Số thực phẩm mà thanh niên nhà bên cạnh đưa cho đôi vợ chồng sớm họ ăn sạch.
Chỉ một thùng mì tôm thì cầm cự bao lâu, nếu họ vẫn còn sót chút cơm nguội thì lẽ c.h.ế.t đói từ lâu. dù , một ăn khó, đằng họ hai .
Ngay từ tuần , họ rơi cảnh cạn kiệt lương thực.
Gã đàn ông trung niên nghĩ đến việc lừa lọc thanh niên nhà bên. Chính gã thấy động tĩnh , khi mang đồ sang đổi thức ăn với .
Vì thế, gã định bắt chước, mang mấy thứ đồ vô dụng trong nhà sang để đổi lấy chút đồ ăn. Thế nhưng gã ngờ rằng, dù gã ngoài kêu gào thế nào, đối phương cũng hề lên tiếng.
Trên khuôn mặt dữ tợn của gã hiện lên một tia âm độc.
Cái thằng tiểu bạch kiểm ! Gã đàn ông trung niên thẹn quá hóa giận, c.h.ử.i bới hậm hực về phòng . Vừa lúc đó, gã bắt gặp ánh mắt mong chờ của mụ vợ. Mụ lải nhải:"...
Thế nào , nó đồng ý đổi ? Hay là c.ắ.n răng một chút, mang cái cần câu mới mua năm ngoái đổi cho nó ."
"Con mụ thối tha !"
Gã đàn ông trung niên vốn đang bực bội, thấy dáng vẻ của vợ liền lập tức tìm nơi trút giận, lao đ.ấ.m đá túi bụi:"Mày dám nhắm cái cần câu của tao ?
Sao mày mang đống mỹ phẩm mày mua mà đổi? Tao thấy thằng tiểu bạch kiểm đó da dẻ trắng trẻo, chắc chắn là hạng ái nam ái nữ, dùng mấy thứ đó bôi lên mặt thì hợp lắm đấy..."
Mụ vợ vội vàng ôm đầu che chắn. Trong lòng mụ cũng đầy rẫy oán hận.
Phải rằng đây chồng mụ đối xử với mụ cũng tệ, mụ vốn là tính khí cao ngạo, chồng mụ ngày thường nịnh bợ mụ còn kịp, vì mụ là mà gã theo đuổi mấy năm trời mới cưới .
Sau mấy năm chung sống, họ một đứa con trai, nhưng giờ mạt thế ập đến, con trai đang học đại học ở nơi khác, sống c.h.ế.t cũng chẳng rõ.
Mà gã chồng vốn luôn vẻ đại trượng phu, khoe khoang yêu chiều vợ hết mực, giờ đây như biến thành một con khác.
Đôi vợ chồng vốn đồng sàng dị mộng từ lâu. Mụ vợ càng đ.á.n.h c.h.ử.i thì lòng oán hận càng sâu sắc. dù oán hận đến mụ cũng dám biểu lộ nửa phần, vì mụ dựa gã mới thể sống sót.
Đánh một hồi lâu, gã chồng cuối cùng cũng hả giận. Cũng may gã xuống lầu thử vận may thì thấy một phụ nữ kiếm ít đồ ăn. Gã lập tức lao tới cướp lấy. Người phụ nữ quỳ rạp chân gã, van xin:"... Tôi còn con nhỏ! Xin ông, xin ông trả cho !"
Gã đàn ông trung niên thẳng chân đá văng phụ nữ , ôm đống đồ ăn chạy về. Muốn trách thì trách thế giới là cá lớn nuốt cá bé! Hừ! Chỉ trách mụ đàn bà đó đen đủi thôi!
Ở cái thế giới , ai bản lĩnh thì đó sống! Còn việc phụ nữ gã đá ngất xỉu gặp xác sống , đứa con của mụ , gã quan tâm.
Gã bắt đầu bàn thưởng thức chiến lợi phẩm.
Mụ vợ bên cạnh ngừng nuốt nước bọt, ánh mắt tham lam đống đồ ăn, nhỏ giọng cầu xin chồng chia cho một ít.
Gã đàn ông trung niên liếc mụ một cái, như ban ơn, ném đống đồ ăn thừa sang. Mụ vợ vội vàng nhặt lấy, ăn ngấu nghiến như hổ đói. Gã chồng càng nghĩ càng thấy cam tâm.
Thanh niên nhà bên tích trữ bao nhiêu vật tư, bao nhiêu đồ ăn. Nếu... cách nào phá cửa xông thì họ sẽ chẳng lo chuyện ăn uống trong một thời gian dài!
Gã nghĩ ngừng c.h.ử.i rủa. Mụ vợ co rúm , sợ gã trút giận lên .
Gã chồng lập tức quát mụ cút ban công thu quần áo, trời càng lúc càng lạnh, hơn nữa gần đây thường xuyên mất điện, rốt cuộc là trục trặc ở .
Nếu mất điện , họ cuộc sống sẽ .
Mụ vợ ban công thu quần áo, liếc sang nhà bên cạnh. Mụ khựng , như nghĩ điều gì đó, vội vàng chạy phòng khách với chồng:"Tôi... cách ."
...
Ninh Thư vẫn đôi vợ chồng nhà bên đang âm thầm nhắm , vẫn đang sầu não vì chuyện thức ăn của Tiểu Hôi.
Cậu cẩn thận tính toán lượng thịt sống còn , ước chừng cũng chỉ cầm cự thêm vài ngày. Còn những ngày đó làm , Ninh Thư mờ mịt.
Cậu tìm Linh Linh giúp đỡ, nhưng phía Linh Linh vẫn im lặng tiếng, khi nào mới liên lạc . Cậu khỏi mím chặt môi.
Vì thịt sống ngày càng ít, bữa ăn hôm nay Ninh Thư trộn thêm một ít thịt chín phần thịt sống, sợ Tiểu Hôi ăn nên còn cố ý trộn thật đều, hy vọng nó sẽ nhận khi ăn nhanh. Thế nhưng Ninh Thư quá coi thường một con dã thú vốn ăn thịt sống từ nhỏ, còn là một con sói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1591-ba-dao-lang-vuong-cong-x-the-nhuoc-nhan-loai-thu-11.html.]
Ninh Thư tận mắt thấy Tiểu Hôi bước đến cái chậu cơm to hơn cả mặt . Nó cúi đầu, ngay đó, sự quan sát của thanh niên, nó mới ăn hai miếng ngước đôi mắt màu xanh lam lên . Ninh Thư đến chột , khỏi khẽ hỏi:"... Sao ?"
Tiểu Hôi đáp, trực tiếp dùng móng vuốt gạt những miếng thịt chín một bên. Nó chằm chằm thanh niên, như thể đang vạch trần trò vặt của đối phương.
Ninh Thư:"..."
Cậu cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, khẽ mím môi giải thích:"... Thịt sống còn nhiều nữa, mày chịu khó ăn tạm một ít thứ ."
Nói xong, Ninh Thư tự thấy thật ngốc. Đối phương là một con sói chứ con , thể hy vọng nó hiểu lời và thông cảm cho chứ?
Thế nhưng ngay khi dứt lời, Tiểu Hôi chằm chằm một hồi lâu, mang theo khuôn mặt sói lãnh khốc cúi xuống tiếp tục ăn. Ninh Thư ngẩn , cảm thấy thể tin nổi.
Tiểu Hôi... chẳng lẽ nó hiểu đang gì ? Chắc chỉ là trùng hợp thôi...
Cậu Tiểu Hôi chậm rãi ăn sạch chỗ thức ăn còn , đó l.i.ế.m mép, cái đuôi dường như rủ xuống mặt đất một cách uể oải.
Ngay đó, nó chằm chằm về phía ban công, đang nghĩ gì.
Ninh Thư thở dài một tiếng. Cậu , bắt một con sói vốn quen ăn thịt sống chấp nhận thức ăn chín của con là một việc khó khăn. cũng chẳng còn cách nào khác... Cậu vẫn nếu thịt sống hết sạch, đến thịt chín cũng hết, sẽ để tìm thức ăn cho Tiểu Hôi.
...
Ninh Thư đang tắm trong phòng tắm. Điều may mắn duy nhất hiện giờ là Tiểu Hôi khá sạch sẽ, việc tắm rửa cho nó cũng quá khó khăn.
Kể từ khi Tiểu Hôi là sói, theo bản năng tránh chạm những bộ phận nhạy cảm của nó.
Chỉ là hiểu , mỗi tắm xong, Tiểu Hôi đều dùng đôi mắt màu xanh lam lạnh lùng chằm chằm , như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Lần đầu tiên Ninh Thư còn lúng túng, chần chừ một lát đưa tay xoa đầu nó. Thế nhưng Tiểu Hôi trông càng lãnh khốc hơn, nó lắc đầu một cái tiến gần thêm chút nữa.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ninh Thư mờ mịt nó gì. Cậu cúi đầu, thấy Tiểu Hôi dường như đang chằm chằm môi . Nó vẫn giữ vẻ cao quý lãnh diễm, cứ thế lạnh lùng .
Ninh Thư hết xoa đầu chạm tai nó nhưng vẫn ăn thua. Cậu vô cùng bối rối, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một ý nghĩ.
Cậu nhớ đầu tiên tắm cho Tiểu Hôi, dường như hôn nó một cái. Một nụ hôn.
Tuy Ninh Thư thấy phi lý, nhưng vẫn thử làm theo. Cậu cúi xuống, hôn nhẹ lên đầu nó một cái. Lúc Tiểu Hôi mới chịu dời , tìm một chỗ thoải mái xuống. Hóa là thật...
Ninh Thư ngẩn , Tiểu Hôi thông minh đến thế ? Cậu khỏi dở dở ... Chẳng lẽ nó coi đây là phần thưởng khi tắm ?
Cho nên nào tắm xong cũng bắt thực hiện phần thưởng . Ninh Thư rõ, dù là còn Tiểu Hôi là sói, con thể hiểu một con sói đang nghĩ gì.
chuyện cũng cái lợi, đó là Tiểu Hôi ngày càng hợp tác hơn mỗi khi tắm rửa.
Cửa phòng tắm làm bằng kính mờ, thể thấy lờ mờ cảnh tượng bên trong.
Trong khi tiếng nước chảy róc rách vang lên, con sói đang giường khẽ rung tai, nó về phía phòng tắm dậy bước xuống giường. Bước chân của nó trầm và ưu nhã.
Tiểu Hôi ngẩng đầu, thấy bóng dáng loáng thoáng của thanh niên. Chỉ là khác với ngày thường, hình tuyệt của thanh niên đang ẩn hiện lớp kính.
Dáng thanh mảnh, nhưng cũng chỉ thể rõ phần . Làn da Ninh Thư trắng trẻo, dù qua lớp kính mờ cũng thể nhận đôi chút.
Cậu đang tắm rửa bên trong mà đang một con sói rình rập. Tiểu Hôi khẽ vẫy đuôi, đôi mắt màu xanh lam của nó trong đêm tối trông vô cùng thâm thúy.
Tuy nó mới hơn hai tháng tuổi nhưng hình thể ngang ngửa một con sói trưởng thành. Nó cứ thế chằm chằm một hồi lâu, cái đuôi thỉnh thoảng khẽ đung đưa, dường như chút bồn chồn.
đôi mắt lãnh khốc vẫn rời khỏi bóng hình bên trong...
Ninh Thư cảm thấy chút kỳ lạ, trong lòng thấy rợn . Cảm giác như thứ gì đó đang chằm chằm cửa phòng tắm, mím môi.
Trong nhà chỉ và một con sói, Tiểu Hôi thì gì ... Ninh Thư đoán lẽ do gần đây Tiểu Hôi ăn quá nhiều khiến áp lực, dẫn đến tinh thần căng thẳng.
Cậu lắc đầu, lau khô mở cửa phòng tắm bước ngoài. Ninh Thư ngẩng đầu lên, thấy Tiểu Hôi đang giường, mắt nhắm nghiền như đang nghỉ ngơi.
Cậu bước tới, thầm nghĩ quả nhiên là do ảo giác mà thôi.