Sắc mặt Chu Hạc An vô cùng trầm tĩnh, chằm chằm Ninh Thư, giọng bình thản:"Nhân viên công ty xưa nay vốn thích hóng hớt, hôm nay đồn kết hôn, ngày mai khi bảo ly hôn, thà tin lời ngoài chứ chịu hỏi lấy một câu."
Ninh Thư thì khựng . Cậu chậm rãi siết chặt ngón tay, mở miệng:".... Tôi tư cách để hỏi ?"
Mối quan hệ hiện tại của họ thể là khá khó xử, chẳng qua chỉ là yêu cũ chia tay vài năm. Huống hồ, Ninh Thư làm thể chắc chắn rằng Chu Hạc An hiện tại.... vẫn sẽ giống như . Năm đó chính là từ bỏ .
Chu Hạc An hỏi:"Cậu là đang giả vờ , thực sự ?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hắn sang, đôi mắt tối nghĩa như một đầm nước sâu thấy đáy, ngữ khí bình thản:"Ninh Thư, thực sự vẫn thể buông bỏ ?"
Lông mi thanh niên bỗng nhiên run rẩy.
Chu Hạc An tiếp tục:"Ngay cả khi Ninh Bảo là con trai , khi cứ ngỡ sinh con với phụ nữ khác, vẫn cố thuyết phục bản chấp nhận thằng bé, thấy câu trả lời lòng ?"
Cổ họng lăn lộn, khi những lời , gân xanh mu bàn tay nổi lên, những khớp ngón tay thon dài trắng nõn siết chặt.
Trái tim Ninh Thư cũng run lên theo từng lời đó, gương mặt chợt nóng bừng. Đầu óc như ai đó giáng một đòn mạnh, chút choáng váng.
Chu Hạc An ngữ khí trầm tĩnh:"Cậu thực sự nghĩ năm đó chia tay là vì lo lắng sẽ liên lụy đến ?"
Trái tim Ninh Thư thắt . Cậu há miệng, định hỏi Chu Hạc An.... tại nước ngoài? chân tướng dường như quá rõ ràng. Ninh Thư từng nghi ngờ ?
Trong những năm tháng trằn trọc đó, tại thể bình an vô sự, còn những kẻ đòi nợ khi Chu Hạc An nước ngoài bao giờ tìm đến họ nữa.
Suốt mấy năm qua, một nào họ quấy rầy và Ninh Bảo, chẳng lẽ là vì chủ nợ đại phát từ bi ?
Cổ họng Ninh Thư cay đắng:"...... Khoản nợ của Ninh gia là giúp trả?"
Chu Hạc An phủ nhận, bình tĩnh trả lời:"Tôi thực hiện một giao dịch với Lâm Hoành Ý, ông bỏ mấy ngàn vạn, còn theo ông nước ngoài, trong vòng vài năm liên lạc ngóng bất kỳ tin tức nào ở trong nước."
"Tại nghĩ sẽ tranh giành Ninh Bảo với , chẳng lẽ ý đồ của còn đủ rõ ràng ?" Chu Hạc An ngữ khí lạnh lùng nhưng chút tự giễu:"Ninh Thư, thật nhẫn tâm."
Ninh Thư trầm mặc. Trong lòng là một mớ hỗn độn, chua xót đến mức trái tim như bóp nghẹt. Một hồi lâu , mới thấp giọng :"... Thực xin ."
Lời xin như đang với Chu Hạc An, cũng như đang với Ninh Bảo. Là tự cho là đúng, là quá nhát gan, dám đối mặt với những đổi thể xảy ngần năm.
Ninh Thư sợ mất Ninh Bảo, càng sợ đối mặt với Chu Hạc An hiện tại. Phảng phất như chỉ trốn tránh mới khiến cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Giọng của Chu Hạc An trầm và bình tĩnh hỏi:"Vậy định khi nào mới cho Ninh Bảo cũng là ba của thằng bé?"
Ninh Thư đối diện với ánh mắt của nam nhân. Đôi mắt đen nhánh của Chu Hạc An như nuốt chửng bụng, khiến nhịn mà run rẩy, dời tầm mắt chỗ khác. Cậu thấp giọng :".... Cho một chút thời gian, cũng cho Ninh Bảo một chút thời gian."
Ninh Thư khựng :"Tôi dám hứa chắc khi nào Ninh Bảo mới chấp nhận ."
...
Chu Hạc An rời , khi còn quên dặn Ninh Thư:"Nếu định bỏ trốn một nữa, ngại nhốt , dù Ninh Bảo hận cũng quan tâm."
Ninh Thư thẫn thờ ở phòng khách một hồi lâu, dường như đang suy nghĩ nhiều chuyện, dường như chẳng nghĩ gì cả. Đến nước , cũng tư cách gì để ngăn cản Ninh Bảo nhận ba .
"... Ba ba?"
Ninh Bảo mở cửa phòng, dụi dụi mắt. Khi thấy Chu Hạc An ở đó, thần sắc bé rõ ràng thả lỏng hơn, nhanh chóng chạy gần.
Bé lén cuộc trò chuyện giữa chú Chu và ba ba, nhưng Ninh Bảo chẳng hiểu gì cả, cuối cùng mệt quá nên ngủ giường.
Ninh Bảo nhịn ôm lấy ba ba, như thể đang thiếu cảm giác an .
Ninh Thư cũng ôm lấy con, nghĩ đến việc thẳng thắn với Ninh Bảo, khỏi lặng . Một hồi lâu mới mở lời:".... Ba ba với con một chuyện, ?"
Thần sắc Ninh Bảo rõ ràng trở nên hoảng loạn, bé mím môi nhỏ, lưng :"Ba ba, Ninh Bảo còn tắm rửa mà."
Ninh Thư khựng , Ninh Bảo đang kháng cự nỗi sợ hãi và bất an về những điều . Cậu tiếp mà bế bé lên, tắm rửa cho bé.
Ninh Bảo tắm rửa thơm tho, gương mặt ửng hồng vì nước, trắng trẻo mịn màng như quả trứng gà bóc, đôi má phúng phính khiến c.ắ.n một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1886-tan-quy-hoc-ba-dai-lao-cong-x-khong-ngung-vuon-len-thu-52.html.]
Ninh Thư lau khô và mặc quần áo cho bé.
Ninh Bảo đột nhiên vươn đôi tay nhỏ ôm lấy , nghẹn ngào hỏi:"...... Ba ba, ba cần Ninh Bảo nữa ?"
Thấy những giọt nước mắt to tròn của con rơi xuống, Ninh Thư lập tức đau lòng, vội vàng :"... Sao ba ba thể cần Bảo bảo chứ?"
Ninh Bảo :"... mà, ba ba với chú Chu rằng Ninh Bảo là con trai của chú ."
Bé càng càng thấy tủi , bởi vì quá nhiều bé và chú Chu trông giống . Ninh Bảo chú Chu, bé chỉ ba ba thôi. Ninh Bảo buồn bã, vô cùng kháng cự:"...
Có ba ba định đưa Ninh Bảo cho chú Chu , Ninh Bảo cần chú Chu! Ninh Bảo ghét chú Chu! Ghét chú lắm!"
Bé òa lên, bao giờ thấy bé buồn như . Đôi mắt xinh đẫm lệ, lau thế nào cũng hết.
Ninh Thư cảm thấy vô cùng bối rối, đột nhiên thấy hối hận vì sự thật cho Ninh Bảo sớm hơn. Cậu chỉ thể lau nước mắt cho con giải thích:"Ba ba định đưa con cho chú Chu , chỉ là chuyện phức tạp một chút....."
Cậu khựng tiếp:"Bảo bảo còn nhớ đây ba ba từng chuyện kể cho con ?"
Ninh Bảo buồn bã gật đầu, nấc lên một tiếng. Bé nhớ chứ.
Ninh Thư do dự một lát mới mở lời:"Ba ba là ba của Ninh Bảo, nhưng chú Chu cũng là ba của Ninh Bảo."
Ninh Bảo thấy câu thì sững sờ! Bé ngừng , biểu cảm mang theo sự nghi hoặc như hiểu gì. Chú Chu cũng là ba của bé ? Bé hai ba ư? Ninh Bảo hiểu tại một hai ba, các bạn ở nhà trẻ đều chỉ một ba thôi.
Ninh Thư cũng chuyện giải thích theo tư duy của trẻ con là khó hiểu. Vì thế hít sâu một , với Ninh Bảo:"Ba ba và chú Chu thực là cha của Ninh Bảo."
Ninh Bảo ngơ ngác ngước đầu ba, càng thêm mờ mịt. Bé cảm thấy đầu óc như sắp hỏng , hiểu nổi từng chữ ba .
Ninh Thư đương nhiên thấy vẻ ngơ ngác của con, đành c.ắ.n răng, hạ quyết tâm :".... Ba ba và chú Chu từng yêu , đó ba ba m.a.n.g t.h.a.i Ninh Bảo, sinh Ninh Bảo từ trong bụng."
Ninh Bảo nhịn bụng ba ba. Bé bò tới, mở to đôi mắt tròn xoe bụng ba. Bé chui từ chỗ ? Là ba ba m.a.n.g t.h.a.i bé ?
Ninh Bảo mới ba tuổi, bé hiểu rõ sự khác biệt giữa nam và nữ, chỉ ba gì thì là cái đó, ba ba sẽ bao giờ lừa bé. Vì thế bé gật đầu:"Ninh Bảo ạ."
Ninh Thư thở phào nhẹ nhõm, lặng một lát hỏi:"Vậy Bảo bảo còn ghét chú Chu nữa ?"
Cơ thể Ninh Bảo cứng , bé mím môi nhỏ, đôi má phúng phính lời nào.
Ninh Thư bé vẫn còn ghi hận chuyện Chu Hạc An bế bé mà cho bế, dù bé nháo thế nào Chu Hạc An cũng buông tay. Vì thế cúi đầu hôn lên trán con, ngữ khí ôn nhu:"...
Không , Bảo bảo trả lời cũng ."
Sau đó Ninh Thư nhà vệ sinh lấy một chiếc khăn ấm lau khô nước mắt cho con, dọn dẹp một hồi lâu mới lên giường ngủ. Ninh Bảo trở nên đặc biệt bám , lẽ vì sinh từ bụng ba nên bé cũng theo sát.
"Ba ba!" Ninh Bảo nhịn gọi một tiếng.
Ninh Thư đáp:"Ba đây."
Ninh Bảo bật , gọi thêm tiếng nữa:"Ba ba." Đôi mắt bé mở to, bò lên Ninh Thư.
"Bảo bảo nặng ạ?" Ninh Thư hôn bé, ôm lấy cơ thể mềm mại nhỏ bé của con, cũng mỉm theo:"Không nặng, Bảo bảo chẳng nặng chút nào cả."
Ninh Bảo chút buồn bã hỏi:"... Có vì sinh Ninh Bảo nên bụng ba ba mới thương ạ?" Bé nghĩ đến vết sẹo bụng ba. Trước đây bé từng thấy, nhưng ba ba bảo chẳng đau chút nào.
Đôi mắt Ninh Bảo sắp rơi lệ, nhưng bé cố gắng hít mũi, nén nước mắt :"... Ba ba."
Ninh Thư siết chặt vòng tay, nhẹ giọng :"Bảo bảo là món quà quý giá nhất mà ông trời ban cho ba ba, ba ba vui mừng còn kịp, nếu Bảo bảo, cuộc sống của ba ba bây giờ sẽ vất vả lắm."
Ninh Bảo thì thẹn thùng, bé cũng dùng sức ôm chặt lấy ba, còn hôn mạnh một cái lên mặt Ninh Thư:"... Ba ba là nhất."
Ninh Thư vỗ vỗ m.ô.n.g nhỏ của bé:"... Bảo bảo ngủ thôi, ngày mai còn nhà trẻ nữa."
Ninh Bảo gật đầu, leo xuống khỏi ba. Bé cạnh Ninh Thư nhưng chút hưng phấn ngủ . nghĩ đến ngày mai học, bé đành cố gắng nhắm mắt. Dường như nhớ điều gì, bé xoay với ba một câu.
Ninh Thư rõ:"Cái gì cơ?"
Ninh Bảo ghé tai ba, thì thầm:".... Thực Ninh Bảo cũng ghét chú Chu lắm ạ."