Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 115: Xã Hội Nguyên Thủy Tốt (9)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:18
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Lập Quả Và Lang Kình Gặp Nhau Đều Vào Lúc Nửa Đêm Tĩnh Lặng
Trần Lập Quả và Lang Kình gặp đều lúc nửa đêm tĩnh lặng.
Lang Kình vốn thể dễ dàng bắt cóc Trần Lập Quả , nhưng y như thể yêu thích cảm giác lén lút tư tình với Trần Lập Quả, thường xuyên đến quấy rầy Trần Lập Quả đêm khuya.
Trần Lập Quả y đè giường bịt miệng, mặt đầy nước mắt.
Lang Kình khẽ, , sợ Phù Điệp thấy .
Trần Lập Quả nghẹn ngào một tiếng, gần như tuyệt vọng : “Buông tha …”
Lang Kình : “Buông tha em , em là nô lệ của , thể buông tha em.” Nói xong câu , y càng sức hành hạ Trần Lập Quả hơn.
Trần Lập Quả đành nữa, chỉ thể bịt miệng chặt hơn.
Phù Điệp cũng phát hiện Trần Lập Quả gần đây chút lơ đễnh, nhưng cô nghĩ là Trần Lập Quả đang lo lắng về mùa đông sắp tới, nên cũng để tâm đến chuyện .
Mùa đông đối với tất cả đều là một mùa khó khăn, thể săn bắn, những loại quả ăn cũng tuyết dày bao phủ, chỉ thể ngày ngày co ro trong căn nhà nhỏ, khó khăn chờ đợi cái lạnh qua .
Phù Điệp tìm một hang động gần đó, ngay từ mùa hè bắt đầu cho chuẩn củi và lương thực, để chuẩn cho mùa đông.
Điều khiến Trần Lập Quả cảm thấy khó tin là, Phù Điệp tìm thấy than đá ở thế giới .
Than đá đối với nguyên thủy là một loại đá đáng sợ, bởi vì nó thể cháy, gần như là sản phẩm của quỷ dữ.
Thế nhưng Phù Điệp than đá là thần ban tặng cho họ, thần họ dùng loại đá để tạo ấm, vượt qua mùa đông lạnh giá.
Hiện tại uy tín của Phù Điệp trong bộ bộ lạc đạt đến đỉnh điểm, cô gì thì tin nấy, cộng thêm sự phối hợp của Trần Lập Quả, nhanh chóng chấp nhận.
Có thể thấy Phù Điệp là một thực tế, cô thể tạo những thứ kỳ diệu như cung tổng hợp, chứng minh thực lực của .
Than đá, gốm sứ, xà phòng, thủy tinh, tất cả những thứ mà xuyên thể chế tạo đều xuất hiện trong tay Phù Điệp. Ngược Trần Lập Quả – quả thực là nỗi nhục của giới xuyên .
Trần Lập Quả: “Đó là vì thể sụp đổ nhân vật, nếu thể sụp đổ nhân vật ——”
Hệ thống : “Cậu sẽ thế nào?”
Trần Lập Quả nghĩ nghĩ, : “Tôi hình như cũng chẳng làm gì cả.” Thủy tinh gốm sứ làm, than đá xà phòng tìm thấy, càng đừng đến cung tổng hợp, bảo làm một cây cung phản khúc, ước chừng cũng nghiên cứu nửa đời . Cậu xuyên qua nhiều kiếp như , phương trình hóa học trả cho giáo viên cấp ba từ lâu .
tham vọng của Phù Điệp, rõ ràng chỉ giới hạn ở việc chế tạo những thứ .
Trần Lập Quả vẫn luôn nghĩ Phù Điệp là chuẩn để tụ tập khi mùa đông đến, cứ thế mà vượt qua, nhưng Phù Điệp những dự định khác.
Phù Điệp bắt đầu cùng những khác trong bộ lạc thảo luận về việc tấn công một bộ lạc khác.
Họ vây quanh đống lửa, từng một báo cáo một cách hệ thống cho Phù Điệp.
Trần Lập Quả bên cạnh lắng , mới phát hiện những từ lúc nào điều tra rõ ràng tình hình của bộ lạc – lẽ đây cũng là lý do tại họ thể nhanh chóng đến cứu Trần Lập Quả khi đội của Lang Kình gặp chuyện.
Phù Điệp mặt cảm xúc lắng , dùng bút than vẽ vẽ một chiếc lá lớn.
Đợi tất cả xong, cô liền định ngày, : “Cứ lúc tuyết đầu mùa .”
Các cô gái , mặt đều hiện lên vẻ hưng phấn, họ sợ chiến tranh, thậm chí còn mong chờ.
Bộ lạc đó lúc tuyết đầu mùa rơi xuống, sẽ tổ chức một hoạt động ăn mừng, và đêm đó, chính là cơ hội nhất.
Phù Điệp cùng họ thảo luận một chi tiết và vấn đề nhân lực.
Cuối cùng, cô đến hỏi Trần Lập Quả, tuyết đầu mùa bao lâu nữa sẽ rơi.
Trần Lập Quả dự báo thời tiết do Hệ thống cung cấp, : “Khoảng một tuần nữa.” Nhiệt độ ở đây giảm nhanh, thường là hôm nay còn mười mấy độ, ngày mai tuyết rơi .
Phù Điệp gật đầu, ánh mắt cô Trần Lập Quả khác với những khác, như đang của , cô : “Mấy hôm săn một con mồi, để họ làm cho một bộ đồ da, thời tiết lạnh thế , sức khỏe , đừng để bệnh.”
Trần Lập Quả bất lực : “Tôi yếu ớt như cô nghĩ .”
Ánh mắt Phù Điệp càng thêm ý , cô : “Ừm, , chỉ quan tâm thôi.” Ánh mắt cô dường như đang xuyên qua Trần Lập Quả để những khác.
Trần Lập Quả gật đầu, coi như nhận lòng của Phù Điệp.
Nửa tháng , tuyết đầu mùa rơi xuống đúng như Trần Lập Quả dự đoán.
Sáng sớm ngày thứ hai của tuyết đầu mùa, Phù Điệp liền dẫn theo mười mấy phụ nữ rời khỏi bộ lạc.
Trần Lập Quả bóng dáng họ biến mất trong rừng rậm, trong lòng cầu nguyện cho họ.
Đồ Tơ tiễn Phù Điệp vẫn đầy địch ý với Trần Lập Quả, cô cùng Phù Điệp, thấy Phù Điệp , với Trần Lập Quả một câu: “Cậu đừng gần Phù Điệp!”
Trần Lập Quả liếc cô .
Đồ Tơ : “Cậu xứng thích cô .”
Trần Lập Quả cũng tại Đồ Tơ địch ý lớn với như , lẽ là ghen tị với sự đối xử đặc biệt của Phù Điệp dành cho ?
Trần Lập Quả đáp , chỉ ngẩng đầu bầu trời.
May mắn là Đồ Tơ lấn tới, xong câu liền rời .
Trần Lập Quả bầu trời âm u, trong lòng một dự cảm lành.
Thực tế chứng minh, dự cảm của Trần Lập Quả từ đến nay đều là lành linh dữ linh, dự cảm Hệ thống sẽ yêu bao giờ thành hiện thực, nhưng dự cảm tồi tệ hơn thành hiện thực – ba ngày , Phù Điệp trọng thương trở về.
Bụng cô đ.â.m một nhát, tuy trúng nội tạng, nhưng vết thương sâu. Trong thời đại y tế cực kỳ thiếu thốn , vết thương mức độ gần như từng tiền lệ chữa khỏi.
Phù Điệp khi khiêng về rơi trạng thái nửa mê nửa tỉnh.
Trần Lập Quả lo lắng hỏi rốt cuộc xảy chuyện gì, một phụ nữ hằn học : “Có kẻ phản bội chúng .”
Trần Lập Quả ngờ xảy chuyện , nhất thời cũng ngây .
Người phụ nữ : “Thị Đế tấn công Phù Điệp, chạy theo của bộ lạc khác.”
Trần Lập Quả lúc bắt gián điệp cũng vô ích, tới kiểm tra tình trạng của Phù Điệp xong, hỏi Hệ thống thế nào.
Hệ thống : “Không lắm.”
Trần Lập Quả : “Có thể vượt qua ?”
Hệ thống : “Rất khó.”
Trần Lập Quả Phù Điệp, lông mày nhíu chặt, : “Chúng thể tìm một ít thảo dược…” Ít nhất Hệ thống thể giúp đỡ.
Hệ thống khẽ thở dài, nó : “Được.” Tuy nhiên, dù mùa đông cũng đến, họ chỉ thể thử vận may.
“Tôi thứ gì thể cứu Phù Điệp!” Ngay lúc đang bó tay, giọng lo lắng của Đồ Tơ vang lên, cô : “Các rắn đỏ ?!”
“Rắn đỏ?” Có dường như qua cái tên , cô : “Là loại rắn thể làm vết thương lành ngay lập tức ?”
Đồ Tơ : “! Chính là nó! Chỉ cần bắt nó, chúng thể cứu Phù Điệp ! Tôi ở loại rắn ——”
Một phụ nữ khác run rẩy : “, nhưng chúng đ.á.n.h nó ?” Con rắn đó từ đến nay vẫn là truyền thuyết, dù thấy, cũng ai dám động đến nó, nó quá lớn, lớn đến mức khiến mất hết dũng khí.
Đồ Tơ gượng : “Được thôi, chỉ cần chúng cùng , nhất định sẽ , ai cùng ?”
Có hơn mười giơ tay.
Đồ Tơ lúc mới thở phào nhẹ nhõm, cô : “Chuyện nên chậm trễ, chúng nhanh lên đường thôi.”
Trần Lập Quả cũng giơ tay, nhưng Đồ Tơ phớt lờ . Cuối cùng khi chuẩn xuất phát, Đồ Tơ mới với Trần Lập Quả một câu: “Cậu ở đây, chăm sóc Phù Điệp.”
Trần Lập Quả : “Tôi cũng thể giúp đỡ.”
Đồ Tơ : “Cậu giúp gì , Phù Điệp cần chăm sóc, hãy chăm sóc cô thật , đợi chúng trở về.”
Trần Lập Quả vẻ mặt cố chấp của Đồ Tơ, cuối cùng cũng thỏa hiệp.
Sau khi Đồ Tơ dẫn rời , Trần Lập Quả tìm một ít thảo d.ư.ợ.c gần đó, miễn cưỡng duy trì sự sống cho Phù Điệp.
Không khí trong bộ lạc vô cùng nặng nề, thậm chí ai dám to. Lúc , tất cả hy vọng của đều đặt Đồ Tơ, hy vọng cô thể mang về con rắn đỏ tác dụng cải t.ử sinh.
Đồ Tơ bốn ngày, khi trở về, Trần Lập Quả chỉ liếc mắt một cái, liền thầm nghĩ .
Bởi vì mặt đều là vẻ mặt tê dại tuyệt vọng, mặt Đồ Tơ vết thương, đang ngừng rơi lệ.
Trần Lập Quả vội vàng chạy tới hỏi cô làm .
Đồ Tơ nghẹn ngào : “Chúng đ.á.n.h nó.” Mũi tên và vũ khí của họ, thậm chí thể để một vết thương nhỏ da nó.
Lòng Trần Lập Quả chùng xuống.
Đồ Tơ : “Phù Điệp , thế nào ?”
Trần Lập Quả : “Tình hình tệ.”
Phù Điệp sốt đến biến dạng, vết thương ở bụng cũng dấu hiệu lành , cô thoi thóp đó, nếu còn thở, gần như là một cái xác sự sống.
Đồ Tơ dáng vẻ của Phù Điệp, nước mắt rơi càng nhiều hơn.
Nhìn những đang , trong đầu Trần Lập Quả nảy một ý nghĩ khác, : “Chỉ cần rắn đỏ là thể chữa khỏi cho Phù Điệp ?”
Đồ Tơ : “Đây là cách duy nhất.”
Trần Lập Quả : “Tôi tìm Lang Kình.”
Đồ Tơ thấy hai chữ Lang Kình, mắt lập tức trợn tròn, cô : “Cậu tìm Lang Kình? Cậu điên ? Y sẽ g.i.ế.c đấy.”
Trần Lập Quả : “Chỉ y mới thể g.i.ế.c rắn đỏ.”
Đồ Tơ im lặng, quả thật, với thực lực của Lang Kình, lẽ y thật sự thể đấu một trận với rắn đỏ. Lang Kình thật sự sẽ đồng ý yêu cầu của Trần Lập Quả ? Y sẽ g.i.ế.c Trần Lập Quả ngay tại chỗ chứ!
Đồ Tơ khuyên Trần Lập Quả đừng , nhưng tình hình của Phù Điệp khiến cô thể lời.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trần Lập Quả vẫn , Đồ Tơ bóng lưng biến mất trong rừng rậm. Tế tư dường như từ đầu yếu ớt như cô tưởng tượng, lẽ cần bảo vệ, nhưng khi thể bảo vệ khác, cũng sẽ lùi bước.
Trần Lập Quả chút do dự tiến rừng rậm, về phía bộ lạc của Lang Kình.
Lúc trời bắt đầu lất phất những bông tuyết, đầu và vai Trần Lập Quả cũng tích một lớp mỏng. Thực bộ lạc của Lang Kình xa lắm, Trần Lập Quả suốt đêm, đến chiều tối ngày hôm , cuối cùng cũng đến nơi.
Khi đến bộ lạc của Lang Kình, gần như đông cứng, khuôn mặt vốn trắng trẻo càng chút huyết sắc nào.
Khi lính gác phát hiện, gần như mất tri giác, chỉ thể bước một cách vô thức.
Người lính gác đó nhận Trần Lập Quả, lập tức đưa gặp Lang Kình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-115-xa-hoi-nguyen-thuy-tot-9.html.]
Lang Kình đang chuyện với những khác, thấy lính gác bế một tuyết , y một cái, liền lập tức nhận đó là Trần Lập Quả.
“Chuyện gì ?” Mấy ngày nay Lang Kình tìm Trần Lập Quả, nhưng ngờ Trần Lập Quả tự tìm đến.
Trần Lập Quả Lang Kình ôm lòng, cơ thể lạnh cóng đến mức chuyện cũng khó khăn, nắm chặt quần áo của Lang Kình, run rẩy cầu xin: “Cứu Phù Điệp .”
Vẻ mặt Lang Kình lập tức lạnh .
Trần Lập Quả : “Cầu xin y cứu Phù Điệp… Chỉ cần y cứu cô … Cái gì cũng , cái gì cũng nguyện ý làm.”
Lang Kình lạnh: “Cái gì cũng nguyện ý làm?”
Trần Lập Quả tuyệt vọng gật đầu.
Lang Kình : “Cũng nguyện ý làm nô lệ của ?”
Trần Lập Quả run rẩy : “Tôi… nguyện ý.”
Lang Kình lạnh lùng : “Được, cứu thế nào.”
Trần Lập Quả vội vàng kể chuyện rắn đỏ cho Lang Kình , Lang Kình xong, liền lật Trần Lập Quả đặt lên giường, : “Tôi , em ở đây nghỉ ngơi, đợi về.”
Trần Lập Quả .
Lang Kình dậy khỏi cửa, tuyết bên ngoài dường như càng lớn hơn, nhưng chỉ trong chốc lát, bóng dáng y biến mất trong màn tuyết.
Ngọn lửa trong nhà sưởi ấm cơ thể Trần Lập Quả, khi thả lỏng, ý thức cũng trở nên mơ hồ, nhắm mắt ngủ trong mơ màng.
Trần Lập Quả khác đ.á.n.h thức, gọi cũng là một nô lệ, vẻ mặt vô cùng cẩn thận, thấy Trần Lập Quả tỉnh , : “Đại nhân, ngài ăn chút gì ?”
Trần Lập Quả hồi lâu mới : “Tôi ngủ mấy ngày ?”
Người đó : “Hai, hai ngày .” Thực Trần Lập Quả suýt nữa ngủ sang ngày thứ ba, canh giữ Trần Lập Quả thật sự sợ ngủ chuyện, nên mới mạnh dạn đ.á.n.h thức Trần Lập Quả.
“Ăn chút .” Trần Lập Quả bụng đói cồn cào, chậm rãi : “Cảm ơn .”
Người nô lệ đó : “Không cần, cần.” Hắn nhanh chóng mang thức ăn đến cho Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả đói đến mức màng mùi vị, nuốt chửng hết thức ăn, lượng ăn đó khiến nô lệ cũng giật .
Ăn no xong, Trần Lập Quả hỏi Hệ thống tình hình Phù Điệp thế nào.
Hệ thống đang hồi phục, tình hình khá .
Trần Lập Quả : “Lang Kình bắt rắn đỏ ?”
Hệ thống : “ .” Nó cho Trần Lập Quả , hôm qua Phù Điệp suýt nữa c.h.ế.t, nhưng may mắn là Lang Kình kịp thời đến, cứu Phù Điệp thời khắc nguy cấp nhất.
Trần Lập Quả Phù Điệp , thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng, lớp lông thú dày, đống lửa mặt ngẩn .
Sau khi ăn rắn đỏ, tình hình của Phù Điệp nhanh chóng lên, các dấu hiệu sinh tồn cũng định.
Trần Lập Quả chuyện coi như qua .
Lang Kình trở về tối hôm đó.
Trần Lập Quả thấy một bóng màu đen từ xa đến gần ngoài cửa, cuối cùng bước nhà, ánh lửa chiếu sáng.
Trên và đầu Lang Kình là tuyết, y tùy tiện dùng tay lau , về phía Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả chút căng thẳng, cơ thể khẽ rụt .
Lang Kình cúi đầu, ôm lấy mặt Trần Lập Quả, hôn lên môi .
Trần Lập Quả cảm thấy môi Lang Kình lạnh cóng, từ chối, mặc cho lưỡi Lang Kình xâm nhập khoang miệng .
Lang Kình vươn tay ôm chặt lấy Trần Lập Quả, hận thể hòa trong cơ thể .
Trần Lập Quả khẽ nức nở, cảm thấy tay Lang Kình ấn eo – chỗ hình hoa sen màu xanh lam.
“Tiểu nô lệ.” Lang Kình , “Em là của .”
Lời tuyên bố đối với tế tư mà quả thực là vô cùng hổ, kẹp chặt chân, nhưng Lang Kình mạnh mẽ tách .
Lang Kình thấy vẻ mặt hổ đến tột cùng, : “Đã nhiều như , vẫn quen.”
Trần Lập Quả c.ắ.n môi, khẽ run rẩy.
Lang Kình đè xuống giường, hôn khắp từ xuống .
Sau khi Lang Kình cởi quần áo, Trần Lập Quả mới phát hiện y khắp nơi đều là vết thương, phần lớn vết thương còn chảy m.á.u nữa, là do lạnh tự lành.
Những vết thương đó cọ xát da thịt Trần Lập Quả chút đau, thể thấy Lang Kình khó khăn đến mức nào khi g.i.ế.c rắn đỏ.
Lang Kình tiểu tế tư của mắt đỏ hoe, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Lang Kình chút bất lực, y : “Khóc cái gì.”
Trần Lập Quả từ từ đẩy y , : “Đừng…”
Lang Kình động tác ngừng, khi làm xong công tác chuẩn , liền tiến cơ thể Trần Lập Quả.
Lạnh quá. Đây là cảm giác đầu tiên của Trần Lập Quả, da thịt Lang Kình lạnh buốt, bao gồm cả phần tiến .
Trần Lập Quả rít lên từng tiếng, Lang Kình thương tiếc , trực tiếp làm một cách mạnh bạo.
Đã một tháng kể từ mật gần nhất của hai , đôi mắt Trần Lập Quả chút tan rã, Lang Kình kiểm soát nhịp điệu.
Lang Kình Trần Lập Quả chìm vòng xoáy do y tạo .
Có lẽ là sướng đến mức tột cùng, tiểu tế tư nức nở đừng, ngay cả ngón chân cũng co quắp , Lang Kình để ý, tiếp tục ăn sạch mặt.
Cuối cùng khi kết thúc, Trần Lập Quả tiền đồ mà mất kiểm soát.
Cậu ngây , dường như hề nghĩ sẽ như .
Lang Kình thấy Trần Lập Quả dường như sợ ngây , chút thương tiếc hôn lên tai , : “Không , ngoan.”
“Hỏng , đều tại , làm hỏng .” Tiểu tế tư ngừng , trong mắt là hoảng loạn.
Lang Kình đang , y : “Khóc cái gì, hỏng cũng em.”
Tiểu tế tư càng dữ dội hơn, nấc, Lang Kình vỗ lưng dỗ ngủ.
Ôm tiểu nô lệ trong lòng, Lang Kình cũng nhắm mắt ngủ .
Hai cứ thế ngủ một ngày, đợi Trần Lập Quả tỉnh nữa, Hệ thống cho cơ thể Phù Điệp thoát khỏi nguy hiểm.
Trần Lập Quả lúc mới yên tâm, xem kim chỉ nam mà dùng Lang Kình vẫn ý nghĩa.
Lang Kình cảm thấy Trần Lập Quả tỉnh , dùng cằm cọ cọ đỉnh đầu Trần Lập Quả, : “Tỉnh ?”
Trần Lập Quả mơ hồ đáp một tiếng.
Kết quả xong, liền cảm thấy một bộ phận nào đó của Lang Kình phản ứng.
Mặt Trần Lập Quả lập tức xanh lè, thể chất cường hãn như Lang Kình, nếu cứ tiếp tục trêu chọc nữa, sẽ c.h.ế.t mất.
Lang Kình nhận sự cứng đờ của cơ thể Trần Lập Quả, y : “Không , mang cho em thứ .”
Y xong lật xuống giường, lục lọi trong quần áo một lúc lâu, lấy một viên ngọc.
Viên ngọc đó phát ánh sáng đỏ mờ, dường như lấy từ rắn đỏ.
Lang Kình : “Đây là một thứ đấy.”
Trần Lập Quả mơ mơ màng màng Lang Kình tiến gần , ban đầu còn tưởng đây là thứ để uống, kết quả Lang Kình lật đè xuống giường, mới phản ứng .
Trần Lập Quả : “Y, y làm gì!”
Lang Kình : “Chữa trị cho em một chút.” Y xong, trực tiếp nhét viên ngọc đó một bộ phận nào đó của Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả “a” một tiếng, liền giãy giụa, nhưng Lang Kình ghì chặt .
Sau khi viên ngọc tiến cơ thể, Trần Lập Quả cảm thấy nó dần dần tan chảy trong cơ thể , trợn tròn mắt, đầy vẻ thể tin .
Lang Kình c.ắ.n m.ô.n.g Trần Lập Quả, : “Thế nào?”
Trần Lập Quả run rẩy : “Đó là thứ gì…”
Lang Kình : “Trên rắn đỏ.”
Trần Lập Quả: “…” Đừng nhét cái gì cơ thể hết chứ đại ca!
Trần Lập Quả nhanh chóng cảm thấy thứ đó tác dụng trong cơ thể , cảm giác đau nhức cơ thể bắt đầu giảm bớt, bắt đầu nóng lên.
Cái tên khốn Lang Kình đó nghiêm nghị với Trần Lập Quả đang thể kiểm soát mà cọ xát cơ thể y: “Lúc thể động em, động sẽ tác dụng nữa.”
Trần Lập Quả nước mắt lưng tròng, giả vờ mà là thật, cảm thấy hồn sắp cháy hết , đặc biệt là một bộ phận nào đó, c.h.ế.t tiệt, quả thực còn kích thích hơn cả dầu gió.
Lang Kình Trần Lập Quả ngừng lăn lộn, cuối cùng lóc cầu xin y.
Lang Kình : “Chính em cầu xin đấy nhé.”
Trần Lập Quả tức đến mức hận thể c.ắ.n một miếng thịt y.
Ban đầu rắn đỏ là chuẩn cho Phù Điệp, nào ngờ Trần Lập Quả cũng vô cớ vạ lây, mới đó là viên ngọc đầu rắn đỏ, là một loại d.ư.ợ.c liệu quan trọng thể chữa lành nhiều vết thương và bệnh tật, đổi thể chất con .
Không ngờ Lang Kình dễ dàng dùng nó , còn chọn cách sử dụng vô liêm sỉ như .
Thế là Lang Kình cứ thế mang theo vết thương khắp và Trần Lập Quả chơi bời mấy ngày, cho đến khi Phù Điệp tỉnh , hai mới chịu yên.
Trần Lập Quả giường mắt vô hồn Lang Kình và những nô lệ khác chuyện, Lang Kình Phù Điệp đến tìm Trần Lập Quả, giọng điệu lạnh nhạt bảo nô lệ dẫn Phù Điệp .
Đầu óc Trần Lập Quả vẫn đang trong trạng thái đơ, phản ứng kịp lời Lang Kình là ý gì.
Đợi đến khi phản ứng , Phù Điệp mặt Lang Kình.
Câu đầu tiên của cô là: “Trả Tri Thủy cho !”
Lang Kình ôm Trần Lập Quả đang mơ màng, lạnh : “Trả cho cô? Tri Thủy là của !”
Phù Điệp mở miệng : “Y bậy!”
Không khí căng thẳng như dây cung, hai sắp sửa đ.á.n.h .