Xuyên Nhanh Chi Bị Hắc Hóa Đại lão Chiếm Hữu - Chương 154: Giông Tố Ập Đến: Thái Hậu Phát Hiện Bí Mật
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:34:27
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hách Liên Vũ nán thêm gần một canh giờ mới rời .
Ninh Thư thẫn thờ một lúc, đó sờ sờ bụng .
Trong lòng y vô cùng giằng xé.
Y nên giữ đứa trẻ ?
Thái y tới bắt mạch, trong mắt mang theo một chút nhẹ nhõm, mở miệng : “Thân thể Hoàng thượng thời gian hơn nhiều, t.h.a.i nhi cũng định. Nếu gì ngoài ý , lúc sinh nở Hoàng thượng sẽ chịu quá nhiều đau đớn.”
Ninh Thư lời đối phương , trong lòng chút hoảng hốt.
Y mờ mịt .
Thái y thấy thế, trong lòng kinh nghi bất định.
Lão cũng trong hậu cung , kẻ nào thế nhưng thể khiến Hoàng thượng mang thai.
Ninh Thư chần chừ một chút, môi khô khốc, y nhịn l.i.ế.m một cái.
“Trẫm lúc nếu phá bỏ thì ?”
Thái y chút khiếp sợ, nhưng vẫn mở miệng trả lời: “Tuy rằng thể Hoàng thượng hơn, nhưng chỉ sợ cũng sẽ tổn thương căn cơ, chừng còn để di chứng.”
Ninh Thư lúc gì thêm.
Thái y thần sắc thất thần của Hoàng thượng, tiếp tục lên tiếng: “Đợi đến khi t.h.a.i nhi ba bốn tháng tuổi, chỉ sợ thể phá bỏ nữa, nếu ...”
Ninh Thư khỏi sang.
Thái y thôi: “Nếu sẽ là một xác hai mạng.”
Sau khi tiễn thái y , sắc mặt Ninh Thư tái nhợt.
Y sờ lên cái bụng nhô lên, trong lòng vô cùng hỗn loạn.
Y tự nhiên là cáu giận.
Y là một nam tử, thể vì một nam nhân khác mà sinh con đẻ cái. Ninh Thư kìm nước mắt, t.h.a.i nhi trong bụng dường như cũng cảm nhận cảm xúc của y mà trở nên trầm lặng hẳn .
Trong lòng y tự nhiên vô cùng khó chịu.
Ninh Thư nhắm mắt .
Trong cơn mơ màng, y mơ thấy chuyện lúc nhỏ.
Ninh Hi sinh bệnh.
Lúc nhỏ Ninh Hi thường xuyên đau ốm, mỗi như Ninh phụ và Ninh mẫu đều cãi một trận.
Ninh Thư nhút nhát ở cửa, bước .
Y nắm lấy tay Ninh Hi, nhỏ giọng : “Hi Hi, em khó chịu , ở đây .”
Phía truyền đến tiếng bước chân, y một lực mạnh đẩy .
Tiếng oán trách của Ninh mẫu vang lên: “Nếu tại con, em trai con sinh bệnh ?”
“Thân thể em trai con kém như , nó lén chạy ngoài chơi mà con cũng đường ngăn cản.”
Ninh Thư há miệng, rằng y ngủ say nên Ninh Hi lén chạy ngoài.
Ninh mẫu căn bản y giải thích, bà dịu dàng vuốt tóc Ninh Hi : “Hi Hi đừng .”
Y ngây tại chỗ.
Cuối cùng chẳng gì.
Cửa phòng đóng sầm .
Ninh Thư tựa lưng cửa, thấy tiếng Ninh phụ và Ninh mẫu cãi bên trong: “Tôi chẳng lẽ sinh hai đứa trẻ !”
“Tôi thà rằng Ninh Thư sinh ! Còn hơn là cho Ninh Hi một thể khỏe mạnh!”
“Ninh Hi thấy trai nó khỏe mạnh như , trong lòng nó đau đớn bao nhiêu.”
Ninh Thư buồn bã dựa cửa phòng.
Kỳ thực y cũng đổi thể cho em trai, y tình nguyện mang bệnh là .
Có lẽ như ba sẽ đối xử với y hơn một chút.
“Ninh Thư, lúc đầu nên sinh con ...”
Cơn ác mộng khiến y bừng tỉnh.
Ninh Thư nhận trán đẫm mồ hôi lạnh, thần sắc y hoảng hốt giơ tay lau .
Sau đó y nhắm mắt .
Lại mở , xuống bụng .
Thời tiết càng lúc càng trở nên nóng bức.
Ninh Thư cảm giác thèm ăn, ngược trở nên buồn ngủ.
Y thể ăn đồ lạnh, cũng thể đặt đá trong phòng, chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng cái nóng, hoặc uống một chút đồ giải nhiệt.
Hách Liên Vũ trái tới thăm khá thường xuyên.
Lúc đầu Ninh Thư vô cùng kháng cự, nhưng vì , mỗi khi nam nhân ôm y, cái bụng còn khó chịu như nữa.
Y cũng là vì lý do gì.
Không gặp nhưng thể gặp.
Đại khái chính là cảm giác .
Khi Nhiếp Chính Vương tiến cung, Tiểu hoàng đế đang giường mơ màng ngủ.
Hắn bế thốc y lên.
Thiếu niên kinh hoàng mở mắt, đẩy đẩy , qua vài phần hổ thẹn xen lẫn tức giận.
Hách Liên Vũ cũng mấy để tâm, chỉ xoa mặt y, đôi mắt đen kịt sang: “Hoàng thượng ngủ ?”
Ninh Thư lời nào, gắt gao mím môi.
Hiện tại y m.a.n.g t.h.a.i ba tháng.
Trên mặc thêm nhiều lớp y phục.
Lúc ngủ vẫn cảm thấy nóng bức, tuy mặc nhiều sợ phát hiện nhưng y vẫn sợ vạn nhất xảy chuyện gì.
Ninh Thư chút khó chịu bảo buông .
Hách Liên Vũ chạm mồ hôi y, khẽ nhướng mày: “Hoàng thượng nhiều mồ hôi thế ?”
Ninh Thư lầm bầm đáp: “Trẫm sợ nóng.”
Y sợ đối phương nảy sinh nghi ngờ nên nhắc đến một vài việc trong buổi chầu sớm gần đây.
Kẻ địch nơi biên cương Hách Liên Vũ đ.á.n.h cho tan tác, nhưng thiếu những kẻ dã tâm bừng bừng khác. Nước láng giềng vẫn luôn dòm ngó Trung Nguyên, những năm qua thường xuyên gây rắc rối, gần đây bắt đầu rục rịch.
Cũng đang mưu tính chuyện gì.
Hách Liên Vũ ôm Tiểu hoàng đế, cũng ảo giác của , bờ m.ô.n.g tròn trịa của thiếu niên dường như thêm chút thịt, mềm mại vô cùng, sờ thích tay.
Đôi mắt nam nhân khỏi ám trầm.
Ninh Thư đang chuyện chính sự với , đột nhiên kịp đề phòng nhéo một cái.
Y kinh giận, đôi mắt tròn xoe đầy kinh hãi sang: “Ngươi làm gì !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-154-giong-to-ap-den-thai-hau-phat-hien-bi-mat.html.]
Nhận thấy sự phản kháng của Tiểu hoàng đế.
Hách Liên Vũ khàn giọng : “Thân thể Hoàng thượng dường như đầy đặn hơn một chút.”
Không còn gầy gò như nữa.
Ninh Thư nhất thời gì.
Kỳ thực là do chột nên y dám cãi , chỉ hàm hồ : “Thân thể trẫm quá kém, mẫu hậu sai thái y giúp trẫm điều dưỡng, thời gian mới uống t.h.u.ố.c liên tục.”
Hách Liên Vũ ôm y, đôi môi nóng bỏng áp sát tai y : “Khó trách bế Hoàng thượng lên thấy thoải mái hơn nhiều như .”
Ninh Thư tức bực, nhưng chẳng làm gì đối phương.
Hôm nay Hách Liên Vũ tới.
Sợ đối phương ôm , hiện tại Ninh Thư hễ thể là , hoặc là giả vờ phê duyệt tấu chương.
hôm nay khi Hách Liên Vũ tới.
Sắc mặt Ninh Thư đổi một chút.
Y ngửi thấy một mùi dầu mỡ.
Hách Liên Vũ lấy một bọc giấy dầu.
Bên trong lộ mấy miếng bánh nhân thịt.
Ninh Thư với sắc mặt mấy .
Hách Liên Vũ : “Đây là món thần thích ăn nhất lúc nhỏ.” Giọng trầm thấp, ánh mắt mang theo chút hoài niệm: “Hôm nay thấy nên mua một phần cho Hoàng thượng.”
Mùi hương đó xộc mũi Ninh Thư.
Khiến sắc mặt y đổi, trắng bệch .
Y nôn.
Ninh Thư vẫn cố nhịn, y sợ Hách Liên Vũ điều gì. Vì thế y nhận lấy bánh thịt, lên tiếng: “Làm phiền Nhiếp Chính Vương nhớ tới trẫm.”
Đôi mắt đen kịt của nam nhân chằm chằm y: “Hoàng thượng thích ?”
Sắc mặt Hách Liên Vũ trông vẻ u ám.
Tim Ninh Thư khẽ nảy lên, đó y cầm miếng bánh thịt, há miệng c.ắ.n một miếng.
Y cố nén cảm giác buồn nôn.
Sau khi nhai vài cái, y mới khó khăn nuốt xuống.
Cảm giác buồn nôn dâng trào.
Ninh Thư trầm mặc cúi đầu ăn, cho đến khi thể nhét thêm nữa.
Y mới đặt miếng bánh xuống một bên.
Sắc mặt tái nhợt : “Trẫm ăn nổi nữa.”
Lại thấy sắc mặt Nhiếp Chính Vương chút khó coi, đôi mắt thâm thúy chằm chằm y rời. Sau đó vươn bàn tay to lớn nắm lấy cằm y, lạnh lùng hỏi: “Hoàng thượng là ăn nổi, căn bản là chán ghét?”
Cảm xúc đen tối cuộn trào trong mắt , hầu kết lăn động.
Mang theo vài phần hung ác khiến kinh hãi.
“Thần khiến chán ghét đến thế ?”
Ninh Thư bóp chút đau, hiện tại bụng y càng lúc càng lớn, lâu vốn thoải mái, nam nhân giày vò như càng thêm khó chịu.
Y nhịn đẩy tay đối phương , mím môi.
Mà Hách Liên Vũ vì động tác mà sắc mặt càng thêm trầm xuống. Dường như đang nhẫn nhịn điều gì đó, đôi mắt thâm thúy đáng sợ chằm chằm y.
Sắc mặt Ninh Thư đổi, y gần như lập tức bật dậy.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sau đó nôn sạch những thứ ăn ngoài.
Phía , Hách Liên Vũ thấy Tiểu hoàng đế nôn mửa, sắc mặt vô cùng tái nhợt.
Sắc mặt cũng theo đó mà thâm trầm hẳn .
Hắn sải bước tiến lên.
Tiểu hoàng đế giống như một con thỏ nhỏ kinh động: “Đừng chạm trẫm!”
Hách Liên Vũ chôn chân tại chỗ, ánh mắt tối tăm rõ.
Hắn thoáng qua miếng bánh thịt.
Lúc mới thấy một lớp mỡ vương đó.
Đôi môi mỏng cũng theo đó mà trở nên lạnh lùng hơn.
Hách Liên Vũ lúc mới nhớ , thể thiếu niên vốn yếu ớt, kiều khí vô cùng. Những thứ đồ lề đường lẽ nên để y chạm mới đúng.
Ánh mắt thoáng tối .
Lại thấy vị đế vương trẻ tuổi đang vô cùng kháng cự , một hồi lâu mới : “Bánh thịt của thần, thần sẽ mang tới nữa.”
Nếu lúc Ninh Thư tập trung tinh thần một chút, làm thấy Nhiếp Chính Vương cũng lúc hạ như .
lúc cả y khó chịu, dày càng thêm khó chịu.
Y ăn đồ chua.
Y thở dốc, gò má ửng hồng.
Hách Liên Vũ khẽ nhíu mày, tiến lên một bước tóm lấy y.
Ninh Thư nhận đối phương cởi y phục của , đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Sau đó y vùng vẫy kịch liệt, kinh hãi : “Đừng, đừng chạm .”
Y gắt gao giữ chặt y phục , đặc biệt là phần bụng, sợ thấy.
Hách Liên Vũ thấy Tiểu hoàng đế mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi, nhưng vẫn nhất quyết chịu cởi lớp y phục dày cộm .
Ánh mắt cũng theo đó mà nheo .
Ninh Thư nhận ánh mắt dò xét của nam nhân, trong lòng hoảng loạn một thoáng, lập tức trấn định : “Trẫm thấy trong lúc lạnh lúc nóng.”
Kỳ thực trong lòng y sớm hốt hoảng vô cùng.
Cũng may đó Nhiếp Chính Vương dường như phát hiện điều gì.
Ninh Thư vẫn cảm thấy vô cùng mạo hiểm.
Y chậm rãi nhắm mắt .
Cảm thấy nên ỷ đối phương.
Ngón tay y siết chặt đến trắng bệch.
Lần gì y cũng gặp nữa.
Khi t.h.a.i nhi bốn tháng, bụng Ninh Thư lộ rõ.
Gần đây y càng lúc càng cảm thấy mệt mỏi, ngay cả buổi chầu sớm cũng gồng chống đỡ.
Y vuốt ve bụng, chút thất thần nghĩ thầm.
Có lẽ y thể trở thành một cha .
Chỉ là Ninh Thư ngờ tới.
Thái hậu thế nhưng phát hiện bí mật của y.