Xuyên Nhanh Chi Bị Hắc Hóa Đại lão Chiếm Hữu - Chương 1872: Tân Quý Học Bá Đại Lão Công X Mỹ Nhân Không Ngừng Vươn Lên (38)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:13:10
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ông nội Tôn!"

"Ơi!" Lão bé con mềm mại chạy phía , khép miệng, bế thốc bé lên hôn một cái:"Ninh Bảo tới ."

Ninh Bảo :"Ninh Bảo nhớ ông lắm ạ."

Lão sảng khoái:"Ông cũng nhớ Ninh Bảo lắm, cái miệng nhỏ của con càng ngày càng ngọt thế ."

"Dạo sức khỏe cụ vẫn chứ ạ?" Ninh Thư quan tâm hỏi han.

Lão xua tay:"Vẫn thôi, cháu đừng lúc nào cũng lo lắng cho ."

Cụ chơi với Ninh Bảo một lúc, bảo giúp việc gọt táo cho bé:"Ninh Bảo, con ngoài chơi với bà Lưu một lát nhé, ông chuyện với ba ba con."

Ninh Bảo nghi hoặc hai :"Có chuyện gì mà Ninh Bảo ạ?"

Ninh Thư bảo:"Ba ba mượn ông cuốn sách, con ngoan ngoãn đợi ba ba nhé."

"Vâng ạ." Ninh Bảo ngoan ngoãn gật đầu:"Ninh Bảo sẽ đợi ba ba ."

Sau khi phòng, lão mới hỏi:"Cháu thật với Ninh Bảo ?"

Ninh Thư ngẩn , lắc đầu.

Lão thở dài:"Cháu định giấu thằng bé mãi ?"

Ninh Thư chần chừ:"... Ninh Bảo lẽ hơn."

Cậu hít một thật sâu:"Ít nhất như thằng bé chỉ nghĩ là , chứ cảm thấy khác biệt với những đứa trẻ khác."

Lão :"Nếu một ngày cha của nó xuất hiện thì ? Cháu thể giấu chuyện cả đời ?"

Ninh Thư im lặng, nghĩ đến Chu Hạc An, lòng bỗng nhói đau. Chuyện mấy năm vẫn còn rõ mồn một, cố gắng nghĩ đến quá khứ, đặc biệt là về cha của Ninh Bảo.

Cậu và Chu Hạc An còn thể gặp ? Ninh Thư cảm thấy đời nhiều chuyện dây dưa, nhưng cũng thể cả đời bao giờ gặp .

Cậu thể tin tức về Chu Hạc An ở đó, hoặc cũng thể cả đời hai sẽ còn liên quan gì đến nữa.

Ninh Thư nghĩ ngợi lắc đầu:"Chuyện tương lai cháu cũng rõ nữa."

Lão khuyên nhủ:"Nếu cháu định thì hãy sớm . Ninh Bảo bây giờ còn nhỏ, trẻ con nhạy cảm với chuyện của lớn. Nếu lớn lên mới sinh từ bụng phụ nữ mà là từ ba ba , lẽ thằng bé sẽ càng khó chấp nhận hơn."

...

Ninh Bảo nhận khi chuyện riêng với ông nội Tôn, ba ba cứ thẩn thờ suốt, bé tò mò ba ba.

Nhận thấy ánh mắt của con, Ninh Thư đành :"Ba ba đang suy nghĩ một chuyện."

"Chuyện gì thế ạ?" Ninh Bảo tò mò:"Ba ba cho Ninh Bảo ?"

Ninh Thư đôi mắt to tròn ngây thơ của bé, lòng thấy chua xót. Cậu nghẹn ngào:" ba ba vẫn chuẩn tâm lý để cho con , con đợi ba ba thêm một chút ?"

"Vâng ạ." Ninh Bảo nghĩ ngợi bảo:" ba ba để Ninh Bảo đợi lâu quá nhé."

Ninh Thư hôn lên đôi má phúng phính của bé, khẽ "ừ" một tiếng. Ninh Bảo mở to mắt :"Ba ba, ai cũng thích hôn mặt Ninh Bảo thế ạ?"

Ninh Thư xoa đầu bé:"Vì ba ba và đều yêu Ninh Bảo, Ninh Bảo đáng yêu lắm."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ninh Bảo ngượng ngùng đỏ mặt, nhưng vẫn một câu:"Ninh Bảo cũng yêu ba ba nhất."

Bé đếm ngón tay:"Còn cả ông nội Tôn, cô Triệu, bà hàng xóm, bà Lưu, chị Lưu..."

Bé như kể hết tên những quen, cái miệng nhỏ nhắn mãi thôi. Ninh Thư cũng ngắt lời bé.

Cậu đưa Ninh Bảo về nhà , buổi chiều dắt bé ngoài. Ninh Thư còn một món đồ thủ công cần giao cho khách. Cậu cùng Ninh Bảo dừng chân một tiệm bánh kem nhỏ.

Tiệm lớn nhưng làm ăn khá , bên trong chị Triệu và một nhân viên đang bận rộn. Chị Triệu tự tay làm bánh, còn nhân viên là họ hàng xa của chị.

"Chị ơi, Tiểu Ninh dắt Ninh Bảo tới kìa!" Người nhân viên .

Chị Triệu thấy Ninh Thư tới liền lau tay chạy ."Ninh Bảo, cho cô ôm cái nào." Chị rạng rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1872-tan-quy-hoc-ba-dai-lao-cong-x-my-nhan-khong-ngung-vuon-len-38.html.]

Ninh Bảo ôm chầm lấy chị:"Cô Triệu ạ!"

Chị Triệu khen:"Ninh Bảo ngoan quá." Chị bảo nhân viên:"Gói một phần bánh kem lát nữa cho Tiểu Ninh mang về."

"Vâng ạ."

Ninh Thư vội can:"Chị Triệu khách sáo quá, cần ưu ái cha con em thế ."

Chị Triệu gạt :"Chị quý Ninh Bảo mà, cái bánh đáng bao nhiêu . Vả đồ thủ công của em cũng giúp tiệm chị thêm khách mới, chị cảm ơn em chút mà em cứ từ chối mãi."

"Thế thì em xin nhận tấm lòng của chị."

Chị Triệu là một khách hàng cũ của Ninh Thư, chị là ông bố đơn nên quý Ninh Bảo, thường xuyên giúp giới thiệu khách. Những khách hàng đến lấy đồ thủ công cũng thường mua bánh kem ủng hộ tiệm chị. Trong lòng Ninh Thư, ơn nghĩa của chị Triệu sẽ bao giờ quên.

Nghe chị Triệu , Ninh Thư từ chối nữa:"Ninh Bảo, mau cảm ơn cô Triệu cho bánh kem con."

"Ninh Bảo cảm ơn cô Triệu ạ. Ninh Bảo thích nhất bánh kem cô làm!"

Chị Triệu híp mắt, véo nhẹ cái mũi nhỏ của bé:"Ngoan, ngoài chơi với cô Vương một lát nhé."

Ninh Thư khựng , chị Triệu tách Ninh Bảo để chuyện riêng với .

Ninh Bảo cũng tò mò hai , chắc bé đang thắc mắc ông nội Tôn bảo bé ngoài chơi, giờ cô Triệu cũng , chẳng lẽ cô Triệu cũng chuyện bí mật với ba ba ?

Chuyện gì mà bé nhỉ? Ninh Bảo , cũng rõ. Bé theo cô Vương cửa tiệm, cô dặn bé xa, chỉ chơi quanh quẩn ở đó thôi.

Bên trong tiệm, chị Triệu hắng giọng mới :"Tiểu Ninh , chuyện chị , em suy nghĩ thế nào ?"

Ninh Thư ngẩn , bấy giờ mới nhớ chuyện chị Triệu định giới thiệu cho xem mắt.

Chị Triệu tiếp tục:"Cô bé đó chỉ hơn em hai tuổi thôi, đây cũng lầm lỡ nên ly hôn. Lần đến lấy bánh thấy em và Ninh Bảo nên nhờ chị hỏi xem em gặp mặt thử .

thích trẻ con, chắc chắn sẽ coi Ninh Bảo như con ruột. Cô xinh xắn, tính tình dịu dàng lắm."

Ninh Thư đáp:"Em xin chị Triệu, em từng nghĩ đến chuyện đó. Em chỉ một nuôi nấng Ninh Bảo cho thôi."

Chị Triệu kinh ngạc:"... Em thấy điều kiện của cô ?"

Ninh Thư lắc đầu:"Bản em còn học xong đại học, điều kiện chẳng . Em làm lỡ dở . Hơn nữa ngay từ đầu em định cả đời chỉ sống bên cạnh Ninh Bảo, thằng bé trưởng thành, lập gia đình là em mãn nguyện ."

Chị Triệu thở dài, chị cảm thấy Ninh Thư chắc hẳn trải qua một mối tình khắc cốt ghi tâm, nhưng chị mối tình đó , và của Ninh Bảo cũng bao giờ nhắc tới.

Chị nghĩ Ninh Thư hiện giờ còn trẻ, lẽ sẽ đổi ý định. Dù Ninh Thư cũng mới ngoài hai mươi, cái tuổi mà sinh viên mới trường.

Ninh Thư ngoại hình và khí chất , da dẻ trắng trẻo, trông như con nhà gia giáo, chỉ bên cạnh ngoài Ninh Bảo chẳng còn nào khác.

là một đáng thương.

Chị Triệu cũng chỉ nhắc thôi, chị thích ép uổng ai làm gì, nên bảo:"Vậy chị sẽ ý của em với bên . Khi nào em đổi ý thì cứ bảo chị, chị sẽ giới thiệu cho."

...

Cô Vương thấy khách tiệm nên dặn Ninh Bảo:"Ninh Bảo, con đừng chạy lung tung nhé, cô lấy đồ cho vị khách ."

"Vâng ạ."

Ninh Bảo ngoan ngoãn đáp. Bé xổm cửa tiệm, chăm chú một con kiến bò mặt đất, đôi mắt to tròn đầy vẻ tò mò. Con kiến khẽ động râu, nhận thấy vật cản nên bò vòng qua. Ninh Bảo say sưa theo, cho đến khi thấy tiếng bước chân tiến gần, bé mới nghiêng đầu lên.

bé chỉ thấy một đôi chân dài. Vì Ninh Bảo quá nhỏ bé, bé cố gắng ngửa cổ hết cỡ mới gương mặt đối phương. Đó là một đàn ông xa lạ.

Ninh Bảo thấy trang phục của ông giống hệt những giàu phim, hình như gọi là... vest. Cái đầu nhỏ của bé suy nghĩ vài giây mới nhớ từ đó.

Người đàn ông cao, lúc đang cúi đầu Ninh Bảo, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm. Ninh Bảo thấy ông trai, là trai nhất mà bé từng thấy ngoài ba ba. thể cảm nhận , ... thích bé. Ninh Bảo luôn nhạy cảm với cảm xúc của khác.

Người đàn ông gì, cứ thế chằm chằm Ninh Bảo một lúc lâu.

Ninh Bảo còn chú ý đến con kiến nữa, bé cũng ông , tò mò chút lo sợ vì ông quá cao lớn và mặc bộ vest đen đầy uy quyền. Bé bỗng thấy bối rối, quen bé ?

Ninh Bảo bắt đầu thấy căng thẳng, bé cảm thấy nên cảnh giác, nhưng hiểu , cảm giác bồn chồn nhiều hơn.

lúc đó, cô Vương chú ý thấy bên ngoài, vội vàng chạy bế thốc Ninh Bảo lên. Cô cách ăn mặc và diện mạo của đàn ông, nhận đó là một xuất chúng.

trai thì , những kẻ buôn thường dùng vẻ ngoài để đ.á.n.h lừa sự cảnh giác của khác. Cô Vương gắt gỏng:"Vị , ông đây làm gì thế?"

Loading...