Xuyên Nhanh Chi Chủ Thần Trở Về - Chương 306: Thật • Thần Giới • Mạt Thế 1.12

Cập nhật lúc: 2026-02-27 01:40:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bách Lý Tân và Ái Thần tìm kiếm Đế Già. Trong hư là một mảnh tối tăm, chuyến kéo dài ròng rã mười năm.

Mười năm mặt đất chẳng hề yên ả.

Nhân Tạo Người khi xây dựng căn cứ trải qua một cuộc nội chiến thanh trừng quy mô lớn. Những Nhân Tạo Người vốn dĩ tạm thời liên kết với vì sự uy h.i.ế.p của Dị Thi, khi thấy mối đe dọa loại bỏ, một nữa tan rã, tự chia bè kết phái.

là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chia lâu tất hợp, hợp lâu tất chia.

Nhân Tạo Người hình thành hết vòng tròn nhỏ đến vòng tròn nhỏ khác, mỗi vòng tròn thủ lĩnh riêng. Những thủ lĩnh dẫn theo của dần dần rời khỏi căn cứ, bắt đầu cuộc sống mới xưng vương xưng bá.

Nhân loại chính là kỳ lạ như , rõ ràng là sinh vật quần cư, nhưng vô cùng cô độc.

Dị Thi ngược vẫn yên , nhưng khu rừng thể gánh vác nổi lượng thức ăn hàng ngày cho mấy chục vạn Dị Thi. Để đồng loại c.h.ế.t đói, những Dị Thi khỏe mạnh dẫn theo bầy đàn lục tục rời khỏi rừng rậm, tìm kiếm nơi cư trú mới.

Bọn họ để khu rừng cho những Dị Thi già yếu.

Dị Thi tuy biến dị, nhưng tuổi thọ của bọn họ so với nhân loại cũng gì khác biệt, cũng chỉ trăm năm.

Nếu sống tiêu sái nhất, e rằng chỉ những Thiên Sứ trong kết giới của Ái Thần và hai em Chu Bình, Chu An.

Lúc Ái Thần tuy tạo một môi trường mỹ cho các Thiên Sứ, nhưng nơi đối với những Thiên Sứ quen thói cẩm y ngọc thực mà , nhiều nhất cũng chỉ coi là một vùng ngoại ô phong cảnh hữu tình.

Ái Thần ném bọn họ ở đây, mặc cho tự sinh tự diệt, chẳng hề xây dựng lấy một ngôi nhà.

May mà Chu An là Dị Năng Giả hệ Mộc. Hắn triệu hồi cây cối từ đất lên, thao túng những cây cối đó sinh trưởng, cần chặt cây xây cất, liền quấn những cái cây thành những gác xép tuyệt .

Các Thiên Sứ vô cùng thích thú, đối với hai em Chu Bình và Chu An cũng trở nên thiết hơn nhiều.

Hai em dung mạo thanh tú dễ , cử chỉ toát lên phong thái lịch thiệp, khiến các Thiên Sứ vốn dĩ khinh thường bọn họ dần dần cũng còn thành kiến nữa.

Vốn dĩ nhân loại duy nhất mà bọn họ từng gặp là Bách Lý Tân, Bách Lý Tân kiểu thích uốn theo khác. So với Bách Lý Tân, tính cách của hai hiện giờ tự nhiên hơn nhiều.

Các Thiên Sứ tự cho cao hơn khác một bậc, việc cận với hai em là sự thương hại dành cho nhân loại, chính mới là kẻ thương hại.

Sau khi Ái Thần rời , Chu Bình cẩn thận nghiên cứu kết giới , phát hiện quả nhiên như lời Ái Thần , với sức mạnh của bọn họ căn bản thể mở kết giới.

Và trong thời gian Chu An giúp đỡ các Thiên Sứ, Chu Bình cũng phát hiện một chuyện thú vị. Những Thiên Sứ rơi từ thiên đường xuống phàm trần , thế mà chẳng chút sức mạnh nào. Những Thiên Sứ trói gà chặt , căn bản chính là bia ngắm tuyệt vời cho Nhân Tạo Người ?

là trời giúp Chu Bình !

Chu Bình trơ mắt các Thiên Sứ ngày càng thiết với bọn họ cũng nhàn rỗi, bảo Chu An xây dựng cho một phòng thí nghiệm.

Chỉ là thiết thực nghiệm ở đây, Chu Bình đành làm tạm bợ, thể tiến hành thống kê liệu và chế tạo d.ư.ợ.c liệu đơn giản là .

Sau đó Chu Bình bắt đầu quan sát biểu cảm của các Thiên Sứ, rốt cuộc một ngày, phát hiện một Thiên Sứ dường như hảo cảm với Chu An.

Hắn giữa tác hợp, rốt cuộc cũng giúp Chu An thành công chiếm Thiên Sứ .

Chu Bình còn phát hiện, các Thiên Sứ đơn thuần ngu ngốc. Trong nhận thức của bọn họ, Thiên Sứ chính là kết quả của việc cái gọi là Phụ Thần cầu xin trời cao, sinh từ việc kết trái cây.

Đêm đó, Thiên Sứ nhận sự sung sướng từng từ chỗ Chu An.

Sự sung sướng mà Thiên Sứ thể hiện nhanh truyền sang các Thiên Sứ khác, khiến những Thiên Sứ khác cũng rục rịch thử.

Dần dần, các Thiên Sứ giống như trúng độc nghiện, điên cuồng mê luyến hai em Chu Bình và Chu An.

Rốt cuộc, hai em Chu Bình và Chu An, dùng loại thủ đoạn hạ lưu , khai sáng một trời riêng giữa bầy Thiên Sứ, nhanh trở thành lãnh đạo của chủng quần Thiên Sứ.

điều khiến Chu Bình thất vọng là, bọn họ làm nhiều như , đều khiến những Thiên Sứ mang thai...

Chẳng lẽ suy đoán lúc của là sai lầm?

Là bởi vì bản và Thiên Sứ cùng một chủng tộc nên thể sinh sản hậu đại? Không, nên như , các Thiên Sứ cũng từng làm tình/yêu , bọn họ cũng mang thai.

Cho nên những Thiên Sứ , căn bản chính là gà mái đẻ trứng?

Chu Bình thất vọng tột cùng, cũng mất hứng thú với nơi .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Kết giới vây khốn trong chốn "thế ngoại đào nguyên" , ngăn cách với thế giới bên ngoài. thứ ở đây đều quá đỗi lạc hậu, dụng cụ tiên tiến, đủ vật thể thí nghiệm, chỉ một đám Thiên Sứ hở chút là lóc sướt mướt.

Rác rưởi, đều là rác rưởi. Bọn họ ở đây, so với nhốt ở căn cứ thì gì khác ?! Chẳng qua chỉ là đổi một nơi giam cầm mà thôi!

ngay khi Chu Bình thất vọng tột đỉnh, gần như sắp để lộ bộ mặt thật, thì cơ thể của Thiên Sứ Adam xảy biến hóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-chu-than-tro-ve/chuong-306-that-than-gioi-mat-the-1-12.html.]

Y thường xuyên nôn mửa, phần bụng cũng nhô lên một chút so với .

Chu Bình ôm tâm lý thử nghiệm bắt mạch cho Thiên Sứ, kinh hỉ phát hiện, Adam m.a.n.g t.h.a.i !

Và cũng chính việc Adam mang thai, vô tình cứu mạng những Thiên Sứ . Bởi vì ngay , trong cơn tức giận, trong đầu Chu Bình còn lóe lên ý định biến những Thiên Sứ thành vật liệu sống cho thí nghiệm của .

Để thể thực nghiệm xem Thiên Sứ thể sinh sản hậu đại , Chu Bình và Chu An vẫn luôn cẩn thận từng li từng tí, sợ một chút ác niệm sẽ làm kinh động đến những sinh linh nhỏ bé yếu ớt , khiến bọn họ sợ hãi mà c.h.ế.t.

Cho nên thời gian , là thời gian lương thiện nhất của bọn họ kể từ khi sinh .

Và nhờ Adam mang thai, thời gian lương thiện sẽ kéo dài.

Adam vô cùng hoảng sợ sự đổi của cơ thể . Nhìn phần bụng nhô lên, y bám lấy cánh tay Chu Bình ngừng run rẩy, nước mắt giàn giụa: "Ta làm ? Sao trở nên xí thế ?"

Chu Bình trấn an Adam, mất một lúc lâu mới khiến Adam tin rằng y bệnh mà là đang t.h.a.i nghén một sinh mệnh. Lúc Adam tức khắc quỳ xuống đất, hướng về phía thành phố rơi lệ đầy mặt: "Nhất định là Phụ Thần đang che chở chúng ! Cây Thiên Sứ vì tên nhân loại đáng ghét hủy, Phụ Thần liền biến bụng thành cây Thiên Sứ. Phụ Thần, cảm tạ ngài ban cho chúng sinh mệnh mới!"

Chu Bình và Chu An vẻ mặt nghiêm túc chúc mừng Adam, nhưng lúc ai chú ý liếc , đồng thời lạnh một tiếng: Kẻ làm ngươi m.a.n.g t.h.a.i là Phụ Thần gì cả, mà là chúng để hạt giống cho ngươi! Ngươi nên cảm ơn chúng , sinh linh bé nhỏ ạ. Chỉ là , đứa bé rốt cuộc là con của ai trong hai em bọn họ.

Thiên Sứ tuy chung tổ tiên nhân loại với con , nhưng Thiên Sứ rốt cuộc trải qua sự cải tạo của Phụ Thần.

Chỉ mới hai tháng, bụng Adam to như cái chậu, mắt thấy sắp đến ngày sinh.

Đêm đó, Adam đau bụng liên tục. Chu Bình chiếc giường đầy m.á.u me nhầy nhụa, xác định Adam sắp sinh, lúc mới đuổi tất cả Thiên Sứ ngoài, chỉ để hai em trong phòng chuẩn đỡ đẻ.

Chu Bình sinh trong lồng ấp, khi lớn lên, cũng vô tạo ít sinh mệnh trong lồng ấp. việc đỡ đẻ , vẫn là đầu tiên lên kiệu hoa.

Mắt thấy nỗ lực mấy tháng qua của sắp đời, dù là một Chu Bình luôn bình tĩnh, cũng nhịn đôi tay run rẩy, vuốt ve chiếc bụng tròn trịa xinh của Adam.

ngay khi Chu Bình đang suy tính xem nên mổ thế nào, bụng Adam đột nhiên như thứ gì đó dùng sức căng từ bên trong, hai móng vuốt giống như bàn tay men theo bụng nhô lên ngoài.

Adam hoảng sợ hét lên một tiếng, chỉ bụng , hai mắt trợn ngược, liền ngất lịm .

khi y ngất xỉu, hai bàn tay hoạt động càng thêm dữ dội, như phát điên liều mạng xé rách bụng Adam.

Chu Bình và Chu An ngây một bên . Rốt cuộc, hai móng vuốt "xoẹt" một tiếng xé rách bụng Adam, chui từ bên trong.

Đó là hai cánh tay nhỏ xíu dính đầy máu. Sau khi xé rách một lỗ hổng, Adam liền thấy một đứa trẻ sơ sinh chậm rãi giãy giụa bò từ lỗ hổng đó, vững vàng lồng n.g.ự.c đẫm m.á.u của Adam, ánh mắt lạnh lẽo Chu Bình và Chu An.

Đứa trẻ trừng mắt bọn họ chừng hai phút. Chu Bình và Chu An cứ ngây ngốc đó, thế mà cái chằm chằm của đứa trẻ , cả run rẩy, ngay cả sức lực để cử động cũng .

Rốt cuộc, đứa trẻ thu hồi tầm mắt, vươn ngón tay nhỏ bé bụ bẫm chỉ dây rốn rốn , mở miệng : "Còn mau giúp Bản tôn cắt bỏ thứ dơ bẩn ?"

Đứa trẻ mới sinh lưỡi còn mềm, chuyện trong miệng như ngậm củ khoai lang nóng, nhưng Chu Bình rõ.

Đứa trẻ mở miệng, trán Chu Bình liền nhỏ xuống một giọt mồ hôi lạnh.

Bởi vì ngay khi Chu Bình còn kịp phản ứng, cơ thể bắt đầu cử động, chịu sự khống chế của bản về phía đứa trẻ, cúi đầu cẩn thận cắt đứt dây rốn cho nó.

Khuôn mặt cúi gầm của Chu Bình lộ vẻ hoảng sợ. Trời ơi, rốt cuộc tạo một con quái vật thế nào ?

Đứa trẻ lạnh lùng trừng mắt bọn họ, đôi mắt u ám mang theo tia sáng độc ác.

Sau khi cắt đứt dây rốn, đứa trẻ dang hai cánh tay , tiếp tục : "Còn mau tắm gội y phục cho Bản tôn?"

Chu Bình một nữa theo mệnh lệnh của đứa trẻ, ngoan ngoãn ôm đứa bé lòng, dùng nước ấm dễ chịu chuẩn sẵn rửa sạch vết máu. Vết m.á.u trôi , lúc mới lộ diện mạo vốn của đứa trẻ.

Đứa trẻ lớn lên trắng trẻo, đôi mắt màu xanh nhạt như hồ nước trong vắt, nhưng tỏa ánh sáng đáng sợ.

Khuôn mặt kiều diễm, mái tóc dày màu vàng nhạt lưu luyến dán sát đầu.

Chu Bình tắm đến phía , phát hiện lưng nó còn hai chiếc lông vũ nhỏ màu trắng. Chỉ là vì quá nhỏ nên dính sát lưng, từng phát hiện .

Đứa trẻ do Thiên Sứ sinh sở hữu trí tuệ và sức mạnh cao hơn ? Một đứa trẻ sơ sinh mới chào đời, chỉ , mà khí trường tỏa xung quanh cũng khiến dám thẳng. Nếu giả sử một ngày nào đó, chẳng sẽ thành thần ?

Chu Bình cũng dám thẳng đứa trẻ, cẩn thận tắm rửa sạch sẽ cho nó, đó đặt nó trong tã lót, nhẹ nhàng ôm lòng.

Đứa trẻ liếc Adam yếu ớt đang hôn mê, khẽ thở dài một tiếng: "Cứu sống y, tuy ngu ngốc, nhưng dù cũng là Cơ thể của Bản tôn."

Câu của nó chỉ đích danh ai, nhưng Chu Bình với .

Chu Bình suy nghĩ một chút, giao đứa bé cho Chu An sợ ngây , chậm rãi đến mặt Adam, ánh mắt một nữa khôi phục sự lý trí và bình tĩnh.

Chỉ thấy ngón tay Chu Bình bay múa, kim bạc và d.a.o mổ chỉ để những vệt sáng lạnh lẽo màu bạc kéo dài. Chỉ trong chớp mắt, chiếc bụng vốn đang chảy m.á.u ròng ròng, khâu thành một đường cong tinh xảo mỹ.

Loading...