Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 106: Trần Lập Quả Yêu Nghiệt Tiện Hóa (16)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:24:58
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Văn Nhã Sau Khi Nói Với Trần Lập Quả Rằng Cô Ấy Đã Thích Một Người Nào Đó, Tiến Triển Giữa Cô Ấy Và Người Đàn Ông Đó Quả Thật Là Thần Tốc

Trần Lập Quả trơ mắt độ thành vận mệnh của Dương Văn Nhã tăng vọt, chỉ trong vòng nửa năm, từ hơn tám mươi, vọt lên hơn chín mươi – độ thành còn tăng nhiều hơn cả khi cô đoạt giải Ảnh đế.

Xem cô gái thật sự thể bất chấp tất cả vì tình yêu – từ việc theo đuổi thần tượng đến mức tự trở thành Ảnh đế, cũng thể thấy đặc điểm tính cách của Dương Văn Nhã .

Một buổi sáng nọ, Trần Lập Quả đang ngái ngủ đ.á.n.h răng trong nhà vệ sinh, Dương Văn Nhã gọi điện thoại cho .

Trần Lập Quả nhấc điện thoại, câu tiếp theo của Dương Văn Nhã là: “Anh Tôn, cầu hôn em !”

Trần Lập Quả suýt chút nữa nuốt hết cả ngụm kem đ.á.n.h răng bụng.

Giọng Dương Văn Nhã chút run rẩy, cô : “Em, em nên đồng ý , nhưng em cảm thấy… nếu em bỏ lỡ , em nhất định sẽ hối hận.”

Trần Lập Quả lời cô , bình tĩnh đưa lời khuyên cho cô , : “Văn Nhã, hãy theo trái tim em.”

Dương Văn Nhã hít một , cô : “Họ đều nghĩ em điên , khuyên em đừng tự hủy hoại tiền đồ –” Một ngôi mới nổi thực sự nổi tiếng đột nhiên tuyên bố tin kết hôn của , điều chẳng tương đương với việc tuyên bố án t.ử hình .

Trần Lập Quả : “Các em thể tổ chức một đám cưới kín đáo.”

Dương Văn Nhã nắm chặt điện thoại, tâm trạng cô phức tạp, cô tự quyết định . lời khuyên nhàn nhạt của Tôn Thanh Dật, trái tim đang đập loạn xạ của cô cuối cùng cũng bình tĩnh . Cô : “Anh Tôn, em sẽ suy nghĩ kỹ.”

Trần Lập Quả : “Ừm.”

Dương Văn Nhã quả thật nên suy nghĩ kỹ, Trần Lập Quả thể chắc chắn việc cô kết hôn bây giờ là , nhưng xét từ độ thành vận mệnh của cô , Dương Văn Nhã trong lòng thật sự mong chờ đám cưới .

Độ thành vận mệnh hơn chín mươi, nghĩ thì ngay tại đám cưới là thể đầy .

Trần Lập Quả ngờ thời cơ rời khỏi thế giới đến đột ngột như , suy nghĩ một lát, gọi điện cho Tạ An Hà.

Tạ An Hà : “Alo, yêu, em ?”

Trần Lập Quả : “Tôi .”

Tạ An Hà im lặng một lát.

Trần Lập Quả : “Tôi sẽ nhớ .”

Tạ An Hà khổ mấy tiếng, gì. từ tiếng và sự im lặng của , Trần Lập Quả cảm nhận một loại: Tôi thà em đừng nhớ thì hơn.

Trần Lập Quả : “Anh yêu, mau đến xem mà ~”

Tạ An Hà : “Được.”

Khi Tạ An Hà chạy đến, thấy Trần Lập Quả đang chổng m.ô.n.g gãi chân. Nói thật, khó để miêu tả một như Trần Lập Quả gãi chân mà cũng thể gãi đến – đôi chân đó cũng .

Trần Lập Quả thấy đến, cũng đầu , mở miệng một câu: “Dương Văn Nhã chuẩn kết hôn.”

Tạ An Hà nhíu mày: “Kết hôn? Cô chắc chắn ?” Lúc kết hôn, đối với một ngôi tuyệt đối là chuyện .

Trần Lập Quả : “Cuộc đời cô , đương nhiên là do cô tự quyết định.” Nói đến đây, nghĩ đến điều gì đó, , “Ấy? Cô gái đáng thương mà cưới đây ?” Cô gái đó là nghiệp chướng mà Tạ An Hà của thế giới ban đầu tạo khi ký chủ xuyên đến đây.

Tạ An Hà bất lực : “Tôi cho cô một khoản tiền… Haizz.” Anh thể cưới cô , để cô đ.â.m một nhát, là cố gắng hết sức để bù đắp .

Trần Lập Quả : “Lại đây.”

Tạ An Hà tới.

Trần Lập Quả thấy tới, đưa tay ôm lấy cổ Tạ An Hà, hôn lên đôi môi mỏng của Tạ An Hà, mơ hồ : “Làm .”

Tạ An Hà bế Trần Lập Quả lên, hai về phía phòng ngủ.

Để chúc mừng đám cưới của Dương Văn Nhã, Trần Lập Quả vô liêm sỉ mà quấn quýt với Tạ An Hà mấy ngày.

Vốn dĩ mấy ngày nay, Trần Lập Quả đang nhận một bộ phim, nhưng trốn – dù cũng sắp còn sợ sụp đổ nhân vật, thì tự kiếm chút phúc lợi .

như Trần Lập Quả dự đoán, Dương Văn Nhã quả nhiên nhanh đưa quyết định, cô quyết định chấp nhận lời cầu hôn của yêu, đám cưới sẽ tổ chức đơn giản.

Tạ An Hà cái về chuyện là: khí phách.

Trần Lập Quả : “Đương nhiên là khí phách, cô còn xa hơn nữa…”

Đám cưới định cuối mùa hè.

Không chỉ Dương Văn Nhã và chồng cô đang chờ đợi đám cưới, mà Tạ An Hà và Trần Lập Quả cũng , họ đều đám cưới là một điểm kết thúc.

Mùa hè trôi qua vội vã, Trần Lập Quả tuy chút luyến tiếc, nhưng ngày đó vẫn đến.

Dương Văn Nhã thuê một trang viên nhỏ, chỉ mời bố và vài bạn , còn phù rể chính là Trần Lập Quả.

Tạ An Hà cũng đến, và Trần Lập Quả mặc vest đồng bộ, tay cầm một bó hồng đỏ thắm.

Những khác đều với ánh mắt kỳ lạ, lẽ cho rằng đến để cướp cô dâu.

Liễu Sa Sa thấy bất mãn hừ hừ, mắng Trần Lập Quả lén lút làm chuyện nữa.

Trần Lập Quả vội vàng khuyên cô uống thêm vài ly rượu.

Sau khi nghi thức đám cưới kết thúc, Tạ An Hà tìm thấy Trần Lập Quả, : “Thế nào ?”

Trần Lập Quả cúi đầu chỉnh vest của , : “Còn thiếu một chút.” Ước tính tối nay là đầy .

Tạ An Hà đưa bó hoa tươi trong tay cho Trần Lập Quả, ôm thì thầm tai : “Nhớ kỹ, phân biệt rõ thể xác và linh hồn…”

Lời một cách khó hiểu, Trần Lập Quả hiểu.

Tạ An Hà chỉ một , đưa hoa cho Trần Lập Quả xong, kéo một cái hộp lớn, : “Đoán xem bên trong là gì?”

Trần Lập Quả liếc cái hộp, : “Không đoán .”

Tạ An Hà cũng làm khó Trần Lập Quả, đưa tay mở hộp.

Trần Lập Quả thấy đồ trong hộp liền mắt tròn xoe – Tạ An Hà cái tên khốn mang cho một hộp đầy váy cưới.

Trần Lập Quả: “…”

Tạ An Hà : “Thích ?”

Trần Lập Quả mặt cảm xúc : “Hehe, thích c.h.ế.t .”

Tạ An Hà Trần Lập Quả bộ dạng , : “Thích thì mặc , còn đặc biệt mượn mỹ phẩm và tóc giả nữa.”

Nếu Trần Lập Quả lẽ sắp rời khỏi thế giới , thì chắc chắn sẽ để Tạ An Hà hài lòng. với suy nghĩ đồng hương gặp đồng hương, hai mắt lệ nhòa, Trần Lập Quả vẫn bán linh hồn của .

Váy cưới quả nhiên là đặt may, vặn.

Tạ An Hà trong phòng trang điểm Trần Lập Quả đội tóc giả và trang điểm.

Không thể , những phân biệt giới tính, lông mày và ánh mắt của Trần Lập Quả dịu dàng, mặc đồ nữ hề cảm giác phù hợp.

Cậu đội tóc giả, mặc váy cưới xong, mỉm trong khoảnh khắc đó, trái tim Tạ An Hà thật sự đ.á.n.h trúng.

Hắn tới, hôn lên trán Trần Lập Quả, : “Tôi yêu em.”

Trần Lập Quả buồn bã Tạ An Hà.

Tạ An Hà vẻ u sầu trong mắt Trần Lập Quả, : “Tại biểu cảm ?” Đau khổ xen lẫn nhẫn nhịn, trong ánh mắt chứa đựng nước mắt.

Trần Lập Quả khẽ : “Tôi tiểu, nhịn nữa.”

Tạ An Hà: “…”

Cũng trách Trần Lập Quả phá hỏng khí, thật sự quá vệ sinh , trang điểm và quần áo mất đến hơn hai tiếng đồng hồ, đó uống ít rượu, lúc nhịn đến mức nước mắt sắp rơi xuống.

Tạ An Hà váy cưới Trần Lập Quả đang mặc, : “Hay là lấy chai nước khoáng cho em giải quyết nhé?”

Trần Lập Quả : “Vậy mang về một cái chai của Pulse.”

Tạ An Hà: “…Ồ.”

Trần Lập Quả thấy vẻ mặt , cảnh giác : “Nói , sâu thẳm trong lòng thực tìm cho cái gì?”

Tạ An Hà : “Tôi thấy lon nước ngọt là đủ mà.”

Trần Lập Quả: “…” Tạ An Hà, chúng chia tay .

Cuối cùng Trần Lập Quả chịu dùng lon nước ngọt và Tạ An Hà tìm thấy chai Pulse đạt thỏa hiệp – vẫn là nhà vệ sinh , dù Trần Lập Quả cũng sắp biến mất , khác thấy thì cứ thấy.

Tạ An Hà : “Tôi nghĩ em thể nhà vệ sinh nữ.”

Trần Lập Quả : “Anh thật đáng ghét!”

Tạ An Hà : “Nhà vệ sinh nữ đều vách ngăn em sợ gì – cái cũng hơn việc em mặc váy cưới nhà vệ sinh nam khác thấy mà.”

Tạ An Hà lý.

Thế là Trần Lập Quả nhà vệ sinh nữ.

Nói thật, đây là đầu tiên Trần Lập Quả nhà vệ sinh nữ, lẽ cũng là cuối cùng. Cậu tìm một buồng, vội vàng giải quyết vấn đề.

đúng lúc đang vệ sinh, nhẹ nhàng gõ cửa buồng.

“Văn Nhã.” Là giọng một cô gái, Trần Lập Quả quen thuộc với giọng – Tạ Thiên Cửu.

“Văn Nhã.” Giọng Tạ Thiên Cửu vô cùng phấn khích, nhưng trong sự phấn khích đó, cũng xen lẫn chút mệt mỏi, cô : “Em ở trong đó ? Văn Nhã?”

Trần Lập Quả: “…” Cậu dám ho he một tiếng, mặc dù Tạ Thiên Cửu thích mặc đồ nữ, nhưng chuyện và việc phát hiện thích nhà vệ sinh nữ là hai chuyện khác .

Tạ Thiên Cửu tựa đầu cánh cửa, cô buồn bã chiếc váy trắng kéo lê đất, nhớ Dương Văn Nhã ngọt ngào trong lễ cưới nãy, cô : “Tại em chịu chuyện với ? Tại chịu cho một cơ hội?”

Trần Lập Quả nín thở lắng .

Tạ Thiên Cửu : “Tôi từng làm sai, nhưng ai mà sai? Em – trực tiếp tuyên án t.ử hình ?”

Sau khi Tạ An Trác chuyện Tạ Thiên Cửu thích Dương Văn Nhã, liền nhốt cô , cho phép cô liên lạc với bên ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-106-tran-lap-qua-yeu-nghiet-tien-hoa-16.html.]

Tạ Thiên Cửu giống Tạ An Hà, khả năng bảo vệ bản yêu. Hiện tại cô mặt Tạ An Trác, quyền lựa chọn – Tạ An Trác bảo cô từ bỏ tình yêu của , cô từ bỏ.

Tạ Thiên Cửu : “Văn Nhã, tại em gì?” Giọng cô tràn đầy nỗi buồn thể kìm nén, cô , “Tôi thấy em thích em , nhưng tại em thích Tôn Thanh Dật chứ? Rõ ràng đến mà.”

Trần Lập Quả nhớ Tạ Thiên Cửu từng vui vẻ với , cô thích một diễn viên nhỏ, thích thích.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trần Lập Quả mềm lòng, đang định mở miệng an ủi vài câu, thấy giọng Tạ Thiên Cửu lập tức lạnh , cô : “Thích thì thôi , em còn kết hôn với đàn ông khác – em từng nghĩ đến cảm nhận của ?”

Trần Lập Quả cảm thấy một tia lành.

Tạ Thiên Cửu : “Tôi thể dung thứ cho cuộc hôn nhân của em, em là của , của riêng , thì –” Cô từ trong lòng lấy khẩu súng, chĩa cánh cửa, cánh cửa mỏng manh đến , thể chặn viên đạn, chỉ cần cô bóp cò, yêu, sẽ mãi mãi thuộc về cô .

“Vậy thì, chúng mãi mãi ở bên ?” Tạ Thiên Cửu dịu dàng như , ngón tay từ từ dùng sức.

Trần Lập Quả thấy một tiếng s.ú.n.g nổ.

Tiếng nổ đột ngột đến mức khiến kịp trở tay. Ngay đó cảm thấy n.g.ự.c đau nhói, Trần Lập Quả cúi đầu, thấy n.g.ự.c xuất hiện một lỗ máu.

Trần Lập Quả thấy bình tĩnh : “Tôi sắp lên báo xã hội .”

Hệ thống: “…”

Trần Lập Quả: “Ảnh đế nổi tiếng mặc đồ nữ c.h.ế.t t.h.ả.m trong nhà vệ sinh, rốt cuộc là sự méo mó của nhân tính sự suy đồi của đạo đức.”

Hệ thống: “…”

Trần Lập Quả : “Tôi nghĩ vẫn thể cứu vãn , nghĩ ?”

Hệ thống : “Không cứu nữa , b.ắ.n quá chuẩn, tim bây giờ chỉ là một cục thịt nát.”

Trần Lập Quả: “Vậy tại vẫn thể chuyện với ?”

Hệ thống nghiến răng nghiến lợi : “Bây giờ thể nữa!”

Rồi Trần Lập Quả mắt tối sầm, lời cuối cùng còn kịp – độ thành của làm đây a a a, mới đến chín mươi mấy thôi a a a, hệ thống ba ba, ba ba làm ơn mở cho con một ngón tay vàng !

Tuy nhiên hệ thống ba ba từ chối yêu cầu của Trần Lập Quả, vô tình kéo Trần Lập Quả đến thế giới tiếp theo.

Tạ Thiên Cửu liên tục b.ắ.n năm sáu phát, cho đến khi m.á.u chảy lênh láng chân, cô mới nở nụ mãn nguyện.

“Xin , Văn Nhã.” Chĩa s.ú.n.g n.g.ự.c , Tạ Thiên Cửu nước mắt lưng tròng mỉm , cô : “Xin , Văn Nhã.”

Lại một tiếng s.ú.n.g nổ, thứ trở về tĩnh lặng.

Tạ An Hà vốn đang hút t.h.u.ố.c ở hành lang, thấy tiếng s.ú.n.g liền lập tức chạy đến nhà vệ sinh. Tuy nhiên cửa nhà vệ sinh Tạ Thiên Cửu khóa , đ.â.m lâu mới phá .

Khi phá cửa , thấy t.h.i t.h.ể của Tạ Thiên Cửu, và m.á.u chảy lênh láng khắp sàn.

Tạ An Hà im lặng một lúc, chú ý đến vết đạn cánh cửa nhà vệ sinh.

Cảnh tượng tiếp theo, Tạ An Hà cả đời cũng quên . Anh run rẩy mở cửa, thấy Tôn Thanh Dật ngã trong vũng máu. Váy cưới trắng của m.á.u nhuộm đỏ, nghiêng đầu đất, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

Tạ An Hà quỳ xuống, ôm chặt Tôn Thanh Dật.

Mọi tiếng chạy đến, liền thấy một cảnh tượng như .

Dương Văn Nhã vẫn mặc váy trắng, cô run rẩy : “Chuyện gì –”

Liễu Sa Sa cũng tỉnh rượu, cô Tôn Thanh Dật gào xé lòng: “Thanh Thanh!!”

Tạ An Hà thèm để ý đến họ, cúi đầu, từng chút một lau sạch vết m.á.u mặt Tôn Thanh Dật, vùi đầu xuống, cơ thể run rẩy dữ dội.

Sau khi thấy Tiểu Cửu tự sát, Dương Văn Nhã gần như đoán chuyện gì xảy , cô loạng choạng bước tới, thấy Tôn Thanh Dật còn thở, t.h.ả.m thiết : “Xe cứu thương, mau gọi xe cứu thương…”

Tạ An Hà trực tiếp bế Trần Lập Quả lên, cứ thế khỏi đám đông. Máu đỏ tươi chảy dọc theo cơ thể Tôn Thanh Dật, để một vệt dài nổi bật.

Liễu Sa Sa mềm nhũn tay chân, cô đất, lóc như sụp đổ.

Tôn Thanh Dật thật sự lên báo xã hội.

Tuy nhiên tệ như Trần Lập Quả nghĩ, chỉ Tạ Thiên Cửu tinh thần bất thường ngộ sát tự sát, hề nhắc đến chuyện Tôn Thanh Dật c.h.ế.t trong váy cưới.

Và fan của Tôn Thanh Dật cảm xúc bùng nổ – ai ngờ, Tôn Thanh Dật đang ở độ tuổi sung mãn, c.h.ế.t một cách kỳ lạ như .

Tại tang lễ của Tôn Thanh Dật, các fan tổ chức nhiều đến để tưởng niệm.

Tạ An Hà tham dự tang lễ.

Anh mặc vest, gương mặt gầy vài phần, nhưng so với ngày cưới, sự khác biệt quá lớn.

Dương Văn Nhã tới chào . Nói thì Tôn Thanh Dật thực c.h.ế.t vì cô , cô trong lòng áy náy, nhiều lời, nhưng những lời khi thấy ánh mắt của Tạ An Hà, biến thành một câu: “Xin .”

Trong mắt Tạ An Hà ánh sáng, như biển cơn bão, tuy sóng gió nhưng khiến thấy sự cuồng bạo bên trong, : “Không trách em.”

Dương Văn Nhã thành tiếng, cô ngờ trong đám cưới của , xảy t.h.ả.m kịch như . Cô lẽ , tính cách của Tiểu Cửu cố chấp như , tin cô kết hôn, thể cứ thế bỏ qua.

Tạ An Hà : “Hãy sống , vì Tôn Thanh Dật, cũng vì chính em.”

Dương Văn Nhã đưa tay lau nước mắt, cô trả lời lời Tạ An Hà.

Tang lễ hoành tráng.

Sau khi tro cốt Tôn Thanh Dật hạ táng, Tạ An Hà cúi hôn mạnh lên bia mộ.

Tôn Thanh Dật bia mộ mỉm Tạ An Hà, Tạ An Hà : “Đều là của .” Nếu cứ Tôn Thanh Dật mặc váy cưới, cũng sẽ Tạ Thiên Cửu hiểu lầm, dẫn đến cái c.h.ế.t t.h.ả.m của Tôn Thanh Dật.

Dương Văn Nhã phản ứng của Tạ An Hà, cảm thấy Tạ An Hà bình tĩnh đến mức quá đáng.

Từ khoảnh khắc tin Tôn Thanh Dật qua đời, ngoài lúc ôm Tôn Thanh Dật cảm xúc chút bộc lộ, thời gian tiếp theo cảm xúc của Tạ An Hà đều bình tĩnh – thậm chí hề rơi một giọt nước mắt.

Dương Văn Nhã Tạ An Hà trong bộ dạng chút lo lắng, nhưng cô an ủi thế nào.

Sau tang lễ, giới giải trí vì tin tức Tôn Thanh Dật qua đời mà náo nhiệt một thời gian dài. Bộ phim cuối cùng đóng cũng trở thành tác phẩm để đời, khi công chiếu doanh thu phòng vé cao đến mức thể tin .

Các fan dùng cách cuối cùng để tưởng niệm thần tượng của họ.

Sau tang lễ, Tạ An Hà liền biến mất khỏi tầm mắt Dương Văn Nhã, cùng biến mất còn Liễu Sa Sa. Cái c.h.ế.t của Tôn Thanh Thanh giáng một đòn quá lớn Liễu Sa Sa, cô làm trong giới giải trí nữa, vẫn là về quê dưỡng lão .

Dương Văn Nhã khuyên Liễu Sa Sa vài câu, nhưng thái độ của Liễu Sa Sa vô cùng kiên quyết, thế là cô khuyên nữa.

Liễu Sa Sa : “Chuyện trách em, Thanh Thanh sẽ thấy em vì mà ảnh hưởng đến cuộc sống . Hãy sống , Văn Nhã.”

Dương Văn Nhã nên lời, Liễu Sa Sa kéo hành lý hải quan, từ đó biến mất khỏi cuộc đời cô .

Mấy năm tiếp theo, sự nghiệp của Dương Văn Nhã thăng tiến ngừng, doanh thu phòng vé của vài bộ phim đều công nhận, trở thành nữ hoàng phòng vé nổi tiếng trong ngành.

Chồng của Dương Văn Nhã kích động trong đám cưới, dành nhiều thời gian để xoa dịu vết thương lòng của cô , cuộc sống hôn nhân của hai cũng coi như hòa thuận viên mãn. Tôn Thanh Dật cuối cùng cũng phai nhạt khỏi cuộc đời Dương Văn Nhã.

Cùng với Tôn Thanh Dật phai nhạt còn Tạ An Hà.

Vốn dĩ là ông chủ của một công ty giải trí, Tạ An Hà dù rút lui, cũng cần thời gian.

thực tế là tang lễ, Dương Văn Nhã còn gặp Tạ An Hà nữa.

Cứ như bốc khỏi nhân gian , những khác nhắc đến Tạ An Hà ngày càng ít, cuối cùng thậm chí đến mức những mới trong giới giải trí .

Lần cuối cùng Dương Văn Nhã thấy Tạ An Hà, là một tình cờ gặp đường.

Người quản lý của Dương Văn Nhã đang lái xe vội vã đến phim trường, cô đột nhiên thấy một bóng quen thuộc bên đường, thế là mở miệng bảo quản lý dừng .

Sau khi dừng xe, Dương Văn Nhã vội vàng chạy tới, phát hiện đó quả nhiên là Tạ An Hà.

Tạ An Hà ghế gần quảng trường, tay cầm vụn bánh mì đang cho cá ăn. Dung mạo của so với mấy năm đổi, thời gian dường như ngưng đọng .

Dương Văn Nhã kinh ngạc vui mừng : “Tạ An Hà!?”

Tạ An Hà đầu , thấy Dương Văn Nhã, cũng ngạc nhiên, chỉ nhàn nhạt : “Dương Văn Nhã.”

Dương Văn Nhã : “Mấy năm nay ? Em vẫn luôn tìm –”

Tạ An Hà : “Tìm làm gì.” Hai họ , ngoài Tôn Thanh Dật , gần như liên lạc gì.

Dương Văn Nhã buồn bã : “Em chỉ lo cho .” Vì lý do của , Tạ An Hà mới mất yêu, điều khiến Dương Văn Nhã thể quan tâm đến Tạ An Hà, cô sống .

Tạ An Hà : “Tôi , đây đó.”

Dương Văn Nhã khẽ : “Bây giờ về còn nữa ?”

Tạ An Hà : “Nơi thuộc về .” Anh xé vụn bánh mì còn , ném hết hồ nước. Những con cá chép trong hồ b.ắ.n tung tóe nước.

Dương Văn Nhã , nhưng nên gì.

Tạ An Hà : “Em t.h.a.i ?”

Dương Văn Nhã cúi đầu bụng nhô lên, gật đầu.

Tạ An Hà : “Chúc mừng.” Giọng thật chân thành, chân thành đến nỗi khiến Dương Văn Nhã đỏ hoe mắt.

Dương Văn Nhã cuối cùng cũng những lời kìm nén trong lòng bao nhiêu năm, cô : “Tạ An Hà, trách em ?”

Tạ An Hà trả lời còn thẳng thắn hơn Dương Văn Nhã tưởng, : “Ban đầu thì chút trách, nhưng thì trách nữa, Thanh Thanh cũng sẽ trách em .” Số mệnh của vốn là như , sớm một chút muộn một chút, thì liên quan gì .

Dương Văn Nhã thành tiếng.

Tạ An Hà : “Tôi đây, quên chuyện .” Anh xong dậy, phủi vụn bánh mì tay, đầu mà rời .

Dương Văn Nhã bóng lưng , như một đứa trẻ.

Bốn năm , Dương Văn Nhã giành giải thưởng điện ảnh cao nhất thế giới, khi cô nhận cúp, rằng đặc biệt cảm ơn Tôn Thanh Dật và Tạ An Hà. Tuy nhiên khi cô xuống vị trí, bên cạnh cô hỏi cô Tôn Thanh Dật và Tạ An Hà là ai, là bạn của cô ?

Dương Văn Nhã ngây vài giây, chiếc cúp tay, cảm thấy thứ gì đó rút khỏi đầu, cô : “Tôn Thanh Dật và Tạ An Hà? Tôi… hai ?”

Người bạn đó tưởng Dương Văn Nhã đang đùa giỡn né tránh chủ đề, thế là cũng hỏi thêm.

Dương Văn Nhã chằm chằm chiếc cúp tay mà thất thần – linh hồn cô , dường như thiếu mất một phần.

Loading...