Xuyên Nhanh Chi Bị Hắc Hóa Đại lão Chiếm Hữu - Chương 1883: Tân Quý Học Bá Đại Lão Công X Không Ngừng Vươn Lên Thụ 49
Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:13:56
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Cầm , mặt lộ vẻ chột . Năm đó của Chu Hạc An qua khỏi, giao phó đứa trẻ cho họ.
Vì sợ họ đối xử với Chu Hạc An, bà hứa hẹn cho họ một lợi ích.
Họ nhận đồ, nhưng những thứ cũ kỹ thì làm thèm quan tâm, cứ thế ném đáy hòm, cũng chịu đưa cho Chu Hạc An.
Chủ yếu là vì bên trong còn bức thư Chu Hạc An để , họ sợ Chu Hạc An lớn lên sẽ nhận điều gì bất thường nên giấu giếm suốt mấy năm qua.
Vương Cầm ngượng ngùng :".... Ngươi nhớ nhầm , lúc ngươi còn nhỏ dì vẫn từng gặp ngươi một , tự nhiên là rõ ngươi trông thế nào."
Chu Diệu Tổ càng thêm hống hách:"Chu Hạc An, khi nào ngươi mới đưa tiền cho chúng ? .... Cha hiện giờ mất việc , ngươi nhất định sắp xếp công việc cho ông , nếu sẽ cho tất cả ngươi là kẻ vong ơn bội nghĩa...."
Những lời tiếp theo dám , bởi vì ánh mắt Chu Hạc An vô cùng lạnh lẽo và hờ hững.
Chu Diệu Tổ nhớ tới năm đó, Chu Hạc An gắt gao ấn tường, một suýt chút nữa khiến mất mạng. Hắn thở dốc, khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi.
Chu Hạc An thèm để ý đến nữa mà về phía Vương Cầm, ngữ khí lạnh lùng:"Các tưởng gì ? Cầm tiền bồi thường của cha , còn tiền bán nhà.
Mẹ hy vọng các nể tình tiền đó mà nuôi dưỡng nên , kết quả các đối xử với thế nào?"
Sắc mặt Vương Cầm kinh hãi! Làm Chu Hạc An ? Bà hoảng loạn xua tay:"Hạc An, ngươi quên , ngươi sinh bệnh nuôi dưỡng ngươi tiêu hết sạch tiền , bà làm gì còn tiền để cho chúng . Ngươi đừng bậy bạ."
Đáy mắt Chu Hạc An xẹt qua một tia mỉa mai, hờ hững :"Những chuyện điều tra rõ ràng từ hai năm . Tôi còn tìm các tính sổ, các tự dẫn xác tới cửa."
Sắc mặt Vương Cầm xám ngoét, lảo đảo lùi mấy bước. Còn Chu Diệu Tổ thì đỡ lấy , kiêu ngạo :"Thì ? Mẹ ngươi đưa tiền cho chúng là bà tự nguyện, dù ngươi bằng chứng thì cũng thể đòi ?"
Sắc mặt Chu Hạc An trầm tĩnh, hề chọc giận, mà chỉ vân đạm phong khinh một câu:"Năm đó bà tìm luật sư cấu kết với các , chỉ cần là thể đưa cả nhà các tù, tin cứ thử xem."
Chu Diệu Tổ mở to mắt, phảng phất như thấy ác quỷ, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Vương Cầm thì sợ đến mức cả run rẩy, suy sụp, vội vàng quỳ xuống xin tha:"....
Hạc An, dì sai , nhà sai . Ngươi nể tình nhà dù cũng nuôi ngươi bao nhiêu năm, hãy tha cho chúng ! Tha cho em họ ngươi, nó thể tù !"
Chu Hạc An thèm nhảm với họ, đôi mắt đen nhánh chỉ chằm chằm họ, bình tĩnh hỏi:"Đồ ?"
...
Vương Cầm lăn bò trở về Chu gia. Căn nhà lúc cũng là dùng tiền đó để mua. Bà sợ Chu Hạc An sẽ tính sổ với nên vội vàng lục tung tủ đồ để tìm những thứ .
Chu Hạc An bảo họ ngoài. Những món đồ để vài bức thư và một xấp vật dụng, là minh chứng cho gia đình ba họ. Hơi thở trầm xuống, rũ mắt xuống, mở từng bức thư xem.
Chu Hạc An xem hết từng bức thư một, đó mới lật xem những món đồ còn . Một tấm ảnh cũ kỹ rơi từ giữa xấp đồ. Tấm ảnh nhuốm màu thời gian.
Chu Hạc An nhớ , gia đình ba họ ít khi chụp ảnh. Trong ký ức của , cũng để tấm ảnh nào. Nghĩ , đây lẽ là tấm ảnh chụp chung duy nhất của họ.
Ánh mắt Chu Hạc An dừng đứa trẻ sơ sinh đang bế trong lòng, thở nghẹn . Đứa trẻ đó chính là lúc nhỏ. Đôi mắt tối sầm , ngón tay run rẩy.
Cuối cùng cũng tại Vương Cầm khẳng định Ninh Bảo là con trai . Chu Hạc An cũng ngờ rằng lúc nhỏ và Ninh Bảo giống như đúc.
Một ý nghĩ tưởng nảy sinh trong đầu , khiến cảm thấy quá đỗi kinh ngạc. Chu Hạc An dám nghĩ sâu thêm, tiếng chuông điện thoại cắt đứt dòng suy nghĩ của .
Hắn nhận điện thoại từ cấp . Người ở đầu dây bên :"Chu tổng, ngài bảo chúng theo dõi đồ của Tôn Thánh Đức, hiện tại cuối cùng cũng tin tức từ chỗ đồ đó ....."
Chu Hạc An vì trái tim bỗng nhiên đập loạn nhịp. Như thể lờ mờ nhận điều gì đó, m.á.u trong sôi trào, xao động khó nhịn. Hắn nén xuống những cảm xúc kỳ lạ trong lòng, trầm bình tĩnh hỏi:"Tin tức gì?"
Người ở đầu dây bên do dự một chút trả lời:"Đồ của Tôn Thánh Đức khi uống rượu với bạn bè tiết lộ rằng, từng phát hiện một bản nghiên cứu y học về việc nam nhân sinh con bàn làm việc của Tôn Thánh Đức , chi tiết.
tại Tôn Thánh Đức bản nghiên cứu mà mãi ý định công bố....."
Cổ họng Chu Hạc An lăn lộn dữ dội, giọng gần như khàn đặc:"... Tôi ." Hắn cúp điện thoại.
Ý nghĩ lúc như cỏ dại điên cuồng mọc lên, phá đất mà . Kết hợp với những chuyện đó, Chu Hạc An xâu chuỗi tất cả.
Có quá nhiều và Ninh Bảo nét tương đồng, ngay cả bên cạnh cũng hiểu lầm Ninh Bảo là con . Lúc nhỏ và Ninh Bảo giống hệt .......
Hốc mắt Chu Hạc An đỏ hoe, cổ họng cay đắng đến mức nên lời. Hiện tại khao khát gặp Ninh Thư ngay lập tức. Hắn rũ mắt xuống, gân xanh mu bàn tay nổi lên dữ dội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1883-tan-quy-hoc-ba-dai-lao-cong-x-khong-ngung-vuon-len-thu-49.html.]
Hắn vẫn luôn cho rằng đứa trẻ là do Ninh Thư sinh với phụ nữ khác..... nếu là một khả năng khác thì ? Vậy thì những năm qua Ninh Thư chịu khổ là vì đứa trẻ .
Chu Hạc An chạm đến chân tướng, nhưng ngược cảm thấy lo sợ yên. Cổ họng dâng lên vị máu, dám tưởng tượng khi nước ngoài, đối phương chịu bao nhiêu khổ cực trong những năm qua.
Vương Cầm và Chu Diệu Tổ giận mà dám gì, trơ mắt Chu Hạc An bước ngoài, còn mang theo chiếc hộp sắt đựng những món đồ đó. Họ vội vàng dậy.
Vương Cầm mang theo vẻ mặt gần như nịnh nọt :"....
Hiện giờ đồ trả cho ngươi , Hạc An, dì cũng cần phí nuôi dưỡng gì cả, chỉ cần ngươi sắp xếp cho em họ ngươi một công việc trong công ty là dì mãn nguyện ."
Chu Hạc An liếc họ, gần như nhạo. Hắn ngờ đến nước mà họ vẫn còn tham lam và đáng ghê tởm như .
Chu Hạc An ngữ khí lạnh lùng :"Đến lúc đó luật sư của sẽ liên hệ với các . Các nên thấy may mắn vì chỉ đòi sự công bằng mà đáng hưởng.
Từ nay về , nếu còn dám xuất hiện mặt thì đừng trách m.á.u lạnh."
Sắc mặt Vương Cầm và Chu Diệu Tổ còn một giọt máu! Hai thất thần bệt xuống đất, vô cùng hối hận tại chủ động trêu chọc Chu Hạc An hiện tại. Năm đó nhẫn tâm như , hiện giờ vài năm, càng trở nên lạnh lùng tuyệt tình hơn.
...
Chu Hạc An xử lý xong chuyện nhà họ Chu liền vội vã tìm Trương Chí Hiên. thông báo rằng Ninh Thư đưa con trở về Thành phố B.
Trương Chí Hiên thấy mắt đỏ hoe, khuôn mặt thanh tú tuấn mỹ trông chút đáng sợ, trong lòng khỏi rùng :"Có chuyện gì gấp ? Hay để tớ giúp liên lạc nhé?"
Chu Hạc An lắc đầu, đưa cho một tấm danh , trầm tĩnh :"Hôm nay quấy rầy lễ đính hôn của , thật vô cùng xin . Sau nếu chuyện gì cứ đến tìm ."
Hắn khỏi, ngay đó gửi đến một món quà vô cùng quý giá. Trương Chí Hiên tặc lưỡi, với vị hôn thê:".... Chu Hạc An cũng quá hào phóng ."
...
Sau khi tham dự lễ đính hôn của Trương Chí Hiên, Ninh Thư ở mà đưa Ninh Bảo về Thành phố B. Cậu khựng , cuối cùng vẫn liên lạc với Chu Hạc An. Cậu tin rằng đối phương chắc chắn cần lo lắng, thể xử lý chuyện.
Ngược , Ninh Bảo nhịn hỏi một câu:"Chú Chu cùng Ninh Bảo và ba ba về ạ?"
Ninh Thư , trong lòng vài phần cay đắng. Do dự một lát, vẫn thấp giọng hỏi:"... Bảo bảo thích chú Chu ?"
Ninh Bảo mím môi nhỏ, nghĩ đến thái độ của Chu Hạc An. Bé chút hoang mang tại hiện giờ đối phương còn chán ghét nữa, thậm chí còn chủ động bế . Bé chút thẹn thùng, nhưng sợ ba ba cảm thấy khó xử nên :"Ninh Bảo thích ba ba hơn."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ninh Bảo vẫn luôn nhớ lời ba ba , rằng chú Chu chán ghét ba ba. Bé chút buồn bã, hiểu tại chú Chu chán ghét họ mà giúp đỡ họ. trong lòng Ninh Bảo, ba ba là quan trọng nhất.
Ninh Thư thể nhận Ninh Bảo còn kháng cự Chu Hạc An như nữa, lẽ đây chính là sợi dây liên kết huyết thống. Dù đôi bên hề , nhưng sự thuộc đó vẫn luôn hiện hữu.
Cậu chút mờ mịt, liệu nên để Chu Hạc An và Ninh Bảo nhận ? Ninh Thư định để họ nhận ngay lúc , ít nhất là bây giờ.
Cậu chắc chắn rằng Chu Hạc An thể chấp nhận Ninh Bảo thì mới yên tâm .
Ninh Thư và Ninh Bảo xuống xe tại Thành phố B, tiên mang quà về tặng cho bà nội hàng xóm, đó mới về nhà. Bụng Ninh Bảo chút đói.
Ninh Thư xem trong tủ lạnh còn gì, định nấu cho bé món canh thịt viên và cà chua xào trứng.
Khi đang bận rộn trong bếp, Ninh Bảo tự tấm t.h.ả.m nhỏ ở phòng khách, mải mê vẽ cuốn sổ nhỏ của .
Tiếng gõ cửa vang lên. Ninh Bảo ngẩng đầu gọi:"Ba ba! Có gõ cửa ạ!"
Ninh Thư lúc tay đang bẩn nên đành :"Bảo bảo, con hỏi xem là ai , ba ba sẽ mở cửa ngay."
Vì thế Ninh Bảo bò dậy, lạch bạch chạy cửa, quên hỏi:"Ai đấy ạ, Ninh Bảo đây."
"Là ." Một giọng dồn dập vang lên.
Ninh Bảo ngẩn , là chú Chu. Bé đầu ba ba một cái, ba ba lúc rửa tay xong và đang lau khô. Ninh Bảo do dự một chút :"Ba ba, Ninh Bảo giúp ba mở cửa nhé."
Bé dẫm lên chiếc ghế nhỏ để mở cửa.
Chu Hạc An cúi đầu đứa trẻ mặt, cổ họng lăn lộn, khống chế cảm xúc của , bế thốc bé lên ôm chặt lòng.