Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 104: Trần Lập Quả Yêu Nghiệt Tiện Hóa (14) Liễu Sa Sa Nhìn Hai Người Cùng Nhau Đi Vào Phòng Ngủ
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:24:56
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô vốn tưởng Trần Lập Quả làm Tạ An Hà chỉ là đùa. một khắc , cô thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết vô cùng của Tạ An Hà.
Cùng với tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tạ An Hà là tiếng lạnh của Trần Lập Quả, tiểu nương pháo nhà cô lạnh lớn tiếng : “Còn nữa , còn nữa ?!”
Liễu Sa Sa: “…” Không ngờ, Tôn Thanh Thanh giường dũng mãnh đến .
Tiếng kêu kéo dài lâu, cuối cùng Tạ An Hà dường như hết sức, Liễu Sa Sa cũng bên trong tình hình thế nào, nhưng thấy Tạ An Hà còn tiếng động, cô cũng yên tâm, với Trần Lập Quả: “Thanh Thanh, đây, hai cứ tiếp tục nhé.”
Trần Lập Quả từ bên trong , trần trụi dính đầy mồ hôi mỏng. Mặc dù Liễu Sa Sa Trần Lập Quả gu của , nhưng thấy trong bộ dạng , Liễu Sa Sa vô dụng mà cảm thấy tim đập nhanh hơn.
Cô : “Sao ngoài ?”
Trần Lập Quả tiện tay lau mồ hôi, : “Nghỉ giữa hiệp.”
Liễu Sa Sa: “…”
Trần Lập Quả : “Hừ, cái yêu tinh nhỏ hành , vắt kiệt thì thật sự chịu dừng tay ~”
Liễu Sa Sa Trần Lập Quả, cảm thấy giấc mơ của tan vỡ. Cô che mặt bỏ , đầu .
Trần Lập Quả thấy Liễu Sa Sa đóng cửa cẩn thận, liền lẻn phòng ngủ.
Lúc Tạ An Hà đang thoi thóp giường, xem khi một vạn đàn ông đến, mất ý thức.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trần Lập Quả nâng cằm lên, : “Thế mà chịu nổi ? Hừ, còn chơi đủ !” – Không ai quy định, dù tổng tài chuyện nhất định thêm chữ “hừ”, hình như như mới vẻ cao cấp hơn.
Tạ An Hà mở mắt, cũng gì, nghiến răng nghiến lợi trực tiếp đè Trần Lập Quả xuống giường.
Trần Lập Quả nhất thời để ý, lập tức : “Anh làm gì, làm gì !”
Tạ An Hà c.ắ.n một miếng tai Trần Lập Quả, c.ắ.n đến nỗi Trần Lập Quả kêu oai oái.
Tạ An Hà hằn học : “Tôi nên quá dịu dàng với em –”
Trần Lập Quả chớp chớp mắt, : “Dịu dàng ?”
Tạ An Hà lạnh: “Tôi cho em xem thế nào là dịu dàng!”
Nói xong liền bắt đầu đeo bao cao su, đổ dầu gió còn lên.
Trần Lập Quả đoán Tạ An Hà làm gì, giật : “Không, thể đối xử với như .”
Tạ An Hà lạnh lùng : “Tôi thể!”
Trần Lập Quả rơi nước mắt đau buồn: “Tại , tại là ?” – Cậu còn tưởng thế giới cơ hội câu chứ.
Tạ An Hà lạnh : “Bởi vì yêu em, đồ ngốc.”
Cuối cùng khi hai kết hợp với , Trần Lập Quả phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết.
Tạ An Hà chỉ thể vỗ m.ô.n.g để thả lỏng một chút.
Trần Lập Quả tức giận : “Thả lỏng một chút, thử xem?!”
Tạ An Hà nghiến răng : “Vừa nãy thử ?”
Trần Lập Quả: “…” , thử gần nửa chai mà.
Rồi bắt đầu làm nũng, : “Tôi mặc kệ, mặc kệ, trai thấy hết của …”
Tạ An Hà chút bất lực, nhưng dường như giải thích thế nào, thế là cũng giải thích, càng sức hơn.
Trần Lập Quả cuối cùng mơ mơ màng màng mất ý thức, ngày hôm tỉnh dậy, nửa tê liệt.
Cậu giường, đến lượt Tạ An Hà hút t.h.u.ố.c bên cạnh.
Trần Lập Quả buồn chán, liền trò chuyện phiếm với Tạ An Hà, về nữ chính định mệnh, về giới giải trí tương lai, về tình yêu mất…
Nói chuyện xong thì dậy rửa mặt, cả hai đều khập khiễng.
Liễu Sa Sa lúc đón Trần Lập Quả dự sự kiện, thấy hai họ liền kinh ngạc: “Thanh Thanh cũng què ?”
Trần Lập Quả : “Bị trẹo lưng…”
Liễu Sa Sa: “…”
Tạ An Hà ý định chuyện với Liễu Sa Sa, mặc quần áo xong liền kín đáo rời , cũng để cơ hội cho Liễu Sa Sa chế giễu . Liễu Sa Sa là loại thích dìm khác ? Không, cô , cô sẽ dìm khác, mà sẽ trực tiếp dùng xi măng bịt kín cái giếng đó .
Gần đây Trần Lập Quả nghỉ ngơi xong, bắt đầu bận rộn. Nhìn trong bộ dạng phóng túng quá độ , Liễu Sa Sa hài lòng, bắt chuyên gia trang điểm chỉnh sửa lâu mới miễn cưỡng chịu đựng .
Sau khi “Đèn Chiếu Bóng” công chiếu nhận nhiều lời khen ngợi, ít giải thưởng điện ảnh gửi thiệp mời, mời Trần Lập Quả cùng dự lễ trao giải.
Trần Lập Quả cũng đều .
Giống như thế giới ban đầu, “Đèn Chiếu Bóng” quả thật giành phần lớn các giải thưởng phim nghệ thuật. Điều duy nhất khác biệt là giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất vốn do Trần Lập Quả một nhận, trở thành giải “song hoàng đản” – Tạ An Hà, một ngoài ngành, cũng đoạt giải.
Lời bình của ban giám khảo dành cho diễn xuất của hai trong “Đèn Chiếu Bóng” đều hết lời khen ngợi, đặc biệt là Tạ An Hà, “ mới” , rằng sinh là để diễn xuất, về điểm , Trần Lập Quả thấu hiểu sâu sắc.
Khi nhận giải, Tạ An Hà mặt, là quản lý của giúp nhận.
Trần Lập Quả lúc mới Tạ An Hà cũng một quản lý, còn là một thanh niên trẻ tuổi vẻ ngoài thanh tú.
Trần Lập Quả ghen tuông, : “Tạ An Hà , thật thứ , lén lút tìm đóng thế thì thôi , còn lén lút tìm một quản lý đáng yêu như …”
Hệ thống bình tĩnh : “Pháo tự hẹn, quỳ cũng hẹn xong.”
Trần Lập Quả : “Cậu bận xong bảo bối?” Gần đây tìm hệ thống luyên thuyên, hệ thống đều tiếng động.
Hệ thống : “Cũng gần xong .”
Trần Lập Quả : “Xử lý thế nào ?”
Hệ thống : “Tổng bộ chúng hack cái hiệp hội quyền lợi AI đó .”
Trần Lập Quả: “…”
Hệ thống u u : “Để họ tự một bản tuyên bố rằng chuyện cứ thế kết thúc…”
Trần Lập Quả: “…” Được thôi, cảm giác tổng bộ trong lời hệ thống cũng cùng phong cách với hệ thống, là cùng một nơi .
Hệ thống : “Vậy thì vì Tạ An Hà quá tra, chúng mau chóng đến thế giới tiếp theo thôi.”
Trần Lập Quả : “Thế giới tiếp theo còn ngăn cản làm loạn ?”
Hệ thống : “Tôi nghĩ đây đối xử với quá tệ, quyền theo đuổi hạnh phúc của , nên sẽ ngăn cản nữa.”
Trần Lập Quả câu lẽ cảm động, nhưng giọng điệu dịu dàng của hệ thống khiến Trần Lập Quả toát mồ hôi lạnh, : “Ba ba, ba ba hãy yêu con thêm nữa.”
Hệ thống mỉm : “Con trai ngốc, ba ba vẫn luôn yêu con mà.”
Trần Lập Quả: “…” Mẹ ơi con sợ quá, ba ba hình như hỏng .
thế giới tiếp theo rốt cuộc thế nào, e rằng chỉ khi đến đó mới .
Sau khi lễ trao giải kết thúc, Trần Lập Quả bận rộn một thời gian dài. Cậu nhận phim mới, còn chạy một hoạt động quảng bá và quảng cáo.
Liễu Sa Sa đối với những sắp xếp luôn xử lý một cách dễ dàng – cô nghĩ Trần Lập Quả bận rộn , sẽ quên những chuyện tồi tệ đó.
Thế là thời gian Tạ An Hà và Trần Lập Quả gặp rút ngắn đến cực điểm.
Một ngày nọ, Tạ An Hà vội vã đến, khi ân ái với Trần Lập Quả một , rằng đang bận việc bên ngoài, Trần Lập Quả thời gian nghỉ ngơi, liền vội vàng chạy về, taxi cũng tốn hơn một ngàn tệ – ý định của là nhấn mạnh xa đến mức nào, nhưng Trần Lập Quả xong câu , từ ví tiền lấy một ngàn tệ, đặt lên n.g.ự.c Tạ An Hà, vỗ mặt : “Rất , hầu hạ ông chủ cho , ông chủ tiền.”
Nói xong câu , Trần Lập Quả hầu hạ, hầu hạ cực kỳ thảm, Trần Lập Quả cầu xin chịu nổi nữa.
Tạ An Hà hằn học : “Tôn Thanh Thanh, thật sự nuốt em bụng.”
Cứ như Trần Lập Quả vẫn chịu im miệng, một câu: “Rồi ngày hôm kéo ?”
Tạ An Hà: “…”
Trần Lập Quả: “A a a a, nhẹ tay thôi chịu nổi nữa !”
Làm xong, Trần Lập Quả cũng Tạ An Hà lúc nào, dù ngày hôm Liễu Sa Sa tức c.h.ế.t, cô : “Cậu vết răng mặt kìa! Tôi giải thích thế nào?!”
Trần Lập Quả : “Nói ch.ó cắn?”
Liễu Sa Sa : “Được thôi, còn với khác là cưỡng h.i.ế.p ?”
Trần Lập Quả: “…” Haizz.
Vì vết răng , Trần Lập Quả đ.á.n.h một lớp phấn nền thật dày, che che giấu giấu tham dự xong sự kiện đó.
Trần Lập Quả bận rộn ở đây, độ thành của Dương Văn Nhã cũng tăng chậm.
Chỉ là cô thành công thử vai Tần Cung Ký, thì tăng nhanh hơn một chút.
Mặc dù tên tuổi của Dương Văn Nhã cao, nhưng diễn xuất quả thật , sự giúp đỡ của Tạ An Hà, cô chút nghi ngờ giành vai diễn .
Sau khi nhận vai, Dương Văn Nhã mời Trần Lập Quả ăn cơm.
Trần Lập Quả đồng ý, đến phòng riêng mà Dương Văn Nhã đặt.
Bữa ăn chỉ hai , nhưng khí hề mập mờ, bởi vì thái độ của Trần Lập Quả từ đầu đến cuối đều coi Dương Văn Nhã như một hậu bối thể nâng đỡ, lời và hành động đều vượt quá giới hạn.
Dương Văn Nhã với Trần Lập Quả: “Anh Tôn, mặc dù em nhận vai Tần Cung Ký, nhưng thật, em thật sự tự tin lắm…”
Đoàn làm phim và đạo diễn của Tần Cung Ký đều là hạng nhất, tiền đầu tư thì khỏi . Được đóng vai nữ chính trong một bộ phim như là điều mà vô diễn viên mơ ước. Dương Văn Nhã vốn tưởng chỉ là một vai phụ, nhưng ngờ thật sự giành vai nữ chính.
Bị miếng bánh từ trời rơi xuống trúng đầu, Dương Văn Nhã ngoài sự vui mừng khôn xiết , còn một chút sợ hãi và nghi ngờ.
Trần Lập Quả : “Tôi coi trọng em, điều duy nhất em cần làm bây giờ là tự tin hơn một chút.”
Dương Văn Nhã tài năng, nếu ở thế giới ban đầu cô cũng sẽ nổi tiếng nhờ năng lực của .
Dương Văn Nhã nhẹ: “Anh Tôn, khen em như em ngại quá.”
Trần Lập Quả : “Không gì ngại cả.”
Mặt Dương Văn Nhã đỏ, thần tượng của khen ngợi như , quả thật là chuyện cô mơ cũng dám nghĩ tới.
Trần Lập Quả an ủi Dương Văn Nhã vài câu, hai liền bỏ qua chủ đề .
Tần Cung Ký bắt đầu đầu xuân năm , ước tính cả một năm, đó trừ thời gian hậu kỳ và quảng bá, ước tính đến nửa cuối năm thứ hai mới thể công chiếu.
Trần Lập Quả cũng nhận phim, nên gần đây thật sự bận, đến ăn cơm cùng Dương Văn Nhã, vẫn là thời gian đặc biệt dành .
Ăn xong, Trần Lập Quả khỏi cửa.
Liễu Sa Sa hỏi Trần Lập Quả tại coi trọng Dương Văn Nhã như .
Trần Lập Quả suy nghĩ một lát : “Cô gái đáng yêu lắm mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-104-tran-lap-qua-yeu-nghiet-tien-hoa-14-lieu-sa-sa-nhin-hai-nguoi-cung-nhau-di-vao-phong-ngu.html.]
Liễu Sa Sa im lặng một lát, : “Chẳng lẽ thích cô ?” Dù Tạ An Hà, Tôn Thanh Thanh vẫn thích phụ nữ.
Trần Lập Quả : “Sao thể.”
Liễu Sa Sa lên tiếng nữa.
Năm đó, bận rộn mà sung túc.
Bộ phim Trần Lập Quả nhận là một bộ phim trinh thám, trong phim đóng vai một thám tử, từng chút một bóc tách tìm sự thật của vụ án.
Biên kịch của bộ phim nổi tiếng, là một cây bút lớn chuyên phim trinh thám trong ngành.
Nghe khi chọn diễn viên, trúng Trần Lập Quả ngay từ cái đầu tiên, và đưa kịch bản cho Trần Lập Quả đầu tiên.
Trần Lập Quả thích bộ phim , thế là liền nhận lời.
Tạ An Hà gần đây cãi với trai đến trời đất tối sầm, khắp nơi đều em nhà họ Tạ trở mặt. phóng viên nào tìm lý do tại họ trở mặt.
khi Trần Lập Quả đoàn làm phim, Tạ An Trác lén lút tìm Trần Lập Quả chuyện một nữa.
Cuộc chuyện ngay cả Liễu Sa Sa cũng .
Tạ An Trác mời Trần Lập Quả đến, câu đầu tiên chính là: “Cậu làm thế nào mà khiến An Hà c.h.ế.t tâm c.h.ế.t ý như ?”
Trần Lập Quả đưa tay sờ sờ má , giọng điệu bình thản : “Dựa nhan sắc của , ai thể thoát khỏi lòng bàn tay ?”
Tạ An Trác: “…”
Trần Lập Quả tới, đưa tay kéo cà vạt của Tạ An Trác, : “Chẳng lẽ, cũng ý với ?”
Nói thật, Tạ An Trác đối với Trần Lập Quả chút hứng thú, nhưng hứng thú chỉ giới hạn ở Trần Lập Quả khi giả trang.
Tạ An Trác : “Cậu rốt cuộc thế nào mới chịu rời xa ?”
Trần Lập Quả : “Trừ khi c.h.ế.t.” Thế giới chỉ thể tìm một đàn ông, Tạ An Hà, cuộc đời sẽ một màu xám xịt.
Tạ An Trác lạnh , : “Cậu c.h.ế.t cũng ?”
Trần Lập Quả xuống ghế sofa, : “Đáng ghét quá , đồ c.h.ế.t tiệt, cứ ngày nào cũng nguyền rủa c.h.ế.t.”
Tạ An Trác phát hiện Tôn Thanh Thanh thật sự dễ đối phó. Mặc dù bề ngoài vẻ yếu đuối dễ bắt nạt, nhưng khi chuyện phát hiện thật sự nhượng bộ chút nào.
Tạ An Trác : “Cậu tin sẽ phong sát ?”
Trần Lập Quả : “Tùy tiện.”
Tạ An Trác nhướng mày.
Trần Lập Quả : “Trước khi phong sát , nên xử lý cái thằng em mê hoặc của ?”
Tạ An Trác gì.
Trần Lập Quả dậy vẫy tay với , bỏ .
Sau cuộc chuyện , mối quan hệ giữa Tạ An Trác và Tạ An Hà hiểu còn căng thẳng như nữa.
Không Tạ An Trác thật sự từ bỏ, là đang âm thầm ủ mưu, một tiêu diệt Trần Lập Quả.
những điều Trần Lập Quả mấy quan tâm, bởi vì Tần Cung Ký công chiếu.
Trần Lập Quả cũng khách mời một vai trong Tần Cung Ký, là một Quốc sư chỉ xuất hiện một . Khi mặc lễ phục màu trắng, chân trần bước lên tế đàn. Ánh mắt đều dừng gương mặt nghiêng của .
Quốc sư cực kỳ , mặt còn vẽ những hình xăm huyết sắc tinh xảo, y khẽ rũ mắt, miệng niệm những câu chú mà khác hiểu, chậm rãi bước lên tế đàn, bắt đầu hành lễ.
Đây là đầu tiên Dương Văn Nhã xem Trần Lập Quả đóng phim gần đến .
Ánh mắt cô tràn đầy kinh ngạc và mê đắm, nghi ngờ gì, chỉ Tôn Thanh Dật như , mới xứng đáng với hai chữ ảnh đế.
Người mắt thể hiện hảo sự kinh diễm của Quốc sư trong kịch bản.
Khi lễ tế kết thúc, một ngôi băng xẹt qua bầu trời, ba chữ Tần Cung Ký mới xuất hiện màn hình.
Buổi công chiếu đầu tiên của Tần Cung Ký thành công, Dương Văn Nhã phụ lòng mong đợi của Trần Lập Quả, cô giống như nữ chính Tần Cung Ký ở thế giới ban đầu chỉ trích, mà ngược , áp lực mạnh mẽ của nam chính, vẫn thể hiện phong thái riêng của .
Sau buổi công chiếu đầu tiên, mạng tràn ngập những lời khen ngợi.
Trong những xem buổi công chiếu đầu tiên cũng fan của Trần Lập Quả, khi xem xong đều bày tỏ mạng rằng, chỉ cần xem đoạn của Trần Lập Quả thôi, đáng tiền vé .
Quốc sư do Trần Lập Quả thủ vai quá tiên quá , khiến dám nảy sinh ý nghĩ bất kính, kích thích một loại cảm xúc đen tối nào đó sâu thẳm trong lòng.
Có fan hâm mộ vô cùng kích động bày tỏ: Thật lột sạch Thanh Thanh nhà xâm phạm tế đàn, thật thấy nhẫn nhịn phẫn nộ nhưng cách nào, thật thấy khóe mắt đọng lệ, nhưng cố nén phát tiếng…
Trần Lập Quả những bình luận làm cho chấn động, : “Thật là vô liêm sỉ quá !”
Liễu Sa Sa sờ cằm lên tiếng.
Trần Lập Quả : “Sa Sa?”
Liễu Sa Sa : “Tôi thấy họ cũng lý đó…”
Trần Lập Quả: “…”
Liễu Sa Sa bóp cằm Trần Lập Quả, với giọng đầy ý nghĩa: “Nếu bộ mặt thật của là gì, cũng làm mặc đồ trắng tế đàn…”
Trần Lập Quả: “…” Phụ nữ bây giờ, thật sự càng ngày càng đáng sợ.
Giấc mơ của tất cả các fan điện ảnh , cuối cùng Tạ An Hà cái tên khốn đó thực hiện.
Tạ An Hà lén lút dọn dẹp hiện trường, lén lút lừa Trần Lập Quả mặc đồ trắng, càng lén lút hơn mà làm Trần Lập Quả.
Khi Trần Lập Quả đè tế đàn, vẫn tiếp tục diễn: “Vương thượng, xin tự trọng!”
Tạ An Hà lạnh: “Quốc gia đều là của trẫm, em cũng là của trẫm.”
Quốc sư tái mặt, bắt đầu giãy giụa.
Vương thượng đè y , hôn lên môi y.
Áo trắng bay tán loạn, một đêm xuân tình.
Kết thúc, Tạ An Hà quấn Trần Lập Quả trong chăn bế xe.
Cái tế đàn cứng, khiến lưng Trần Lập Quả vết đỏ.
Tạ An Hà chút đau lòng, về đến nhà còn đặc biệt mua t.h.u.ố.c về bôi từng chút một cho Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả giường chỉ huy trái .
Tạ An Hà hằn học : “Đừng vặn vẹo nữa, vặn vẹo nữa là làm em đấy.”
Trần Lập Quả lập tức vặn vẹo thành một đóa hoa.
Tạ An Hà đưa tay vỗ mạnh m.ô.n.g một cái, : “Trong túi còn dầu gió đấy!”
Trần Lập Quả yên tĩnh như gà.
Tạ An Hà : “Vặn vẹo , vặn vẹo nữa?”
Trần Lập Quả u u : “Anh là biến thái ? Tại mang theo thứ bên ?”
Tạ An Hà lạnh: “Lần em cũng mang theo ?” Hắn nghĩ tại trong túi Trần Lập Quả dầu gió, nghĩ liền phát hiện đúng, cái tên tiểu khốn nạn e rằng sớm ý đồ với , chỉ là vẫn gan. cuối cùng vẫn để đạt mục đích .
Chuyện Trần Lập Quả Tạ An Hà làm tế đàn ngày hôm Liễu Sa Sa , cô xong đau lòng đến cực điểm mắng Trần Lập Quả một trận, hủy hoại Quốc sư xinh của .
Trần Lập Quả u u : “Nếu Quốc sư mặt , sẽ làm gì y?”
Liễu Sa Sa suy nghĩ một lát, mặt đỏ bừng.
Trần Lập Quả: “…”
Liễu Sa Sa cảm thán một câu đầy cảm xúc: “Haizz, cũng trách Tạ An Hà.”
Trần Lập Quả: “…” Cậu đột nhiên cảm thấy khá nguy hiểm.
Tóm , Tần Cung Ký nổi tiếng.
Kéo theo đó là giá trị của Dương Văn Nhã cũng tăng vọt. Nếu bộ phim “Cầu Đen” khiến đến một như , thì Tần Cung Ký thu hút ít fan cho Dương Văn Nhã.
Trần Lập Quả fan của Dương Văn Nhã tăng vọt, từ mấy chục vạn lên đến tám chữ .
Đồng thời, độ thành vận mệnh của cô cũng tăng theo.
Doanh thu phòng vé của Tần Cung Ký cuối cùng dừng ở con mười bảy tỷ, tuy phá kỷ lục, nhưng là một khoản lợi nhuận lớn.
Trong bữa tiệc mừng công, Dương Văn Nhã uống ít rượu.
Áp lực của cô cũng lớn, nếu cô gánh vác vai diễn , thì điều chờ đợi cô tuyệt đối sẽ là lượng fan tăng vọt, mà là một làn sóng chỉ trích.
Nhận một bộ phim truyền hình lịch sử thương mại, đối với một diễn viên mới nghề, là một thử thách lớn.
Và Dương Văn Nhã vượt qua thời điểm khó khăn nhất, đón nhận thành quả chiến thắng của .
Cô uống quá nhiều, giữa chừng nhà vệ sinh nôn lâu.
Trần Lập Quả thấy cô lâu trở , liền xem cô , nào ngờ đến gần nhà vệ sinh, thấy cô xổm đất hút thuốc.
Dương Văn Nhã trong bộ dạng , là Trần Lập Quả từng thấy.
Nghe thấy tiếng bước chân phía , Dương Văn Nhã dậy, lau nước mắt mặt, cô : “Anh Tôn.”
Trần Lập Quả : “Ừm, dày thoải mái ?”
Dương Văn Nhã gật đầu, cô : “Uống nhiều quá …”
Trần Lập Quả : “Tôi gọi canh giải rượu cho em , hôm nay đừng uống nữa.”
Dương Văn Nhã đột nhiên kêu lên một tiếng: “Anh Tôn.”
Trần Lập Quả thấy giọng điệu của cô , trong lòng chút cảm giác lành.
Quả nhiên, câu tiếp theo của Dương Văn Nhã là: “Em, em… Anh Tôn, đối xử với em thật , em…” Thấy câu đó sắp thốt .
Trần Lập Quả cô thật sâu, cắt ngang lời Dương Văn Nhã định : “Văn Nhã, chỉ coi em là em gái.”
Nước mắt Dương Văn Nhã lập tức rơi xuống, cô dùng mu bàn tay lau , cố nén nỗi buồn trong lòng.
Trần Lập Quả xoa đầu cô , : “Văn Nhã, em xứng đáng với hơn.”
Dương Văn Nhã lắc đầu, cô khổ : “Anh Tôn, quá dịu dàng .”
Trần Lập Quả trong lòng thở dài, : “Thôi , cô bé, uống bao nhiêu thì uống bấy nhiêu, sẽ chịu trách nhiệm đưa em về nhà.”
Dương Văn Nhã lau khô nước mắt, nặng nề “ừm” một tiếng. Cô nghĩ, cô đủ hạnh phúc , nhưng con thật sự là một động vật tham lam, d.ụ.c vọng mãi mãi thể thỏa mãn…