Xuyên Nhanh Chi Bị Hắc Hóa Đại lão Chiếm Hữu - Chương 182: Thiếu Soái Quân Phiệt Và Tiểu Thiếu Gia Thế Gia (7) - Nụ Hôn Trong Bóng Tối Rạp Chiếu Phim

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:47:58
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Thư những lời , cũng sững sờ.

Nghĩ đến hai ngẫu nhiên gặp mặt, y đột nhiên chút chần chừ.

Cảm thấy lời của mấy vị di thái thái cũng lý.

Ngày đó trong yến hội, Ninh Nhu cũng ở đó, lẽ là vì duyên cớ đó, Phó Tư Niên mới cứu y ở vũ trường, và cũng vì Ninh Nhu mà Phó Tư Niên mặt giúp đỡ Ninh gia.

Tam di thái chút âm dương quái khí : “Phó thiếu soái phận thế nào, Ninh gia chúng trèo cao nổi .”

Ninh Nhu khẽ c.ắ.n môi, thần sắc trông vẻ ảm đạm.

Ninh Thư đột nhiên chút hiểu , Ninh Nhu chắc là thích Phó Tư Niên.

Bằng nàng sẽ chằm chằm trong yến hội, cũng sẽ lộ vẻ thẹn thùng như .

Tuy nhiên, Phó Tư Niên thích nhị tỷ nhà y , hiện tại xem , cũng chỉ là chuyện bắt gió bắt bóng mà thôi.

đó một chuyện xảy .

Không những Tam di thái chút cứng họng, ngay cả Ninh phụ cũng bắt đầu phỏng đoán.

Vào ngày sinh nhật của Ninh phụ.

Phó Tư Niên phái mang lễ vật đến.

Tuy đến, nhưng tình nghĩa khiến Ninh phụ chút thụ sủng nhược kinh. Bọn họ tuy là thương nhân, nhưng mặt quyền quý, vẫn thể gì nhiều. Phó thiếu soái là ai chứ, một nhân vật lớn thể hô mưa gọi gió, nể mặt Ninh phụ.

Sau khi hiểu rõ ngọn nguồn sự việc.

Ninh phụ cũng thể nghi ngờ, Phó thiếu soái thật sự coi trọng Ninh Nhu .

Ninh Thư cũng hành động của Phó Tư Niên làm cho chút hoang mang.

“Tiểu Thư, con và Phó thiếu soái đây từng giao thiệp ?” Tam di thái tò mò hỏi.

Ninh Thư gật đầu.

“Phó thiếu soái giúp con.”

Y chần chừ : “Lúc con cùng nhị tỷ yến hội, cũng từng gặp mặt một .”

Tam di thái chút chua chát: “Có lẽ là thiếu soái , mà Ninh gia cho cùng cũng chút thể diện, cùng chúng giao hảo.”

những lời , ai cũng tin.

Phó Tư Niên giao hảo với bọn họ, đó mới là chuyện nực .

Tam di thái dường như cũng cảm thấy những lời chút mất mặt, Ninh phụ trừng mắt một cái liền im miệng.

“Nhu Nhu, Phó thiếu soái cứu con một , còn cứu tứ con một , các con nên cùng thiếu soái lời cảm tạ một cho đàng hoàng.”

Ninh Nhu mặt ửng hồng gật đầu.

Ninh phụ : “Vậy thế , hôm nào mời thiếu soái đến ăn cơm, mặt đối mặt cảm ơn .”

Bọn họ phỏng đoán, lẽ Phó thiếu soái trong yến hội hảo cảm với Ninh Nhu. Sau đó mới giúp Ninh Thư một , đến .

Ninh Thư cũng nghĩ như .

Y cảm thấy thiếu soái lẽ là thích nhị tỷ của y.

Thật điều đối với Ninh Thư mà , chắc là chuyện .

Nếu Phó thiếu soái thật sự trở thành tỷ phu của y, nhiệm vụ của y hẳn là dễ làm hơn nhiều.

đó xảy chuyện, khiến Ninh gia chút hiểu.

Ninh phụ mời Phó Tư Niên đến ăn cơm.

Phó thiếu soái mặt, ngược còn gửi một phần đáp lễ trở về.

Thời gian chờ đợi của Ninh Nhu cũng thành công dã tràng, nàng vô cùng ảm đạm.

Ninh Thư chút hiểu.

Y hoang mang, nếu coi trọng nhị tỷ của y, vì hết đến khác tay tương trợ.

Ninh Thư nhận lời mời của Văn Hào Sinh.

Y chịu nổi đối phương hai ba quấy rầy, liền đồng ý lời mời.

y rõ với Văn Hào Sinh.

Y sẽ vũ trường loại địa phương đó nữa.

Văn Hào Sinh : “Nếu thích loại địa phương đó, chúng chỗ khác.”

Bọn họ xem ca kịch.

Ai ngờ mới bao lâu, liền đụng Phó Tư Niên.

Chiếc xe quân sự dừng bên cạnh bọn họ, sự trùng hợp chút quá mức.

Cửa sổ xe hạ xuống.

Nam nhân vươn đôi tay đeo găng trắng, mở cửa xe. Ánh mắt lạnh lẽo lướt qua vai Văn Hào Sinh đang khoác lên vai thiếu gia trẻ tuổi, đó hướng về phía Ninh Thư trầm thấp : “Ninh tứ thiếu gia.”

Ninh Thư cũng ngờ gặp Phó thiếu soái ở đây.

Văn Hào Sinh thì Phó Tư Niên liếc mắt một cái như , theo bản năng rụt tay , chỉ cảm thấy lưng lạnh toát. Cậu chút giật , chút kinh ngạc: “Cậu quen Phó thiếu soái ?”

Ninh Thư giải thích: “Trước đây gặp vài .”

Phó Tư Niên gật đầu với y, đó chút lạnh nhạt thu hồi ánh mắt.

Dường như nếu Văn Hào Sinh Ninh Thư quen , e rằng sẽ bố thí một ánh mắt nào.

“Ta thấy Ninh tứ thiếu gia, còn tưởng rằng lầm.” Phó Tư Niên nghiêng , ngữ khí đương nhiên : “Muốn , đưa Ninh tứ thiếu gia các một đoạn đường?”

Văn Hào Sinh thể tinh ý nhận vị thiếu soái đối với lạnh nhạt.

vẫn cứng đầu lên, dù vị chính là Phó thiếu soái, ai mà quen một chút chứ.

Ninh Thư : “Như quá phiền toái thiếu soái, hơn nữa thiếu soái hẳn là bận .”

“Không vội.” Phó Tư Niên : “Ngược Ninh tứ thiếu gia du học trở về, e rằng đối với nơi quá quen thuộc, nể mặt, để làm chủ một bữa ?”

Đây chính là cơ hội đưa tới tận cửa.

Ninh Thư trong lòng chút kinh ngạc, nhưng rục rịch. y hứa với Văn Hào Sinh , lộ vẻ chần chừ, định mở miệng từ chối.

Văn Hào Sinh liền giúp y đồng ý: “Đây chính là Phó thiếu soái, chúng vui mừng còn kịp , đúng .”

Ninh Thư thấy ý kiến, thấy Phó Tư Niên một quân phục, đôi mắt sâu thẳm mang màu xanh lam chằm chằm y, liền lên xe.

Văn Hào Sinh dường như chút tò mò.

Lên xe xong, liền kéo quần áo Ninh Thư : “Cậu quen Phó thiếu soái từ khi nào, ?”

Ninh Thư khẽ mím môi, định mở miệng.

Liền thấy Phó Tư Niên : “Các tính ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-182-thieu-soai-quan-phiet-va-tieu-thieu-gia-the-gia-7-nu-hon-trong-bong-toi-rap-chieu-phim.html.]

Văn Hào Sinh : “Trà trang.”

Phó Tư Niên thu hồi tầm mắt, bảo phó quan đổi lộ trình.

Văn Hào Sinh dường như vẫn luôn bắt chuyện với Phó Tư Niên, nhưng thấy Phó thiếu soái trông vẻ lạnh nhạt, liền nuốt lời xuống.

Phó quan dừng xe .

Ninh Thư thoáng qua bên ngoài, phát hiện đây vị trí của trang.

Phó Tư Niên xuống xe, lên tiếng : “Ta lấy một món đồ.”

Phó quan theo .

Ninh Thư thoáng qua mặt tiền cửa hiệu.

Văn Hào Sinh mở cửa xe : “Hít thở khí.”

Cậu bên cạnh cửa xe, chuyện với Ninh Thư.

Trong đám chạy một , lảo đảo tới: “Thiếu gia, bảo về.”

Sắc mặt Văn Hào Sinh biến đổi, hỏi: “Xảy chuyện gì?”

Hạ nhân ưu sầu : “Chuyện giấu phát hiện .”

Sắc mặt Văn Hào Sinh đại biến.

Và lúc , Phó Tư Niên cũng vặn trở về, bọn họ một cái, hỏi: “Làm ?”

Văn Hào Sinh mặt lộ vẻ khổ sở : “Phó thiếu soái, hôm nay e rằng thể cùng ngài cùng, trong nhà xảy chuyện, về một chuyến.”

Phó Tư Niên lộ vẻ kinh ngạc, nhưng biểu cảm vẫn lạnh nhạt.

Sau đó gật đầu: “Nếu trong nhà việc, .”

Văn Hào Sinh cáo từ, vội vàng rời cùng hạ nhân .

Bước chân vội vã.

Ninh Thư cũng ngờ sẽ xảy chuyện ngoài ý như , nhưng Phó Tư Niên trông vẻ để ý, ngược thu món đồ , mở miệng : “Còn trang ?”

“Ta thấy trang đó cũng gì đặc sắc.”

Nam nhân như , Ninh Thư tự nhiên sẽ trang nữa, y ngưng thần một chút, như là nghĩ tới điều gì, mím môi, bảo Phó Tư Niên dừng ở một tiệm đồng hồ.

Phó Tư Niên xuống xe.

Hắn quá mức hiển nhiên, một quân phục. Dáng vẻ quá mức tuấn, đôi mắt sâu thẳm, khí thế quá mạnh.

Cho dù phận của , cũng khẳng định thường.

— Bước , những bên trong liền khách khí.

Ninh Thư bảo họ mang đồng hồ .

Phó Tư Niên hỏi: “Ninh tứ thiếu gia đây là mua đồng hồ?”

Tai Ninh Thư ửng hồng, gật đầu.

Y mấy chiếc đồng hồ, đó ngẩng đầu hỏi: “Thiếu soái thấy trong mấy chiếc , chiếc nào ?”

Nam nhân vươn tay, nhận lấy chiếc đồng hồ trong tay y.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ninh Thư chạm ấm của đối phương, là lạnh lẽo.

Y khỏi sững sờ, nghĩ tới Quân gia biến thái đêm đó.

Cảm giác lạnh lẽo đó, dường như chút tương tự.

“Chiếc hợp với Ninh tứ thiếu gia.” Phó Tư Niên cắt ngang suy tư của y.

Ninh Thư nâng mắt lên, bừng tỉnh.

Y chiếc đồng hồ : “Tôi mua cho .”

Đồng t.ử Phó Tư Niên chằm chằm đây, trong khoảnh khắc đó.

Ninh Thư thấy sắc mặt chút bất ngờ.

dường như là ảo giác của y, Phó Tư Niên đặt chiếc đồng hồ trở , lên tiếng : “Không Ninh tứ thiếu gia tặng cho ai?”

Ninh Thư chút hổ.

vẫn lên tiếng : “Tôi… Tôi tặng cho thiếu soái.”

Y chần chừ một chút, : “Coi như là lễ tạ ơn tặng thiếu soái.”

Ánh mắt Phó Tư Niên đây, cũng ý gì.

Da mặt mỏng của Ninh Thư chút nóng lên, rụt rè thu tay : “… Tôi vốn định từ những món đồ chọn lọc khi du học mang về một món tặng thiếu soái, nhưng sợ thiếu soái xem qua nhiều thứ , coi thường những thứ đó…”

Nam nhân vươn tay, chiếc găng tay trắng đó, cầm lấy một chiếc đồng hồ quả quýt trong đó.

“Ninh tứ thiếu gia lòng.”

“Lễ mọn lòng thành, dù tặng gì, đều sẽ tâm lĩnh.”

Cuối cùng Ninh Thư bỏ hai mươi đồng bạc mua một chiếc đồng hồ.

Chiếc đồng hồ đó tính là đặc biệt quý, Phó Tư Niên đưa chiếc đồng hồ gói kỹ cho phó quan : “Bảo quản cẩn thận.”

Chỉ là ba chữ mà thôi.

Phó quan vươn tay, cẩn thận thu lấy.

Ninh Thư ngược chút ngượng ngùng.

Y cảm thấy chiếc đồng hồ của y cũng đáng giá, thậm chí là đắt nhất. Có lẽ còn bằng những bảo bối mà khác tùy tiện lấy lòng Phó Tư Niên.

“Ninh tứ thiếu gia tặng lễ vật quý trọng như , làm đáp lễ.” Phó Tư Niên : “Không bằng nhà hát xem một suất chiếu phim.”

Mới nhất chiếu chính là phim tình cảm nước ngoài.

Nữ diễn viên bên trong thật xinh , nam chính cũng tuấn.

Cũng Phó Tư Niên cũng hành vi bá đạo bao trọn, là thích khí yên tĩnh, hôm nay suất chiếu phim gần như một bao trọn.

Ninh Thư lúc đầu còn tưởng rằng ai đến xem, cho đến khi phim bắt đầu, y thấy mấy sĩ quan gác bên ngoài.

Mới phản ứng .

Chỉ là ảo giác của y , y luôn cảm thấy xem phim tình cảm cùng Phó thiếu soái thật kỳ quái.

Lại còn phim tình cảm bình thường.

Khi nữ chính và nam chính quấn quýt lấy .

Ninh Thư cả đều ngây ngẩn.

Tác giả lời :

Ngày mai thiếu soái chơi hỏng , khụ khụ khụ……

Loading...