Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 111: Xã hội nguyên thủy tốt (Năm)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:13
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Lập Quả Lang Kình quăng lên giường.
Lang Kình chằm chằm y, đôi mắt như phủ một lớp băng.
Lúc nãy khi Lang Kình giẫm lên Trần Lập Quả, chân hề nương tay chút nào, Trần Lập Quả chẳng hề nghi ngờ việc nếu y đồng ý cùng Phù Điệp, sẽ Lang Kình trực tiếp giẫm c.h.ế.t.
Trong thế giới nguyên thủy tàn khốc , một nô lệ quyền lựa chọn, nếu , thì đại khái cũng chỉ là chọn sống c.h.ế.t mà thôi.
Còn Phù Điệp, vốn dĩ cực kỳ kháng cự những chuyện , ở thế giới tỏ đặc biệt lạc loài.
Trần Lập Quả thở dốc yếu ớt, rũ rượi giường, Lang Kình lột sạch quần áo.
Phần lưng y hiện rõ một vết bầm tím rõ rệt, tương phản rõ rệt với làn da trắng nõn xung quanh.
Lang Kình vết bầm đó thấy vô cùng chướng mắt, tuy nhiên điều chướng mắt hơn chính là thái độ do dự nãy của Trần Lập Quả.
"Sao? Còn theo cô ?" Lang Kình túm lấy tóc Trần Lập Quả, từng chút một kéo mặt y gần .
Sắc mặt tiểu nô lệ trắng bệch, trong mắt là sự sợ hãi và phẫn nộ, còn chút nhục nhã và tuyệt vọng, y thở dốc khe khẽ, trong cổ họng mang theo tiếng nức nở.
Lang Kình : "Nói, ai là chủ nhân của em?"
Trần Lập Quả mím môi, nhất quyết chịu trả lời.
Lang Kình tăng thêm lực đạo tay, việc Trần Lập Quả từ chối thừa nhận quyền sở hữu của đối với y là một sự sỉ nhục lớn đối với Lang Kình. Cho dù thích mắt đến , y cũng chỉ là một nô lệ, nô lệ thì quyền gì mà từ chối?
Trần Lập Quả đau đớn hít khí, tuy nhiên Lang Kình hề lay động, : "Không ?"
Trần Lập Quả nghiến răng : "Tôi... mới là... nô lệ của ."
Đôi mắt Lang Kình tối sầm .
Trần Lập Quả sợ hãi co rúm , tuy nhiên Lang Kình một phen kéo Trần Lập Quả lòng .
Người trong lòng đang run rẩy bần bật, y sợ hãi, kinh hãi, tuy nhiên những cảm xúc đủ để y buông bỏ sự kiêu ngạo trong lòng. Linh hồn y vẫn là vị tế tư cao cao tại thượng .
Lang Kình lạnh lùng lên, xoay lấy một cái túi, quăng mặt Trần Lập Quả.
Lúc Trần Lập Quả thấy cái túi, sắc mặt vốn trắng bệch càng còn một chút huyết sắc nào. Cái túi là Lang Kình mua ở Vạn Hoa Tiết, bên trong chứa đầy những món đồ chơi nhỏ mà lượm lặt ở lễ hội.
Lang Kình : "Tự chọn ."
Giọng lạnh như băng, qua chẳng hề chút dư địa để thoái lui.
Trần Lập Quả cái túi đó, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống từ hốc mắt, y nghẹn ngào từ chối đưa câu trả lời cho Lang Kình.
Lang Kình hiểu sự im lặng của Trần Lập Quả, : "Được, là em tự chọn đấy."
...
Mấy ngày đó, Phù Điệp đều gặp Tri Thủy Lang Kình dắt .
Cô tới nhà Lang Kình tìm , phát hiện cửa nhà Lang Kình đều khóa chặt, cô ở bên ngoài gọi "Tri Thủy", bên trong cũng ai đáp .
Trong lòng Phù Điệp chút kỳ lạ, liền hỏi chiến sĩ cùng săn với Lang Kình. Tuy nhiên những chiến sĩ đó đều cho mấy ngày nay Lang Kình hề ngoài săn.
Trong lòng Phù Điệp một dự cảm lành, cô cảm thấy việc trực tiếp tới gặp Lang Kình đòi Tri Thủy là quá lỗ mãng , những giúp gì mà còn thể hại đứa trẻ đó.
Trần Lập Quả ở trong nhà thấy tiếng của Phù Điệp.
dám đáp , bởi vì mở miệng , thứ thốt chính là tiếng lóc và cầu xin tha thứ.
Lang Kình áp sát tai Trần Lập Quả, nhẹ nhàng hôn lên vành tai y, giọng khàn khàn dễ , : "Sao chuyện? Cô đang gọi em kìa."
Trần Lập Quả nức nở khe khẽ, tay nắm chặt lấy lớp da thú .
Lang Kình : "Ngoan, chuyện ."
Trần Lập Quả c.ắ.n môi chặt hơn.
Sau đó Phù Điệp , tiếng hét của Trần Lập Quả rốt cuộc là nhịn nữa.
Lần Lang Kình thực sự là hề nương tay chút nào, đem tất cả những cách giày vò thể dùng đều dùng hết lên y.
Tiểu tế tư đó rõ ràng là chút sụp đổ tinh thần, đến mức Lang Kình bảo y gọi chủ nhân, y cũng ngoan ngoãn gọi. Không những gọi, mà còn gọi đặc biệt êm tai.
Lang Kình hài lòng lắng , hôn lên vầng trán trơn bóng của Trần Lập Quả.
Mấy ngày đó Phù Điệp tới mấy , nhưng cũng giống như đầu tiên, trong nhà vẫn đóng cửa im lìm, trông như .
Phù Điệp suy nghĩ một chút, liền cho rằng Lang Kình dắt Trần Lập Quả ngoài . Ý nghĩ duy trì cho đến mười mấy ngày , Phù Điệp thấy Lang Kình săn trở về.
Từ biểu cảm thể thấy tâm trạng Lang Kình tệ, vai vác một con chim bộ lông rực rỡ. Phù Điệp loài chim , là một loại cầm thú cực kỳ khó bắt, thịt cực kỳ tươi ngon, lông cũng đặc biệt — trong bộ lạc, một năm thể thấy một là vô cùng hiếm .
Phù Điệp tới gọi một tiếng.
Lang Kình mà hề phớt lờ Phù Điệp, những dừng bước mà còn đầu liếc cô một cái.
"Lang Kình." Phù Điệp : "Mấy ngày nay và Tri Thủy ?"
Lang Kình nhàn nhạt : "Chẳng cả, cứ ở nhà thôi."
Phù Điệp lộ vẻ tin, cô : "Ở nhà? Vậy tại tới tìm thấy khóa cửa?"
Lang Kình cũng chẳng thèm giải thích, tùy tiện ừm một tiếng.
Phù Điệp : "Tri Thủy — thế nào , đ.á.n.h y chứ?"
Lời cô hỏi thật nực , ở thời đại , đ.á.n.h một nô lệ chẳng qua chỉ là chuyện bình thường thể bình thường hơn. Toàn bộ lạc cũng chỉ Phù Điệp là lo lắng như .
Lang Kình : "Y thế nào , cô tự mà xem."
Phù Điệp ngẩn một lát: "Cậu cản ?"
Lang Kình : "Không cản cô." Hắn xong liền , thèm Phù Điệp thêm một cái nào nữa.
Phù Điệp lộ vẻ do dự, cô ngờ Lang Kình mà đồng ý cho tới thăm Tri Thủy. Trong lòng cô một dự cảm lành, nhưng vẫn nhịn , theo Lang Kình về nhà.
Đợi đến khi Phù Điệp nhà, cô cuối cùng cũng hiểu lời Lang Kình mười mấy ngày nay bọn họ khỏi cửa quả thực là hề dối .
Tri Thủy giường, đang trong cơn hôn mê, cơ thể y lớp da thú mềm mại che chắn kín mít, nhưng phần cổ lộ ngoài cho Phù Điệp y trải qua những gì.
Lang Kình xuống bên cạnh Tri Thủy, gọi: "Tri Thủy, tỉnh dậy ."
Trần Lập Quả tỉnh , y mở mắt phát tiếng nức nở, ú ớ nữa, cầu xin chủ nhân tha cho y.
Lang Kình lộ biểu cảm hài lòng, : "Phù Điệp tới thăm em ."
Hai chữ Phù Điệp dường như miễn cưỡng gọi thần trí của tiểu tế tư, y khó khăn đầu , thấy Phù Điệp đang bên giường.
Tuy nhiên Phù Điệp còn kịp câu nào, liền thấy Trần Lập Quả lóc như sụp đổ: "Bảo cô ngoài — ngoài — thấy cô —"
Lang Kình : "Thật sự ?"
Trần Lập Quả , .
Lang Kình , với Phù Điệp: "Cô xem, đây là y tự chọn đấy."
Phù Điệp trừng mắt Lang Kình, giống như đang một con ác quỷ, cô : "Cậu làm gì Tri Thủy, tại y biến thành thế !!!"
Lang Kình lạnh : "Làm gì quan trọng, quan trọng là y hiểu rõ phận của ."
Phù Điệp còn định biện minh thêm, tiểu tế tư dường như chịu nổi giọng của Phù Điệp nữa, y lóc kêu gào: "Ra ngoài — đừng nữa, cầu xin cô ngoài — chủ nhân, bảo cô ngoài —"
Lang Kình cũng thúc giục Phù Điệp, vẻ mặt chật vật hiện lên trong mắt Phù Điệp.
Phù Điệp cuối cùng chẳng gì, xoay ngoài. Lang Kình đợi cô , mới kéo Trần Lập Quả lòng , : "Đừng nữa, dữ ."
Trần Lập Quả hu hu tự thu thành một cục.
Lang Kình : "Tôi là gì của em?"
Trần Lập Quả tuyệt vọng : "Chủ nhân, chủ nhân —"
Lang Kình : "Ừm, ngoan, buổi tối chúng ăn thịt chim ngon."
Trần Lập Quả thầm nghĩ chim thì thôi , mười mấy ngày nay y ăn đủ , thể đổi thành cật dê , cái già của y thực sự là quậy nổi nữa .
Lang Kình làm món chim của , Trần Lập Quả tán gẫu với hệ thống.
Trần Lập Quả : "Thống nhi, mười mấy ngày nay ngài ?" Cậu chẳng mấy khi thấy hệ thống lên tiếng.
Hệ thống mở miệng liền một câu: "A di đà phật."
Trần Lập Quả: "..."
Hệ thống : "Thí chủ chuyện gì?"
Trần Lập Quả cẩn thận : "Thống nhi, ngài ?"
Hệ thống lạnh lùng : "Chẳng cả."
Trần Lập Quả: "... Bảo bối ngài gì ?"
Hệ thống : "Độ thành của mệnh vận chi nữ tăng ..." Hắn câu với giọng điệu vô cùng chán đời. Ký chủ nhà thì vất vả vượt chông gai để độ thành mệnh vận tăng lên, ký chủ nhà quậy phá mười mấy ngày, độ thành mệnh vận mà tăng. Điều khiến hệ thống ngay cả cái cớ để trách cứ Trần Lập Quả cũng tìm thấy. Cũng khó trách giọng điệu của chán nản như .
Trần Lập Quả : "Sao tăng?" Cậu cũng mờ mịt như hệ thống .
Cả và hệ thống đều nghĩ rốt cuộc là tại , cuối cùng Trần Lập Quả đưa một kết luận quái dị: "Chẳng lẽ bắt mệnh vận chi nữ chấp nhận thực tại tàn khốc , mới là nhiệm vụ của chúng ?"
Hệ thống do dự : "Chắc chứ?"
Trần Lập Quả cảm thấy cũng nên như , xoa xoa cằm, : "Để xem , cũng thấy khả quan lắm."
Hệ thống đối với tổng bộ của bọn họ vẫn khá tin tưởng, thông thường mệnh vận chi nữ cứu rỗi đều là trục giữa của thế giới , khi đổi vận mệnh của cô , bộ thế giới tuyến của thế giới sẽ đổi theo.
Nếu thực sự đúng như lời Trần Lập Quả , thì bọn họ tuyệt đối là đang đổi vận mệnh của mệnh vận chi nữ theo hướng tồi tệ đấy.
Thế là cả hai càng thêm rối rắm, rối rắm đến mức món chim của Lang Kình làm xong , Trần Lập Quả vẫn ủ rũ vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-111-xa-hoi-nguyen-thuy-tot-nam.html.]
Lang Kình trực tiếp bưng con chim tới bên giường, : "Ăn ."
Con chim đó vặt lông xong cũng chẳng còn bao nhiêu, cũng chỉ đủ cho một Trần Lập Quả ăn.
Trần Lập Quả liếc món thịt nướng trông chẳng mấy ngon lành , vẫn đón lấy c.ắ.n một miếng.
Vốn tưởng miếng thịt sẽ giống như thịt Lang Kình nướng đây, khô nhạt nhẽo, ngờ một miếng c.ắ.n Trần Lập Quả cả đều kinh ngạc. Hương vị của miếng thịt thực sự quá tuyệt vời, tươi ngon đến mức thể tin nổi, Trần Lập Quả từng nếm qua hương vị .
Lang Kình hài lòng Trần Lập Quả ăn hết cả con chim, hiện tại đối với Trần Lập Quả chỗ nào cũng khá hài lòng, chỉ cảm thấy Trần Lập Quả chút gầy quá mức .
Lang Kình quyết định việc tiếp theo làm chính là nuôi tiểu tế tư trắng trắng mập mập, nhất là mặt thể to một vòng.
Sau khi Trần Lập Quả ăn sạch thịt chim, phát hiện xương chim cũng giòn, thể dễ dàng nhai nát, còn đặc biệt thơm. Thế là cuối cùng một con chim ngay cả xương cũng còn sót .
Lang Kình thấy Trần Lập Quả ăn xong, đưa tay lau sạch miệng cho Trần Lập Quả, : "Thích ?"
Trần Lập Quả Lang Kình, biểu cảm thả lỏng mặt ngay lập tức trở nên cảnh giác.
Lang Kình phát hiện tiểu tế tư đúng là nghị lực, rõ ràng mấy ngày đều là dáng vẻ chơi hỏng, hôm nay mà khôi phục tinh thần .
dáng vẻ của Trần Lập Quả cũng khá đáng yêu, Lang Kình đưa tay xoa xoa đầu y, giống như an ủi Gổn T.ử .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trần Lập Quả hận thể thu thành một cục, nhưng sợ hãi thủ đoạn của Lang Kình, chỉ thể nghiến răng chống đỡ.
Nhìn dáng vẻ của y, Lang Kình nở nụ ẩn hiện.
Sau mười mấy ngày giày vò, Trần Lập Quả dường như thực sự sợ , mặc dù vẫn nhất quyết chịu gọi Lang Kình là chủ nhân lúc tỉnh táo, nhưng cũng dám công nhiên từ chối yêu cầu của Lang Kình.
Lang Kình vốn tưởng và tiểu nô lệ của thể trải qua một quãng thời gian dài đằng đẵng, ai làm phiền.
Tuy nhiên điều khiến ngờ tới chính là, phụ nữ ở Vạn Hoa Tiết lóc kêu gào sinh con cho , mà tìm tới tận bộ lạc của .
Người phụ nữ đó cũng lợi hại, mà tìm chiến sĩ cùng bộ lạc với Lang Kình, nài nỉ bọn họ mang theo.
Thời buổi phụ nữ là nguồn tài nguyên quý giá, những chiến sĩ cả đời cũng cưới vợ, nên cô nài nỉ khác như , tự nhiên dễ dàng mang theo.
Cô đến bộ lạc của Lang Kình muộn mười mấy ngày, lúc đến vặn gặp lúc Lang Kình dắt Trần Lập Quả quậy xong, tâm trạng nhất.
Tên của phụ nữ là Tra Ty, trông cũng khá xinh , cũng đầu óc lừa đá mà nhận định Lang Kình, sống c.h.ế.t đều theo .
Chuyện nếu đặt lên đàn ông khác, lẽ mặc dù thích lắm, cũng sẽ nhận lấy. xui xẻo gặp Lang Kình, Trần Lập Quả với tư cách là quần chúng ăn dưa tận mắt chứng kiến một màn thế nào gọi là "lạt thủ tồi hoa" (tay ác vùi hoa).
Ngày đầu tiên, Tra Ty tìm tới nhà Lang Kình, việc đầu tiên khi chạy chính là ôm lấy Lang Kình thích , nguyện ý theo , cho dù thích cũng , cô nguyện ý sinh con cho ...
Lúc đó Trần Lập Quả đang rũ rượi giường, Lang Kình tên khốn bế lên, mơn trớn đóa sen bên hông : "Tiểu nô lệ, em một nữ chủ nhân ."
Trần Lập Quả Lang Kình làm cho nước mắt bắt đầu chảy dài, ngay cả lời cũng , chỉ thể nức nở khe khẽ.
Thế là Lang Kình hài lòng, với Tra Ty: "Tiểu nô lệ của đồng ý."
Tra Ty vẻ mặt đầy vẻ thể tin nổi, cô bao giờ nghĩ Lang Kình là sẽ lắng ý kiến của nô lệ, nhưng sự thật chính là tàn khốc như , những mà còn làm theo.
Tra Ty hét lên: "Lang Kình đại nhân, y chẳng qua chỉ là một nô lệ, ngài thể lời một nô lệ chứ!"
Lang Kình nhàn nhạt : "Ai bảo tiểu nô lệ của là độc nhất vô nhị chứ."
Vùng eo của Trần Lập Quả Lang Kình làm cho như bốc hỏa, y ngừng vặn vẹo, thoát khỏi Lang Kình, Lang Kình cố định chặt chẽ trong lòng.
Phải rằng, bầu khí giữa hai mắt hài hòa đến mức chướng mắt.
Tra Ty thấy nhiều nô lệ và chủ nhân, nhưng bao giờ thấy ai như Lang Kình và Tri Thủy. Cô thậm chí thấy sự cưng chiều trong ánh mắt của Lang Kình, thậm chí cảm thấy thừa thãi trong căn nhà chính là .
Tra Ty gượng một tiếng: " Lang Kình đại nhân, đàn ông thì cách nào sinh con cho ngài , cầu xin gì cả..."
Lang Kình cúi đầu Trần Lập Quả, nhàn nhạt : "Nghe thấy , em sinh con kìa."
Trần Lập Quả cả cứng đờ.
Lang Kình dùng răng nhẹ nhàng c.ắ.n cắn dái tai Trần Lập Quả, ú ớ : "Em còn nỗ lực hơn nữa."
Trần Lập Quả từ lời của Lang Kình liên tưởng tới điều gì đó, má y hiện lên một vệt đỏ mỏng, giống như sự thẹn thùng khó thành lời.
Lang Kình : "Tôi bảo là ngậm vẫn đủ lâu mà."
Tra Ty tức đến mức cả run bần bật, Lang Kình và Tri Thủy, hai rõ ràng là đang tán tỉnh mặt cô. Tra Ty tưởng hạ thấp tư thế một chút, cầu xin thêm vài câu, Lang Kình dù thế nào cũng sẽ mủi lòng. cô đoán sai , Lang Kình những mủi lòng, ánh mắt cô ngược càng thêm nồng đậm vẻ chán ghét.
Hắn đang chán ghét Tra Ty tự tác chủ trương.
Lần đầu tiên, Tra Ty về tay trắng, lúc cô rời thậm chí dám ánh mắt của Lang Kình, sợ mất dũng khí cuối cùng.
Lang Kình lạnh lùng cô rời , chẳng hề ý định gọi cô . Hắn nếu thực sự tìm một phụ nữ để giao phối, đó là chuyện vô cùng đơn giản, nên đối với loại hàng tự dâng tận cửa chẳng chút hứng thú nào.
Trần Lập Quả thực sự là hận c.h.ế.t Tra Ty , vì cô thích Lang Kình, mà là vì cô cho Lang Kình những ý tưởng mới.
Lang Kình tên khốn đó một quãng thời gian dài khi làm chuyện đó đều thích hỏi Trần Lập Quả t.h.a.i , ép Trần Lập Quả , mới hài lòng dừng .
Trần Lập Quả thực sự sắp Lang Kình làm cho phát điên , thế giới hẳn là thực sự đặc biệt chật vật, thể lực của theo kịp Lang Kình đành, xui xẻo nguyên thủy cũng chẳng thế nào là xót xa. Trần Lập Quả mấy đều cảm thấy sẽ chơi c.h.ế.t như ... nhưng cũng , mặc dù nào Trần Lập Quả cũng cảm thấy xong , nhưng mức độ của Lang Kình nắm bắt , đến mức khiến Trần Lập Quả thực sự xuất hiện nguy hiểm tính mạng.
Trong vòng một tháng khi Tra Ty tới, Trần Lập Quả thấy hai chữ "mang thai" là rùng .
Rồi mắt thấy một tháng trôi qua, Lang Kình cuối cùng cũng sắp thoát khỏi sự kích thích từ Tra Ty, kết quả cô gái mà tới thứ hai —
Trần Lập Quả thấy cô , nước mắt suýt chút nữa rơi xuống.
Lang Kình lúc đó đang xử lý nguyên liệu nấu ăn trong tay, sắp qua mùa đông , nhà bọn họ cần muối ít cá và thịt, Lang Kình xử lý nguyên liệu, Trần Lập Quả thì tới chế biến nước sốt cần thiết cho thịt muối.
Trần Lập Quả lóc với hệ thống: "Trời ơi, thực sự cần một đôi cật dê để bồi bổ."
Hệ thống bình tĩnh : "Cật dê hết tác dụng , trực tiếp thận ."
Trong lòng Trần Lập Quả tràn đầy nỗi bi thương khó tả, Tra Ty đang chằm chằm Lang Kình mở miệng : "Lang Kình đại nhân, sắp qua mùa đông ..."
Lang Kình liếc cô một cái, thái độ vẫn vô cùng lạnh nhạt.
Tra Ty : "Tôi, vẫn tìm chiến sĩ nào nguyện ý nhận , nếu ngài thực sự cần , chỉ thể rời thôi." Trong mắt cô chứa chan nước mắt, trông thật sở sở khả liên, cô , "Tôi thực sự yêu ngài , cũng cầu xin ngài cho cái gì... cho dù ngài nguyện ý nhận , thể khi rời , để hiến dâng cơ thể cho ngài ?"
Ở thời đại , hầu như một chiến sĩ nào từ chối yêu cầu như của phụ nữ. Dù sự ràng buộc của đạo đức và pháp luật, sinh sản mới là chuyện thiêng liêng nhất.
Tuy nhiên điều khiến Trần Lập Quả ngờ tới chính là, Lang Kình mà ngay cả đầu cũng thèm ngẩng lên.
Sắc mặt Tra Ty từng chút một xám xịt .
Lang Kình xử lý xong một con cá, mới ngẩng đầu cô, lạnh lùng : "Cô nô lệ của , chính , ngoài việc thể sinh con , cô điểm nào so với y?"
Tra Ty lộ vẻ nhục nhã, tuy nhiên lời của Lang Kình cô phản bác .
Tri Thủy lúc đang mặc lớp da thú mềm mại nhất, bên cạnh Lang Kình, y lông mày tinh tế, làn da trắng nõn mịn màng, trông như đúc từ sữa tươi mới nhất.
Tra Ty đang quỳ đất thậm chí thấy cổ chân tinh xảo và những ngón chân thanh tú của y, đôi chân đó một vết sẹo nào, khiến cô mà khỏi tự ti.
Một vốn dĩ nên là nô lệ như , sống hơn cả cô, thần thái còn kiêu ngạo hơn cả cô.
Tra Ty nghiến răng : " y thể cho ngài con cái —" Đây chính là ưu thế duy nhất của cô.
Lang Kình lạnh lùng : "Tôi một đứa con, chẳng lẽ đơn giản ?"
Tra Ty mất ngôn từ. , trong bộ lạc , những theo Lang Kình quá nhiều.
"Đi ." Lang Kình , "Tôi hứng thú với cô."
Một nữa từ chối tàn khốc lạnh lùng, Tra Ty cuối cùng cũng mất dũng khí cuối cùng, cô loạng choạng bước khỏi căn nhà, thấy ánh hoàng hôn trầm mặc nơi chân trời.
Mùa đông dài đằng đẵng sắp tới, cô đạt mục tiêu vốn dĩ đạt , cũng mùa đông vượt qua nổi .
Mặt trời từ đường chân trời chậm rãi lặn xuống đất, cùng lặn xuống còn trái tim yếu ớt của Trần Lập Quả.
Lang Kình : "Em xem kìa, cô tới ."
Trần Lập Quả: "..." Trách , trách dùng dây xích xích để ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt .
Lang Kình : "Đại khái chỉ cần em sinh con , cô mới tới nữa." Hắn một cách nghiêm túc như , còn liếc bụng Trần Lập Quả một cái.
Trần Lập Quả cả cứng đờ, động tác tay cũng chậm nhiều.
Lang Kình chút ưu phiền : "Tôi đủ nỗ lực , mãi mà m.a.n.g t.h.a.i nhỉ."
Trần Lập Quả: "..." Mang t.h.a.i mới là kinh dị đấy.
Lang Kình : "Tri Thủy, em thấy ?"
Trần Lập Quả run rẩy vùi đầu xuống, sợ kích thích tên biến thái Lang Kình , nhưng thái độ một lời cũng của y rõ ràng khiến Lang Kình chút vui.
Hắn : "Em căn bản là quan tâm đến con của chúng đúng ?"
Trần Lập Quả: "..." Đại đừng suy nghĩ lung tung nữa, uống nhầm rượu giả .
Lang Kình : "Tôi ngay mà, em vẫn còn nhớ tới Phù Điệp."
Trần Lập Quả phát hiện Lang Kình thực sự là đặc biệt bỉ ổi , giày vò thì thôi , còn tìm một cái lý do để giày vò, giống như làm là thể đỉnh cao đạo đức để chế tài — Trần Lập Quả tưởng là diễn sâu , nhưng gặp Lang Kình mới phát hiện, căn bản là xuất từ Oscar.
Trần Lập Quả thoi thóp : "Hệ thống, cần bàn tay vàng."
Hệ thống : "Cậu quyết định sinh con ?"
Trần Lập Quả im lặng một lát: "Cái bàn tay vàng nó cũng thể mở ?"
Hệ thống : "Hệ thống, vượt xa trí tưởng tượng của ."
Trần Lập Quả: "..."
Hệ thống : "Cho nên, mở bạn?"
Trần Lập Quả mắng to: "Mở cái rắm, sinh con thì cái bàn tay vàng thà đòi thêm mấy cái thận để phiên dùng còn hơn!"
Hệ thống: "..."
Trần Lập Quả : "Cho nên thể cho thêm mấy cái thận ?"
Hệ thống lạnh lùng : "Ồ, ." Con cái thể , đời sống t.ì.n.h d.ụ.c tuyệt đối tăng thêm.
Trần Lập Quả: "..." Cậu ngay mà, tức giận nhưng vẫn mỉm nhé.