Xuyên Nhanh Chi Bị Hắc Hóa Đại lão Chiếm Hữu - Chương 1927: Đại Minh Tinh Cuồng Vợ X Mỹ Nhân Da Trắng Eo Thon (37)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-21 14:03:34
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Ninh Thư bước , do dự một chút mới gõ cửa.

"Cửa khóa."

Bên trong truyền đến một giọng phần lạnh lùng, đầy vẻ ngạo mạn.

Thanh niên đẩy cửa bước , liền thấy Lưu Cẩn đang dài giường. Chiếc giường thực hề nhỏ, chỉ là Lưu Cẩn khác với thường, vóc dáng cao lớn, vai rộng chân dài, khiến gian trở nên chật chội.

Đôi chân thể co một chút, một bàn tay gác lên mặt, che biểu cảm.

Ninh Thư khẽ thở dài.

Lỗ tai Lưu Cẩn khẽ động, xoay mặt bên trong tường, thèm lên tiếng.

Ninh Thư đành bên cạnh giường, nhỏ giọng gọi:"Cẩn ca..."

Lưu Cẩn dùng tông giọng cứng nhắc hỏi:"Chuyện gì?"

Ninh Thư hỏi:"Anh đói bụng ?"

Đôi mắt hẹp dài của Lưu Cẩn khẽ liếc qua, nhưng nghĩ đến việc lạnh nhạt là lạnh nhạt, dỗ dành là dỗ dành, coi là cái gì chứ? Hắn tuyệt đối sẽ cúi đầu .

Vì thế, trầm giọng, ngữ khí vô cùng lãnh đạm:"Không hứng ăn uống."

Ninh Thư im lặng một lát:"Em nấu mì, bên trong bỏ thêm cà chua cho dễ ăn, thử một chút ?"

Cậu nghĩ nghĩ tiếp:"Em còn sang xin dì hàng xóm hai quả trứng gà, là gà nhà dì mới đẻ, còn nóng hổi, chắc là ngon lắm."

Cơ thể Lưu Cẩn khẽ khựng . Hóa nãy giờ biến mất là vì lo ăn cơm tối, còn đặc biệt xin trứng gà về tự tay nấu mì cho ...

Lỗ tai đỏ bừng lên một cách quỷ dị.

Ninh Thư còn thích ... Không thích mà để tâm đến như ?

Nói chừng nụ hôn đó, thanh niên mới bắt đầu nhận cũng chút rung động. Biết thế hôn sớm hơn một chút.

Lưu Cẩn thầm nghĩ một cách ngượng ngùng, cảm thấy thể dễ dàng Ninh Thư dỗ dành như . Nếu , nào cũng nắm thóp thì ? Dù thế nào cũng cho đối phương một bài học, để Ninh Thư dễ dỗ đến thế.

, Lưu Cẩn cao ngạo :"Cũng ăn lắm."

Ý định của dỗ thêm vài câu nữa mới thuận thế leo xuống thang. Không ngờ Ninh Thư tưởng thật.

Cậu , ngẩn một chút gật đầu:"Vậy thôi ... Để em hỏi xem ai ăn ."

Ninh Thư vốn định nếu nửa đêm Lưu Cẩn đói thì thể xuống bếp tìm đồ ăn, nhưng kịp hết câu, Lưu Cẩn bật dậy khỏi giường, chằm chằm , gằn giọng:"Không nấu cho ? Em còn định cho bọn họ ăn nữa?"

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hắn nghiến răng, thẹn quá hóa giận:"Tùy em!"

Lưu Cẩn định bụng bây giờ sẽ rời khỏi đoàn phim ngay lập tức, tiện thể đóng gói mang luôn. Hắn thấy quá nuông chiều , cứ trực tiếp bắt về biệt thự nhốt là xong.

Sắc mặt Lưu Cẩn đen như nhọ nồi, đang định hành động thì Ninh Thư lắc đầu :"Mì chỉ nấu cho thôi."

cũng chỉ Lưu Cẩn là ăn cơm.

Nghe thấy câu , Lưu Cẩn như chạm công tắc nào đó, hình tại chỗ. Vành tai đỏ lựng, đôi mắt hẹp dài chằm chằm . Hầu kết khẽ lăn động, chút ngượng nghịu :"... Nếu em cực khổ nấu như , ăn thì phí quá."

Nói đoạn, hắng giọng, giữ vẻ cao ngạo:"Không ăn đấy."

Ninh Thư:"... Vâng."

Lưu Cẩn bước xuống giường, bàn. Ninh Thư đẩy bát mì qua cho .

Lưu Cẩn im lặng ăn mì, ăn sạch sành sanh còn một sợi, ngay cả nước dùng cũng uống hết. Ăn xong, trông vẫn còn vẻ thèm thuồng.

Thấy Ninh Thư , thu biểu cảm, lạnh lùng :"Chỉ là lãng phí thôi. Mì em nấu... cũng tạm, đặc biệt ngon."

Lưu Cẩn dễ dỗ. Một bát mì mà hết giận thì chẳng quá "rẻ rúng" ? Trừ phi ... cho hôn một cái.

Nghĩ đến đây, Lưu Cẩn hồi tưởng dư vị của nụ hôn đó, hầu kết tự chủ mà trượt lên trượt xuống.

...

Ninh Thư làm những suy nghĩ đen tối trong đầu Lưu Cẩn. Các khách mời ban ngày làm việc đều vất vả, bản cũng thấy mệt mỏi. Sau khi dọn dẹp xong xuôi, chuẩn xuống ngủ.

Đột nhiên, đèn trong phòng tắt phụt. Căn phòng chìm bóng tối dày đặc. Ngay đó, một bàn tay to lớn đột nhiên kéo qua một bên.

Ninh Thư nhận đó là Lưu Cẩn, giật vội vàng lên tiếng:"... Anh làm gì , Cẩn ca?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1927-dai-minh-tinh-cuong-vo-x-my-nhan-da-trang-eo-thon-37.html.]

Lưu Cẩn cúi đầu, ép thành giường, trầm giọng :"Cho hôn một cái."

Ninh Thư:"..."

Cậu đương nhiên để hôn, vội đưa tay chặn . Lưu Cẩn rõ, cứ thế áp tới, môi chạm ngay lòng bàn tay thanh niên. Hắn khựng , chút bực bội:"... Ninh Thư!"

Ninh Thư :"Chúng bây giờ quan hệ gì, hôn môi thích hợp. Hơn nữa, chính em thử thích , khi thích thì hôn."

Lưu Cẩn cảm thấy đúng là tự lấy đá đập chân . Đôi mắt hẹp dài của tối sầm , thở đầy tính xâm lược ép tới, hậm hực thấp giọng:"... Cả đời bao giờ quét chuồng lợn."

Ninh Thư thành khẩn đáp:"Vốn dĩ thể chung nhóm với Triệu Quý, đòi đổi với Vương Nhạc?"

Sắc mặt Lưu Cẩn đen kịt. Tại ư? Chẳng theo đuổi ! Kết quả vất vả trở về, đối phương chẳng an ủi lấy một câu, ngay cả môi cũng cho hôn.

Lưu Cẩn càng nghĩ càng thấy thẹn quá hóa giận, dứt khoát phá ngang:"... Không hôn cũng , cho ôm một cái."

Hôm nay chịu đủ lũ lợn hôi ngu , giờ cần vợ yêu an ủi tâm hồn.

Ninh Thư cũng đây là lúc Lưu Cẩn đang hạ . Nếu còn đồng ý, chừng sẽ cưỡng hôn ngay ống kính mất, dù cũng tiền lệ .

Vì thế, phản kháng nữa.

Lưu Cẩn vươn tay kéo lòng. Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, sự nôn nóng trong lòng cuối cùng cũng dịu . Hắn nhịn , vùi đầu cổ .

Ninh Thư hành động của làm cho run rẩy.

Lưu Cẩn ôm , lầm bầm:"... Miệng cho hôn, hôn cổ chứ?"

Ninh Thư sợ để dấu vết, vội vàng vùng vẫy:"... Không ."

Lưu Cẩn bực bội:"Cổ cũng cho, em định cho hôn chỗ nào?" Hắn đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cơ thể cứng đờ, yết hầu khô khốc.

Một lúc lâu , mới :"... Chỗ đó cũng thể."

Ninh Thư đang nghĩ gì, tim đập thình thịch. Chưa kịp phản ứng, Lưu Cẩn cúi đầu xuống, kéo cổ áo .

Cậu trợn tròn mắt, thể tin nổi:"... Anh đang làm gì ?"

Gò má Lưu Cẩn nóng bừng, thản nhiên :"Miệng cho, cổ cho, thì chỉ thể hôn những chỗ ai thấy thôi..."

Ninh Thư sự trơ trẽn của làm cho tức đến run , theo phản xạ tát một cái, giọng run run:"Đồ lưu manh!"

Lưu Cẩn tát, dù đau lắm nhưng đây là đầu tiên đ.á.n.h như . Hắn lạnh mặt, cảm thấy nếu hôn thì cái tát coi như uổng phí. Ninh Thư vùng vẫy quá dữ dội, cứ như thể sắp làm chuyện gì đồi bại lắm bằng.

Lưu Cẩn thẹn quá hóa giận, trực tiếp há miệng, cách một lớp quần áo mà c.ắ.n mạnh chỗ đó của .

...

Và thế là Lưu Cẩn nhận thêm cái tát thứ hai.

Ninh Thư tức đến phát run. Cậu giận nhất là Lưu Cẩn dám làm ngay ống kính, dù chắc đoạn phát sóng ... nhưng vạn nhất nhân viên công tác thấy thì .

Lưu Cẩn vợ đ.á.n.h hai cái nhưng hề nổi giận. Ngược , vành tai đỏ rực, đôi mắt hẹp dài nheo , dư vị cảm giác khi c.ắ.n qua lớp vải. Hầu kết lăn lộn liên tục, trong lòng dâng lên một cảm giác hưng phấn kỳ lạ.

Hắn nắm lấy tay thanh niên, ngượng nghịu :"... Cho c.ắ.n một cái nữa, cho em đ.á.n.h thêm cái nữa."

Hắn đang lưng về phía camera, ôm chặt vợ trong lòng, hơn nữa ống kính che khuất, đại khái sẽ thấy gì.

Ninh Thư thì kinh ngạc đến mức nên lời. Cậu mím môi, mặt đỏ bừng vì tức giận.

Lưu Cẩn gương mặt nóng bừng, vành tai nóng hổi, ngữ khí đầy vẻ mong chờ:"Hay là cách lớp quần áo, cho l.i.ế.m một cái cũng ..."

Đáp là việc Ninh Thư dứt khoát đẩy mạnh .

...

Ninh Thư bắt đầu hối hận vì tham gia chương trình , nếu chẳng ở chung phòng với Lưu Cẩn, cũng chẳng rơi tình cảnh . Bị c.ắ.n một cái... cảm thấy vô cùng hổ.

Dù là cách lớp quần áo, nhưng cảm giác như luồng điện chạy dọc cơ thể khiến lạ lẫm, quẫn bách.

Lưu Cẩn c.ắ.n quá mạnh, chút đau nhưng tê dại nhiều hơn. Ninh Thư càng nghĩ càng thấy thẹn.

Trái , Lưu Cẩn khi làm loạn xong thì ngủ ngon. Ninh Thư thì mất ngủ đến nửa đêm, nhịn bò dậy, trừng mắt Lưu Cẩn một cái thật dữ dội.

Lưu Cẩn vóc dáng cao lớn chiếm hết cả giường, khẽ nhíu mày, dường như đang mơ thấy gì đó. Ninh Thư tò mò xích gần.

"Vợ ơi..."

Lưu Cẩn đột nhiên gọi một tiếng. Ninh Thư giật b.ắ.n , vội vàng chui tọt về giường của .

Loading...