Trong phòng sinh hoạt của bệnh viện, một trai mặc áo khoác trắng muốt một đám vây quanh, trong lòng ôm một chú mèo con làm giống hệt như thật.
“Anh Hoàn Sanh, đây là mèo của ạ?” Một bé hỏi.
“ , nó tên là Tiểu Hoành Thánh.”
Đỗ Hoàn Sanh đặt Tiểu Hoành Thánh ở giữa, hào phóng với các bạn cùng phòng bệnh: “Các em thể sờ nó.”
Tụ tập ở đây đều là những bệnh nhân nhỏ tuổi, phần lớn giống Đỗ Hoàn Sanh, bệnh tim, còn mấy em ung thư.
Các em may mắn như Đỗ Hoàn Sanh, bốn mùa trong năm ít khi xuất viện, gần như đều ở trong bệnh viện.
Những đứa trẻ mặc quần áo bệnh nhân quỳ bên , cẩn thận vươn tay, đều là những đứa trẻ lễ phép, tự giác xếp hàng phiên sờ, mỗi sờ vài cái liền rút tay về.
Cảm giác mềm mại, lông xù, các em đều tan chảy.
“Nó đáng yêu quá, em đầu tiên sờ mèo.”
Y tá tới, : “Không chơi với mèo quá lâu nhé, khẩu trang đều đeo lên .”
Kỷ Hoài An lưng Đỗ Hoàn Sanh tiến lên giải thích với cô, y tá về phía chú mèo con sinh động như thật.
Cái cũng quá giống mèo thật .
Cảm giác và hình dáng giống hệt mèo thật, rụng lông cũng đột nhiên lời c.ắ.n .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Đỗ Viễn Biết hai ngày nay đang tổ chức nghiên cứu và phát triển một con chip mô phỏng mèo, khi cấy sẽ càng giống mèo thật hơn, sẽ đáp tiếng kêu của chủ nhân.
Những đứa trẻ đều mắc bệnh nặng, em dị ứng với lông mèo, em đường hô hấp yếu, một khi cẩn thận hít lông mèo, sẽ gây nhiễm trùng đường hô hấp.
Các em vây quanh Tiểu Hoành Thánh chơi một lúc lâu.
Người đông mèo ít, phiên sờ một vòng, hộ công và nhà đón về.
Chỉ một bé đội mũ len vẫn .
“Anh Hoàn Sanh, cũng ạ?”
Đỗ Hoàn Sanh gật đầu, bế mèo lên : “Anh ăn cơm.”
Trong mắt bé chút nỡ, nhưng ngoan ngoãn tạm biệt với Đỗ Hoàn Sanh và Tiểu Hoành Thánh.
Kỷ Hoài An nắm tay ngoài, Đỗ Hoàn Sanh đầu bé đang trong góc chơi giấy.
“Em ăn cơm ?”
Y tá trong, trong mắt mang theo vài phần đồng cảm: “Mẹ em thường một giờ mới tan làm, sẽ mang cơm đến cho em .”
Đỗ Hoàn Sanh gật gật đầu, hỏi: “Em tên là gì?”
Y tá : “Chu Bạch, em bệnh bạch cầu, mới kết thúc hóa trị lâu.”
Y tá dường như thở dài, đứa trẻ đó mới mười tuổi.
Chẳng trách tóc của em đều cạo sạch.
Buổi chiều Đỗ Hoàn Sanh đến phòng sinh hoạt, thấy Chu Bạch vẫn đang xổm trong góc nhỏ đó.
Cậu qua, xổm mặt em : “Giữa trưa em về ?”
Chu Bạch cúi đầu, nước mắt lã chã rơi xuống đất.
Mẹ em hôm nay đến đưa cơm, em đói, nhưng tiền mua đồ ăn.
Đỗ Hoàn Sanh chạy đến cửa gọi một bảo vệ, nhờ ngoài mua một phần cơm về.
Mười phút , Đỗ Hoàn Sanh và Chu Bạch ghế dài trong vườn hoa của bệnh viện.
Tiểu Hoành Thánh đặt đầu gối Đỗ Hoàn Sanh, Chu Bạch bên cạnh ăn cơm hộp.
“Em học lớp mấy ?” Đỗ Hoàn Sanh hỏi.
Chu Bạch lau miệng, mân mê ngón tay: “…Em chỉ học đến lớp 2 là nghỉ học .”
Đỗ Hoàn Sanh sờ đầu trọc của em , : “Không , khỏe thể học .”
Chu Bạch lắc đầu, em học, thích ở bệnh viện hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-den-trong-sach-duong-om-yeu-tieu-thieu-gia/chuong-163-chu-bach.html.]
Những đứa trẻ trong bệnh viện giống em , sẽ xem em là kẻ khác biệt, cũng sẽ ồn ào bệnh của em sẽ lây.
Đỗ Hoàn Sanh thu tay , nụ cứng đờ mặt.
Một đứa trẻ nhỏ như , rốt cuộc trải qua bao nhiêu chuyện ?
Cậu đặt Tiểu Hoành Thánh lên đùi Chu Bạch cho em sờ, : “Đó là do những bạn học cũ của em kiến thức nông cạn, thường thức cơ bản.”
“Em ngoan như , chắc chắn sẽ nhiều thầy cô, bạn bè thích em!”
Chu Bạch đầu trai lớn bên cạnh, cảm thấy là một thiên thần.
Không chỉ mua cơm cho em ăn, còn cho em sờ Tiểu Hoành Thánh, còn khen em nhất định sẽ thích.
Một lúc , một phụ nữ trẻ tuổi nhưng khuôn mặt tang thương chạy tới, là của Chu Bạch.
Trong tay bà xách một chiếc túi nilon màu đỏ, bên trong là một hộp giữ nhiệt bằng nhựa.
“Xin con trai, đến muộn.”
Hai bên thái dương phụ nữ bạc, giọng đầy áy náy.
Chu Bạch đẩy hộp cơm cho bà, liếc Đỗ Hoàn Sanh : “Anh Hoàn Sanh mua cơm hộp cho con , ăn .”
Lúc phụ nữ mới để ý đến bé cùng con trai ghế dài.
Cậu bé mặc một chiếc áo len màu trắng sữa, đầu đội một chiếc mũ đen, che tai và hơn nửa khuôn mặt.
Môi chút tái nhợt, khuôn mặt tinh xảo mang theo vẻ bệnh tật, một khí chất tự phụ hoạt bát, là con nhà điều kiện.
“Cảm ơn cháu, hộp cơm bao nhiêu tiền, dì chuyển cho cháu.”
Người phụ nữ lấy điện thoại từ trong túi , Đỗ Hoàn Sanh đè lên những ngón tay thô ráp của bà: “Không cần dì, cháu mời Tiểu Bạch ăn.”
“Sao ,” bà vỗ vỗ cổ tay gầy yếu của Đỗ Hoàn Sanh, “Như dì sẽ ngại lắm.”
Sau một hồi từ chối, Đỗ Hoàn Sanh bất đắc dĩ, đành : “Vậy dì cho cháu mười đồng là .”
Cơm hộp bán bên ngoài bệnh viện rẻ nhất là mười đồng.
Người phụ nữ nhét mười đồng túi Đỗ Hoàn Sanh, cất hộp cơm , dặn Chu Bạch tối nay ăn.
Bà cùng Chu Bạch một lúc, đó làm.
Chu Bạch theo rời , ôm hộp cơm lòng.
Họ trong vườn hoa gần một giờ, bảo vệ liếc tổng giám đốc Đỗ đang về phía , tiến lên dịu dàng : “Tiểu thiếu gia, chúng về thôi.”
Đỗ Hoàn Sanh gật gật đầu, dẫn Chu Bạch cùng về.
Buổi tối 9 giờ, Chu Bạch giường bệnh, cùng ăn cơm tối.
Một phần thức ăn hai phần cơm, hai chia ăn, thịt băm vụn đơn giản xào với măng tây chính là bữa tối của họ.
Nhìn con trai ăn ngon lành, phụ nữ dùng thìa múc hết thịt băm bát Chu Bạch.
“Mẹ hai ngày nữa lĩnh lương, lúc đó làm cánh gà cho con nhé?”
Chu Bạch từng ngụm từng ngụm ăn cơm, lắc đầu : “Không cần , con thích ăn cánh gà.”
Người phụ nữ vui mừng một tiếng, : “Vậy đùi gà thì ?”
Chu Bạch l.i.ế.m liếm miệng, đó : “Con hôm nay ăn .”
Anh Hoàn Sanh hôm nay mua cơm hộp cho em đùi gà thịt, đều là những món ăn mà em chỉ ăn dịp Tết.
Đũa của phụ nữ dừng một chút, cảm thấy hộp cơm hôm nay của con trai lẽ chỉ mười đồng.
Chu Bạch đợi lĩnh lương mua đùi gà cho, tiền t.h.u.ố.c men và viện phí của em , lương của cũng đủ trả.
Lúc Đỗ Hoàn Sanh từ văn phòng bác sĩ Vương ngang qua, còn thể thấy tiếng Chu Bạch cầu xin bệnh viện cho thêm chút thời gian để bà xoay tiền.
Đỗ Hoàn Sanh đó một lúc, trong lòng ôm Tiểu Hoành Thánh mềm mại.
Những ngón tay thon dài từng chút từng chút vuốt ve lông Tiểu Hoành Thánh.
Tức thì, đầu óc Đỗ Hoàn Sanh như một luồng điện chạy qua, linh cảm lóe lên.