Xuyên Nhanh Chi Bị Hắc Hóa Đại lão Chiếm Hữu - Chương 162: Dục Vọng Khó Cưỡng, Sự Dịu Dàng Của Kẻ Mãng Phu

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:34:37
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại quân của Hách Liên Vũ hạ trại đóng quân, cách phương Bắc xa để thám thính tình hình địch.

Ninh Thư lúc đang ở trong lều, uống xong t.h.u.ố.c liền lên giường nghỉ ngơi. Chỉ là y vẫn còn nhớ rõ những lời đại phu ban ngày.

Gương mặt y nhịn mà nóng bừng lên.

Thiếu niên m.a.n.g t.h.a.i hơn bảy tháng, đôi môi đỏ mọng hé mở. Y chút mê ly nhắm mắt , đột nhiên nghĩ tới cảnh tượng nam nhân đè nặng ngày .

Sắc mặt tái nhợt của Ninh Thư lập tức bừng tỉnh, y kinh sợ mở mắt .

Sao y thể nghĩ đến Nhiếp Chính Vương chứ?

Y nhịn c.ắ.n môi, cảm thấy chút nhục nhã. Y nhắm mắt , cố gắng xua tan hình ảnh đó khỏi đầu, lúc mới thấy dễ chịu hơn một chút.

tâm trí vẫn cứ loạn thành một đoàn.

Ninh Thư thầm nghĩ, y thể mơ thấy Nhiếp Chính Vương làm loại chuyện đó. Y nhắm mắt , tự nhủ hẳn là thích nữ t.ử mới đúng.

theo thời gian trôi .

Trong đầu Ninh Thư hiện lên đôi môi nóng cháy của nam nhân, cùng với hình cường tráng đầy sức mạnh . Rõ ràng đều là những khối cơ bắp cứng ngắc, nhưng y kìm mà mặt đỏ tim đập.

Hơn nữa, còn một loại cảm giác khó thành lời dâng lên từ phía .

Ninh Thư mở mắt, chút kinh hoàng mím môi. Lông mi y run rẩy, y đưa tay vuốt ve bụng , nỗ lực áp chế loại tình cảm xuống.

Y thậm chí chút mờ mịt và vô thố, chẳng lẽ y cũng biến hư ? Thậm chí còn bắt đầu khát vọng Hách Liên Vũ.

Ninh Thư nghĩ nhiều.

đó, y vẫn trốn chăn, làm những chuyện mà đây y từng dám tưởng tượng.

Đến nửa đêm.

Một khối thể nóng rực dán sát .

Ninh Thư tỉnh dậy trong cơn mơ màng, liền nhận thấy một bàn tay đang sờ lên cái bụng phồng lên của .

Trong lòng y cả kinh, nhưng khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc , y liền yên tâm hẳn.

Ninh Thư nhắm mắt .

Hiện tại y quen với cái ôm, thậm chí là thở của nam nhân .

Sau khi xuống, Hách Liên Vũ liền ôm thiếu niên lòng, đó cúi đầu hôn lên trán y một cái.

“Hoàng thượng hôm nay thể khỏe ?”

Ninh Thư Nhiếp Chính Vương thời gian luôn bận rộn, lúc cũng so đo với , mở miệng : “Nó ngoan, đá Trẫm.”

Hách Liên Vũ vuốt ve cái bụng , lên tiếng: “Mấy ngày nó còn quấy phá lắm mà.”

Làm thiếu niên ăn ngon, cũng cảm giác thèm ăn.

Đứa nhỏ thật sự làm tiểu hoàng đế vất vả quá mức.

Điều khiến đôi mắt Hách Liên Vũ trầm xuống, hận thể đem thứ trong bụng lấy ngoài mà đ.á.n.h m.ô.n.g một trận.

Ninh Thư lầm bầm một tiếng nhắm mắt . Y nhịn dán sát thể nóng rực của nam nhân, gắt gao dựa .

Hách Liên Vũ nhận thấy động tác của thiếu niên, đôi mắt nhu hòa , đồng thời cũng trở nên u tối hơn.

Ninh Thư nhận động tác của đúng. Hiện giờ bụng lớn, y bắt đầu chút ỷ .

Đôi khi ban ngày thấy , y còn một loại cảm giác ủy khuất mạc danh.

Hiện tại y thể an tâm ngủ một giấc trong lòng .

Mà Hách Liên Vũ nắm lấy cánh tay y, đó cúi đầu nhẹ nhàng ngửi ngửi, thần sắc mặt đột nhiên trở nên đen tối rõ.

Ninh Thư mở mắt , thấy đôi mắt đen kịt của nam nhân đang chằm chằm đầy thâm trầm.

Y khó hiểu hỏi: “Nhiếp Chính Vương, ngươi đang làm gì ? Trẫm còn buồn ngủ.”

Hách Liên Vũ hạ mắt, ánh mắt u tối y: “Lúc thần ở đây, Hoàng thượng làm gì?”

Ninh Thư càng thêm mờ mịt, y vẫn còn mang theo chút buồn ngủ nhưng vẫn lên tiếng trả lời: “Trẫm uống thuốc, tắm rửa.”

“Hết ?” Hách Liên Vũ gắt gao chằm chằm y, ánh mắt trở nên áp lực và nóng bỏng.

Thần sắc đó tựa hồ đang ám chỉ điều gì.

Tim Ninh Thư treo ngược lên, y gắt gao mím môi. Trong lòng y vô cùng khẩn trương, nhịn dời tầm mắt : “Trẫm còn thể làm gì nữa chứ?”

Hách Liên Vũ cúi đầu ghé sát .

Ninh Thư nhận thấy đối phương dán tới, trái tim càng đập dữ dội hơn.

Y chút tức giận đẩy , đôi mắt trợn tròn: “Trẫm ngủ.”

Hách Liên Vũ ý vị rõ lật chăn lên một chút, đó đưa tay sờ vòng eo của thiếu niên, giọng khàn đặc lên tiếng: “Hoàng thượng hôm nay ở chăn làm gì? Thần đều ngửi thấy mùi .”

Thân thể Ninh Thư cứng đờ.

Y c.ắ.n môi, mặt nóng rát như lửa đốt.

Sao y cái mũi của thính như mũi ch.ó chứ.

Ninh Thư cảm thấy thẹn thùng, còn cảm thấy chỗ nào dung . y thể thừa nhận, cũng sẽ thừa nhận.

Y chút tức giận đẩy tay : “Trẫm ngươi đang cái gì.”

Ninh Thư hiện giờ bụng lớn, tự nhiên xuống giường là thể xuống ngay . y vẫn dậy, lồng n.g.ự.c chút phập phồng.

Hách Liên Vũ lên tiếng.

Hắn chỉ vươn tay, luồn trong vạt áo thiếu niên.

Tiểu hoàng đế khi m.a.n.g t.h.a.i còn gầy gò như , da thịt trắng trẻo mềm mại, sờ vô cùng thích tay.

Đôi mắt Nhiếp Chính Vương càng thêm ám trầm, chằm chằm mắt y, thấp giọng : “Hoàng thượng , thần còn hơn cả Hoàng thượng.”

Từ đầu tiên Hách Liên Vũ khai trai đến nay, vẫn từng chạm y nào nữa.

Nam nhân vốn đang độ huyết khí phương cương, từng nếm qua tư vị mất hồn như , tự nhiên là áp chế nổi. lúc nhẫn nại tính tình chu với tiểu hoàng đế, đến khi nhịn nữa thì y mang thai.

Tự nhiên là thể làm chuyện đó .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-162-duc-vong-kho-cuong-su-diu-dang-cua-ke-mang-phu.html.]

Mấy tháng qua, đêm nào cũng bồi thiếu niên ngủ.

Hách Liên Vũ tự nhiên cũng những lúc "lửa gần rơm", chỉ là cố nhịn xuống. Rốt cuộc thiếu niên đang mang thai, nếu cưỡng ép, thể y vốn mảnh mai đang mang cốt nhục của .

Hắn dù bá đạo, cầm thú đến cũng làm loại chuyện đó.

Mà hiện tại, khi tiểu hoàng đế lén lút làm chuyện lưng , Hách Liên Vũ đè nén niềm vui sướng trong lòng, đôi mắt càng thêm đen tối y, thấp giọng : “Thần sẽ cẩn thận một chút, sẽ làm tổn thương đứa nhỏ trong bụng.”

Hắn dừng một chút, tiếp tục : “Thần còn hỏi qua đại phu, đại phu chỉ cần cẩn thận một chút, chuyện phòng khê cũng thể làm.”

Gương mặt Ninh Thư nóng bừng.

Y nhịn trừng mắt một cái.

Y ngờ thế nhưng còn hỏi đại phu chuyện ? Chẳng lẽ điều đó chứng minh sớm làm gì đó với y ?

Trong lòng Ninh Thư càng nghĩ càng giận.

Y cảm thấy Hách Liên Vũ căn bản hề quan tâm đến đứa nhỏ , nghĩ y càng thêm kháng cự sự tiếp cận của đối phương.

Y đẩy : “Cút ... Trẫm cần.”

Đôi mắt Hách Liên Vũ trầm xuống, bắt lấy cánh tay y: “Thần vì Hoàng thượng giải ưu, gì sai ?”

Ninh Thư tức đến mức nên lời, y chằm chằm , đỏ mặt quát: “Ngươi... ngươi vô sỉ, ngươi rõ ràng sớm làm chuyện .”

Còn giả mù sa mưa, rõ ràng là đang chờ ngày .

Bàn tay to của Hách Liên Vũ vuốt ve gương mặt mịn màng của tiểu hoàng đế, để tâm : “Chẳng lẽ Hoàng thượng ? Ta thấy Hoàng thượng rõ ràng cũng đang nghĩ tới.”

Ninh Thư há miệng, tức đến mức mắt đỏ hoe: “Trẫm nghĩ!”

Hách Liên Vũ bế thốc y lên.

Ninh Thư sợ tới mức lập tức ôm chặt lấy cổ nam nhân, y đ.ấ.m đ.á.n.h đòi thả xuống nhưng chẳng tác dụng gì. Cuối cùng y chỉ thể lóc oán hận: “Ta ghét ngươi, ghét ngươi.”

Hách Liên Vũ nắm lấy nắm tay nhỏ của y, lên tiếng: “Lời Hoàng thượng bảy tám trăm . Ghét thần thì thần vẫn là cha của đứa nhỏ trong bụng .”

Ninh Thư lau nước mắt.

Trong lòng y vốn thấy khó mở lời, nay vạch trần trực tiếp như , tự nhiên thấy mất mặt. Lại càng thêm sinh khí vì Hách Liên Vũ hỏi đại phu chuyện , cảm thấy cầm thú đến cực điểm.

Hách Liên Vũ nhéo cằm tiểu hoàng đế, đôi mắt đen tối.

Sau đó tinh tế hôn những giọt nước mắt nơi khóe mắt y: “Hoàng thượng chẳng lẽ ? Thần để dùng , nếu Hoàng thượng cứ nhịn mãi sẽ cho đứa nhỏ .”

Ninh Thư hé răng, y hận cực kỳ sự khó chịu của trong thời gian qua.

Y gắt gao nắm lấy xiêm y của nam nhân, mím môi.

Hách Liên Vũ cúi đầu xuống hôn lên tai y, giọng khàn đặc: “Thần bảo đảm, Hoàng thượng bảo thần dừng , thần sẽ dừng ngay.”

Tay luồn trong, vuốt ve vòng eo mềm mại của thiếu niên.

Cái bụng phồng lên vô cùng mượt mà.

Thiếu niên hé môi, đôi mắt trở nên mê ly.

Hách Liên Vũ cúi đầu, áp môi xuống.

Ninh Thư lúc đầu gắt gao nắm lấy xiêm y của , đó từ lúc nào buông tay .

Về , y gần như lóc nỉ non.

Cố tình Nhiếp Chính Vương còn ở bên tai y, giọng khàn khàn trêu chọc: “Hoàng thượng, xem thuộc hạ của thần thấy tiếng động tối nay ?”

Ninh Thư c.ắ.n môi rơi lệ, chỉ cảm thấy đáng ghét đến cực điểm.

Đến nửa đêm, Hách Liên Vũ mới ôm y xuống giường.

Trên Ninh Thư nhơm nhớp vô cùng khó chịu.

Y lóc ngủ .

Người trong miệng lấy một câu thật, rõ ràng nếu y thì sẽ dừng .

Thật là đáng ghét.

Khi Ninh Thư tỉnh , khô ráo sạch sẽ.

Nhớ những chuyện đêm qua, gương mặt y nóng bừng lên.

Đại phu tới bắt mạch, tựa hồ cũng nhận điều gì, khẽ khụ một tiếng: “Lão phu vốn định chuyện với Tướng quân, nhưng hiện tại xem vẻ cần thiết nữa .”

Ninh Thư suýt chút nữa ngẩng đầu lên nổi.

đầu tiên thì sẽ thứ hai.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trong năm ngày, đến hai ngày Ninh Thư cùng Nhiếp Chính Vương quấn quýt đến nửa đêm.

Y cảm thấy như tựa hồ lắm, nhưng thể cứ khát vọng.

Cứ thế qua .

Mỗi khi thấy bụng , y thấy chút tâm hư.

“Hoàng thượng sắc phong nó làm hoàng t.ử ?”

Hách Liên Vũ vuốt ve bụng y, đôi mắt đen đột nhiên qua.

Ninh Thư do dự một chút, vẫn gật đầu.

Y thể cả đời trốn tránh ở bên ngoài .

Y mức hảo cảm của Hách Liên Vũ, nhất thời chút ngẩn ngơ.

Ngay từ đầu y quả thực lôi kéo Nhiếp Chính Vương, nhưng ngờ đó xảy những chuyện .

Ninh Thư mím môi, chút mờ mịt, y rõ ràng làm gì cả, tại hảo cảm của Hách Liên Vũ cao như ?

Y nhịn cúi đầu bụng .

Thầm nghĩ, chẳng lẽ là vì đứa nhỏ ?

Giọng nặng nề của nam nhân truyền tới: “Thái hậu g.i.ế.c con của .”

Ninh Thư ngẩng mặt lên, do dự : “Trẫm sẽ thương lượng điều kiện với bà .”

Đôi mắt đen kịt của nam nhân chằm chằm y, sắc mặt đột nhiên tối sầm : “Nếu bà bắt Hoàng thượng cưới phi thì ?”

Loading...