Xuyên Nhanh Chi Bị Hắc Hóa Đại lão Chiếm Hữu - Chương 1166: Lời Thú Nhận Trong Phòng Vệ Sinh
Cập nhật lúc: 2026-03-07 13:28:41
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Thư mấy ngày nay quả thực chút bận, bận rộn một hồi, liền quên chuyện của Chu Cảnh Du đầu.
Đợi đến khi hồi thần , qua vài ngày.
Ninh Dương là trai của Ninh Thư, các bạn học xung quanh đại khái cũng đều . Cho nên một khác giới cũng sẽ tới chỗ Ninh Thư thăm dò một chút sở thích của trai, trong đó cũng bao gồm cả Chu Cảnh Du.
Cũng vì chuyện , Ninh Thư nhớ tới những chuyện .
Cậu khỏi khẽ thở một , cảm thấy nên.... tự đa tình như .
Ngược khiến bản hổ, lẽ bạn của trai cũng ý đó thì ?
chỉ cần nghĩ đến đêm hôm đó, xúc giác còn lưu trán, đều giống như đang mơ.
Lông mi Ninh Thư khẽ run, mím môi.
Cậu chần chờ thầm nghĩ, tuy rằng quả thực từng nhận lời tỏ tình của một . Ninh Thư cũng chút tự hiểu lấy, bạn của trai xuất sắc như , thể thích chứ?
......
Ninh Thư cũng ngờ, lúc cùng bạn học, sẽ gặp Ninh Dương còn Chu Cảnh Du bên cạnh .
Bạn học của thấy hai đại soái ca ngang tài ngang sức, ngược vô cùng vui vẻ.
Còn vô cùng nhiệt tình chào hỏi Ninh Dương hai .
Tầm mắt nam sinh cao lớn đầu tiên rơi thiếu niên, đó nhàn nhạt gật đầu: “Chào các em.”
Ninh Dương nhếch môi: “Muốn ăn cơm cùng bọn ?”
Mấy bạn học của Ninh Thư ngược chút động lòng, nhưng bọn họ tạm thời còn việc, chỉ thể đau lòng từ chối.
Đã một thời gian gặp trai.
Ninh Thư cũng chút nhớ nhung.
Ninh Dương giơ tay lên, xoa xoa đầu , bảo cùng .
Ninh Thư theo bản năng ngẩng đầu lên, liền va một vùng biển sâu thẳm.
Chu Cảnh Du tại chỗ, cứ thế rũ mắt xuống, ánh mắt bình tĩnh .
Lại hề dời nửa điểm.
Màu mắt tối.
Ninh Thư mím môi, một loại hổ khó tả, hai má nóng lên.
vẫn mở miệng gọi: “Anh Du.”
Cậu hoảng hốt nhớ tới, mấy ngày nhờ Dương Lợi trả quần áo cho đối phương.......
Ninh Thư nhịn thầm nghĩ, bạn của trai nghĩ như thế nào?
Cậu theo bản năng đối phương thêm một cái.
Chu Cảnh Du cũng đang , nhưng ngay đó, liền sắc mặt như thường , trầm thấp : “Ừ.”
Ninh Thư mím môi, trông vẻ như vấn đề gì.
Cậu nhịn thầm nghĩ, lẽ thật sự là nghĩ nhiều .....
Ninh Dương chú ý tới em trai tâm hồn treo ngược cành cây, khỏi hỏi: “Sao ?”
Ninh Thư lắc đầu.
Bọn họ cùng đến nhà ăn A của trường, ăn một bữa cơm.
Ninh Dương lâu ăn cơm ở trường, ngược chút nhớ nhung hương vị .
Khoảng thời gian đang xã giao, thì là đang bận những việc khác.
Lúc Ninh Thư xuống, liền phát hiện Chu Cảnh Du ngay đối diện . Cậu khựng một chút, định đổi chỗ với trai, nhưng Ninh Dương xuống .
Cậu đành yên lặng ở chỗ cũ.
Ninh Dương tiên hỏi gần đây đang làm gì.
Ninh Thư thành thật trả lời.
Ninh Dương : “Anh gần đây bận, lơ là em. Em chuyện gì thể gọi điện thoại cho , thật sự , em cũng thể tìm Cảnh Du.”
Ninh Thư gật đầu.
Cậu , thật nợ ân tình của Chu Cảnh Du nhiều , sợ trả nổi.
Ninh Dương hiển nhiên coi đối phương là ngoài.
Ninh Thư mím môi, ánh mắt sang.
Chu Cảnh Du đối diện, ánh mắt cũng rũ xuống, đối diện với .
Ninh Thư giật , theo bản năng dời .
Cậu vô thức chọc chọc cơm, đó hai má phồng lên giống như con sóc, lông mi khẽ run.
Mà Chu Cảnh Du đối diện từ đầu đến cuối đều gì, sắc mặt bình tĩnh.
....
Khó khăn lắm mới ăn xong bữa cơm , Ninh Thư đương nhiên là nhanh chóng rời , cam đoan với Ninh Dương hết đến khác, lúc mới vội vàng bỏ .
Cậu cảm thấy biểu hiện hẳn là quá rõ ràng.
Lại , bản giống như một con sóc đang chạy trốn, đôi mắt đều chớp chớp chột dám thẳng khác.
Ninh Thư đương nhiên cho rằng thể luôn như , dù Ninh Dương khi nghiệp sẽ ở đây khởi nghiệp.
Cậu thể cũng sẽ ở .
Mà Chu Cảnh Du là bạn nhất của trai, cuộc sống dù thế nào cũng tránh khỏi.
Không thể vì một chút suy đoán tự đa tình của bản , mà tùy tiện kết luận.
Cho nên khi Ninh Dương gọi ngoài ăn cơm, dù cho Ninh Thư Chu Cảnh Du cũng sẽ ở đó, nhưng chần chờ một thoáng, vẫn đồng ý.
Bởi vì từ chối một , thể từ chối thứ hai.
Từ chối nhiều, ai cũng bình thường.
Ninh Thư tự làm công tác tư tưởng cho , những cái đó chỉ là vì nguyên nhân trai nên mới chăm sóc , chỉ thôi.
Ninh Dương mời khách ăn cơm cũng đầu tiên.
Chu Cảnh Du ý định tới, ở trong điện thoại giọng điệu lười biếng : “Luật sư Chu nể mặt a?”
Chu Cảnh Du ở đầu dây bên giọng điệu bình tĩnh : “Tuần còn một cuộc thi đấu chuẩn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1166-loi-thu-nhan-trong-phong-ve-sinh.html.]
Nếu như .
Ninh Dương đương nhiên sẽ tiếp tục miễn cưỡng, nghĩ nghĩ, với Vương Lâm ở bên cạnh: “Em trai tớ chắc sắp đến , xuống xem thử .”
Người nào đó vốn định cúp điện thoại động tác khựng .
Vương Lâm lên hỏi: “Cảnh Du tới ?”
Giọng lớn, vặn truyền trong điện thoại.
Ninh Dương định kết thúc cuộc gọi định cất điện thoại , phá thiên hoang phát hiện đầu bên còn cúp, ngay lúc lộ vẻ kinh ngạc, đầu bên giọng điệu trầm thấp như thường : “Địa chỉ ở ?”
Ninh Dương : “Cậu tuần còn thi đấu ?”
Chu Cảnh Du thản nhiên : “Thỉnh thoảng thả lỏng một chút lợi cho thể xác và tinh thần.”
.....
Lúc Ninh Thư tới, trai còn mấy bạn ở đó . Cậu là Trương Lâm dẫn lên, bạn bè của trai phần lớn đều gặp qua, cũng xa lạ.
Cậu một vòng, thấy bóng dáng quen thuộc nhất .
Ninh Thư ngẩn , theo bản năng hỏi: “Anh Du tới ?”
Trương Lâm trả lời: “Vẫn tới, vốn dĩ định tới.”
Vốn dĩ định tới?
Ninh Thư câu ý gì, chỗ. Mọi đều chăm sóc , bắt uống rượu, cũng sẽ cảm thấy mất hứng.
Dù Ninh Thư là em trai bảo bối của Ninh Dương, ngay cả luật sư Chu tương lai cũng che chở giống như che chở em trai ruột .
Ninh Thư khỏi về phía cửa.
Sau đó cúi đầu xuống.
Không qua bao lâu.
Một giọng khoan t.h.a.i tới muộn vang lên: “Xin , để đợi lâu.”
Cậu ngẩng đầu .
Chu Cảnh Du chậm rãi cởi áo khoác đặt sang một bên, đó một vòng. Đi tới, mở miệng : “Tôi ở đây ?”
Ninh Thư ngẩn , lúc mới phát hiện vị trí bên cạnh là trống.
Cậu gật đầu, lỗ tai nóng lên.
Lại dám bạn của trai một cái.
Sợ đối diện với đôi mắt , liền nhớ tới những chuyện nên nghĩ.
Chu Cảnh Du khí định thần nhàn xuống.
Yết hầu lăn lộn, sắc mặt bình tĩnh chấp nhận rượu phạt vì đến muộn.
Ninh Thư lời nào, Chu Cảnh Du uống liền mấy ly rượu.
Sau đó rũ lông mi xuống.
Cổ họng cũng theo đó khô khốc.
Ninh Thư l.i.ế.m môi, thầm nghĩ, làm phá vỡ sự hổ mấy ngày nay. Có lẽ Chu Cảnh Du thậm chí còn nhận những động tác và tâm tư của , chỉ một tự đa tình.
Cậu cũng nên kính một ly ?
Ninh Thư rõ, nhưng đông như . Cậu thậm chí nên bắt chuyện với bạn của trai thế nào, cảm thấy bây giờ giống như một con rùa đen rụt cổ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vừa thò đầu , rụt trở về.
Kỳ quái cực kỳ.
Ninh Thư cũng cảm thấy chút kỳ quái, dậy nhà vệ sinh một chuyến. Sau đó rửa mặt, lúc ngẩng lên, thấy tiếng bước chân phía .
Còn theo bản năng nhường vị trí bên cạnh .
tới chỉ dừng lưng , liền động tác gì nữa.
Ninh Thư khỏi chút nghi hoặc ngẩng mặt lên, sang. Sau đó cứ thế kịp đề phòng cùng với Chu Cảnh Du trong gương, cũng đang về phía .
Đối phương vóc dáng cao, ở trong nhà vệ sinh chỉ lớn chừng , liền vẻ chật chội.
Lại che giấu khuôn mặt cốt cách cực .
Chu Cảnh Du cứ thế lẳng lặng , một lúc lâu , mới trầm thấp : “Ninh Thư, em đang trốn ?”
Ninh Thư chút hoảng loạn, ngờ, bạn của trai cũng sẽ theo.
Cậu chớp mắt, trấn định tâm thần, đó lắc đầu : “Không .....”
Cậu phủ nhận.
Chu Cảnh Du rũ mắt xuống, thần sắc bình tĩnh, giọng điệu chắc chắn : “Em đang trốn .”
Ninh Thư lời nào nữa, rửa mặt xong. Khuôn mặt trắng nõn trông tì vết xinh , ngay cả lông mi cũng dính những giọt nước trong veo, giống như từ đuôi mắt rơi xuống, lấp lánh.
Đôi mắt sạch sẽ của mang theo một chút sai ngạc, còn một chút xíu căng thẳng và hoảng loạn.
Một lúc lâu , Ninh Thư mới nhịn mím môi : “.... Tại em trốn ?”
Chu Cảnh Du chỉ .
Ninh Thư nhịn tránh ánh mắt và tầm mắt thâm thúy của , hai má nóng lên, nữa nhớ tới xúc giác đêm hôm đó.
Bên tai thấy một giọng trầm thấp: “Em đêm hôm đó hôn em .”
Ầm một tiếng.
Giống như nổ tung trong đầu Ninh Thư.
Như hồ dán, hồ chặt lấy đầu óc .
Nhất thời phản ứng .
Ninh Thư chỉ thể ngốc nghếch Chu Cảnh Du đối diện.
Cậu mím chặt môi.
“Em .” Giống như thở dài, Chu Cảnh Du cúi đầu, mở miệng : “Cho nên mấy ngày nay em vẫn luôn trốn tránh ? ?”
Ninh Thư trả lời thế nào, một lúc lâu , mới tìm giọng của : “.... Tại ....” Cậu đổi một cách dùng từ, tìm hình dung nào khác, đành khô khốc l.i.ế.m khóe môi: “Lại hôn em?”
Trong mắt Chu Cảnh Du lướt qua một chút ý nhàn nhạt.
Hắn rũ mắt xuống: “Bởi vì nhịn .”
Hắn liếc mí mắt : “Tôi tưởng rằng ám chỉ của rõ ràng .”