Kỷ Hoài An hùa theo trò đùa của , lạnh lùng : “Tình huống như hôm nay, bao lâu ?”
Bao lâu ?
Đỗ Hoàn Sanh suy nghĩ một chút.
Lần sớm nhất là buổi tối tỉnh dậy khi mơ thấy Hẻm Đá Xanh.
Cậu tỉnh giấc từ trong mộng, tim như ngàn vạn cây kim châm, chỉ là cơn đau kéo dài, cũng dữ dội như hôm nay.
Đỗ Hoàn Sanh tâm lý chăng chớ, đau thì cứ đau thôi, dù cũng đến lúc c.h.ế.t.
Cậu thích dáng vẻ đau lòng của nhà và bạn bè khi thấy , cũng hy vọng khi nhớ đến chỉ cảm thấy đáng thương.
“Cũng lâu lắm, hôm nay chỉ là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý thôi.” Cậu sờ sờ chóp mũi.
Xe rời khỏi nhà tưởng niệm liệt sĩ, bức tượng liệt sĩ màu đen vẫn sừng sững ở đó.
Trên mặt Kỷ Hoài An hiếm khi xuất hiện vẻ lạnh lùng như .
Đỗ Hoàn Sanh liếc một cái rụt rè cúi đầu, ánh mắt dừng những ngón tay đang nắm vô lăng của .
Tay Kỷ Hoài An , năm ngón tay thon dài, khớp xương nhô , mu bàn tay trắng lạnh, vì nắm vô lăng mà nổi lên vài đường gân xanh rõ rệt.
Đỗ Hoàn Sanh còn nhớ, đôi tay của , một nước nóng bỏng.
Lúc đó cả bàn tay Kỷ Hoài An đều đỏ ửng, Đỗ Hoàn Sanh hỏi đau .
Kỷ Hoài An lúc đó chỉ nhẹ nhàng lắc lá tay, đó thong thả lấy khăn tay lau, ngay cả một cử động run rẩy cũng .
Vậy mà , khi Đỗ Hoàn Sanh lấy t.h.u.ố.c từ tay .
Đôi tay đó run rẩy đến thế.
Tim bắt đầu loạn nhịp, Đỗ Hoàn Sanh vội vàng nhẹ nhàng ấn xuống.
Kỷ Hoài An bây giờ vô cùng nhạy cảm với hành động của .
“Lại đau ?”
“…”
“Không, nó nhảy lung tung, em ấn một chút, ấn một chút.”
Kỷ Hoài An nhướng mày, vô cùng bất mãn với cách của : “Sao gọi là nhảy lung tung, bậy.”
Đỗ Hoàn Sanh lí nhí “” một tiếng.
Nửa chặng đường Đỗ Hoàn Sanh ngủ , trong lúc ý thức mơ màng thấy Kỷ Hoài An đang gọi .
“Hoàn Sanh, tỉnh dậy .”
Đỗ Hoàn Sanh nhấc mí mắt nặng trĩu lên, thứ đầu tiên thấy là cần gạt nước đang lắc lư qua qua lớp kính xe.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cần gạt nước gạt một lớp tuyết trắng, mắt Đỗ Hoàn Sanh lập tức tròn xoe.
“Oa, tuyết rơi !”
Đây là trận tuyết đầu mùa của năm nay, nhưng là trận tuyết đầu tiên Đỗ Hoàn Sanh tận mắt thấy.
Tuyết rơi luôn mang cho một vẻ khác, những bông tuyết bay lả tả từ trời xuống, giống như vô con bướm trắng đang nhẹ nhàng múa lượn trung.
Kỷ Hoài An đỗ xe ở cửa biệt thự, xe còn dừng hẳn.
Đỗ Hoàn Sanh cởi dây an , đợi Kỷ Hoài An tắt máy là lập tức mở cửa xe nhảy ngoài.
Biệt thự nhà họ Đỗ chuyên xử lý, tuyết rơi đầy nửa tiếng dọn dẹp mặt đường.
Đỗ Hoàn Sanh cách hàng rào, hô lên: “Tuyết trong vườn hoa cần dọn.”
Người hầu gật đầu đồng ý.
Vì tuyết rơi, khí tràn ngập thở trong lành, Đỗ Hoàn Sanh hít một thật sâu, cảm thấy sảng khoái.
Giây tiếp theo, hắt xì một cái thật to.
Cậu xoa xoa cánh tay, vai nhanh chóng một chiếc áo khoác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-den-trong-sach-duong-om-yeu-tieu-thieu-gia/chuong-98-tuyet-roi.html.]
“Vội gì chứ, quần áo cũng mặc.”
Đỗ Hoàn Sanh phản bác: “Em chỉ mặc áo khoác, chứ mặc quần áo.”
Tuyết mặt đất còn dày lắm, một lớp mỏng, che những chiếc lá khô vàng và cỏ dại ven đường.
Đỗ Hoàn Sanh ngứa chân, giẫm giẫm lên , tiếng lạo xạo cùng tiếng tuyết rơi xào xạc, đối với Đỗ Hoàn Sanh đều vô cùng mới lạ.
Cậu hì hì với Kỷ Hoài An, như một con cáo nhỏ màu trắng, chạy thẳng vườn hoa.
Trong lúc Kỷ Hoài An lấy ô, Đỗ Hoàn Sanh chạy mất dạng.
Người hầu đang quét dọn lo lắng cho sức khỏe của Đỗ Hoàn Sanh, chạy nhanh hai bước lên : “Kỷ , tiểu thiếu gia chạy vườn hoa .”
Đỗ Hoàn Sanh chạy lung tung bên ngoài, chạy nhà kính trong vườn hoa.
Đây là nơi thích nhất trong nhà, nhà kính làm bằng kính trong suốt, ánh nắng trong nhà và ngoài trời chỉ thể xuyên qua đó.
Trong gian sáng sủa và ấm áp , Đỗ Hoàn Sanh đặc biệt thích ngẩn ngơ.
Khi Kỷ Hoài An cầm ô xuất hiện ở cửa nhà kính, Đỗ Hoàn Sanh đang xếp bằng ghế mây, ngẩng đầu tuyết trắng xóa trời.
Con ngươi Đỗ Hoàn Sanh lấp lánh ánh sáng trắng, chỉ lớp tuyết ngày càng dày mái nhà, với Kỷ Hoài An: “Anh mau kìa, quá.”
Hôm nay thời tiết lắm, tầng mây dày, bầu trời xám xịt.
Lúc Đỗ Hoàn Sanh cởi áo phao trắng, bên trong mặc một chiếc áo len dày.
Tuyết xung quanh như một tấm phản quang, chiếu cả như thêm một lớp filter làm trắng, đến giống thật.
Trong nhà kính trang trí thêm nhiều đồ vật theo sở thích của Đỗ Hoàn Sanh, những cuốn sách lịch sử dày cộp xếp đầy kệ sách gỗ, một kệ khác là mô hình máy bay, tên lửa, xe tăng.
Kỷ Hoài An dáng vẻ tùy tay lật một cuốn sách, : “Đẹp thật.”
Trong nhà ai, Kỷ Hoài An ở cùng Đỗ Hoàn Sanh trong nhà kính hai tiếng đồng hồ.
Chập tối, Đỗ Viễn Biết trở về.
“Tiểu thiếu gia và Kỷ đang ở trong nhà kính ạ!”
Quản gia báo cáo với .
Đỗ Viễn Biết gật đầu, hỏi ông bữa tối chuẩn thế nào, khi nhận câu trả lời khẳng định thì về phía vườn hoa.
“Sao về chui nhà kính, như con thỏ .”
Đỗ Viễn Biết cửa, quanh một vòng, cảm nhận nhiệt độ bên trong, lúc mới về phía Đỗ Hoàn Sanh.
“Anh, tan làm !”
Đỗ Hoàn Sanh buông sách xuống, dậy.
Đỗ Viễn Biết nhấc áo khoác của lên, bảo mặc : “Chơi cả ngày , đói ?”
Cả nhà Đỗ Hoàn Sanh sợ nhất là trai, điên cuồng nháy mắt với Kỷ Hoài An, bảo đừng chuyện phát bệnh hôm nay cho trai .
Kỷ Hoài An , dậy vuốt phẳng áo khoác, mở miệng khiến Đỗ Hoàn Sanh hận thể nhảy qua bịt miệng .
“Hôm nay đường về nó phát bệnh.”
“Không —” Đỗ Hoàn Sanh hét lớn một tiếng cố gắng ngăn cản.
Đôi mày giãn của Đỗ Viễn Biết lập tức nhíu .
Đỗ Hoàn Sanh chiếc ghế mây rộng, rụt cổ, sợ trai véo tai, mắng Kỷ Hoài An một trận.
Ngay khi Đỗ Viễn Biết mặt đen như đ.í.t nồi về phía Đỗ Hoàn Sanh, Kỷ Hoài An bổ sung một câu: “Triệu chứng nghiêm trọng, uống t.h.u.ố.c khỏi .”
Đỗ Hoàn Sanh liên tục gật đầu: “ , chỉ đau một lát thôi.”
Đỗ Viễn Biết lệnh tử: “Từ ngày mai ngoài!”
Đỗ Hoàn Sanh ngẩng đầu “a” một tiếng, : “Anh, em tưởng giống những tổng tài khác, ngờ,”
“Cái gì?” Đỗ Viễn Biết xuống từ cao.
Đỗ Hoàn Sanh đau lòng, “Không ngờ cũng giống những bá tổng cưỡng chế , hề dân chủ gì cả!”
Đỗ Viễn Biết gõ một cái lên đầu : “Bớt xem mấy tiểu thuyết đó , đầu óc xem hỏng hết .”