha ha ha bảo ngủ gật trong giờ học.”

Trần Lập Quả lườm một cái: “Đĩa game của còn ?”

Bạn cùng bàn của : “Đừng đừng đừng, Quả nhi, sai !”

Trần Lập Quả dậy ngoài, bạn cùng bàn hỏi , vệ sinh.

khỏi cửa Trần Lập Quả liền rẽ lên lầu, chằm chằm lớp học theo trí nhớ mà tìm đến.

Lớp 11/5, Trần Lập Quả ở cửa.

“Trần Lập Quả, đến làm gì? Tìm Chu Dật?” Một cô gái thấy Trần Lập Quả, nhiệt tình chào hỏi, cô : “Chu Dật vệ sinh .”

“Ồ, ?” Trần Lập Quả chút hồn vía lên mây, thực tế khi thấy cái tên , trong đầu như cầm một cây gậy gỗ ngừng khuấy động, , “Vậy đây.”

Cậu , thấy một bóng dáng quen thuộc.

“Trần Lập Quả.” Lúc vẫn đàn ông, thiếu niên đang mỉm dịu dàng, , “Đến tìm làm gì ?”

Giọng quen thuộc, khuôn mặt quen thuộc, ánh mắt quen thuộc.

Người mắt, chính là mà Trần Lập Quả ngay cả trong mơ cũng dám mơ tới.

Trần Lập Quả chào hỏi như chuyện gì, nhưng lời đến miệng, .

“Cậu ?” Chu Dật một khuôn mặt , miền Nam điển hình, giọng dịu dàng, mày mắt tinh tế, dù cao nhưng hề nặng nề, ngược còn khiến cảm thấy đặc biệt an tâm.

Lúc cao hơn Trần Lập Quả khá nhiều, thấy Trần Lập Quả ngây ở cửa lớp, đưa tay thăm nhiệt độ trán , : “Quả ngốc, sốt ? Mặt đỏ thế?”

Cuối cùng Trần Lập Quả một lời nào, bỏ chạy.

Chu Dật bóng lưng Trần Lập Quả, trong mắt tràn ngập nghi hoặc.

Trần Lập Quả chạy gào thét trong lòng, : “Á á á á Chu Dật trai quá á á á á.”

Hệ thống: “…”

Trần Lập Quả : “Giống hệt như đầu tiên gặp năm đó!”

Hệ thống: “…Vậy chạy làm gì?”

Trần Lập Quả : “Tôi căng thẳng.”

Hệ thống : “Căng thẳng? Đây là lý do để cương lên ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-135-hien-thuc-hu-ao-1.html.]

Trần Lập Quả: “Sao, cho căng thẳng mà cương lên .”

Trần Lập Quả lúc đang trốn trong buồng vệ sinh, cái tiểu Quả nhi đang cương lên của chuyện với hệ thống.

Hệ thống : “Cậu đều dùng nửa phản ứng cảm xúc của nửa ?”

Trần Lập Quả : “Tôi thích, c.ắ.n .”

Hệ thống: “Tôi ăn shit.”

Trần Lập Quả: “…”

Đợi bình tĩnh , tiết học trôi qua mười phút, Trần Lập Quả lê bước chân mệt mỏi trở về lớp.

May mà tiết là tiết Toán, môn học duy nhất mà giáo viên coi Trần Lập Quả như bảo bối – đương nhiên, Trần Lập Quả của thế giới gốc thì là bảo bối của tất cả giáo viên.

Thầy giáo Toán cũng hỏi Trần Lập Quả , bảo về chỗ .

Trần Lập Quả ngoan ngoãn xuống, bạn cùng bàn của vẫn đang nháy mắt hiệu với , khẽ hỏi vệ sinh lâu như rơi xuống hố xí .

Trần Lập Quả lườm một cái, thầm nghĩ bạn cùng bàn nhiều thật.

Ngày học hôm đó, trong đầu Trần Lập Quả là hai chữ, Chu Dật Chu Dật Chu Dật Chu Dật.

Tan học, tiểu ngọt ngào trong lòng Trần Lập Quả, Chu Dật xuất hiện ở cửa lớp.

“Trần Lập Quả.” Chu Dật gọi , “Ra đây.”

Trần Lập Quả họ sắp đ.á.n.h bóng, thế là đeo cặp sách nhỏ của lao ngoài.

Một nhóm bắt đầu về phía sân bóng.

Những bé mười sáu mười bảy tuổi, đang ở độ tuổi tràn đầy sức sống, lúc tháng chín qua, cái nóng dịu xuống, trời se lạnh.

khoác vai Trần Lập Quả, hôm nay tuyệt đối thua.

Trần Lập Quả : “ , thua thì bắt Chu Dật mặc tất da chân.”

Mọi ầm lên.

: “Trần Lập Quả, thấy Chu Dật mặc hợp, mặc lẽ còn hơn.”

Trần Lập Quả thầm nghĩ từng mặc, ngay cả móng tay đỏ chót cũng từng sơn , một chiếc tất da chân tính là cái thá gì.

Rồi đến sân bóng, chia đội xong bắt đầu chơi bóng.

Cơ thể trẻ trung quả nhiên tràn đầy sức sống, chạy nhảy hề tốn sức, Chu Dật là chơi giỏi nhất trong đội, nếu thành tích học tập của quá , e rằng chơi bóng rổ chuyên nghiệp .

Trần Lập Quả thiệt thòi về vóc dáng, nhưng may mắn là đủ linh hoạt, cũng kéo chân .

Sau khi vận động xong, đều mồ hôi nhễ nhại.

Trần Lập Quả lén lút quan sát Chu Dật, phát hiện thật sự lúc nào cũng trai như .

Chu Dật uống nước, dùng khăn lau đầu, khi chuyện với khác lộ một lúm đồng tiền nhỏ bên má – lúm đồng tiền chỉ một, khiến Trần Lập Quả đặc biệt dùng tay chọc chọc.

Kết quả , nhịn , đưa tay chọc một cái.

Chu Dật Trần Lập Quả chọc đến sững .

Trần Lập Quả lập tức hì hì với vẻ mặt lưu manh, : “Cô nương da dẻ mềm mại thật.”

Chu Dật tức giận mà bật , : “Tôi thấy là ba ngày đ.á.n.h là trèo lên nóc nhà lật ngói.”

Trần Lập Quả : “Lè lưỡi.”

Mọi , tản ở cổng trường.

Trần Lập Quả một lên xe buýt.

Cửa sổ xe buýt mở, gió mát thổi , đầu óc Trần Lập Quả vốn nóng bừng khi thấy Chu Dật cuối cùng cũng bình tĩnh , : “Hệ thống, sụp đổ nhân thiết chứ?” Bây giờ nghĩ , một hành vi là điều Trần Lập Quả của thế giới sẽ làm.

“Cậu chính là Trần Lập Quả, sụp đổ nhân thiết .” Hệ thống , “Mọi quyết định đưa , đều là đúng.”

Trần Lập Quả lẩm bẩm vài câu, : “Sao với như chứ.”

Hệ thống : “Ai bảo là đứa con trai ngốc nghếch yêu quý của chứ.”

Trần Lập Quả: “…” Luôn cảm thấy hệ thống chiếm tiện nghi.

Cậu mơ mơ màng màng ngủ xe, nhưng đợi khi tỉnh nữa, xe buýt quá trạm…

Trần Lập Quả tài xế xe buýt gọi dậy, cả đều ngơ ngác, : “Hệ thống, gọi dậy chứ.”

Hệ thống : “Tôi gọi .”

Trần Lập Quả : “Sao gọi to hơn một chút chứ.”

Hệ thống: “Cậu mà còn nhảm đ.á.n.h đấy.”

Trần Lập Quả: “…” Ba, là con trai yêu quý của ba mà.

Bước xuống xe buýt, Trần Lập Quả thấy một con phố đèn xanh rượu đỏ, mất một lúc mới nhận đây là phố bar.

Trần Lập Quả móc túi, : “Thôi , mang tiền, tiếp tục xe buýt .”

Thế là xổm bên đường tiếp tục đợi xe buýt.

Bây giờ hơn tám giờ tối, cuộc sống về đêm mới bắt đầu, Trần Lập Quả thấy phố xe nối xe chạy qua, nửa ngày cũng xe buýt.

Một thiếu niên mặc đồng phục bóng rổ còn đeo cặp sách, ở đây thì đặc biệt nổi bật.

Trần Lập Quả buồn chán cúi đầu điện thoại, điện thoại của họ lúc còn nhiều chức năng như , lên mạng đều là 2G, tốc độ mạng chậm đến mức đáng sợ, nhiều nhất là lướt QQ Space và một trang web đơn giản.

“Đợi xe ?” Một giọng nam dịu dàng truyền đến, Trần Lập Quả đầu thấy một đàn ông ba mươi mấy tuổi.

Người đàn ông mặc áo sơ mi đen, quần kaki, đang hỏi Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả : “ , đợi xe buýt.”

“Đi , thể đưa .” Giọng điệu đàn ông lộ manh mối nào, nhưng ánh mắt cho Trần Lập Quả tuyệt đối là nhân vật dễ chọc.

“Không cần .” Trần Lập Quả gây rắc rối, , “Tôi cứ xe buýt thôi.”

Người đàn ông : “Ở đây xe buýt khó đợi, một tiếng mới một chuyến.”

Trần Lập Quả nhíu mày, quả thực đợi lâu .

Người đàn ông : “Đều là đàn ông, chẳng lẽ còn sợ làm gì ?”

Trần Lập Quả thầm nghĩ cũng thật âm hiểm, đào cho một cái hố như , nếu thuận theo lời mà từ chối hoặc đồng ý, chẳng sẽ lộ xu hướng tính d.ụ.c của . Trong thời gian , đồng tính luyến ái tuyệt đối thể dung thứ. Trần Lập Quả trường họ một cặp đồng tính nữ gia đình phát hiện đó trực tiếp đưa bệnh viện tâm thần.

Trần Lập Quả : “Xin chú, cháu cho cháu xe khác, sợ kẻ buôn .” Cậu câu cố ý làm vẻ ngây thơ vô tội, đôi mắt to chớp chớp, khiến đàn ông đó còn nghi ngờ liệu nghĩ phức tạp về đứa trẻ .

Tuy nhiên những hứng thú với những thứ độ khó cao, công việc là , theo đuổi cũng là .

Người đàn ông đưa tay đồng hồ, : “Vậy , cứ tiếp tục .”

Nói xong bỏ , Trần Lập Quả chú ý thấy lái một chiếc Cayenne – bây giờ thể lái Cayenne, tuyệt đối đều là đại gia.

Trần Lập Quả: “Sắc của quả nhiên là tội , đến mức vẫn còn ong bướm vây quanh.”

Hệ thống: “Ồ, lạnh nhạt.”

Trần Lập Quả: “…”

Đợi thêm nửa tiếng nữa, chiếc xe buýt cuối cùng cũng đến, Trần Lập Quả vội vàng quẹt thẻ lên xe, gọi hai cuộc điện thoại hỏi đang ở .

Xe buýt lắc lư, khi về đến nhà là chín giờ tối.

Trần Lập Quả khi xuống xe đột nhiên về phía vài , hệ thống hỏi .

Trần Lập Quả : “Sao thấy chiếc Cayenne nãy nhỉ.”

Hệ thống : “Ừm?”

Trần Lập Quả gãi gãi đầu, : “Ừm, chắc là nhầm .” Người đó cũng sẽ vô vị đến mức theo xe buýt theo dõi về nhà .

Về đến nhà, Trần Lập Quả đương nhiên mắng một trận.

Trần Lập Quả của thế giới là điển hình của nghiêm cha hiền, : “Con gần đây da dẻ căng quá thư giãn đúng , cô giáo chủ nhiệm của con gọi điện cho , mà thi thì nghỉ hè đừng hòng chơi.”

Rồi ba : “Thôi thôi, trẻ con thích chơi một chút , mau đến ăn cơm .”

Trần Lập Quả ngoan ngoãn qua, ăn cơm.

Trong nhà bật đèn màu cam, chiếu sáng cả căn nhà ấm áp, tivi đang chiếu phim truyền hình dài tập, ba và đang trò chuyện.

Trần Lập Quả nhét cơm canh ấm nóng miệng, cảm thấy như đang mơ một giấc mơ quá xa vời, những và sự việc , đều chỉ là ảo tưởng nhất của .

“Nghĩ gì ?” Mẹ tới, gõ đầu Trần Lập Quả một cái, bà , “Đi rửa bát .”

Trần Lập Quả .

Mẹ : “Sao hôm nay con ngoan ? Có làm chuyện ?”

Trần Lập Quả : “Con mà, con ngoan lắm.” Cậu làm vẻ mặt đáng thương tội nghiệp.

“Được , đừng giả vờ đáng thương với .” Mẹ bực buồn , “Ngồi xe buýt mà cũng quá trạm, xem con làm thế nào.”

Trần Lập Quả : “Ôi, là mệt quá .”

Mẹ : “Đi , rửa bát , hâm sữa cho con , uống xong sách một lát ngủ.”

Trần Lập Quả gật đầu .

Phòng ngủ của Trần Lập Quả cũng phù hợp với phong cách của một nam sinh cấp ba, áp phích tường, đĩa CD giá sách, giày thể thao phiên bản giới hạn và quả bóng chữ ký của ngôi bóng đá, tất cả đều cho thấy đứa trẻ sống hạnh phúc đến mức nào ở nhà.

Trần Lập Quả : “Trời ơi, album mơ cũng .” Cậu vuốt ve bìa album, , “ ở thế giới cũ của cũng .” Chỉ là khi làm vài năm, tự bỏ tiền mua.

Chiếc giường một mét tám cũng mềm, Trần Lập Quả đó còn ngửi thấy mùi nắng, chắc là do thường xuyên mang phơi nắng.

Trần Lập Quả trần nhà trắng xóa, : “Hệ thống, hạnh phúc quá.”

Hệ thống : “Ngày tháng hạnh phúc còn dài lắm, ngủ .”

Trần Lập Quả : “Được, ngủ đây, chúc ngủ ngon ba ba.”

Hệ thống : “Chúc ngủ ngon.”

Trần Lập Quả chép chép miệng, nhắm mắt , trong thế giới như mơ , chìm bóng tối ngọt ngào.

Loading...