Xuyên Đến Trong Sách Đương Ốm Yếu Tiểu Thiếu Gia - Chương 10: Cậu Mời Tớ Ăn Lẩu Cay Đi!

Cập nhật lúc: 2026-01-28 08:35:03
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Hoàn Sanh duỗi cổ nuốt bánh bao xuống, vẫy tay chào : "Sáng lành, Bạch Niệm."

Bạch Niệm: "Chào buổi sáng."

Thấy trong tay cầm hai cái bánh bao, ngón tay còn móc một cái túi ni lông, bên trong là một quả trứng luộc nước , Bạch Niệm chút bất ngờ.

"Buổi sáng cũng ăn bánh bao ?"

Đỗ Hoàn Sanh vui vẻ nhai bánh bao, ngon đến mức nheo cả mắt : "Bánh bao nhà ngon lắm, ?"

Cậu lấy cái bánh bao đang ăn dở , dùng túi đựng trứng luộc nước để gói , cái bánh bao mới còn thì đưa thẳng cho Bạch Niệm cùng với túi ni lông.

Mặt Bạch Niệm lặng lẽ đỏ lên, ai mời ăn bánh bao cả, trông vẻ ngon lắm, sờ qua túi ni lông mềm ấm.

Gia thế của Đỗ Hoàn Sanh cũng qua, chỉ là ngờ đối phương cũng mua bánh bao ở quán ven đường thế , còn ăn ngon lành như .

Cậu gặp ít phú nhị đại, những đó chuyện làm việc đều cao hơn khác một bậc.

Vì gia cảnh , nên ngạo mạn và vô lễ.

Một phú nhị đại bình dị gần gũi như Đỗ Hoàn Sanh, vẫn là đầu tiên gặp.

Hai ăn bánh bao trường, lúc các bạn học lớp tám giờ sáng tan học, hai cùng cổng trường thì gặp Kỷ Hoài An.

Mắt Đỗ Hoàn Sanh sáng lên, vẫy tay với Kỷ Hoài An: "Học trưởng Kỷ."

"Hoàn Sanh." Kỷ Hoài An tới cũng chào .

Bên cạnh Kỷ Hoài An còn mấy học trưởng khác, Bạch Niệm chút dám chào hỏi, trong tay siết chặt cái bánh bao ăn xong.

"Bạch Niệm, chào buổi sáng." Kỷ Hoài An bỏ qua , chủ động gọi một tiếng.

Bên tai Bạch Niệm đỏ lên, nhỏ giọng : "Chào học trưởng Kỷ, chào các học trưởng."

Trong mắt Đỗ Hoàn Sanh chẳng ai khác, còn định kéo hỏi hôm qua Kỷ Hoài An rời khỏi nhà lúc nào.

Kỷ Hoài An liếc đồng hồ cổ tay, với hai : "Các em học ."

Hai chào hỏi chạy chậm về phía khu dạy học của .

"Hoài An, quen bé xinh như thế?"

Một nam sinh bên cạnh Kỷ Hoài An khoác vai hỏi.

Một nam sinh khác lùn hơn đang xem điện thoại, : "Cậu ai cơ?"

Nam sinh ngoại hình nam tính một chút sờ cằm, "Cái nhát gan hơn , trông xinh thật."

Một khác chút phục: "Rõ ràng hơn, mắt kiểu gì ?"

Bạch Niệm tính cách mềm mỏng, mặt khác luôn cúi đầu , chuyện cũng nhỏ.

Người hiểu về cơ bản đều sẽ gán cho cái mác e thẹn giả tạo.

Ngược là Đỗ Hoàn Sanh, tính cách , ngoại hình đáng yêu, đối với ai cũng ha hả, một viên đậu ngọt ấm áp.

Không tốn chút sức lực nào cũng thể chiếm cảm tình của khác.

"Cậu tên Đỗ Hoàn Sanh." Kỷ Hoài An nhớ nụ của , khóe môi cũng nhịn mà cong lên một độ cung nhàn nhạt.

"Tên cũng đấy, khoa nào ?"

Kỷ Hoài An tiếp tục bàn luận về Đỗ Hoàn Sanh với hai , lạnh mặt : "Các việc gì , về sách , nữa."

Hai khó khăn lắm mới thuyết phục Kỷ Hoài An dẫn họ ngoài xem phòng thí nghiệm của , liền im bặt.

Giữa trưa tan học, Đỗ Hoàn Sanh nhận tin nhắn của Bạch Niệm.

Bạch Niệm hôm nay nhận lương, mời ăn một bữa tối.

Hai hẹn gặp khu dạy học.

Lúc Đỗ Hoàn Sanh đeo cặp sách xuống, thấy Bạch Niệm đợi sẵn lầu.

Đỗ Hoàn Sanh tiến lên vỗ vai một cái, nhanh chóng trốn sang một bên.

Bạch Niệm đầu hai vòng, ánh mắt đối diện với nụ tinh nghịch của Đỗ Hoàn Sanh.

Cậu thật sự một loại ma lực, chỉ cần ở gần, sẽ cảm thấy vui vẻ.

Đỗ Hoàn Sanh còn khá lo cho , Bạch Niệm là 365 ngày chỉ mong làm mỗi ngày, tốn thời gian mời ăn cơm.

"Hôm nay làm ?"

Bạch Niệm gãi tai, : "Hôm nay tớ đổi ca với đồng nghiệp."

Quán sữa hôm qua phát lương cho , cũng hơn một ngàn tệ đủ mời Đỗ Hoàn Sanh ăn cơm .

Lúc làm việc ở quán bar, từng làm thu ngân, phú nhị đại một tối thể tiêu hết mười mấy hai mươi vạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-den-trong-sach-duong-om-yeu-tieu-thieu-gia/chuong-10-cau-moi-to-an-lau-cay-di.html.]

Cậu mím môi, tay lặng lẽ sờ thẻ ngân hàng trong túi.

Cùng lúc đó, bên tai truyền đến giọng trong trẻo của Đỗ Hoàn Sanh.

"Sáng nay tớ đến thấy khu phố ẩm thực mới mở một quán lẩu cay, Tiểu Trương với tớ món cay biến thái của quán đó nhiều đến thử thách đều cay đến . Chúng đến đó ăn ?"

Bạch Niệm nhất thời chút khó tin, há miệng hỏi: "Cậu ăn lẩu cay?"

Đỗ Hoàn Sanh gật đầu: " ."

Cậu cuộc sống của Bạch Niệm dễ dàng, tự nuôi và em trai, trong nhà còn nợ mấy chục vạn.

Ăn lẩu cay là một lựa chọn , nhiều lắm cũng chỉ 50 tệ một .

Quá đủ.

Bạch Niệm ngẩn , ngay đó lập tức cảm động : "Hoàn Sanh, cần ngại vì tớ , tớ... tớ mời một bữa thật ngon."

Nào ai mời khác ăn cơm mời ăn lẩu cay.

Đỗ Hoàn Sanh ôm lấy bờ vai gầy của : "Vậy thì thêm một ly sữa nữa ."

Cậu nháy mắt với Bạch Niệm, để lộ hàm răng trắng đều.

Hốc mắt Bạch Niệm đỏ hoe.

Hoàn Sanh như !

"Cậu cái gì thế?"

Đỗ Hoàn Sanh thấy nước mắt chảy , vội vàng túm lấy tay áo Bạch Niệm bảo lau nước mắt.

Bạch Niệm sụt sịt mũi, lắc đầu: "Cảm ơn , Hoàn Sanh."

Đỗ Hoàn Sanh vô cùng yêu thương mà sờ đầu , : "Chúng là bạn bè, cứ cảm ơn với tớ làm gì?"

Bạn bè.

Bạch Niệm thầm niệm từ trong lòng.

Cánh cửa lòng đóng chặt gõ mở một khe hở, ngay đó, ánh nắng bên ngoài liền thi len lỏi tim .

Dần dần chiếu sáng trái tim tăm tối lạnh lẽo của .

"Đợi tớ nhận học bổng, sẽ mời ăn ngon, đến nhà hàng ăn." Hốc mắt đẫm lệ, với Đỗ Hoàn Sanh.

Học bổng của Đại học Kinh Đô một năm hai ba vạn, đây cũng là nguồn thu nhập quan trọng để Bạch Niệm nuôi gia đình.

Đỗ Hoàn Sanh xua tay : "Cậu cứ giữ , hôm nào rảnh tớ mời ."

Nếu coi Bạch Niệm là bạn, mời một bữa cơm thì .

Hai đến quán lẩu cay.

Mặt tiền quán lớn, lúc đúng là giờ cao điểm tan học, nhiều học sinh đều đến ăn.

Có thể thấy hương vị chắc hẳn ngon.

Đỗ Hoàn Sanh xoa tay, kéo Bạch Niệm đến chọn nguyên liệu.

Thịt, rau, miến, mì gói chất đầy hai cái rổ nhỏ.

Tính một rổ cũng chỉ mười mấy đồng.

Đỗ Hoàn Sanh "oa" một tiếng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Giá cả ở thế giới thấp thật.

Bàn ghế trong quán là loại đơn sơ nhất, ghế nhựa màu đỏ, bàn gỗ màu trắng.

Trên mặt bàn lấm tấm vài giọt dầu ớt, chắc là lau khô.

Bạch Niệm vội dậy lấy khăn giấy định lau, Đỗ Hoàn Sanh giật : "Để tớ lau, qua quán sữa bên cạnh mua hai ly sữa ?"

Nói , nhanh tay lau dọn.

Không hề chê bẩn.

Trong lòng Bạch Niệm khẽ động, chạy ngoài mua sữa.

Lúc mua sữa về thì lẩu cay của hai cũng xong.

Trước mặt mỗi đều đặt một cái bát lớn, nguyên liệu trong bát chần qua nước dùng, rưới lên lớp dầu ớt đặc chế.

Màu đỏ tươi bóng loáng, thơm nức mũi.

Hai mặt đối mặt, liếc , cùng nuốt nước bọt.

"Ăn thôi!"

Loading...