Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 116: Xã Hội Nguyên Thủy Tốt (10)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:19
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế Phù Điệp Tuy Ghét Lang Kình, Rốt Cuộc Vẫn Không Mất Đi Chút Lý Trí Cuối Cùng
Cô đ.á.n.h Lang Kình, nên cố gắng kìm nén sự tức giận trong lòng, : “Chúng thể làm một giao dịch!”
Lang Kình khẽ nhướng mày, : “Giao dịch?”
“ .” Phù Điệp lạnh lùng , cô xong câu , từ trong lòng lấy một con d.a.o găm ném về phía Lang Kình.
Lang Kình vươn tay đón lấy con d.a.o găm, cẩn thận quan sát một lượt, ngón tay vuốt nhẹ lưỡi dao, sắc mặt y lập tức đổi.
Lang Kình bình thường dùng d.a.o xương, mà con d.a.o găm là kim loại, độ sắc bén và độ dẻo dai đều khá , Phù Điệp làm thế nào mà tạo nó trong một thế giới năng suất thấp như .
Lang Kình : “Đây là cái gì?”
Phù Điệp : “Muốn , thì dùng Tri Thủy để đổi !”
Lang Kình cũng ngờ tiểu nô lệ của giá trị đến . Kỹ thuật chế tạo con d.a.o găm tuyệt đối tầm thường, nếu , thực lực của bộ lạc họ sẽ tăng lên.
Thế nhưng Lang Kình lạnh nhạt : “Tại đổi với cô? Tôi thể bắt của bộ lạc cô, ép cô chế tạo con d.a.o găm cho .”
Phù Điệp lạnh, cô : “Y sẽ nghĩ chỉ chế tạo d.a.o găm thôi chứ?”
Lang Kình : “Ồ?”
Phù Điệp : “Đây chỉ là một phần nhỏ, những thứ thể chế tạo , còn nhiều lắm!”
Lang Kình Phù Điệp đang tăng thêm giá trị cho , nhưng y suy nghĩ nhiều, mà trực tiếp từ chối Phù Điệp.
Phù Điệp tức giận : “Y chỉ là nô lệ của y, một nô lệ đổi lấy nhiều thứ như , tại làm giao dịch ?!”
Lang Kình : “Bởi vì vui.”
Phù Điệp gần như c.ắ.n nát hàm răng.
Ngay lúc hai đang chuyện, Trần Lập Quả mơ màng tỉnh dậy từ trong giấc mơ.
Trong mắt vẫn còn mang theo vẻ mơ màng của giấc ngủ, khi Lang Kình ôm lòng, miệng khẽ rên rỉ.
Lang Kình dùng da bọc Trần Lập Quả, ôm hôn hôn lên mặt .
Cổ Trần Lập Quả lộ ngoài cho Phù Điệp rốt cuộc gặp chuyện gì, Phù Điệp cảnh hai dính lấy , nhất thời chút bồn chồn.
Nhìn vẻ mặt bồn chồn của Phù Điệp, Lang Kình nhanh chậm : “Tuy nhiên chúng thể đổi nội dung giao dịch.”
Phù Điệp : “Y .”
Lang Kình : “Cô cho cách chế tạo d.a.o găm, sẽ cho về bộ lạc của cô mỗi ba mươi ngày một .”
Phù Điệp : “Không thể nào!”
Lang Kình lạnh: “Vậy thì cô thể cút !”
Tiếng cãi vã của hai càng lúc càng gay gắt. Trần Lập Quả cũng tỉnh táo.
Cậu cũng ngờ tỉnh dậy thấy Phù Điệp và Lang Kình đang cãi – , chính xác hơn là đang mặc cả.
Phù Điệp mặt đầy vẻ “đừng để tao bắt mày, nếu tao sẽ đ.â.m c.h.ế.t mày.”
Lang Kình mặt đầy vẻ “mày giỏi thì đ.â.m c.h.ế.t tao , đ.â.m c.h.ế.t thì đáng đời tao làm cho ghê tởm.”
Vẻ mặt của hai khá hợp , đều là một bộ dạng c.h.ế.t tiệt thật sự mày c.h.ế.t .
Cuối cùng cãi đến tối mịt, Trần Lập Quả mới thấy hai đạt thỏa thuận.
Phù Điệp cung cấp kỹ thuật chế tạo d.a.o găm cho Lang Kình, còn Trần Lập Quả thì cứ mười sáu ngày đến bộ lạc của Phù Điệp một .
Về vấn đề mười lăm mười sáu ngày, hai còn tranh cãi lâu, Trần Lập Quả xem xong một tập phim truyền hình dài tập mới cãi kết quả.
Khi Phù Điệp Lang Kình đuổi , ánh mắt cô vẫn dừng Trần Lập Quả, cô : “Tri Thủy, đợi .”
Trần Lập Quả cô rời , nhưng Lang Kình mạnh mẽ bẻ mặt .
Lang Kình lạnh: “Em sẽ đợi cô đấy chứ?”
Trần Lập Quả mím môi, gì.
Lang Kình : “Hừ!”
rốt cuộc Lang Kình và Phù Điệp đạt thỏa thuận, mặc dù cả hai bên đều khá khó chịu.
Tuyết bên ngoài càng lúc càng lớn, Lang Kình đóng cửa nhà .
Trần Lập Quả việc gì làm, liền Lang Kình xử lý con mồi. Con rắn đỏ mà Lang Kình g.i.ế.c là một thứ , da thịt xương đều thể dùng. Đương nhiên, phần quý giá nhất, m.ô.n.g Trần Lập Quả hấp thụ . Trần Lập Quả thầm nghĩ đây đúng là phí của trời.
Vì trận lở đất đó, bộ lạc của Lang Kình tổn thất nặng nề, khi y trở về liền trực tiếp c.h.ặ.t đ.ầ.u nhóm định đấu giá Trần Lập Quả, cảnh tượng cực kỳ đẫm máu, nhưng Trần Lập Quả đều thấy.
Xã hội nguyên thủy, thực lực là hết, Lang Kình chỉ cần đủ mạnh, làm gì cũng đúng.
Tuy nhiên, mặc dù Lang Kình thích Trần Lập Quả, nhưng những khác trong bộ lạc thiện với Trần Lập Quả. Thậm chí còn cho rằng Trần Lập Quả là một tai họa.
Đặc biệt là tế tư trong bộ lạc của họ, lẩm bẩm với Lang Kình một đoạn, đại ý là Trần Lập Quả là chổi, giữ trong bộ lạc sẽ xảy chuyện lớn.
Thế nhưng Lang Kình giống như tộc trưởng đây tôn trọng tế tư, y chỉ qua loa, hề ý định tiễn Trần Lập Quả .
Phù Điệp và Lang Kình cãi mấy ngày, Trần Lập Quả Hệ thống dùng giọng điệu rợn : Phù Điệp kích thích vẻ nghiêm trọng.
Trần Lập Quả : “Sao ?”
Hệ thống : “Cô bắt đầu nghiên cứu t.h.u.ố.c s.ú.n.g !”
Trần Lập Quả: “…”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hệ thống : “Chậc chậc chậc.”
Trần Lập Quả thầm nghĩ chẳng lẽ Phù Điệp còn thể dẫn dắt nguyên thủy từ thời đại vũ khí lạnh sang thời đại s.ú.n.g đạn , điều quả thực giống như đang mơ…
Mùa đông trôi qua trong những trận tuyết rơi dài.
Lang Kình tập hợp bộ lạc, đến mùa xuân năm , y xác lập vị trí tộc trưởng.
Tâm trạng Trần Lập Quả tệ, bởi vì viên ngọc mà Lang Kình nhét m.ô.n.g , xuất hiện một tác dụng khác.
Cứ mười ngày một buổi tối, m.ô.n.g Trần Lập Quả bắt đầu ngứa, ngứa đến mức Trần Lập Quả hồn vía lên mây, gần như là lăn lê bò toài tìm Lang Kình.
Có Lang Kình còn đang chuyện với khác, thì thấy Trần Lập Quả mặt đỏ bừng kẹp c.h.ặ.t c.h.â.n , lề mề đến bên cạnh y.
Lang Kình vươn tay ôm lấy eo Trần Lập Quả, hề ngạc nhiên khi ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng Trần Lập Quả.
Lang Kình lơ đễnh : “Sao ?”
Giọng Trần Lập Quả run rẩy dữ dội, : “Không …”
Lang Kình : “Khách vẫn còn ở đây, đừng làm nũng với .”
Mắt Trần Lập Quả đầy nước mắt, liếc vị khách , hai chân gần như vững.
Lang Kình : “Ngoan, nhà đợi .”
Trần Lập Quả c.ắ.n chặt môi, động đậy.
Lang Kình giả vờ bất lực, y đầu với vị khách: “Tiểu nô lệ quá làm nũng, thật sự cách nào với .”
Vị khách Trần Lập Quả mắt đờ đẫn, : “Hiểu , hiểu , xin phép .”
Lang Kình ngoài, kéo cánh tay Trần Lập Quả để lòng , bắt đầu giúp giảm ngứa.
Kết quả khi Phù Điệp , thấy chính là cảnh tượng .
Tuy Trần Lập Quả đắp chăn, nhưng hành động của hai cho Phù Điệp họ đang làm gì.
Phù Điệp một cước đá nát cái ghế bên cạnh, tiếng động dường như khiến Trần Lập Quả tỉnh táo một chút, Phù Điệp, run rẩy : “Đừng… đừng …”
Lang Kình càng làm dữ dội hơn.
“A!” Tiểu tế tư bóp eo, nước mắt ngừng rơi xuống.
Phù Điệp thể ngoài, nhưng cô làm , những làm, mà còn cố gắng xem hết bộ quá trình.
Thấy cuối cùng Trần Lập Quả mềm nhũn trong lòng Lang Kình, Phù Điệp nắm chặt tay, móng tay cắm lòng bàn tay tạo thành một vết rách.
Lang Kình lộ vẻ thỏa mãn, hỏi Phù Điệp: “Có chuyện gì ?”
Phù Điệp lạnh lùng : “Tôi làm một giao dịch với y.”
“Giao dịch gì.” Lang Kình một tay chống cằm, một tay ôm Trần Lập Quả, hai đắp lông thú, khí tràn ngập mùi xạ hương, bầu khí đặc biệt mờ ám.
Phù Điệp : “Giúp diệt một bộ lạc, mỏ sắt ở đó.”
Lang Kình : “Mỏ sắt?”
Phù Điệp : “ , một loại đá đen quan trọng, là vật liệu cần thiết để chế tạo vũ khí.”
Lang Kình suy nghĩ một lát, : “Được.”
Phù Điệp lộ một tia hưng phấn.
Lang Kình : “ mà – các cô cử một nửa nhân lực.”
Phù Điệp nhíu mày, cô : “Chúng nhiều nhất chỉ cử mười .”
Lang Kình : “Ít quá.”
Phù Điệp liếc Lang Kình và Trần Lập Quả trong lòng y, : “Y cho Tri Thủy về ở vài ngày thì sẽ cử một nửa.”
Lang Kình trực tiếp : “Cô cử một nửa thì đồng ý.”
Hai bắt đầu bàn chuyện làm ăn, từ khi Trần Lập Quả trở về bộ lạc của Lang Kình, họ bàn chuyện làm ăn tăng vọt. Có trong bộ lạc của Lang Kình đề nghị Lang Kình cưỡng ép thôn tính bộ lạc của Phù Điệp, dù ở đó là phụ nữ, nhưng y thẳng thừng từ chối.
“Giao dịch với cô , lợi ích sẽ nhiều hơn.” Đây là lời nguyên văn của Lang Kình.
Không là ảo giác của Trần Lập Quả , luôn cảm thấy sống , Lang Kình đổi nhiều, nếu là y đây, ước chừng sớm kiên nhẫn mà bắt Phù Điệp .
Hai cuối cùng đạt nhất trí, Lang Kình cử hai phần ba , Phù Điệp cử một phần ba , Trần Lập Quả thể ở bộ lạc của Phù Điệp thêm một ngày.
Trần Lập Quả: “Tôi mạnh mẽ nghi ngờ giấc mơ của Phù Điệp là hòa bình thế giới.”
Hệ thống u oán : “Nhìn kìa, .”
Trần Lập Quả : “Tôi làm ?”
Hệ thống : “Cái thể vô dụng của .”
Trần Lập Quả: “…”
Điều đáng sợ nhất ở Phù Điệp là, cô diệt một bộ lạc, độ thành sẽ tăng lên một chút.
Lần cũng ngoại lệ, khi Phù Điệp và Lang Kình trở về cuộc chinh phạt, Trần Lập Quả mới phát hiện cô đổi quá nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-116-xa-hoi-nguyen-thuy-tot-10.html.]
Lúc là đầu xuân, một mùa đông dưỡng thương, vết thương Phù Điệp gần như lành .
Sự mềm mại còn sót trong thần sắc cô cũng tước bỏ vì phản bội đó, từ xa, hợp với Lang Kình lạnh lùng.
Tuy nhiên, hai hầu hết thời gian đều cãi vì chuyện của Trần Lập Quả, nếu thực lực của Lang Kình áp chế Phù Điệp, e rằng đ.á.n.h cũng thể xảy .
Lần hai ngoài thời gian dài, mỏ sắt cũng , còn mang về hơn bốn mươi nô lệ.
Phù Điệp quét mắt một vòng trong đám đông, chọn hai đàn ông và hai phụ nữ.
Lang Kình : “Cô chỉ ít thôi ?”
Phù Điệp : “Ừm.” Cô cần bộ lạc quá nhiều .
Lang Kình : “Bộ lạc của các cô chỉ phụ nữ ? Cần đàn ông làm gì?”
Phù Điệp liếc y, lạnh nhạt : “Sống lâu , phụ nữ trong bộ lạc cũng giải tỏa chút thèm khát mà.”
Trần Lập Quả: “…”
Lang Kình: “…”
Không thể , xong câu , cả hai họ đều nảy sinh một tia kính sợ đối với Phù Điệp.
Hai đàn ông đó Phù Điệp dẫn về, thấy nhiều phụ nữ như còn tưởng là chuyện . Kết quả một tháng , Trần Lập Quả đến bộ lạc của Phù Điệp xem, thì thấy một đang xổm bên đường .
Một phụ nữ khác kiên nhẫn vô dụng.
Trần Lập Quả: “…” Sống lưng nổi da gà.
Từ khi Phù Điệp đ.â.m một nhát, tư tưởng của cô đổi nhiều. Cô mơ hồ hiểu , đổi một thế giới từ xã hội nguyên thủy thành xã hội chủ nghĩa là điều thể, nếu xã hội chủ nghĩa , thì thử xã hội phong kiến , dù xã hội phong kiến cũng tạm chút nhân quyền, ít nhất cũng coi như là một sự tiến bộ.
Trần Lập Quả: Nhìn Phù Điệp là làm việc lớn.
Cùng làm việc lớn với Phù Điệp còn Lang Kình.
Hai , một sức, một vũ khí, nhân lúc mùa đông qua, khi các bộ lạc khác yếu nhất, quét sạch các bộ lạc xung quanh.
Chỉ trong một mùa xuân, độ thành của Phù Điệp từ hơn hai mươi lên đến hơn sáu mươi.
Thị Đế, kẻ phản bội Phù Điệp, cũng bắt. Chính Lang Kình tay, y đưa Thị Đế đến mặt Phù Điệp, xem Phù Điệp sẽ xử lý kẻ phản bội như thế nào.
Thị Đế quỳ đất lóc t.h.ả.m thiết, cầu xin sai , chỉ là ma xui quỷ ám, tuyệt đối cố ý phản bội Phù Điệp.
Phù Điệp : “Cô con ?”
Thị Đế gật đầu , .
Phù Điệp : “Cô chọn , là cô c.h.ế.t con cô c.h.ế.t.”
Vẻ mặt Thị Đế méo mó một chút, cô gần như chút do dự đưa quyết định, cô : “Tôi sống.”
Phù Điệp khẽ thở dài, cô : “Cô thật sự khiến thất vọng.”
Rồi cô vung tay, giao cô cho thuộc hạ.
Cuối cùng Thị Đế xử lý thế nào, Trần Lập Quả . Dù con của Thị Đế Phù Điệp nhận, mà gửi cho bộ lạc của Lang Kình.
Phù Điệp loại thánh mẫu đ.â.m một nhát suýt c.h.ế.t mà còn tha thứ cho khác, loại như Thị Đế ngay cả con cũng nguyện ý bỏ để giữ mạng, cô sẽ giữ .
Vào lễ hội Vạn Hoa năm thứ hai, Phù Điệp dẫn theo một nửa trong bộ lạc của họ .
Những đều tự nguyện , con, thì đơn thuần đàn ông.
Xã hội nguyên thủy cởi mở về d.ụ.c vọng, phụ nữ đàn ông và đàn ông phụ nữ đều là chuyện đáng hổ, sự ràng buộc của đạo đức, đối với chuyện đều khoan dung và thẳng thắn.
Lang Kình đưa Trần Lập Quả .
Tuy y , nhưng tiếc là trong bộ lạc quá nhiều việc, nên ủy thác cho vài chiến binh mang về cho một ít đồ .
Trần Lập Quả làm mà thứ trong miệng Lang Kình là gì, tức đến mấy ngày thèm Lang Kình – còn việc tức giận vì Lang Kình đưa lễ hội Vạn Hoa, tức giận vì Lang Kình nhờ mang quà về, thì ai .
Khoảng thời gian Lang Kình đối với Trần Lập Quả thoải mái, cũng đeo xích cho nữa, để tùy ý chơi.
Cổn T.ử quen thuộc với Trần Lập Quả, so với Lang Kình nó thích Trần Lập Quả mềm mại hơn, nên thường xuyên mang quà cho Trần Lập Quả, và thể hiện vẻ l.i.ế.m Trần Lập Quả.
Nếu da thịt mềm mại của Trần Lập Quả l.i.ế.m một cái, thì ước chừng chỉ còn bộ xương thôi, nên Lang Kình còn dạy dỗ thú cưỡi của , bảo nó đừng ý đồ bất chính với Trần Lập Quả.
Sau lễ hội Vạn Hoa, bộ lạc của Phù Điệp thêm hơn hai mươi phụ nữ mang thai.
Trần Lập Quả bày tỏ sự kinh ngạc khả năng sinh sản của xã hội nguyên thủy, nhưng Lang Kình sờ bụng trắng của Trần Lập Quả : “Mềm mềm, là em lén cũng m.a.n.g t.h.a.i ?”
Trần Lập Quả: “…” Đừng đùa nữa đại ca, đó là thịt của , thịt đó!!
Lang Kình kích thích bởi bộ lạc của Phù Điệp, đêm đó đặc biệt nỗ lực, khi bụng Trần Lập Quả y làm cho căng phồng, y áp mặt đó, hôn hôn rốn Trần Lập Quả, : “Cuối cùng cũng m.a.n.g t.h.a.i .”
Trần Lập Quả: “…” Cút !!
Ngày tháng cứ thế trôi qua một cách bình lặng – đây là đối với Trần Lập Quả mà .
Thực tế, cuộc sống của Phù Điệp và Lang Kình hề bình lặng chút nào, khi quét sạch các bộ lạc xung quanh, hai bắt đầu hướng tầm mắt đến những thảo nguyên xa hơn.
Tổng của hai bộ lạc họ đến một nghìn, nhưng sức chiến đấu đáng kinh ngạc. Một là Phù Điệp cung cấp vũ khí tiên tiến nhất, hai là Lang Kình cung cấp những chiến binh mạnh nhất.
Tuy nhiên, chiến thắng liên tục một vấn đề khá phiền phức, đó là khi đ.á.n.h bại các bộ lạc đó, những nô lệ bắt về làm .
Phù Điệp chỉ tiếp nhận một phần nhỏ nô lệ, còn Lang Kình thì cần tiếp nhận phần lớn.
y cũng loại nuôi ăn , khi thêm lao động dư thừa, y dứt khoát bắt đầu phát triển ngành chăn nuôi, cho những trồng khoai tây, khoai lang và các loại cây trồng năng suất cao khác.
Lang Kình thấy Trần Lập Quả ngày nào cũng đặc biệt nhàn rỗi, liền bảo Cổn T.ử kiếm cho Trần Lập Quả một quả trứng chim.
Đương nhiên, quả trứng chim gần nở , khi phá vỏ, con chim đó liền nhận Trần Lập Quả làm .
Loài chim ở thế giới cũng đặc biệt lớn, khi mới sinh to bằng đầu , lông tơ mềm mại màu vàng sữa, tiếng kêu cũng trong trẻo “chiu chiu”.
Thế là trong bộ lạc của Lang Kình, thể thấy tiểu nô lệ vẻ mặt cao lãnh phía là một con chim màu vàng sữa lắc lư theo. Đôi khi may mắn, còn thể thấy phía con chim còn một con mèo khổng lồ…
Có Phù Điệp thấy cảnh , kích động ôm Trần Lập Quả lòng mà vuốt ve mạnh mẽ.
Trần Lập Quả Phù Điệp ôm đến suýt ngạt thở.
Phù Điệp : “Tri Thủy, thật sự là đáng yêu nhất mà từng gặp, ai khác.”
Trần Lập Quả : “Đáng yêu?!”
Phù Điệp dùng ánh mắt từ ái Trần Lập Quả, vuốt tóc cho , : “Được , Tri Thủy đáng yêu, Tri Thủy trai nhất.”
Trần Lập Quả: “…”
Phù Điệp dường như coi Trần Lập Quả như con mà cưng chiều, cũng ý định làm cha Trần Lập Quả còn Lang Kình.
Lang Kình thao Trần Lập Quả, hỏi ba lớn .
Trần Lập Quả lóc mách Hệ thống, ba ơi tranh giành vị trí cha với ba.
Hệ thống lạnh lùng : “Đi , dù cũng là nhặt về mà.”
Trần Lập Quả trong lòng đau buồn chịu nổi, rơi lệ sầu muộn.
Lang Kình và Phù Điệp tạm thời đạt một sự cân bằng tinh tế, điểm trung tâm của sự cân bằng chính là Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả giữa hai bộ lạc, đảm nhiệm chức vụ đại sứ hòa bình.
Xuân thu đến, một năm trôi qua.
Trần Lập Quả đến xã hội nguyên thủy ba năm , cuối cùng cũng học cách dùng d.a.o chứ kìm cắt móng tay để cắt móng tay.
Trước đây những việc đều do Lang Kình làm, nhưng gần đây Lang Kình chút bận, nên Trần Lập Quả tự làm. Cậu cẩn thận cắt từng chút móng tay, hài lòng ngón chân của .
Khi Lang Kình trở về thì thấy Trần Lập Quả đang xổm bên giường nghịch chân .
Lang Kình : “Đang làm gì ?”
Trần Lập Quả : “Cắt móng chân.”
Lang Kình im lặng một lát, y móng tay Trần Lập Quả đều là dùng răng cắn, tuy Trần Lập Quả đều lén lút cắn, nhưng vẫn y bắt gặp vài .
Móng tay thể cắn, móng chân thì , nên thường là y dùng d.a.o giúp Trần Lập Quả gọt.
Y tới, nửa xổm xuống, nắm lấy chân Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả y nắm chút ngứa, lẩm bẩm : “Làm gì .”
Lang Kình mu bàn chân trắng nõn của Trần Lập Quả, kiểm tra một chút, thấy đó quả thật vết thương mới buông .
Y : “Sau để làm, em đừng tự làm.”
Trần Lập Quả : “Tôi mười mấy ngày gặp y .”
Mối quan hệ giữa và Lang Kình bây giờ còn giống như nô lệ và chủ nhân nữa, tuy Lang Kình vẫn gọi là tiểu nô lệ, nhưng thái độ đối xử với vô cùng tôn trọng.
Lang Kình : “Ừm, Phù Điệp tạo thứ mới.”
Trần Lập Quả hỏi là gì.
Vẻ mặt Lang Kình chút kỳ lạ, y dường như đang tìm từ ngữ để miêu tả món đồ chơi mới mà Phù Điệp tạo , khi do dự lâu, y mới : “Một loại quả cầu đen thể nổ.”
Trần Lập Quả: “…”
Lang Kình : “Sức công phá lớn.”
Trần Lập Quả Phù Điệp đang nghiên cứu t.h.u.ố.c súng, nhưng ngờ cô thể nhanh chóng tạo sản phẩm t.h.u.ố.c s.ú.n.g như . Vậy cô gái khi xuyên rốt cuộc làm nghề gì.
Lang Kình : “Chúng định đến những nơi xa hơn.”
Trần Lập Quả “ồ” một tiếng, họ ý định từ lâu.
Lang Kình : “Em cũng cùng chúng .”
Trần Lập Quả sững sờ.
Rồi Lang Kình chậm rãi : “Tôi và Phù Điệp đều cảm thấy, để em một trong bộ lạc quá lâu, an .”
Trần Lập Quả : “Tại an , trẻ con.”
Lang Kình từ từ : “Sợ nếu c.h.ế.t bên ngoài, em sẽ tìm đàn ông khác.”
Trần Lập Quả im lặng, với Hệ thống: “… Hệ thống, y thể lời .”
Hệ thống : “Y đúng ?”
Trần Lập Quả bình tĩnh : “Đương nhiên đúng , y dù c.h.ế.t bên ngoài, cũng thể tìm đàn ông khác mà.”
Hệ thống: “…”
Lang Kình : “Đừng trách , chỉ là yên tâm.”
Trần Lập Quả thầm nghĩ trách y, bởi vì y thấu linh hồn bẩn thỉu của , haizz…