Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 109: Thế Giới Nguyên Thủy (3)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:11
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dấu ấn nô lệ là một loại dấu ấn in lên nô lệ bằng cành lá của một loại thực vật đặc biệt làm t.h.u.ố.c nhuộm, đó dùng sắt nung đỏ để đóng dấu. Dấu ấn mỗi nô lệ, đặc biệt là Trần Lập Quả, với phận tế tư của bộ lạc khác, càng đóng dấu.

Sở dĩ Lang Kình vội đóng dấu là vì sợ cơ thể Trần Lập Quả quá yếu, khi thương sẽ khó lành, cứ thế mà c.h.ế.t .

Tuy nhiên, vài ngày quan sát, Lang Kình thấy tình trạng cơ thể Trần Lập Quả vẫn khá , thêm đó tế tư của bộ lạc họ vẫn luôn thúc giục, nên việc đưa chương trình nghị sự.

Tiểu tế tư sớm sẽ đóng dấu, nhưng khi ngày thực sự đến, sắc mặt y vẫn tái nhợt, trong ánh mắt còn thêm phần hoảng sợ và tuyệt vọng.

Lang Kình hề lay động, kéo sợi dây leo cổ Trần Lập Quả, thẳng đến chỗ ở của tế tư bộ lạc họ.

Khác với Trần Lập Quả, tế tư của bộ lạc Lang Kình là một ông lão già nua. Ông một bộ cách quan sát thời tiết giỏi, giúp bộ lạc của Lang Kình tránh nhiều thiên tai, vì tôn trọng.

Khi Lang Kình dẫn Trần Lập Quả bước , tế tư đang nấu một nồi thảo d.ư.ợ.c dùng để làm gì.

Lang Kình ông : “Tôi đưa y đến để đóng dấu.”

Tế tư đầu hai một cái, gật đầu, xoay nhà.

Một lát , ông mang một lò lửa và một thanh sắt nung.

Thanh sắt nung đó lớn một phần tư lòng bàn tay, lúc đang đỏ rực vì lửa, Trần Lập Quả chỉ một cái cảm thấy da thịt đau nhói.

Vị tế tư hỏi: “Đóng ở ?”

Là chủ nhân, Lang Kình quyền chọn vị trí đóng dấu, nhưng Trần Lập Quả một cách tỉ mỉ, phát hiện mỗi một tấc da thịt của y đều thích, đều để sắt nung phá hủy.

Tế tư cũng vội, cứ thế nheo mắt chờ đợi.

Nếu là bình thường, đóng ở phụ thuộc tâm trạng của tế tư, nhưng ai bảo Lang Kình là chiến sĩ một của bộ lạc họ chứ, còn trả cái giá lớn như để đổi lấy Tri Thủy, nên việc do dự là phép.

Cuối cùng Lang Kình vẫn quyết định vị trí – đóng ở eo của Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả bên cạnh Lang Kình, vẫn luôn run rẩy nhẹ, thấy câu , y càng run dữ dội hơn, y : “Không—”

Với sức lực của Lang Kình, việc chế ngự Trần Lập Quả quá đơn giản, dễ dàng ôm chặt Trần Lập Quả lòng, gật đầu với tế tư.

Vị tế tư hề do dự, dùng thanh sắt nung đỏ nhúng chất tạo màu đặc biệt, cứ thế đóng eo Trần Lập Quả.

Thanh sắt nung đỏ rực chạm làn da trắng nõn, phát tiếng “xèo xèo”, Trần Lập Quả ngửi thấy mùi thịt nướng, y kêu lên t.h.ả.m thiết, sức giãy giụa cũng lớn hơn.

Lang Kình vẫn giữ chặt Trần Lập Quả, dấu ấn chỉnh hình thành.

Dấu ấn nô lệ của bộ lạc họ là một bông sen xinh , lúc vẫn rõ hình dạng, đợi một thời gian nữa, dấu ấn mới thành hình.

“Buông —” Tiểu nô lệ lóc như sụp đổ, dấu ấn in lên cơ thể y, y sẽ còn là tế tư cao quý nữa, mà trở thành một nô lệ thấp hèn. Dù những sống sót của bộ lạc cũ cứu y ngoài, y cũng thể sống sót trong bộ lạc cũ nữa.

Có lẽ là cơn đau làm suy yếu sức lực của Tri Thủy, hoặc là sự tuyệt vọng về tinh thần khiến y từ bỏ kháng cự, khi dấu ấn đóng xong, Tri Thủy còn điên cuồng giãy giụa nữa, cứ thế Lang Kình ôm lòng mà lặng lẽ rơi lệ.

Lang Kình hề ý định an ủi y, khi đóng dấu xong, bế Trần Lập Quả lên rời .

Trần Lập Quả rúc lòng Lang Kình, như một đứa trẻ đáng thương, đến gần như co giật.

Dấu ấn màu xanh lam, tương phản rõ rệt với làn da trắng nõn của Trần Lập Quả, thật nổi bật, thiêu đốt thần kinh yếu ớt của tiểu tế tư. Lang Kình đặt Trần Lập Quả lên giường, : “Tôi ngoài một chuyến.”

Trần Lập Quả để ý đến .

Lang Kình kéo y dậy, c.ắ.n mạnh môi Trần Lập Quả, động tác của hề dịu dàng, c.ắ.n đến khi Trần Lập Quả nước mắt lưng tròng , mới : “Nhớ kỹ, em là nô lệ của , gì, em đều lời.”

Trần Lập Quả nức nở một tiếng, trả lời.

Lang Kình dường như chút bực bội, đặt Trần Lập Quả lên giường, xoay ngoài.

Trần Lập Quả đầu dấu ấn nô lệ eo , sợ hãi : “Thống nhi, trông đau quá .”

Hệ thống : “Cũng tạm thôi.”

Trần Lập Quả kìm hát lên: “Trái tim ơn, cảm ơn vì .” Nói làm hình trái tim với hệ thống.

Hệ thống gì với Trần Lập Quả, để bảo vệ sự an và sức khỏe của ký chủ, tổng bộ của họ đặc biệt phát triển chức năng , nhằm ngăn chặn ký chủ bản địa làm tổn thương ở một thế giới.

Hệ thống chỉ che chắn một phần cảm giác đau ở eo Trần Lập Quả, vì cũng cần sợ các bộ phận khác của cơ thể cảm nhận đau, ảnh hưởng đến diễn xuất.

Hệ thống : “Mệnh vận chi nữ định làm thế nào?” Trần Lập Quả bây giờ là một nô lệ, một nô lệ thậm chí còn quyền tự ngoài, lấy gì để tiếp cận mệnh vận chi nữ?

Trần Lập Quả thành thật: “Tôi .”

Hệ thống: “……”

Trần Lập Quả một cách sâu sắc: “Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, bước nào tính bước đó thôi.”

Hệ thống: “……” Thật sự chút hủy bỏ chức năng che chắn đau đớn.

Lang Kình ngoài cũng nhanh chóng trở về. Trong tay cầm thảo dược, vẻ là chuẩn riêng cho Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả giường lặng lẽ nức nở, để ý đến Lang Kình. Lang Kình cũng bận tâm, nghiền nát thảo dược, từng chút một đắp lên Trần Lập Quả.

Tiểu nô lệ cơ thể quá yếu, Lang Kình chút yên tâm, bởi vì ít nô lệ khi đóng dấu thể qua khỏi, sợ tiểu nô lệ chịu nổi.

Đêm hôm đó, hai ngủ chung giường.

Trần Lập Quả ngủ giường của Lang Kình, còn Lang Kình thì .

Trần Lập Quả nghĩ tên khốn sẽ lén lút ngủ với phụ nữ nào đó chứ, mơ màng ngủ .

Trời còn sáng, Lang Kình trở về bên cạnh Trần Lập Quả, còn dính sương đêm, nhưng hề bận tâm. Chỉ nhanh chóng đến mặt Trần Lập Quả, đưa tay thăm trán y.

Mu bàn tay chạm trán Trần Lập Quả, tim Lang Kình liền chùng xuống – nóng, Tri Thủy quả nhiên phát sốt.

Trong bộ lạc, phát sốt là một bệnh nghiêm trọng, nếu cẩn thận sẽ c.h.ế.t . Tiểu nô lệ cơ thể yếu như , liệu thể qua khỏi , tâm trạng Lang Kình chút bực bội.

Trần Lập Quả mơ mơ màng màng tỉnh , cảm thấy còn chút sức lực nào.

Y mở mắt, một lúc lâu đồng t.ử mới tập trung, thấy Lang Kình đang mặt.

“Nóng quá…” Trần Lập Quả lẩm bẩm .

Lang Kình đưa tay vuốt ve gò má ửng hồng của y, : “Tôi tìm thuốc.”

Trần Lập Quả run rẩy : “Tôi sắp c.h.ế.t ?”

Lang Kình mím môi.

Trần Lập Quả : “C.h.ế.t cũng … Một tế tư mà trở thành nô lệ, đáng lẽ c.h.ế.t từ lâu .” Câu Trần Lập Quả vốn nên chôn giấu trong lòng, nhưng bệnh tật khiến y mất một phần khả năng tự chủ, vì y thể kiểm soát câu .

Lang Kình lạnh lùng : “Em sẽ c.h.ế.t .”

Trần Lập Quả chỉ lặng lẽ rơi lệ.

Lang Kình ngoài.

Trần Lập Quả quả thực sốt cao, nếu là bình thường thì lẽ nửa mê nửa tỉnh , nhưng y hề ý định hôn mê, ngược còn trò chuyện với hệ thống tỉnh táo.

Hệ thống Trần Lập Quả làm phiền đến mức chịu nổi, đe dọa rằng nếu còn nhảm nữa sẽ tắt chức năng che chắn đau đớn.

Trần Lập Quả : “Hừ, sẽ một chức năng che chắn đau đớn nhỏ bé đe dọa ?” Nói câu ba giây, Trần Lập Quả liền kêu t.h.ả.m thiết: “A a a a a, đau quá a a a, bố ơi hãy yêu con nữa!”

Chức năng che chắn bật, Trần Lập Quả trêu chọc hệ thống nữa, mà nghiêm khắc phê phán tư tưởng phong kiến tàn dư, rằng dấu ấn quả thực thứ con thể chịu đựng , nếu y thực sự đóng dấu, chắc chắn đau đến mức thần trí rõ, mê sảng .

Hệ thống lạnh lùng : “Ngày thường cũng mê sảng mà.”

Trần Lập Quả vẻ mặt vô tội: “Có ?”

Hệ thống: “……” Gọi hệ thống là bố rốt cuộc tính là mê sảng ?

Lang Kình ngoài tìm thuốc, khi trở về thì phát hiện tiểu nô lệ hôn mê, y sấp giường, mặt còn vương vệt nước mắt. Đôi môi vốn hồng hào giờ chỉ còn sắc trắng bệch, làn da trắng nõn nhuốm màu đỏ ửng.

Lang Kình ôm y lòng, cảm nhận cơ thể nóng bỏng của y.

Trần Lập Quả khi di chuyển mới tỉnh , y động tác của Lang Kình, phản ứng đầu tiên là tên đại ca "làm" một phát khi còn nóng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trong lòng y còn chút kích động, nhưng Lang Kình động tác nào khác, Trần Lập Quả thất vọng rơi lệ.

Đêm hôm đó, đối với Lang Kình mà , trôi qua đặc biệt dài.

Đến ngày hôm , cơn sốt của tiểu nô lệ vẫn giảm.

Lang Kình đặt y trở giường, tiểu nô lệ bắt đầu thút thít.

Trần Lập Quả khẽ : “Đau, đau quá…”

Lang Kình vết thương của Trần Lập Quả, thấy quả nhiên viêm, hôn lên môi Trần Lập Quả, : “Nhịn .”

Tuy nhiên, Trần Lập Quả yếu ớt, dễ vỡ hơn cả pha lê, thể nhịn , y : “Có sắp c.h.ế.t ?”

Lang Kình : “Em sẽ c.h.ế.t .”

Nước mắt trong veo chảy từ khóe mắt Trần Lập Quả, y : “Tại , đối xử tàn nhẫn với như .”

Lang Kình: “……”

Trần Lập Quả : “Tôi chẳng qua chỉ là một đáng thương nhà cửa mà thôi.” Y còn cố ý nhấn mạnh âm điệu.

Lang Kình đưa tay vỗ nhẹ đầu y, dậy, bỏ .

Trần Lập Quả: “Ơ? Anh làm cho ghê tởm mà bỏ ?”

Hệ thống: “……”

Trần Lập Quả đầu tiên gặp tình huống chính làm cho ghê tởm mà bỏ , nhất thời chút luống cuống. Cậu tự kiểm điểm với hệ thống rằng đều tại ở thế giới quá phóng túng, diễn xuất giảm sút ít, hỏi hệ thống cách giải quyết nào .

Hệ thống chỉ coi Trần Lập Quả đang nhảm.

Trần Lập Quả tưởng Lang Kình làm cho ghê tởm nên ngoài hóng mát, nhưng lâu dẫn một phụ nữ về.

Khi hai bước nhà, nước mắt Trần Lập Quả tuôn rơi, suýt chút nữa với Lang Kình: “Đồ vô liêm sỉ, xác còn nguội mà tìm phụ nữ khác .”

khi hai đến gần, Trần Lập Quả mới kinh ngạc phát hiện phụ nữ bên cạnh Lang Kình là mệnh vận chi nữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-109-the-gioi-nguyen-thuy-3.html.]

Mệnh vận chi nữ của thế giới cũng xinh , làn da màu lúa mì khỏe khoắn, chân dài n.g.ự.c lớn, nếu đặt ở thế giới cũ của Trần Lập Quả, thì đó là một chị gái ngự tỷ xinh đầy phong cách dị quốc.

Mệnh vận chi nữ Phù Điệp : “Sốt bao lâu ?”

Lang Kình : “Một ngày.”

Phù Điệp xuống, sờ trán Trần Lập Quả, : “Đi đun chút nước nóng, lấy ít rượu đến đây.”

Lang Kình gật đầu, lấy những thứ Phù Điệp cần.

Mệnh vận chi nữ của thế giới tên là Phù Điệp, Trần Lập Quả cảm thấy cái tên khiến nhớ đến một bạn học ở Phúc Kiến trong thế giới cũ, bạn đó từ “hồ điệp” (bướm) luôn thành “phù điệp”.

Hồ điệp, , Phù Điệp dáng vẻ yếu ớt của Trần Lập Quả, thương xót : “Đứa trẻ đáng thương.”

Trần Lập Quả lập tức hỏi hệ thống Phù Điệp bao nhiêu tuổi .

Hệ thống : “Lớn hơn cả Lang Kình…”

Trần Lập Quả suy nghĩ một chút, tuyên bố một cách khoa trương, từ hôm nay trở , hai mươi ba, là mười sáu!

Hệ thống: “……” Dựa khuôn mặt non nớt của , đúng là đủ vô liêm sỉ.

Lang Kình mang những thứ Phù Điệp cần đến, Phù Điệp dùng nước nóng lau kỹ cơ thể Trần Lập Quả, với y: “Nhịn một chút.”

Động tác tiếp theo của cô là đổ rượu lên vết thương của Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả kêu t.h.ả.m một tiếng, liền giãy giụa, y t.h.ả.m thiết : “Hãy để c.h.ế.t – đừng hành hạ nữa –”

Lang Kình đành lòng giữ chặt Trần Lập Quả, để Phù Điệp tiếp tục.

Phù Điệp sát trùng vết thương cho Trần Lập Quả, rắc t.h.u.ố.c bột tự chế của lên, đó với Lang Kình: “Anh dùng rượu lau cho y, đặc biệt là nách, đầu, và phần hõm chân.” Cô chỉ những vị trí đó.

Lang Kình gật đầu.

Phù Điệp : “Những gì thể làm đều làm , phần còn chỉ còn cách cầu nguyện thần linh.”

Lang Kình : “Cảm ơn.”

Phù Điệp : “Không gì.” Thái độ của cô đối với Lang Kình chút lạnh nhạt, ngược đầy lòng thương xót đối với Trần Lập Quả, tình huống thực sự hiếm thấy – dù Trần Lập Quả cũng chỉ là một nô lệ thấp hèn.

Sau khi Phù Điệp rời , Lang Kình làm theo lời cô dặn.

Thể chất của nguyên thủy quả nhiên mạnh mẽ, chỉ cần thực hiện một chút biện pháp y tế, ngày hôm nhiệt độ cao Trần Lập Quả giảm xuống.

Mặc dù vẫn còn sốt nhẹ, nhưng ít nhất còn nguy hiểm đến tính mạng nữa.

Lúc , khía cạnh nhân quyền của Trần Lập Quả một nữa thể hiện, bởi vì tên cầm thú Lang Kình lau rượu cho Trần Lập Quả, lau đến mức "cháy nhà mặt chuột", làm chuyện đó.

Mặc dù Trần Lập Quả vẫn luôn thút thít từ chối, nhưng Lang Kình hề dừng .

Anh khẽ với Trần Lập Quả: “Cô ? Em thích cô lắm ?”

Cằm Trần Lập Quả tựa vai Lang Kình, nức nở kìm nén.

Lang Kình : “ em là của riêng .” Anh nhẹ nhàng vuốt ve vùng da gần dấu ấn của Trần Lập Quả, lạnh lùng , “Nếu em dám thích khác, sẽ tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t em.”

Trần Lập Quả vô lực, mặc cho Lang Kình giày vò.

Không thể , khi sốt nhẹ, nhiệt độ cơ thể sẽ cao hơn bình thường một chút, làm chuyện đó cũng thoải mái hơn.

Lang Kình làm hai , chút lưu luyến rời mà buông tha Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả đến khản cả giọng.

Lang Kình vuốt ve gò má y, nhàn nhạt : “Sao t.h.ả.m thế.”

Trần Lập Quả nước mắt lưng tròng, bệnh tật tiêu hao quá nhiều thể lực và tinh thần của y, thậm chí khiến y thể đáp lời Lang Kình, y khẽ cầu xin, chỉ Lang Kình buông tha .

Lang Kình : “Vừa nãy thoải mái ?”

Trần Lập Quả tiếp tục .

Lang Kình : “Được , chạm em nữa, ngủ .”

Trần Lập Quả tuy nghi ngờ lời Lang Kình, nhưng y quyền chất vấn. Thế là y thả lỏng cơ thể, mơ mơ màng màng ngủ .

Sau khi Trần Lập Quả đóng dấu, y sốt suốt bảy tám ngày.

Mệnh vận chi nữ đó còn đến một nữa, cô thấy dấu vết Trần Lập Quả, mắng Lang Kình: “Anh y c.h.ế.t ?”

Thái độ của Lang Kình lạnh nhạt, : “Y là nô lệ của , đối xử với y thế nào là việc của .”

Phù Điệp lạnh: “Vậy gọi đến làm gì? Giúp chữa trị một c.h.ế.t ?”

Lang Kình lạnh lùng : “Cô vẻ quan tâm nô lệ của ?”

Phù Điệp nghiến răng : “Nô lệ cũng là một mạng —”

Lang Kình Phù Điệp với vẻ mặt kỳ lạ, như thể thể hiểu nổi tại Phù Điệp những lời như . Cũng thôi, trong mắt hầu hết , mạng sống của nô lệ thậm chí còn bằng một miếng thịt tươi.

Phù Điệp chút thất vọng, cô quen với ánh mắt như , cô ở đây hòa hợp với những xung quanh, lời và hành động đều là dị loại.

Phù Điệp : “Thôi , tùy .”

Trần Lập Quả lúc tỉnh, y thấy Phù Điệp định , liền đưa tay kéo cô : “Cứu với…”

Vẻ mặt Lang Kình lập tức tối sầm.

Phù Điệp thì vẻ buồn, cô : “Xin , thể cứu em.”

Tay Trần Lập Quả buông lỏng, ánh mắt trừng trừng của Lang Kình, y buồn bã Phù Điệp bước ngoài.

Lang Kình : “Nhìn đủ ?”

Trần Lập Quả bật nức nở, y : “G.i.ế.c , g.i.ế.c —”

Lang Kình lạnh lùng : “G.i.ế.c em? Mạng của em là của , xử lý thế nào thì xử lý.”

Trần Lập Quả kìm vỗ tay tán thưởng sự cặn bã của Lang Kình.

Tuy nhiên, mặc dù Lang Kình thực sự tức giận, nhưng vẫn lo lắng cho cơ thể Trần Lập Quả, khi Phù Điệp , tiếp tục giày vò Trần Lập Quả nữa.

Trần Lập Quả: “Cảm giác như mỗi khi đến một thế giới, thế giới quan của làm mới.”

Hệ thống đồng tình.

Tuy nhiên, nội dung làm mới thế giới quan của họ dường như giống , Trần Lập Quả là mức độ cặn bã của bạn tình, còn hệ thống là mức độ vô liêm sỉ của Trần Lập Quả.

Tóm , Trần Lập Quả phát hiện một quy luật, chỉ cần quan hệ tình dục, chỉ cần nhắc đến hai chữ Phù Điệp, thì chuyện sẽ đấy.

Phù Điệp tuy chỉ đến hai , nhưng Trần Lập Quả cảm thấy phong cách của cô gái hình như giống lắm, nhưng cô ở thế giới gốc của thế giới cũng khá cấp tiến, nên Trần Lập Quả cũng để tâm lắm.

Ngược là Lang Kình, từ khi Trần Lập Quả khỏi bệnh, chỉ đưa Trần Lập Quả đến một hành tinh khác, để y cách xa Phù Điệp.

Một tháng trôi qua, vết thương của Trần Lập Quả lành gần hết. Cậu vốn tưởng với kỹ thuật của thế giới , dấu ấn chắc chắn sẽ lồi lõm, xí, nhưng khi vết thương lành , Trần Lập Quả phát hiện bông sen đó khá tinh xảo, loại thể làm giả.

Ồ, hình như cũng chẳng ai rảnh rỗi làm giả dấu ấn nô lệ nhỉ.

Trong thời gian dưỡng thương, Lang Kình để Trần Lập Quả làm gì cả, luôn tự săn, tự nấu ăn.

Nếu tài nấu ăn của Lang Kình thực sự tệ đến mức khó tin, Trần Lập Quả còn cảm thấy cuộc sống như khá .

Tuy nhiên, khi một nữa ăn thịt gà còn ráo máu, Trần Lập Quả thực sự chịu nổi nữa, liền xin Lang Kình một miếng thịt, tự bếp xào ăn.

Mặc dù Trần Lập Quả nhiều gia vị bên cạnh, nhưng thịt của thế giới chất lượng tuyệt hảo, chỉ mềm mà còn mùi thơm trái cây thanh mát, chỉ cần thêm chút rau và dầu xào lên thơm .

Trần Lập Quả ăn nhiều, chỉ một phần nhỏ, phần còn đều Lang Kình ăn hết.

Khi Lang Kình đưa miếng thịt đầu tiên miệng, Trần Lập Quả rõ ràng thấy mắt tên đại ca sáng lên, giống như một bóng đèn đột nhiên cấp điện, ngay lập tức mở cánh cửa đến một thế giới mới.

Mặc dù mặt Lang Kình biểu cảm gì, nhưng ánh mắt cho Trần Lập Quả vui.

Trần Lập Quả giống như một hiền từ, đứa con trai ngốc nghếch của cuối cùng cũng ăn thịt, nếu cúi đầu, tình mẫu t.ử dịu dàng trong mắt gần như hóa thành thực chất mà tràn ngoài.

Trần Lập Quả: “Cảm thấy cuối cùng cũng là một đủ tư cách , , bố?”

Hệ thống: “……” Nó nhớ đến một cái tên gọi là Trần Hệ.

Trần Lập Quả : “Con trai ăn cơm mãi ngon, chắc chắn là do món ăn ngon.”

Hệ thống: “……”

Trần Lập Quả một cách sâu sắc: “Không dùng tình yêu để nấu ăn, làm món ăn thể ngon .”

Hệ thống: “……” Sao dùng tình yêu để phát điện .

Trần Lập Quả đang tự khen ngợi tài nấu ăn của , thì giọng của Lang Kình vang lên, : “Lễ Vạn Hoa sắp đến .”

Trần Lập Quả mở to mắt.

Câu tiếp theo của Lang Kình là: “Em cũng .”

Chiếc bát đá trong tay Trần Lập Quả rơi xuống đất, nước mắt một nữa tuôn trào.

Lễ Vạn Hoa, mùa giao phối, Trần Lập Quả với phận một nô lệ, đến Lễ Vạn Hoa tác dụng là đứa con trai ngốc nghếch của dẫn một cô gái phù hợp về nhà giao phối sinh con.

Trần Lập Quả: “Lang Kình, đồ cặn bã trong cặn bã!”

Hệ thống: “……”

Trần Lập Quả : “Tôi .”

Lang Kình nuốt miếng thịt cuối cùng bụng, nhàn nhạt Trần Lập Quả, : “Em , em là tài sản của , quyền từ chối.”

Quả thật, Lễ Vạn Hoa, nhiều sẽ mang nô lệ của . Bởi vì nô lệ đại diện cho tài sản, càng nhiều nô lệ, càng chứng tỏ đó càng mạnh mẽ. Lang Kình mang Trần Lập Quả đến Lễ Vạn Hoa, rõ ràng là ý khoe khoang.

Trần Lập Quả vẻ mặt thê lương, nghĩ, sớm cặn bã như , nhổ vài ngụm nước bọt món thịt xào .

Loading...