Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 119: Xã Hội Nguyên Thủy Tốt (13)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:22
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bữa Tối Của Trần Lập Quả Là Gà Nướng

Khi ăn, con gà vàng ú nu của bên cạnh vô tội . Cổn T.ử ngửi thấy mùi thơm cũng xích gần, “meo meo” kêu.

Trần Lập Quả liếc nó, ném cho nó nửa con gà.

Lang Kình vẫn về, săn . Mùa con mồi béo nhất, thích hợp cho các chiến binh ngoài săn bắn.

Cổn T.ử và Trần Lập Quả đều vui vẻ ăn gà của .

Trần Lập Quả ăn đến miệng đầy dầu mỡ, con gà tuy lớn, nhưng thịt tươi ngon, khi nướng da giòn thịt đậm đà.

Nửa con gà Trần Lập Quả ăn một đủ, ăn no xong ợ một tiếng, vươn tay vỗ vỗ cái bụng căng tròn của , chuẩn bờ sông rửa tay.

Đương nhiên, nửa con gà đối với Cổn T.ử mà vẫn còn quá ít, thế là con mèo ăn xong từ từ chuyển ánh mắt sang con chim béo đang theo Trần Lập Quả.

Con chim béo vẫn còn vàng óng mềm mại vẫn đang “chiu chiu” kêu, cảm nhận mối đe dọa từ Cổn Tử…

May mà Trần Lập Quả chú ý tới, liếc Cổn Tử, : “Không ăn , đó là em trai mày.”

Cổn T.ử chút vui, “meo meo” mấy tiếng, như đang mặc cả với Trần Lập Quả.

“Không !” Trần Lập Quả từng chữ một , “Đây là tiểu kê kê yêu quý của .”

Cổn Tử: “…”

Trần Lập Quả dẫn tiểu kê kê yêu quý của bờ sông rửa tay.

Thế giới xà phòng, nhưng bồ kết, Phù Điệp làm xà phòng đơn giản, thời gian thì tìm cô xin một cục . Đang nghĩ như , Trần Lập Quả đột nhiên khác từ phía đẩy mạnh một cái.

Trần Lập Quả nhất thời để ý, trực tiếp rơi xuống nước, bàng hoàng về phía bờ, mới phát hiện đẩy hóa là tế tư trong bộ lạc.

Vị tế tư đó hơn sáu mươi tuổi , ở thế giới nguyên thủy là tuổi cao. Trên mặt ông vẽ hình xăm màu đen, đang hằn học chằm chằm Trần Lập Quả, như đang thứ gì đó bẩn thỉu.

Trần Lập Quả suýt nữa c.h.ử.i thề, nhưng để sụp đổ nhân vật, chỉ thể vươn tay nhẹ nhàng lau nước mặt , tự nhủ rằng là đóa sen trắng yếu ớt trong nước, c.h.ử.i đúng…

Vị tế tư đó : “Ngươi là tà thần!”

Trần Lập Quả nước mắt lưng tròng, đau buồn c.ắ.n môi .

Tế tư giận dữ : “Nhất định là ngươi mê hoặc tộc trưởng của chúng , nếu y tuyệt đối thể thiên vị ngươi đến , ——”

Trần Lập Quả từ từ dậy từ trong nước, cổ họng nghẹn ngào, gần như nên lời – sợ , sẽ là một câu “địt cha mày”.

Tế tư : “Ta ngày sẽ tự tay thiêu c.h.ế.t ngươi!” Ông xong, dùng gậy đập mạnh xuống đất một cái.

Trần Lập Quả khẽ khổ, nước mắt lăn dài khóe mắt.

Cảnh tượng thật bi thương, nô lệ Tri Thủy yếu ớt vô trợ, tế tư đầy ác ý đe dọa. Cậu những Lang Kình ép về bộ lạc, mà còn trong bộ lạc đối xử tàn nhẫn như

Phù Điệp thấy, chính là cảnh tượng .

Phù Điệp vốn định đến tìm Lang Kình bàn chuyện, nhưng ngờ, thấy Tri Thủy trong bộ dạng . Vì Lang Kình, họ lâu gặp mặt.

Phù Điệp ít khi đến bộ lạc của Lang Kình, còn Tri Thủy thì càng thể như đây mà đến bộ lạc của Phù Điệp nữa.

Phù Điệp Tri Thủy giữa dòng nước, vẻ mặt cô đơn, vị tế tư bắt nạt rời . Rồi từ từ bò khỏi con sông nhỏ, với tốc độ cực chậm về nhà.

Lòng Phù Điệp như thứ gì đó siết chặt, cô căm ghét sự vô dụng của . Nếu thể g.i.ế.c c.h.ế.t Lang Kình thành công, Tri Thủy cũng sẽ đối mặt với tình cảnh tàn khốc như bây giờ.

Một nô lệ phản bội chủ nhân về bên chủ nhân, nghĩ cũng đoán , đang sống những ngày tháng như thế nào.

Phù Điệp bóng lưng Tri Thủy, vẻ mặt ngưng trọng chìm suy tư.

Trần Lập Quả vẫn dáng vẻ t.h.ả.m hại của Phù Điệp thấy, bây giờ đang dùng giọng điệu dịu dàng mà hỏi thăm tổ tông mười tám đời của vị tế tư đó một lượt.

Trần Lập Quả : “Tôi sẽ mách tội ông với Lang Kình!”

Hệ thống đối với bộ mặt tiểu nhân của Trần Lập Quả thật sự nên lời, đừng thấy Trần Lập Quả mỗi bắt nạt đều vẻ “a, yếu ớt như cầu xin đừng đối xử với như thế”. mách tội thì tuyệt đối là quen đường quen lối.

Đầu tiên là lén lút rơi lệ, đợi Lang Kình hỏi chuyện gì, liền trách những đó, đều tại , đều là .

Lang Kình tiếp theo sẽ hợp tác hỏi là những nào.

Trần Lập Quả liền , cái mặc vải gai buộc tóc đuôi ngựa blabla, cái quấn da hươu vàng blabla… như thể sợ Lang Kình rõ, đặc biệt chi tiết, xong còn bổ sung một câu: Y tuyệt đối đừng trách họ nhé.

Lang Kình xong tất cả những điều sẽ lạnh lùng với Trần Lập Quả rằng đáng đời, ai bảo Trần Lập Quả phản bội , đây vốn là sự đối xử mà một kẻ phản bội nên nhận

Trần Lập Quả sẽ càng dữ dội hơn.

Thế nhưng hai đều đang diễn kịch, bởi vì Lang Kình tuy miệng , nhưng cơ thể thành thật – chỉ cần Trần Lập Quả mách tội, thì mấy tháng tiếp theo sẽ thấy mắng nữa.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Đương nhiên, tế tư già là ngoại lệ.

Hôm nay Trần Lập Quả tế tư bắt nạt, ông đẩy xuống nước, nước lạnh quá, sâu quá, còn tưởng sẽ c.h.ế.t ở trong đó.

Lang Kình im lặng hai giây, y Trần Lập Quả kể, còn thật sự tưởng con suối nhỏ ở cửa bộ lạc sâu đến mức nào… Thực tế Trần Lập Quả dù trong đó, cũng chỉ đến bắp chân mà thôi. Còn về nước lạnh… bây giờ cái nóng mùa hè vẫn tan , phần lớn trong bộ lạc đều cởi trần.

Lang Kình ôm Trần Lập Quả lòng, xoa đầu , : “Để tế tư bộ lạc của Phù Điệp giáo hóa họ .”

Trần Lập Quả: “…” Chậc, cách đấy.

Phù Điệp chắc chắn dám g.i.ế.c tế tư, g.i.ế.c một tế tư của bộ lạc, thì tương đương với việc khai chiến với bộ lạc đó, bây giờ Lang Kình g.i.ế.c Phù Điệp dễ như chơi. Phù Điệp tuyệt đối sẽ ngu ngốc như , tuy nhiên dù cô g.i.ế.c tế tư, nhưng làm thế nào để làm cho ông ghê tởm thì chắc.

Thế là chuyện cứ thế vui vẻ quyết định.

Yêu nhân họa quốc ương dân Trần Lập Quả hôm nay cũng vẫn đẽ động lòng như .

Lễ hội Vạn Hoa mùa xuân năm nay qua, bộ lạc của Phù Điệp thêm hơn mười phụ nữ mang thai. Tỷ lệ sinh sản của bộ lạc Phù Điệp bao giờ lo lắng, bởi vì bộ lạc của họ phần lớn là phụ nữ, chỉ ít đàn ông.

Trần Lập Quả vốn tưởng rằng, khi Lang Kình đưa , độ thành vận mệnh của Phù Điệp thể sẽ giảm xuống.

điều khiến ngờ là, khi sống trong bộ lạc của Lang Kình một thời gian, độ thành vận mệnh của Phù Điệp những giảm, mà còn tăng lên, cô dường như nghĩ thông suốt một chuyện quan trọng…

Trần Lập Quả thật sự càng ngày càng khâm phục cô gái , so với chí lớn, cô gái quả thực là điển hình tinh trong những xuyên .

Lang Kình g.i.ế.c Phù Điệp, là nể mặt Trần Lập Quả.

Tuy nhiên, từ khi Lang Kình là đồng hương của , Trần Lập Quả càng thích diễn hơn.

Khi Lang Kình trở về, thấy Trần Lập Quả đang bên giường ngẩn .

Lang Kình tùy tiện đặt con mồi sang một bên, : “Tri Thủy?”

Trần Lập Quả ngẩng mắt y một cái, hoảng loạn lau nước mắt nơi khóe mắt, : “Tôi .”

Lang Kình thầm nghĩ em ai bắt nạt , y : “Tại .”

Trần Lập Quả khổ một chút, : “Tôi, .”

Lang Kình tới, lau khô nước mắt cho , y : “Đừng , chuyện gì .”

Trần Lập Quả khẽ nghẹn ngào, : “Mấy chục ngày mưa , họ, họ đều là vì …”

Mùa hè đặc biệt khó khăn, bởi vì từ khi hè, ở đây gần như một trận mưa nào. Con suối nhỏ bên cạnh bộ lạc khô cạn, hồ nước xa cũng cạn hơn nửa.

Nếu vẫn mưa, thì mùa hè chắc chắn sẽ đặc biệt khó khăn.

dự báo thời tiết mà Hệ thống đưa cho Trần Lập Quả là tuần tới mưa, và theo dự đoán của Hệ thống, trận hạn hán thể tránh khỏi.

Thế giới nguyên thủy còn đáng sợ hơn cả dã thú là thiên tai.

Lang Kình : “Ai em .”

Trần Lập Quả ánh mắt u sầu, khẽ lắc đầu.

Lang Kình : “Nói cho .”

Trần Lập Quả vẫn chịu .

Lang Kình thấy chút tức giận, y đoán chắc chắn nhiều – nếu Trần Lập Quả tuyệt đối mách tội từng một .

Lang Kình : “Đừng buồn, ở đây, họ làm hại em .”

Trần Lập Quả khẽ khổ.

Mặt trời thiêu đốt mặt đất. Đối với những thường xuyên sống ba mươi độ, thời tiết ba mươi mấy độ đối với họ là một tai họa lớn.

Trong bộ lạc còn ai , đều ở những nơi thông thoáng, làm một công việc đơn giản.

Trần Lập Quả đang nướng cá của , con cá là do Lang Kình kiếm , thịt tươi ngon, xương dăm, nướng khô xong rắc chút muối, ăn vị giống như cá khô nhỏ mà Trần Lập Quả thích.

Thời tiết nóng, Cổn T.ử liền chạy rừng rậm tránh nóng, nên Trần Lập Quả chỉ con chim vàng nhỏ của một cách thèm thuồng.

Bây giờ con chim còn nhỏ nữa, nhưng vẫn lông vàng, sờ cánh và đều mềm mại, nướng lên sẽ ngon… ồ đúng, đáng yêu.

Con chim còn đặc biệt thông minh, mỗi Trần Lập Quả nướng thịt đều xích gần làm nũng, bảo Trần Lập Quả chia cho nó một ít xương để gặm.

Cổn T.ử ở đây, Trần Lập Quả liền hào phóng chia cho con chim nhỏ một nửa con cá.

Con chim nhỏ ăn cá cọ Trần Lập Quả, thói quen của nó lẽ cũng học từ Cổn Tử, giống như một con mèo con đặc biệt làm nũng.

Mùi thơm của thịt cá lan tỏa khắp xung quanh Trần Lập Quả theo làn gió nóng.

Vì sự chỉnh đốn của Lang Kình, cuối cùng ai dám Trần Lập Quả mặt nữa, nhưng vẫn thích lén lút , ví dụ như lâu như mưa, là do Trần Lập Quả gây .

Với tư cách là một tế tư thể dự đoán thời tiết, Trần Lập Quả trong mắt tự nhiên chút thần bí, nếu là một ông già bảy tám mươi tuổi thì còn đỡ, vấn đề là xinh và trẻ trung. Quả thực là hóa hảo của loại yêu quái xa trong những câu chuyện đêm khuya.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-119-xa-hoi-nguyen-thuy-tot-13.html.]

Cộng thêm sự tuyên truyền cố ý của tế tư già bộ lạc cũ, hình tượng của Trần Lập Quả trong mắt càng ngày càng yêu ma hóa.

Mấy ngày nay Lang Kình đều ở đây, là cùng Phù Điệp nghiên cứu công trình thủy lợi .

Điểm lợi hại nhất của Phù Điệp là cô những nhiều kiến thức, mà còn thể biến những kiến thức thành năng suất lao động.

Xung quanh Trần Lập Quả bắt đầu lẩm bẩm nguyền rủa Trần Lập Quả, tai Trần Lập Quả thính lắm, thấy tiếng đó lập tức đầu trừng mắt đó một cái.

Người đó Trần Lập Quả trừng mắt gì nữa.

Nếu là đây, tế tư già trong bộ lạc chắc chắn vung gậy đến mặt Trần Lập Quả mà đ.á.n.h , nhưng Lang Kình đưa tế tư đến bộ lạc của Phù Điệp một thời gian.

Phù Điệp cũng khách khí, bày nhiều thứ kỳ lạ mặt vị tế tư , thẳng thắn những thứ đều là ân huệ của thần linh, thần linh còn Tri Thủy cũng là ân huệ, bảo ông cẩn thận, chọc giận Tri Thủy thì bằng với chọc giận thần linh.

Tế tư tin, nhưng những thứ mắt làm cho chấn động, thế là do dự nửa ngày, cảm thấy chắc chắn là Tri Thủy mê hoặc thần linh – giống như mê hoặc Lang Kình .

Người mắt da trắng như tuyết, đôi mắt cũng như viên bảo thạch đắt giá nhất, ánh mắt chút u sầu, trong cái nắng hè gay gắt , mặt còn đang đốt một đống củi.

Càng càng thấy chướng mắt, tế tư thầm nghĩ chỉ tà thần mới thể trong thời tiết nóng bức như mà còn ở gần đống lửa.

Trần Lập Quả suy nghĩ của tế tư, nếu ước chừng sẽ lạnh lùng nở nụ . Dù còn là trong tình huống ba mươi tám độ mà còn ăn lẩu, cái thời tiết ba mươi ba độ tính là cái thá gì…

Lang Kình mấy ngày về, trong bộ lạc đều chút xao động.

Tế tư lẩm bẩm niệm chú, như thể làm thể đuổi mắt khỏi tầm của .

Trần Lập Quả hề nghi ngờ, nếu Lang Kình xảy chuyện gì, nhóm mắt sẽ chút do dự mà chặt .

Lại ba ngày trôi qua, Lang Kình cuối cùng cũng trở về. Y trở về còn mang theo tin cho , họ tìm thấy nguồn nước mới, hẳn là thể giúp an vượt qua mùa hè .

Đây là tin , đều hân hoan nhảy múa, nhưng vẻ mặt của vị tế tư già đó chút âm trầm.

Lang Kình với Trần Lập Quả: “Phù Điệp tạo thứ mới.”

Trần Lập Quả chút tò mò hỏi là gì.

Lang Kình : “Cô gọi thứ đó là xi măng.”

Trần Lập Quả: “…”

Lang Kình : “Dùng để xây nhà , loại bùn cứng.” Y , nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Trần Lập Quả, ánh mắt lộ một tia u sầu.

Trần Lập Quả nhận sự khác thường của Lang Kình, nghi ngờ : “Sao ?”

Lang Kình : “Cô gặp em một .”

Trần Lập Quả dường như chút hiểu ý của Lang Kình .

Lang Kình : “Đi .”

Sau thời gian , độ thành vận mệnh của Phù Điệp cuối cùng cũng đạt hơn chín mươi điểm, vẫn đang từ từ tăng lên. Thứ khiến độ thành vận mệnh của cô tăng lên dường như đổi từ hành vi thành suy nghĩ.

Phù Điệp đang suy nghĩ rốt cuộc nên con đường nào, và bây giờ, cô dường như tìm manh mối.

Phù Điệp gặp Trần Lập Quả, câu đầu tiên cô với là: “Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, bánh mì quyết định tư duy.” Cô mong đợi Trần Lập Quả, dường như đang chờ đợi phản ứng của Trần Lập Quả.

Thế nhưng Trần Lập Quả định làm Phù Điệp thất vọng, lộ vẻ bàng hoàng, : “Cái gì?”

… Thật sự , tuy đây xác nhận , nhưng Phù Điệp vẫn còn chút may mắn, cô một nữa thất vọng, nhưng may mà cảm xúc thất vọng quá nặng nề.

Phù Điệp khẽ thở dài, vươn tay ôm lấy Tri Thủy, cô : “Tri Thủy, nếu là thì mấy.”

Trần Lập Quả từ tiếng thở dài của Phù Điệp cảm thấy một sự cô độc, thế giới ai thể hiểu Phù Điệp, cô định sẵn là cô độc.

Trần Lập Quả từng cũng cô độc, nhưng bây giờ còn nữa, bởi vì vẫn còn Lang Kình ở đó, thể cùng diễn kịch. Tuy thể từ thơ ca phú đến triết lý nhân sinh, nhưng diễn xuất vẫn là một chuyện vui mà.

Phù Điệp : “Tôi nghĩ quá nhiều, làm quá ít.” Mắt cô u sầu, Tri Thủy, “Xin .”

Trần Lập Quả : “Tôi thể cảm nhận , cô là đặc biệt.”

“Cảm ơn.” Phù Điệp Tri Thủy từ đến nay đều dịu dàng, khác bắt nạt sỉ nhục, cũng từng oán hận – Trần Lập Quả nếu Phù Điệp đang nghĩ gì, lẽ sẽ đỏ mặt, đến hì hì hì hì.

Phù Điệp : “Lang Kình đối xử với ?” Cảnh Tri Thủy bắt nạt, vẫn luôn là một khúc mắc trong lòng cô .

Trần Lập Quả mỉm gật đầu, : “Cũng tệ.”

Phù Điệp khổ, cô : “Lang Kình thật kỳ lạ.” Khi Lang Kình trở về, cô tưởng Lang Kình sẽ g.i.ế.c . Lang Kình làm , những làm, mà còn vẫn hợp tác với cô . Tuy điều kiện khắc nghiệt hơn nhiều, nhưng rốt cuộc cũng dồn cô đường cùng.

“Tôi nên thích ở đây.” Phù Điệp , “Dù còn ở đây lâu như mà.”

Trần Lập Quả cố ý lộ vẻ ngây thơ.

Phù Điệp , cô : “Tri Thủy, thật sự nhớ .” Ánh mắt cô , xuyên qua Tri Thủy, thấy một khác giống Tri Thủy.

Họ chỉ giống về ngoại hình, mà ngay cả tính cách và linh hồn, cũng khiến Phù Điệp cảm thấy đặc biệt thiết.

Trần Lập Quả cuối cùng cũng tại Lang Kình khi để đến, vẻ mặt kỳ lạ như , bởi vì Phù Điệp chuyện với , thanh tiến độ đầu cô tăng lên.

Cách nhiều năm như , cô lúc mới buông bỏ chấp niệm về thế giới cũ trong lòng, chấp nhận sự thật mắt.

Trần Lập Quả Hệ thống , sắp đầy , chào tạm biệt Lang Kình ?

Trần Lập Quả rợn : “Tại đối xử với như ?”

Hệ thống lạnh lùng : “Ồ, thôi .”

Trần Lập Quả: “…”

Thanh tiến độ đầu Phù Điệp cuối cùng cũng đầy, cô : “Tôi bây giờ làm xi măng, thể xem xét điều chỉnh tỷ lệ một chút, xây vài hồ chứa nước lớn, như mùa hè sẽ khó khăn như nữa.”

Tri Thủy yên lặng lắng .

Phù Điệp : “Không hiểu hồ chứa nước … Haizz, mùa đông cũng lạnh quá, may mà than, chỉ là carbon monoxide an .”

luyên thuyên, giữ chút nào mà hết suy nghĩ của cho Tri Thủy , cũng quan tâm Tri Thủy hiểu .

Tri Thủy tựa vai cô , dường như ngủ .

Phù Điệp còn tưởng là quá mệt, cũng quấy rầy , mãi đến khi màn đêm buông xuống, Phù Điệp mới phát hiện sự khác thường của Tri Thủy.

gọi một tiếng: “Tri Thủy?”

Người tựa mềm nhũn ngã lòng cô .

Vẻ mặt Phù Điệp đông cứng , cô run rẩy : “Tri Thủy, ?” Cô phát hiện da Tri Thủy lạnh buốt, run rẩy tay sờ thở của Tri Thủy.

Không , thở.

Phù Điệp cảm thấy quả thực như đang gặp ác mộng, ngay cả trong cái nắng hè gay gắt , cũng như đóng băng.

Phù Điệp : “Tri Thủy, đừng dọa .”

Tri Thủy thể đáp nữa. Cậu trong lòng cô , vẫn như một bức tranh.

Phù Điệp Tri Thủy, thậm chí nên biểu cảm thế nào, cô ngây đó, cho đến khi Lang Kình đến mặt cô .

“Đưa cho .” Lang Kình dường như sớm đoán tất cả những điều , y với Phù Điệp: “Cậu .”

“Đi ?” Phù Điệp : “Y sớm sẽ tự sát ?”

Lang Kình chậm rãi lắc đầu, y gì, chỉ ôm Tri Thủy từ trong lòng Phù Điệp .

Phù Điệp thấy sự dịu dàng trong mắt Lang Kình.

nghi ngờ : “Y buồn chút nào ?”

Lang Kình khẽ , y : “Tôi và vẫn luôn ở bên .”

Phù Điệp cảm thấy Lang Kình điên , thấy Tri Thủy c.h.ế.t , y thật sự điên .

Lang Kình : “Hãy sống thật , đừng phụ lòng mong đợi của Tri Thủy dành cho cô.” Y xong, rời .

Phù Điệp đuổi theo y, nhưng thấy Lang Kình lên lưng Cổn Tử, biến mất trong rừng rậm rạp.

Đó là cuối cùng Phù Điệp thấy Lang Kình, cô bóng lưng y màn đêm che phủ, dần hòa bóng tối.

Mấy tháng khi Lang Kình biến mất, Phù Điệp nhân lúc Lang Kình ở đây sáp nhập bộ lạc của Lang Kình vẫn còn nghĩ, nếu Lang Kình , liệu đ.á.n.h với cô , , cô đ.á.n.h y ?

đ.á.n.h Lang Kình, hình như cũng chẳng tác dụng gì, mà cô giành lấy còn nữa.

“Tộc trưởng.” Có gọi Phù Điệp, “Thứ cô làm xong .”

Phù Điệp đầu , thấy một tấm bia đá, đó khắc hai chữ Tri Thủy.

“Ừm.” Phù Điệp , “Sau ai , thì khắc một tấm bia đá .” Cô cúi đầu, nhặt lấy quần áo của Tri Thủy, định gần đó, làm cho Tri Thủy một ngôi mộ tượng trưng.

Khi khỏi cửa, Phù Điệp ngẩng đầu bầu trời.

Bầu trời ở đây màu xanh lam non đẽ, quả thực như một viên bảo thạch mài giũa.

Ngôi mộ tượng trưng từ từ xây lên, Phù Điệp tấm bia đá, cúi đầu hôn lên hai chữ Tri Thủy đó.

“Tri Thủy.” Trong lòng dường như mơ hồ cảm thấy điều gì đó, Phù Điệp khẽ thở dài, cô : “Tôi thật sự quên …”

liệu thật sự chống thời gian ? Liệu khi nào một ngày nào đó cô thấy ngôi mộ mắt, nhưng còn nhớ hai chữ Tri Thủy đối với cô ý nghĩa gì nữa.

Phù Điệp khẽ khổ, vươn tay lau sạch từng chút bụi bẩn bia mộ, cô : “Tri Thủy, nếu quên , hãy nhắc nhở trong giấc mơ nhé?” Cô lập lời hẹn ước như với Tri Thủy.

Thế nhưng cho đến khi cô qua đời, trong giấc mơ của cô , cũng từng xuất hiện khuôn mặt thời gian làm mờ đó.

Loading...