Ninh Thư chỉ cao lên mà khuôn mặt cũng trổ mã hơn. Vốn dĩ trai, chỉ vì Khương Tinh Châu quá đỗi lóa mắt nên mới che lấp hào quang của .
chỉ cần kỹ sẽ thấy Ninh Thư cũng hề kém cạnh. Ví dụ như làn da trắng, dáng cân đối, da dẻ cực , đôi khi ửng hồng trông ngon mắt.
Đặc biệt là khi mặc quần thể thao, đôi bắp chân lộ cũng thon dài đẽ.
Ninh Thư cũng thường xuyên tập luyện cùng đại thiếu gia, dù thể lực bằng Khương Tinh Châu nhưng rèn luyện lâu ngày, đường nét cơ thể cũng hiện rõ.
Nói tóm , chẳng mấy chốc vài nữ sinh phát hiện sự ưu tú của .
Có lén Ninh Thư, khi chuyện với khác, ánh mắt nhu hòa và chuyên chú, bao giờ ngắt lời ai, giọng thong thả dễ , khiến nảy sinh hảo cảm.
Thế là Ninh Thư phát hiện thư tình nhận tăng từ một phong lên hai ba phong.
Nói ngạc nhiên là dối, lúc đầu còn tưởng gửi nhầm thư tình của đại thiếu gia cho , nên chẳng thèm xem mà đưa thẳng cho đại thiếu gia.
Khương Tinh Châu bao giờ thèm mấy thứ , bảo giúp xử lý.
Ninh Thư quen với việc xử lý đống thư cho đại thiếu gia, lẽ khác sẽ vứt nhưng thấy dù cũng là tâm ý của các cô gái, nên sẽ tìm một chỗ cất gọn chúng .
Còn việc bắt đại thiếu gia thì Ninh Thư gan đó. Trước đây khi đại thiếu gia còn nhỏ, từng ỷ linh hồn lớn mà định dạy bảo .
Ví dụ như dù nhận lời thì cũng nên nghiêm túc thư tình của . Hậu quả đương nhiên là Khương Tinh Châu cau mày, đen mặt hỏi:"Anh định dạy làm việc đấy ?"
"Ninh Thư, rốt cuộc là nhà họ Khương nhà khác mà cứ bênh vực ngoài thế?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng tỏ vẻ vui, giọng điệu cũng băng giá:"Họ thư tình thì nhất định ? Họ thích thì nhất định đáp ? Đâu bắt họ thích ."
Ninh Thư:"..."
Thực sự Khương Tinh Châu là một vô cùng độc đoán và tự phụ, đúng chuẩn đại thiếu gia.
Không chỉ , Khương Tinh Châu còn giận dỗi suốt một tuần chỉ vì Ninh Thư giúp cho những thư tình .
Cậu thậm chí chẳng thèm với Ninh Thư câu nào, mãi đến khi Ninh Thư cam đoan sẽ bao giờ nữa, đại thiếu gia mới nguôi giận.
...
Ninh Thư kịp cất đống thư tình đó thì vô tình thấy tên nhận, chính là tên của . Ninh Thư vô cùng kinh ngạc, thậm chí là sững sờ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cậu do dự một chút mở thư xem, cuối cùng mới xác định bức thư thực sự gửi cho . Thế mà thư tình cho ?
Ninh Thư thầm nghĩ, dù đều thích đại thiếu gia, Khương Tinh Châu ở đó, thích chứ?
Thế là để bức thư chung với đống thư của đại thiếu gia mà tùy tay nhét cặp sách.
Rồi một ngày nọ, Khương Tinh Châu vô tình đụng cặp của , đồ đạc bên trong rơi , trong đó hai phong thư tình . Đại thiếu gia chỉ liếc một cái, đôi mắt đào hoa bỗng co rút .
Ninh Thư lúc đang cúi xuống định nhặt lên cất thì thấy giọng chút cảm xúc của Khương Tinh Châu từ phía truyền xuống:"Đưa đồ cho xem."
Ninh Thư ngơ ngác ngẩng đầu sang, thấy đại thiếu gia đang chằm chằm mấy phong thư tình trong tay , bèn chần chừ hỏi:"... Thiếu gia xem ạ?"
Khương Tinh Châu rũ mắt:"Đừng giả ngốc, đưa đồ trong tay cho ."
Ninh Thư lúc đó chút do dự, những thứ khác đều thể cho đại thiếu gia xem, nhưng đây dù cũng là tâm tư của con gái.
Chỉ là biểu cảm do dự của lọt mắt đại thiếu gia, Khương Tinh Châu lập tức biến sắc, lạnh lùng bỏ .
Ninh Thư đành đuổi theo giải thích:"Thiếu gia, đây là thư tình của khác, nên thể cho xem ."
Khương Tinh Châu dừng bước, thẳng :"Hai phong thư màu sắc hoa văn trông quen lắm, chẳng hai hôm đưa cho ?"
Ninh Thư ngờ trí nhớ đại thiếu gia đến thế, ngẩn một chút mím môi :"Vâng... Thật ..."
Khương Tinh Châu vẫn buông tha:"Nếu là cho , tại cho xem?"
Ninh Thư thẹn thùng nhưng cuối cùng vẫn thú nhận:"... Thiếu gia, thật là nhầm. Bức thư gửi cho ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-2030-dai-thieu-gia-sieu-cap-phu-hao-cong-x-vo-nho-duoc-nuoi-tu-be-thu-15.html.]
"Thế gửi cho ai?" Khương Tinh Châu cứ thế lạnh lùng . Thật lúc ai cũng đoán , nhưng đại thiếu gia vẻ cố tình làm khó , chịu bỏ qua.
Ninh Thư vẫn thấy ngượng, đành thừa nhận:"Thật là gửi cho thiếu gia ạ. Tại để ý tên nhận nên cứ tưởng là gửi cho thiếu gia."
Đôi mắt đào hoa của Khương Tinh Châu nháy mắt trở nên tối tăm, chằm chằm một cách kỳ lạ. Ánh đó vô cớ khiến thấy sợ hãi. Ninh Thư thấy lạ, đại thiếu gia như cả cứ thấy , đành hỏi:"Có chuyện gì thiếu gia?"
Khương Tinh Châu giọng điệu sâu xa:"Thế tại lén lút giấu ? Nếu vô tình phát hiện, định giấu cả đời ?"
Ninh Thư hiểu cũng thấy chột , giải thích:"Tôi nghĩ đó là chuyện quan trọng, vả thiếu gia nhận thư tình cũng để tâm, nên cứ tưởng thiếu gia cũng chẳng màng đến chuyện nhỏ ."
Khương Tinh Châu lạnh mặt:" việc cho là vấn đề để tâm . Ninh Thư, dám chuyện giấu , còn là thiếu gia của ?"
Ninh Thư:"..."
Khương Tinh Châu rũ mắt lạnh lùng :"Tôi đối xử với chỗ nào ? Có thấy khó chiều quá nên định tìm một thiếu gia khác ở trường ?"
Thế là đó một thời gian dài Ninh Thư vẫn hiểu nổi tại đại thiếu gia làm khó chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt như .
Chuyện đó cũng nhớ rõ lắm, đại loại là chi tiết quên sạch, chỉ nhớ đó Ninh Thư hứa nếu nhận thư tình thì báo cáo ngay cho Khương Tinh Châu.
Thời tiết chút nóng bức. Ninh Thư một nữa phát hiện thư tình khi Khương Tinh Châu bên cạnh.
Cậu mở ngăn bàn liền thấy một phong thư màu hồng phấn bên trong, còn thêm một cuốn sách lạ. Cuốn sách đúng gu thích, là cuốn từng .
Bên trong cuốn sách còn kẹp một chuỗi hạt đeo tay , chất liệu vẻ cao cấp, chứng tỏ tặng tâm huyết khi chọn món quà .
Ninh Thư thấy may mắn vì đại thiếu gia lúc ở đây, dù cũng chẳng tại nghĩ thế.
Cô gái thư tình hề giới thiệu bản ngay từ đầu, mãi cho đến hết bức thư cô cũng để lộ tên tuổi. Ninh Thư khựng , đây là đầu gặp chuyện như .
Đối phương thỉnh thoảng thấy sách ở thư viện, lúc thấy sách sân vận động.
Cô cũng thích sách, khi du lịch vô tình thấy cuốn sách đó nhưng nó là quà tặng bán, nên cô mua một món quà khác chính là chuỗi hạt để tặng cuốn sách.
Cô tặng món quà hy vọng sẽ thích.
Ninh Thư thầm cảm ơn sự thưởng thức thầm lặng hề quấy rầy cuộc sống của như . món quà thể nhận, vì ý định đáp tình cảm của đối phương.
Dù tên nhưng Ninh Thư vẫn hỏi thăm xem ai là bỏ thư ngăn bàn , nhưng hỏi mãi vẫn chẳng đối phương là ai.
Ninh Thư chút buồn rầu, món quà sẽ vứt vì thấy chuỗi hạt chắc cũng rẻ. Còn cuốn sách, định khi tìm sẽ hỏi xem thể mượn trả .
Ninh Thư tạm thời tìm nên đành cất món quà đó , sách cũng .
Ninh Thư vốn định chuyện với đại thiếu gia, đại thiếu gia thể giúp tìm . giữa chừng xảy chút chuyện nhỏ khiến quên bẵng mất.
Thế nên khi Ninh Thư thấy Khương Tinh Châu mở ngăn bàn và phát hiện hai món đồ đó, đầu óc bỗng ong một tiếng, thầm kêu .
Cậu chần chừ một chút, định giải thích khi đại thiếu gia nổi giận:"Tôi ai bỏ ngăn bàn ."
Khương Tinh Châu , đôi mắt đào hoa lập tức trở nên tối tăm khó lường. Chỉ dùng giọng điệu thản nhiên hỏi:"Vậy là xem ?"
Ninh Thư:"..."
Cậu lập tức hiểu ngay ý của đại thiếu gia. Ý của đại thiếu gia là: Anh xem , nghĩa là hề ý định cho , hoặc ít nhất là định khi phát hiện . Bất kể lý do gì khiến kịp , Ninh Thư thất hứa.
Khương Tinh Châu gì, thậm chí còn đóng sầm ngăn bàn , thèm Ninh Thư giải thích thêm một câu nào nữa. Ninh Thư:"..." Xong đời , thầm nghĩ.
Khương Tinh Châu thực sự giận dữ, vì lúc tan học cho Ninh Thư lên xe cùng mà bắt tự bắt xe về.
Ninh Thư vội vàng đuổi theo khi cửa kính xe đóng , nhanh:"Thiếu gia, vốn dĩ định với nhưng bận việc khác nên quên mất... Vả cũng định nhận quà ..."
Lời còn dứt thì Khương Tinh Châu lệnh cho tài xế đóng cửa kính và lái xe thật nhanh. Ninh Thư chỉ còn theo làn khói xe.
"..."
Cậu đành nhắn tin, gọi điện cho đại thiếu gia, kinh ngạc phát hiện đại thiếu gia chặn của luôn .