Mùi hương gỗ thanh nhã lập tức chiếm trọn tâm trí Đỗ Hoàn Sanh.
Cậu cảm thấy bây giờ thể suy nghĩ nữa, vì phỏng đoán của chứng thực.
Kỷ Hoài An thật sự thích .
Vì thích , sợ c.h.ế.t.
Nên mới ký đơn hiến tạng.
Tay Kỷ Hoài An rời khỏi mặt , vòng lưng, giọng vẫn dịu dàng như .
“Hít thở chậm .”
Đỗ Hoàn Sanh nắm chặt tờ giấy trong tay, một lát buông , giơ tay ôm chặt lấy .
“Kỷ Hoài An, em thực chuyện với .”
Giọng xong mang theo chút khàn khàn, mềm mại chút sức lực.
Đỗ Hoàn Sanh ngẩng đầu, hai hàng nước mắt kiểm soát lăn dài má.
“Em vốn định đợi thi xong mới với , học liên thông cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ, em đợi thi đỗ nghiên cứu sinh, như sẽ cách quá lớn với .”
Kỷ Hoài An rút một tờ giấy bàn, cẩn thận lau nước mắt cho .
“Em dù nghiệp tiểu học cũng thích em.” Kỷ Hoài An .
Ba chữ là Kỷ Hoài An , Đỗ Hoàn Sanh một khoảnh khắc ngây .
Kế hoạch của Kỷ Hoài An làm xáo trộn.
“Anh, em, từ khi nào?”
Kỷ Hoài An ôm , cằm tựa vai : “Rất lâu, lâu , Hoàn Sanh. Anh thích em từ lâu .”
Lâu đến mức thời đại biến thiên, năm tháng dài đằng đẵng, vượt qua cả dòng sông thời gian.
Mặt Đỗ Hoàn Sanh đỏ bừng, ấp úng : “Vậy tại đây ?”
Kỷ Hoài An mím môi, hai tay siết chặt eo .
Một lúc , buông , về phía Đỗ Hoàn Sanh.
Đỗ Hoàn Sanh đột nhiên đối diện với , mặt còn sót một tia bối rối.
“Vậy còn em, tại đây em cũng ?”
Tim Đỗ Hoàn Sanh đập nhanh, hóa Kỷ Hoài An sớm thích .
Cậu căng mặt, ngẩng đầu lên, giọng điệu thản nhiên: “Vì em bệnh tim mà!” Nói chừng ngày nào đó sẽ c.h.ế.t.
Nửa câu , Kỷ Hoài An ôm lòng.
Đỗ Hoàn Sanh dép lê, cũng nhón chân để ôm Kỷ Hoài An.
Cánh tay ôm eo vì thiếu rèn luyện lâu năm mà trông mảnh mai, mềm mại, một bàn tay của thể ôm trọn cổ tay đối phương.
Kỷ Hoài An buông một chút, giọng điệu chút nguy hiểm.
“Đây là câu trả lời của em dành cho ?”
Đỗ Hoàn Sanh mím môi, hít sâu một : “Em thích , ở bên .”
Trở ngại khiến thể thẳng thắn bày tỏ lòng là bệnh tim còn tồn tại, còn gì băn khoăn nữa.
Kỷ Hoài An thật sâu, ngay đó, cúi , hung hăng áp môi lên.
Đỗ Hoàn Sanh kinh nghiệm hôn, chỉ là, so với nụ hôn lúc nãy, Kỷ Hoài An hôn chút tàn nhẫn.
Cậu trợn tròn mắt, khuôn mặt Kỷ Hoài An ở một góc độ từng hiện mắt .
Người đàn ông nhắm mắt, hôn chuyên chú.
Nửa giây , một bàn tay che mắt Đỗ Hoàn Sanh, trong miệng lúc là hương của Kỷ Hoài An, theo thở len lỏi từng dây thần kinh của .
Đỗ Hoàn Sanh từ từ nhắm mắt , mặc cho Kỷ Hoài An dẫn dắt tất cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-den-trong-sach-duong-om-yeu-tieu-thieu-gia/chuong-178-ban-trai.html.]
Tiếng động dính nhớp bên tai khiến Đỗ Hoàn Sanh mà lòng ngứa ngáy, ngón chân giấu trong đôi dép bông cong lên.
Một lát , Kỷ Hoài An buông , dùng tay nhẹ nhàng lau nước bọt ở khóe miệng Đỗ Hoàn Sanh.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Đỗ Hoàn Sanh vẫn còn thở dốc, cũng ai cho hôn tốn sức như .
Thời tiết ấm hơn ít, hôm nay ở nhà, chỉ mặc một chiếc áo lông mỏng, rộng rãi và mềm mại.
Kiểu áo rộng, Kỷ Hoài An ấn như , lớp lông tơ mịn màng vải áp sát da .
Đỗ Hoàn Sanh rùng , thở mới định kích thích đến chân mềm nhũn, ngã về phía .
Trên đỉnh đầu vang lên vài tiếng khẽ, Đỗ Hoàn Sanh một đôi tay to đỡ lấy, ngay đó ôm đến ghế .
Kỷ Hoài An như chuyện gì xảy , chấp nhận việc hai ở bên một cách .
Đỗ Hoàn Sanh thì khác.
Hai đời mới hôn một như , căng thẳng đều là giả.
Kỷ Hoài An chạm mặt , thấy mặt đỏ bừng, hai tay ngoan ngoãn đặt đầu gối, cũng dám ngẩng đầu .
Trẻ con mà, từng yêu, ngại ngùng là chuyện bình thường.
Kỷ Hoài An rót cho một ly .
Đỗ Hoàn Sanh cảm ơn, bưng ly nước đến mặt.
Hương thoang thoảng, giống hệt vị Kỷ Hoài An đưa miệng .
Đỗ Hoàn Sanh: “…”
Sách thì thể tiếp nữa, Kỷ Hoài An nắm tay ngoài xem TV.
Đỗ Hoàn Sanh cúi đầu bàn tay đang nắm tay .
Trước hôm nay, Kỷ Hoài An dắt nhiều , nhưng nào như bây giờ, mười ngón tay đan .
Khóe môi nở nụ , dùng sức nắm lấy tay Kỷ Hoài An.
Xem TV bao lâu Đỗ Hoàn Sanh ngủ , từng nghĩ lẽ là vì chuyến tiêu hao hết sức lực của .
Đỗ Hoàn Sanh tỉnh dậy trong một căn phòng xa lạ, phòng ngủ phụ mà từng ở.
Không cần đoán, cũng đây là phòng của Kỷ Hoài An.
Căn phòng vẫn mang phong cách Trung Hoa mà Kỷ Hoài An yêu thích, tường treo một bức tranh sơn thủy, mực đen đầm đìa.
Đỗ Hoàn Sanh dụi mắt dậy khỏi giường, phòng ngủ chính của Kỷ Hoài An cũng một chiếc bàn gỗ gụ đơn giản, mặt bàn sạch sẽ bày mấy cuốn sách và một chiếc máy tính xách tay.
Cả căn phòng toát lên vẻ tri thức, Đỗ Hoàn Sanh bước sàn gỗ, một chiếc tủ gỗ gụ trong phòng thu hút sự chú ý.
Thân tủ thiết kế đối xứng, bốn góc trang trí hoa văn mây tinh xảo.
Cửa tủ khảm kính trong suốt, thể rõ các món đồ sưu tầm bên trong.
Ánh mắt Đỗ Hoàn Sanh dừng ở một chiếc hộp nhạc bọc trong vỏ gỗ tinh xảo bên trong.
Cậu liếc mắt một cái nhận , đây là chiếc hộp nhạc trong ảnh đại diện Wechat của Kỷ Hoài An.
Trên đỉnh hộp nhạc khảm một tấm kính pha lê nhẵn bóng, phản chiếu ánh sáng dịu dàng.
Kỷ Hoài An hẳn là thích chiếc hộp nhạc , vì sử dụng lâu ngày, bộ chiếc hộp trông một vẻ óng ánh, trong suốt.
Đỗ Hoàn Sanh nảy sinh một cảm giác quen thuộc khó tả, vì lịch sự nên kìm nén ham mở tủ lấy hộp nhạc nghiên cứu.
Mùi thức ăn bay phòng, khóe miệng Đỗ Hoàn Sanh nhếch lên, dọn dẹp chiếc giường ngủ.
Đỗ Hoàn Sanh hiện vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, bác sĩ Vương dặn dò chế độ ăn uống thanh đạm.
Trên bàn ăn bày 3 món mặn 1 món canh, sắc hương vị đều đủ cả, như thể đóng gói từ nhà hàng về.
Đột nhiên đổi phận, Kỷ Hoài An bây giờ chỉ là hàng xóm và học trưởng của .
Mà là bạn trai của .
Đỗ Hoàn Sanh cần mẫn lấy bát đũa từ tủ bát dọn sẵn, khi Kỷ Hoài An đến gần liền ân cần kéo ghế cho .
Kỷ Hoài An nén xuống, thấy khuôn mặt hồng hào giấc ngủ của , nhịn xoa nhẹ đầu một cái.