Xuyên Nhanh Chi Bị Hắc Hóa Đại lão Chiếm Hữu - Chương 1858: Học Bá Đại Lão Mới Nổi X Thụ Không Ngừng Vươn Lên (24)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:12:48
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Thư:"... Như lắm ?"

Chu Hạc An , thần sắc bình tĩnh nhưng ánh mắt tối tăm. Ninh Thư đành c.ắ.n răng mở khung chat với cô bạn , ngượng đến mức độn thổ. Chu Hạc An nghĩ quá nhiều nhỉ?

Người gửi tin nhắn chúc mừng ngày lễ thôi mà, chắc gì là thích? Vạn nhất chỉ gửi tin nhắn hàng loạt thì ?

Tự nhiên đùng một cái bảo yêu, cô tưởng bệnh mất.

"Cậu gửi, gửi?" Chu Hạc An trầm giọng:"Nếu gửi, để làm cho."

Ninh Thư khựng , im lặng một chút. Nghĩ đến tính cách của Chu Hạc An, chắc chắn sẽ những lời gây hiểu lầm, nên hít sâu một :"... Thôi, để tự làm."

Cuối cùng, vô thức c.ắ.n ngón tay, ngượng ngùng nên nhắn thế nào.

Chu Hạc An gì, trực tiếp kéo ngón tay khỏi miệng, giọng trầm thấp:"Thói quen từ bao giờ thế?"

Ninh Thư mím môi, nhận Chu Hạc An thực sự thích sửa những thói quen nhỏ của , dù là vô thức cũng . Cậu hít sâu một , cân nhắc lời lẽ mới nhắn cho cô bạn :"... Cảm ơn ."

Chưa đợi nhắn câu thứ hai, cô bạn trả lời ngay lập tức:"Không gì, Ninh Thư, ở trường 5 vẫn chứ?"

Chu Hạc An cứ thế bên cạnh chằm chằm.

Ninh Thư:"... Vẫn ." Thấy sắc mặt Chu Hạc An bắt đầu lạnh , vội nhắn tiếp:"Xin nhé, bạn trai tớ tới , dịp chuyện."

Sắc mặt Chu Hạc An lúc mới dịu một chút.

Cô bạn :"... Ninh Thư, yêu đương ? Từ bao giờ thế?"

Ninh Thư nhắn:"Cũng mới thôi, tỏ tình với tớ nên chúng tớ ở bên ."

Cô bạn thất vọng, chú ý thấy chữ " " nhưng cũng để ý lắm, chỉ nghĩ Ninh Thư đ.á.n.h máy nhầm, đành gượng chúc phúc cho .

Ninh Thư đặt điện thoại xuống, Chu Hạc An:"Như ?"

Chu Hạc An gì, chỉ đưa tay xoa đầu . Ninh Thư mím môi, thầm nghĩ Chu Hạc An cứ như đang khen thưởng một đứa trẻ ngoan , coi như Đậu Đậu bằng.

Ninh Thư cũng hiểu rõ, Chu Hạc An bao giờ chủ động với Đậu Đậu, bao giờ xoa đầu nó, càng để nó chui lòng .

Không chỉ Chu Hạc An cho phép, mà nếu Đậu Đậu định leo lòng Ninh Thư, cũng sẽ xách cổ nó vứt xuống.

...

Ninh Thư để ý, ngủ quên mất ở chỗ Chu Hạc An. Khi tỉnh , trai cao lớn vắng. Trên đắp một chiếc chăn ấm áp, nhiệt độ trong phòng cũng dễ chịu. Cậu ngáp một cái, mới sực nhớ Chu Hạc An làm thêm .

Ninh Thư đôi dép bông mà Chu Hạc An mua cho, vặn với chân . Nhìn đồng hồ, cũng đến lúc về . Ninh Thư đợi Chu Hạc An về, nên nhắn tin:"Chu Hạc An, bao giờ mới về thế?"

Chu Hạc An hỏi:"Cậu vẫn về ?"

Ninh Thư:"Vâng, sắp tan làm ?"

Chu Hạc An đáp:"Còn hai tiếng nữa, nếu đói thì hâm nóng đồ ăn trong tủ lạnh nhé."

Ninh Thư lúc mới nhớ Chu Hạc An mua một chiếc tủ lạnh cũ, tự tay sửa sang trông như mới.

Cậu tới mở tủ lạnh , quả nhiên bên trong món ăn Chu Hạc An mới nấu xong, vẫn còn nguyên vẹn. Ninh Thư ngẩn , Chu Hạc An nghĩ đến cả việc tỉnh dậy sẽ đói cơ chứ?

Trong lòng mạc danh thấy chua xót.

Ninh Thư càng về, dù về thì Chu Thúy Vân cũng chẳng mấy quan tâm, họa hoằn lắm mới gọi điện hỏi một câu, nếu nhớ thì đại khái về bà cũng chẳng phát hiện. Còn ba Ninh thì càng khỏi .

Ninh Thư hâm nóng đồ ăn Chu Hạc An nấu, ăn xong học bài một lúc.

Lúc mới thấy tin nhắn Chu Hạc An gửi tới, đại khái là nếu gõ cửa thì đừng để ý, khát thì bếp lấy nước, trong bếp trái cây mới mua chiều nay, rửa sạch đặt bàn.

Chắc là vì gửi tin nhắn thấy Ninh Thư trả lời nên Chu Hạc An gọi điện tới.

Ninh Thư vội vàng bắt máy. Giọng Chu Hạc An trầm xuống:"Tại trả lời ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1858-hoc-ba-dai-lao-moi-noi-x-thu-khong-ngung-vuon-len-24.html.]

Ninh Thư đành thật:"... Chu Hạc An, học bài một lúc, mới thấy tin nhắn của ."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Chu Hạc An "ừ" một tiếng, như nhớ điều gì, trầm giọng dặn:"Kéo cái bàn ở phòng khách chặn cửa ."

Ninh Thư ngơ ngác, nhanh chóng hiểu . Cậu hiếm khi ở đây một khi Chu Hạc An. Nơi phức tạp, còn thấy cảnh tượng đó...

"Không cần ." Ninh Thư :"Chu Hạc An, dù cũng là con trai mà."

Chu Hạc An im lặng. Nếu thấy tiếng thở nhẹ của , Ninh Thư tưởng cúp máy . Một lúc , Chu Hạc An mới lên tiếng, giọng trầm thấp:"Sang năm là thể đổi chỗ ở hơn ."

Chàng trai cao lớn với giọng từ tính, kiêu ngạo cũng tự ti:"Đến lúc đó tiền bạc bớt eo hẹp, thể thuê chỗ hơn."

Ninh Thư nhận đây là lời hứa của Chu Hạc An. Hắn đang hứa với sang năm sẽ đổi chỗ ở hơn. Cậu theo bản năng :"Chỗ cũng mà..."

Ít nhất Chu Hạc An đối xử với , nấu ăn ngon, để lạnh đói. Cậu thầm nghĩ, dù là bạn bè yêu, ngoại trừ việc Chu Hạc An thích quản thì những mặt khác thực sự tuyệt, gần như điểm nào để chê.

Chu Hạc An :"Sofa nhỏ quá, đủ hai ."

Gò má Ninh Thư nóng bừng, nhớ Chu Hạc An đè hôn, suýt chút nữa thì ngã nhào. Cậu "ồ" một tiếng, khẽ hé môi :"... Không cần Chu Hạc An, đợi lên đại học thể ở ký túc xá trường, như tiết kiệm tiền thuê nhà."

Chu Hạc An đáp. Ninh Thư thắc mắc:"Chu Hạc An, còn đó ?"

Chu Hạc An đột nhiên hỏi một câu:"Cậu ở nội trú ?"

Ninh Thư thấy lạ, chắc chắn học cùng trường với Chu Hạc An, dù ở nội trú cũng chẳng ở cùng phòng với . vẫn đáp:"... Nếu học ở đây thì chắc sẽ ở nhà nhiều hơn."

Chu Hạc An :"Ừ, sẽ ở nội trú."

Hắn nghĩ việc để Ninh Thư sống trong căn phòng thuê chật hẹp với là điều gì đáng tự hào. Chu Hạc An hiểu rõ chỉ nhà họ Ninh mới mang điều kiện nhất cho .

Hắn cũng hiểu hiện tại thể cho Ninh Thư gì. Hắn bình thản :"Chuyện nhà cửa, đợi khi nghiệp hãy tính."

Ninh Thư nghĩ một chút hỏi:"... Chu Hạc An, còn một tiếng nữa mới về ?"

Chu Hạc An công việc của , trầm giọng :"Chắc cần , ngoan ngoãn ở nhà đợi ."

Sau khi cúp máy, ông chủ tới vỗ vai :"Tiểu Chu, hôm nay làm lắm, giờ thể tan làm ."

Chu Hạc An cảm ơn một tiếng, thản nhiên cởi bộ đồng phục .

Dưới ánh đèn, gương mặt tuấn thâm thúy, bờ vai rộng và vòng eo hẹp của trông thật cuốn hút, mang đậm nét quyến rũ của một thiếu niên trưởng thành, khiến ít ngoái .

Một phụ nữ phong tình vạn chủng tiến gần, nhưng kịp mở lời, trai cao lớn liếc , giọng lạnh nhạt:"Phiền bà nhường đường, bạn trai đang đợi về."

Người phụ nữ sững sờ. Bà ngờ một trai ngoại hình xuất chúng như thích đàn ông, hơn nữa còn bạn trai . Bà chậc một tiếng, vẻ mặt đầy tiếc nuối nhường đường.

"Thời buổi trai yêu hết , thật chẳng để cho phụ nữ chúng con đường sống nào cả."

Chu Hạc An bận tâm đến bà , bước khỏi cửa tiệm, cúi đầu gửi tin nhắn cho Ninh Thư. Đi ngang qua một tiệm bánh ngọt, dừng , bước chỉ một chiếc bánh nhỏ trông ngon xách ngoài. Ai đó hôm nay ngoan, còn nhớ nữa, thưởng một chút mới .

...

Trương Chí Hiên gửi tin nhắn than vãn về chuyện dạo , Ninh Thư trả lời. Đối phương đột nhiên hỏi:"Ninh Thư, đang yêu đương ?"

Tim Ninh Thư hẫng một nhịp, hỏi :"Sao nghĩ thế?"

Trương Chí Hiên :"Dạo chẳng mấy khi tìm tớ chuyện, cứ như đang bận yêu đương ."

Ninh Thư mím môi, định cho Trương Chí Hiên và Chu Hạc An đang quen , dù hai đứa con trai yêu ... thời điểm ."Dạo học hành bận quá thôi."

Trương Chí Hiên nghi ngờ gì, hai trò chuyện thêm một lúc. Ninh Thư thấy tiếng mở khóa bên ngoài, là Chu Hạc An về. Chàng trai cao lớn mặc chiếc áo phao đen, tay xách một chiếc bánh nhỏ, mang theo lạnh bước .

Ninh Thư mở to mắt:"... Chu Hạc An, bánh kem mua cho ?"

Chu Hạc An tiến gần, cúi đầu đưa tay xoa đầu Ninh Thư. Hắn lướt mắt một lượt, thấy ngoan ngoãn đôi dép bông mua, tất cũng cẩn thận. Chu Hạc An cúi xuống hôn lên trán :"Thưởng cho vì hôm nay ngoan."

lời .

Loading...