Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 112: Xã hội nguyên thủy tốt (Sáu)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:14
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thận dư thì , Trần Lập Quả chỉ thể dựa hai cái thận của mà gian nan tiếp tục sống sót.
May mà Lang Kình cũng ép Trần Lập Quả đường cùng, vẫn cho y gian để thở dốc.
Thời gian đó, Trần Lập Quả đều mấy khi gặp Phù Điệp. Mặc dù Lang Kình vẫn thường xuyên một ngoài săn, nhưng Phù Điệp bao giờ nhân lúc Lang Kình vắng nhà mà tới tìm Trần Lập Quả nữa.
Mùa đông dài đằng đẵng, mắt thấy sắp tới .
Nhiệt độ mùa đông ở thế giới cực thấp, vì cũng đặc biệt khó khăn. Nhân lúc tuyết rơi, thời gian săn của Lang Kình cũng tăng lên ít.
Hắn đặc biệt bắt cho Trần Lập Quả ít động vật nhỏ, những động vật nhỏ thịt mềm tươi ngon, thích hợp cho một nô lệ yếu ớt như Trần Lập Quả ăn.
Để qua mùa đông, Lang Kình còn chuẩn ít da thú, củi lửa và dưa muối.
Mùa đông đối với một chiến sĩ mạnh mẽ mà , thực hề hiểm ác, những năm đều trải qua tùy tiện, duy chỉ năm nay, cân nhắc nhiều thứ.
Lúc Lang Kình về nhà, tiểu nô lệ của đang cuộn tròn giường ngủ.
Ngọn lửa đang cháy trong phòng, chiếu rọi cả căn phòng thành một màu cam ấm áp. Người giường đang ngủ say, hàng mi dài, gương mặt trắng nõn hiện lên vệt đỏ hồng, giống như một tinh linh đang say ngủ, khiến Lang Kình tự chủ mà nhẹ bước chân.
Trần Lập Quả khi ngủ dậy, phát hiện Lang Kình về . Cậu giường ngẩn ngơ một lát, mới thoát khỏi cơn ngái ngủ.
Lang Kình đang xử lý một con lợn nhỏ, lớp da và thịt của con lợn nhỏ đều ngon, làm thành thịt đông càng mỹ vị, là một loại sinh vật thích hợp cho cơ thể gầy yếu. Chỉ điều kích thước con lợn quá nhỏ, khó bắt. nhược điểm duy nhất đối với Lang Kình mà tính là nhược điểm, chỉ cần , vẫn thể bắt .
Trần Lập Quả : "Tuyết rơi ?"
Lang Kình ngoài cửa, thấy mấy bông tuyết bay lả tả, đáp: "Ừm."
Trần Lập Quả hít hít mũi, lẩm bẩm một câu: "Hèn chi lạnh thế."
Lang Kình : "Củi chất ở góc tường, lạnh thì tự thêm ."
Trần Lập Quả giường động đậy.
Lang Kình lườm y một cái, cảm thấy thực sự đối xử quá với tiểu nô lệ , để y lười đến mức độ . Mặc dù trong lòng nghĩ , nhưng Lang Kình vẫn cầm lấy củi, thêm đống lửa.
Ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ hơn, Trần Lập Quả đống lửa ngẩn ngơ.
Sau khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống, thời tiết nhanh chóng lạnh hẳn . Vùng đất đen kết thành lớp đất đóng băng cứng ngắc, đó bắt đầu tích tụ những lớp tuyết trắng dày đặc.
Lang Kình mấy sợ lạnh, việc gánh nước các thứ đều rơi lên . Trần Lập Quả thì biến thành một con sâu gạo.
Hôm nay Lang Kình gánh nước xong, gặp Phù Điệp và Tra Ty lâu gặp. Tra Ty mặc quần áo mỏng manh giữa trời tuyết, dường như đang , Phù Điệp bên cạnh cô , đang gì.
Lang Kình mấy quan tâm đến hai bọn họ, thế là xách nước về. Kết quả ngày hôm , chiến sĩ theo Tra Ty bắt đầu tìm kiếm khắp bộ lạc, là Tra Ty mất tích .
Chiến sĩ đó cũng tới tìm Lang Kình, chỉ là thái độ vô cùng cung kính, hỏi Lang Kình thấy phụ nữ của .
Lang Kình thấy.
Chiến sĩ đó cũng nghi ngờ, xoay rời .
"Tra Ty mất tích ?" Trần Lập Quả đang rảnh rỗi đến đau cả trứng, thấy tin liền phấn chấn hẳn lên, : "Trời lạnh thế , cô chứ?"
Lang Kình ngẩng đầu liếc y một cái, : "Quan tâm cô làm gì."
Trần Lập Quả thầm nghĩ chẳng là đang buồn chán , nhưng mặt vẫn là vẻ mặt: Hừ, thì hỏi nữa là chứ gì.
Lang Kình bưng bát canh hầm xong đưa cho Trần Lập Quả, y uống hết, mới chậm rãi : "Tôi thấy cô ở cùng Phù Điệp, đại khái là theo Phù Điệp ."
Trần Lập Quả suýt chút nữa sặc c.h.ế.t, : "Đi ? Họ ?" Trời lạnh thế chạy lung tung là c.h.ế.t đấy.
Lang Kình : "Tôi làm ." Phù Điệp chiến sĩ giao phối, mang thai, cũng nô lệ, cô tự nhiên là thì đó.
Trong lòng Trần Lập Quả đ.á.n.h trống, hỏi hệ thống Phù Điệp thế nào .
Hệ thống : "Rất mà."
Trần Lập Quả : "Rất ?"
Hệ thống : " , độ thành vẫn đang chậm rãi tăng lên." Chỉ là tốc độ tăng thực sự quá chậm, phẩy mấy phẩy mấy mà tăng lên, vì cũng nhắc nhở Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả nghĩ thông , hoặc là từ lúc tới thế giới , nhận cái phận đặc biệt hiểu nổi . Theo lý mà hệ thống thông thường sẽ chọn nhân vật thuận tiện cho thành nhiệm vụ để đóng vai, thế giới hiểu vì trở thành nô lệ, chẳng lẽ phận nô lệ , đối với Phù Điệp mà , ý nghĩa đặc biệt gì ?
Trần Lập Quả uống canh, cảm thấy Lang Kình đang mơn trớn đóa sen xanh bên hông .
Cũng là thích chán ghét, Lang Kình vô cùng để tâm đến hoa văn bên hông Trần Lập Quả, thỉnh thoảng còn nhẹ nhàng hôn lên, dùng lưỡi l.i.ế.m láp.
Vùng da đó của Trần Lập Quả vốn dĩ nhạy cảm, Lang Kình hôn đến mức ngón chân đều co quắp , nhưng sức lực của y so với Lang Kình thực sự quá yếu, Lang Kình ấn y xuống l.i.ế.m khắp , Trần Lập Quả cũng chẳng cách nào.
Mùa đông khắc nghiệt cuối cùng cũng tới, Lang Kình cũng khỏi cửa nữa.
Cửa phòng đóng chặt, nhưng vẫn thể thấy tiếng gió rít gào bên ngoài.
Trần Lập Quả rúc lòng Lang Kình, đống củi mặt thỉnh thoảng nổ lách tách.
Lang Kình hôn lên sống lưng Trần Lập Quả, tấm lưng của Trần Lập Quả vì nụ hôn của mà căng cứng .
Trần Lập Quả ú ớ : "Đừng mà."
Lang Kình đột nhiên đưa tay bóp lấy dái tai Trần Lập Quả, đó trong mắt hiện lên chút nghi hoặc, dường như đang nghi hoặc tại làm động tác , : "Tri Thủy, em là gì của ?"
"Chủ nhân." Tri Thủy nhỏ giọng gọi, quãng thời gian Lang Kình điều giáo y cuối cùng cũng phát huy tác dụng, y sợ hãi trải qua chuyện như một nữa, thế là run rẩy nhỏ giọng gọi hai chữ vốn dĩ thể gọi miệng .
Lang Kình hài lòng, nhưng sâu trong lòng cảm thấy chút vui, cũng nguồn gốc của sự vui , cũng nghĩ kỹ, liền đỡ lấy eo Trần Lập Quả, chậm rãi tiến cơ thể y.
Căn phòng ấm áp, con ấm áp.
Trần Lập Quả tựa lồng n.g.ự.c nóng bỏng của Lang Kình, ngửa đầu trần nhà bằng gỗ. Thần trí y chút tỉnh táo, cả đều mềm nhũn trong lòng Lang Kình.
Lang Kình : "Thoải mái ?"
Trần Lập Quả ú ớ đáp lời.
Lang Kình dáng vẻ của Trần Lập Quả, phát tiếng thấp, thích dáng vẻ mơ màng của tiểu nô lệ.
Hai quấn quýt hồi lâu, từ đầu đến cuối, Lang Kình đều ôm chặt lấy Trần Lập Quả.
Trong mùa đông sách vở, trò chơi, sản phẩm điện tử, loại vận động giống như là trò tiêu khiển duy nhất .
Trần Lập Quả cũng quyền từ chối, Lang Kình y thế nào, y chỉ thể thế nấy.
Mùa đông thực sự quá dài đằng đẵng, Trần Lập Quả ngày nào cũng bấm đốt ngón tay mà sống, thậm chí bắt đầu để hệ thống chiếu phim truyền hình trong đầu cho xem.
Hệ thống cũng cố ý trả thù , ngày nào cũng chiếu cho mấy bộ phim sến súa kiểu như “Vợ Nhỏ Mang Thai Chạy Trốn”, “Mẹ Đơn Thân Tiến Lên”.
Trần Lập Quả xem mà sởn gai ốc, : "Ngài mong m.a.n.g t.h.a.i đến thế ?"
Hệ thống mà.
Trần Lập Quả : "Vậy ngài cho xem những thứ làm gì?"
Hệ thống : "Cho thấy tác hại của việc quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c hôn nhân."
Trần Lập Quả: "..." Cậu nhớ mang máng, đây hệ thống phản đối quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c hôn nhân.
Hệ thống giống như đang nghĩ gì, : "Tư tưởng đều sẽ tiến hóa mà."
Trần Lập Quả cạn lời với hệ thống.
Lúc mùa đông trôi qua hơn một nửa, Lang Kình dắt Trần Lập Quả ngoài một , là dắt y hồ nước cạnh bộ lạc câu ít cá tươi.
Trần Lập Quả đồng ý, cảm thấy mà cứ nghẹn ở trong nhà nữa, sắp biến thành một quả khô .
Lúc cửa, Lang Kình sợ Trần Lập Quả lạnh, liền buộc y lên như buộc đứa trẻ, đó còn dùng một tay đỡ lấy.
Trần Lập Quả cảm thấy tư thế hổ đến mức thể thẳng, định kháng nghị, liền thấy Lang Kình : "Hoặc là ngoài như thế , hoặc là nghẹn ở trong nhà."
Trần Lập Quả chỉ thể tiền đồ mà đồng ý.
Ra đến bên ngoài, Trần Lập Quả kinh hãi phát hiện nếu Lang Kình ngày nào cũng ngoài dọn tuyết, lớp tuyết hầu như sắp nhấn chìm nhà của bọn họ . Giữa trời đất chỉ còn một màu trắng xóa mênh mông, Trần Lập Quả vùi đầu cổ Lang Kình, miệng phả nóng.
Cơ thể Lang Kình giống như một lò lửa tự nhiên, vì lạnh, Trần Lập Quả dán chặt hơn.
Lang Kình ôm Trần Lập Quả tới hồ băng xa bộ lạc, đục một cái lỗ xong, nhanh chóng rời khỏi hồ băng.
Trong chớp mắt, lớp băng hồ băng xuất hiện vết nứt, tiếp đó một con cá lớn dài hơn hai mét lao thẳng từ cái lỗ đó.
Con cá đó giống cá diếc ở thế giới của Trần Lập Quả, nhưng con cá diếc dài hai mét — Trần Lập Quả mà lông tơ dựng cả lên.
Da thịt hai dán , Lang Kình cũng cảm nhận lớp da gà nổi lên Trần Lập Quả, chút buồn , vỗ vỗ đầu Trần Lập Quả, : "Đừng sợ."
Trần Lập Quả liếc Lang Kình một cái, thầm nghĩ hừ, mới sợ hừ.
Lang Kình tới, một cái xiên trực tiếp đ.â.m nát đầu con cá đó. con cá vẫn điên cuồng giãy giụa, Lang Kình cũng vội, cứ thế nó nhảy nhót khắp nơi, một lúc lực giãy giụa của nó mới chậm .
Lang Kình tới một tay kéo đuôi nó, cứ thế chậm rãi kéo nó về nhà.
Nửa đường, Trần Lập Quả chút buồn chán, liền há miệng c.ắ.n cắn bả vai Lang Kình, cơ bắp tên cầm thú cứng đến đáng sợ, cảm thấy nếu dùng hết sức c.ắ.n xuống, mẻ răng khả năng là chính .
Lang Kình lườm y một cái, : "Đừng quậy."
Trần Lập Quả c.ắ.n nửa ngày, đều c.ắ.n nổi, chút phục, não bỗng nóng lên, liền nghĩ tới một bộ phận mềm mại hơn —
Sau nghĩ , Trần Lập Quả cảm thấy đại khái là chỉ thông minh cũng đóng băng mất , bởi vì mà c.ắ.n ti của Lang Kình.
Lúc Lang Kình cắn, cả liền căng cứng , trực tiếp quăng con cá tay xuống đất, đó bóp lấy eo Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả còn đang c.ắ.n ngon lành, bàn tay lạnh giá của Lang Kình bóp một cái, mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng mà phản ứng rốt cuộc làm chuyện ngu ngốc gì.
Lang Kình : "Em tìm đụ ?"
Trần Lập Quả hoảng hốt buông miệng, tựa đầu lồng n.g.ự.c Lang Kình, lời nào.
Lang Kình kéo mặt y khỏi lớp áo, : "Thỏa mãn em."
Trần Lập Quả cảm nhận sự đổi của cơ thể Lang Kình, y mở to mắt, giống như một con hươu nhỏ vô tội đáng thương.
Lang Kình hề mủi lòng, quanh, đó tìm thấy một cái cây, tên súc sinh mà khoét một cái hốc cây, ôm Trần Lập Quả .
Chuyện tiếp theo, Trần Lập Quả thực sự là nhớ .
Dưới trời đất, thứ đều lạnh lẽo như , chỉ cơ thể Lang Kình là nóng.
Trần Lập Quả chỉ thể ôm chặt lấy , y sợ sẽ c.h.ế.t cóng ở đây.
Lang Kình cảm nhận sự nhiệt tình hiếm của Trần Lập Quả, bắt đầu cân nhắc sẽ làm...
cân nhắc đến sức khỏe của Trần Lập Quả, Lang Kình cũng quá đáng, khi kết thúc một , liền dắt Trần Lập Quả về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-112-xa-hoi-nguyen-thuy-tot-sau.html.]
Trần Lập Quả nức nở, biểu cảm đặc biệt ủy khuất.
Lang Kình : "Em cái gì."
Trần Lập Quả mím môi, đầu .
Lang Kình cầm lấy tay Trần Lập Quả, ấn lên lồng n.g.ự.c , : "Lại đây, lau sạch nước miếng của em ."
Trần Lập Quả: "..." Nói thật, nãy tại làm như chứ.
Bữa tối là canh cá, do Trần Lập Quả xuống bếp làm.
Lang Kình cứ bên cạnh, chằm chằm đôi chân trắng nõn và vòng eo thon thả của Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả hai chân bủn rủn, cũng thời gian quản Lang Kình giở trò lưu manh, nấu thịt cá, thêm một ít muối và ớt.
Con cá diếc quá lớn, chỉ ăn thịt ở bụng thôi cũng đủ cho Trần Lập Quả ăn một quãng thời gian dài.
Lang Kình ăn một miếng nào, Trần Lập Quả lúc đầu còn tại ăn, mới đại chơi khăm .
Con cá diếc ở thế giới , và con cá diếc ở thế giới của Trần Lập Quả, đều một công hiệu, đó chính là lợi sữa.
Trần Lập Quả luôn cho rằng công hiệu lợi sữa chỉ tác dụng đối với phụ nữ mang thai, nhưng ngờ cá diếc biến lớn , công hiệu cũng trở nên lợi hại hơn, cho nên —
Trần Lập Quả giường oa oa.
Lang Kình ở bên cạnh an ủi y, qua một thời gian nữa là thôi.
Trần Lập Quả : "Anh chính là cố ý, hận !! Tôi hận !!"
Lang Kình dáng vẻ tiểu tế tư giày vò đến rối bời, : "Tôi cũng ."
Trần Lập Quả tin mới ma!! Y : "Vậy tại ăn —"
Lang Kình : "Tôi thích ăn cá mà."
Trần Lập Quả: "..." Đồ dối chớp mắt !!!
Trần Lập Quả hu hu hướng hệ thống lóc kể lể Lang Kình đáng ghét thế nào, là kẻ lừa đảo, lừa ăn cá diếc.
Hệ thống mặt lạnh: "Sữa cũng , con cái còn xa ?"
Trần Lập Quả: "..."
Hệ thống : "Tuổi tác cũng còn nhỏ nữa, bây giờ sinh ai giúp nuôi chứ."
Trần Lập Quả: "..." Ba ba , vai trò của ngài từ khi nào biến thành chồng ác độc .
dù Trần Lập Quả lóc chút cảm xúc thế nào, con cá diếc đó vẫn ăn . Thế là Lang Kình đối với Trần Lập Quả hứng thú mới.
Trần Lập Quả : "Ăn là đụ, vắt là sữa."
Hệ thống: "..."
Trần Lập Quả : "Nói cho , mệnh vận chi nữ thế nào ?"
Hệ thống : "Sống, sống lẽ còn khá ."
Trần Lập Quả thầm nghĩ đây đại khái là niềm an ủi duy nhất của .
Tác dụng phụ của cá diếc đồng hành cùng Trần Lập Quả suốt nửa mùa đông, trở thành nhà cung cấp sản phẩm sữa duy nhất trong bộ lạc. Lần , Trần Lập Quả thực sự cảm nhận thế nào gọi là cơ thể như rút cạn.
May mà lúc mùa xuân tới, tác dụng phụ của cá diếc cuối cùng cũng sắp kết thúc .
Trần Lập Quả cúi đầu bộ n.g.ự.c giày vò suốt một mùa đông của , thầm nghĩ cũng là cơ n.g.ự.c .
Lang Kình dáng vẻ của Trần Lập Quả, trong mắt hiện lên tia ẩn hiện.
Mùa đông dài đằng đẵng, cuối cùng cũng vượt qua .
Mùa xuân tới, nước tuyết liền nhanh chóng tan chảy, chảy con sông nhỏ gần đó.
Lang Kình hỏi Trần Lập Quả ăn cá .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trần Lập Quả suýt chút nữa ăn cái đệch nhà .
vẫn nhịn , nhục nhã : "Anh rốt cuộc còn giày vò đến mức nào nữa?"
Lang Kình : "Thực sự là ngoài ý mà."
Trần Lập Quả : "Anh ăn một mới tin là ngoài ý ."
Lang Kình im lặng một lát, đó thản nhiên : "Được , chính là cố ý đấy."
Trần Lập Quả: "..." Người thể hổ đến thế chứ.
Hệ thống với Trần Lập Quả: "Cậu cuối cùng cũng gặp đối thủ ."
Trần Lập Quả: "..."
Hệ thống : "Lang Kình đúng là một đàn ông ."
Trần Lập Quả: "Ba ba ngài hãy yêu con một nữa ba ba, con mới là con ruột của ngài mà ba ba."
Hệ thống : "Thất bại lớn nhất đời , chính là sinh ."
Trần Lập Quả: "..." Chậc.
Mùa xuân tới , cuối cùng cần mặc lớp da thú dày cộm, Trần Lập Quả cũng thể chạy nhảy khắp nơi.
Thế là sợi dây leo cổ y tròng .
Lang Kình : "Em mà dám chạy, sẽ đ.á.n.h gãy chân em."
Trần Lập Quả lạnh lùng Lang Kình, trong mắt là ý chí bất khuất.
Sau đó Lang Kình : "Còn như nữa thì bữa nào cũng ăn cá diếc."
Trong mắt Trần Lập Quả ngay lập tức đong đầy nước mắt, y run giọng : "Anh rốt cuộc ép đến mức nào nữa."
Giọng điệu của Lang Kình chút kỳ lạ, : "Em là nô lệ của , làm gì với em, chẳng đều là chuyện bình thường ?"
Lời là đúng — ít nhất là đặt ở thế giới hiện tại là đúng.
Lang Kình : "Lúc em làm tế tư, chẳng lẽ còn nảy sinh lòng thương hại đối với những nô lệ bắt làm tù binh ?"
Tiểu tế tư câu của Lang Kình đả kích nặng nề, dường như y cuối cùng tỉnh ngộ, căn bản thể yêu cầu Lang Kình đối xử bình đẳng với . Bởi vì y từng thản nhiên đối xử với khác như .
Nô lệ là gì, nô lệ chẳng qua chỉ là tài sản riêng.
Có ai nảy sinh tình cảm xót xa đối với đồ đạc trong nhà ?
Trái tim Tri Thủy chìm xuống, y Lang Kình, giống như thấy chính trong quá khứ.
Lúc Lang Kình những lời , thái độ vô cùng thản nhiên, bởi vì những ý nghĩ đó ăn sâu não , thể lay chuyển.
Cổ họng Tri Thủy giống như thứ gì đó chặn , y phát hiện còn lời trách móc Lang Kình nữa.
Lang Kình tiểu nô lệ của lộ biểu cảm như thế giới sụp đổ.
Lang Kình ý định an ủi, ngày sớm muộn gì cũng tới, tới sớm một chút, lẽ vẫn là chuyện .
Tuyết trắng tan chảy, để lộ vùng đất đen kịt. Trên mặt đất bắt đầu mọc lên những mầm xanh mới, tương phản rõ rệt với trái tim c.h.ế.t lặng của Tri Thủy.
Thế giới quan của y đập nát, Lang Kình lúc thừa cơ xông , với y: "Em cần nghĩ nhiều như , chỉ cần ngoan ngoãn làm nô lệ của là ."
Những lời tồi tệ bao, nhưng khiến an tâm một cách quái dị.
Lang Kình cởi bỏ quần áo của y, xâm phạm nô lệ của , lẩm bẩm khe khẽ.
Trần Lập Quả gương mặt Lang Kình, trong lòng một mảnh bi thương, nghĩ, đại , chỉ cần ăn cá diếc, gì cũng đúng hết.
Hệ thống với Trần Lập Quả: "Phù Điệp dường như ."
Trần Lập Quả : "Tình hình cô thế nào?"
Hệ thống : "Tốt hơn ."
Trần Lập Quả: "..."
Hệ thống : "Ít nhất là nhà cung cấp sản phẩm sữa."
Trần Lập Quả cảm thấy đợi khi về thế giới cũ, đầu tiên diệt khẩu chính là cái hệ thống rác rưởi .
Phù Điệp thực sự , nhưng cô lặng lẽ . So với lúc rời , Phù Điệp lúc mà cao thêm, đây cô chỉ cao hơn Trần Lập Quả một chút, bây giờ cao tới hơn một mét tám.
Cơ thể cô cũng mạnh mẽ hơn, giống như một con báo săn đang chờ thời cơ, tràn đầy sức mạnh. Cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông gột rửa sự yếu ớt của cô , cũng gột rửa sự ngây thơ trong mắt cô .
Phù Điệp riêng tư tìm tới Trần Lập Quả, câu đầu tiên của cô khiến cằm Trần Lập Quả suýt chút nữa rớt xuống, cô : "Tri Thủy, cùng , thành lập một bộ lạc ."
Trần Lập Quả: "..."
Phù Điệp : "Nơi đó nô lệ —"
Trần Lập Quả trong khoảnh khắc , cuối cùng hiểu tại độ thành mệnh vận của Phù Điệp tăng . Mục tiêu của cô gái mà vĩ đại hơn nhiều so với những gì nghĩ — cô mà lật đổ chế độ nô lệ!
Phù Điệp : "Chúng thiếu một tế tư, nếu tới, vặn thích hợp."
Trần Lập Quả động lòng , nếu cùng Phù Điệp, những thể thành nhiệm vụ, còn thể cần ăn cá diếc, thứ đều trông vẻ mỹ.
Phù Điệp : "Cậu nguyện ý ?"
Môi Trần Lập Quả mấp máy, câu nguyện ý đó của còn kịp thốt , nuốt ngược bụng.
Bởi vì Lang Kình vốn dĩ nên ở bên ngoài săn từ lúc nào xuất hiện lưng Phù Điệp, tay trái xách con mồi, tay cầm vũ khí, còn dính m.á.u tươi.
Lang Kình xuất hiện tiếng động, chằm chằm hai đang đối thoại, giống như một con dã thú đang săn mồi — chỉ cần con mồi lộ sơ hở, liền sẽ lao tới c.ắ.n đứt cổ họng con mồi.
Trần Lập Quả chẳng hề nghi ngờ việc nếu đồng ý, Lang Kình sẽ trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t Phù Điệp.
Môi Trần Lập Quả mấp máy, y : "Không, thể ."
Trong mắt Phù Điệp lộ vẻ thất vọng, cô một trực giác Trần Lập Quả đặc biệt, nên mới đặc biệt quan tâm tới y, ngờ, y mà từ chối lời mời của .
Phù Điệp : "Tại ?"
Trần Lập Quả , bởi vì đối tượng đào góc tường của cô đang ở ngay lưng cô, tay cầm d.a.o rựa sẵn sàng c.h.é.m c.h.ế.t cô bất cứ lúc nào, nhưng lời thể miệng, thế là : "Tôi trả giá cho những tội phạm ." Một cái cớ mỹ, Trần Lập Quả thầm vỗ tay tán thưởng cho sự nhanh trí của .
Tuy nhiên từ biểu cảm của Phù Điệp mà , cô dường như mấy cảm thấy cái cớ của Trần Lập Quả mỹ cho lắm...