Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 72: Chu Cảng Tuần muốn "ăn" hai miếng vào buổi tối

Cập nhật lúc: 2026-05-07 15:18:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Cảng Tuần bước qua tìm Lý Tứ Quang, bảo gọi hai dọc theo con đường đang kẹt xe để mua ít đồ ăn mang về.

Tình hình hiện tại, nếu nội thành bằng xe cũng mất một tiếng, mà bộ xuống chỗ tắc đường chân núi cũng mất hơn nửa tiếng. Đi về về mất tận ba giờ đồng hồ, vợ của chắc chắn sẽ đói đến mức bụng dán lưng mất.

Tại đoạn đường đang kẹt cứng.

Gã thanh niên tiền chi , túi kẹo mạch lệ tố trong tay, tặc lưỡi: “Tuần ca đúng là quá hào phóng với vợ mà. Giá gấp đôi đấy! Một túi bánh quy nhỏ thế mua bình thường rẻ , giờ mua với giá gấp đôi thì cũng mất mấy đồng bạc, đủ mua bao nhiêu là đồ ăn khác. Làm tẩu t.ử thì cũng nên chịu đói một chút chứ, đợi đến trưa ăn cơm hộp chính phủ cấp , cả rau cả thịt…”

“Cậu ngay cả vợ còn chẳng , ở đó mà ? Cậu mà bản lĩnh như Chu đốc công, mới thầu dự án biệt thự, gặp đúng lúc sự cố để ghi điểm với chính phủ, thì cũng chẳng bận tâm chút tiền lẻ đó . Cậu thấy đưa cho chúng tận ba mươi tệ tiền phí chạy chân ? Bằng đúng một ngày lương làm ở công trường đấy.”

Người đàn ông trung niên rít một thuốc, nhét lon cháo bát bảo mua giá cao túi, tiếp: “Cứ theo mà làm cho . Tôi tuy năng lực như , nhưng theo loại chắc chắn sẽ bao giờ bỏ đói.”

“Cũng đúng… đạo lý là . Người học thức đúng là khác biệt. Lúc đầu Tuần ca mới đến công trường, còn tưởng chắc chắn trụ nổi mấy ngày , ai dè giờ thành nhà thầu lớn .”

Chưa đầy hai mươi phút , mấy gã công nhân xách một túi đồ ăn vặt trở về. Dù là mua với giá gấp đôi, nhưng với một trăm tệ thì lượng cũng khá nhiều: bánh mì, chocolate, que cay, mì ăn liền và sữa AD Canxi… vô cùng đầy đủ.

Lý Tứ Quang đặt túi đồ ăn xuống cạnh Nguyễn Trĩ Quyến: “Cậu ăn lót , buổi trưa sẽ cơm đưa lên tận nơi.”

Ánh mắt Nguyễn Trĩ Quyến dừng đống đồ ăn ngon đúng hai giây hỏi: “Thế còn Chu Cảng Tuần? Anh chạy ?”

“Chắc là bàn công chuyện .” Tên đó đáp: “Dự án của chính phủ thường phiền phức, nhiều quy tắc cần chú ý lắm.”

“Ồ.” Nguyễn Trĩ Quyến bĩu môi, chút vui mà xé nắp lon cháo bát bảo. Cậu đưa đầu lưỡi l.i.ế.m lấy nước cháo ngọt lịm, đôi mắt ngừng đảo quanh tìm kiếm . Hừ, bàn dự án cái gì chứ, chân đang hỏng cần ở bên cạnh hầu hạ , thể chạy loạn như .

Lại qua hơn mười phút nữa, Chu Cảng Tuần mới trở về, tay còn cầm theo đôi giày cún con lau sạch sẽ.

Mắt Nguyễn Trĩ Quyến sáng rực lên. Hừ hừ, hóa tìm giày cho .

ngay đó, liền chú ý đến chân của Chu Cảng Tuần. Tập tễnh, bước của rõ ràng là đang thọt.

Chu Cảng Tuần đặt đôi giày mặt Nguyễn Trĩ Quyến: “Về nhà sẽ mua đôi mới cho em, đỡ vì mất đồ mà vui.”

Nguyễn Trĩ Quyến hừ hừ một tiếng, đôi chân trắng nõn chút ửng đỏ đá nhẹ chiếc dép hình cún con một cái. Hiện tại thích đôi dép nữa.

nghĩ , đây là do Chu Cảng Tuần lết cái chân hỏng tìm về cho , nên lén lút xỏ chân .

Trong lòng ngừng mắng thầm: Chu Cảng Tuần đúng là đồ đại ngốc.

Chu Cảng Tuần Nguyễn Trĩ Quyến, bất động thanh sắc rút từ trong túi một xấp tiền mặt, ngay mặt , bắt đầu thong thả đếm từng tờ một như khoe khoang.

Quả nhiên, Nguyễn Trĩ Quyến bắt đầu liếc xéo chằm chằm xấp tiền trong tay . Đồ tồi Chu Cảng Tuần, thế mà dám lén lút giấu tiền riêng lưng , hừ hừ.

Chu Cảng Tuần thấy cái lén lút đó, trong lòng thầm chắc Nguyễn Trĩ Quyến đang mắng : “Đàn ông ở bên ngoài cũng cần chút tiền phòng mà, bà xã.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-72-chu-cang-tuan-muon-an-hai-mieng-vao-buoi-toi.html.]

Khoản cổ phiếu năm ngàn tệ, dùng một ngàn tiền vốn để mua mã mới, phần còn dùng để đăng ký lớp học cho Nguyễn Trĩ Quyến và thuê thiết , vẫn còn dư tám trăm tệ.

Chu Cảng Tuần rút ba trăm, suy nghĩ một lát đổi thành hai trăm tệ để chi tiêu trong hai ngày tới, sáu trăm còn nhét hết túi áo của Nguyễn Trĩ Quyến: “Giờ thì tâm trạng khá hơn chút nào ?”

Nguyễn Trĩ Quyến chớp chớp mắt, ánh mắt sáng lên. Cậu làm gì chuyện tâm trạng cơ chứ. Cậu dùng ngón tay xoa xoa cái túi căng phồng tiền, khẽ gật đầu, giọng mang theo chút âm mũi lẩm bẩm: “Khá hơn .”

Chu Cảng Tuần đưa cho tận sáu trăm tệ cơ đấy. Hiện tại nhiều tiền, tiêu mãi cũng chẳng hết .

Buổi tối, Chu Cảng Tuần khu nghỉ ngơi quốc lộ để trông coi thiết , thế nên Nguyễn Trĩ Quyến cũng về nhà.

Bởi vì buổi tối nay Chu Cảng Tuần "ăn" hai miếng.

Khu nghỉ ngơi dựng lên từ những lều bạt màu trắng thành từng căn phòng nhỏ, bên trong đặt giường xếp. Chu Cảng Tuần một gian riêng biệt, tuy rằng thấy bên trong nhưng dù xung quanh cũng chỉ là vải bạt, khả năng cách âm.

Thế là buổi tối, những gã công nhân ngang qua thường xuyên thấy những âm thanh quái lạ phát từ phòng của Chu đốc công.

Có kẻ còn ghé tai ngóng thắc mắc: “Trong phòng Tuần ca ở mèo nhỉ? Nghe như kiểu nó đang gầm gừ mắng ?”

“Ai mà , chắc là tẩu t.ử thích nên mang phòng nuôi chăng?”

Bên trong phòng, Nguyễn Trĩ Quyến đỏ hoe mắt ngẩng đầu lên, tay giữ chặt lấy vạt áo, dám xuống. Cứ hễ thấy cảnh hôn hít, giống như một miếng bánh thỏ con dễ bắt nạt nhào nặn vo tròn bóp dẹt, thấy vô cùng…

Chu Cảng Tuần chẳng làm kiểu gì mà khiến cổ họng luôn phát những âm thanh đắn đó. tất cả đều Nguyễn Trĩ Quyến chặn , mỗi khi sắp kêu lên, liền học tiếng mèo già, khè khè thở dốc: “Ha… ha…”

“Ha… Chu Cảng Tuần… ha ha…”

Chu Cảng Tuần tiếng kêu quái dị của Nguyễn Trĩ Quyến làm cho "hứng thú bay sạch", vùi đầu lòng , bả vai run rẩy vì nhịn .

Nguyễn Trĩ Quyến dùng lòng bàn tay áp chặt lên mặt Chu Cảng Tuần, hừ hừ giữ vẻ mặt nghiêm túc mà nhỏ giọng giáo huấn: “Chu Cảng Tuần, . Mau… nhanh lên , xong còn ngủ nữa, nhanh nhanh mà ngủ …”

Ngủ… Chu Cảng Tuần cảm thấy buồn . Cậu vợ của chắc quên mất rằng còn mắc chứng mộng du , khi ngủ say thì cũng vẫn sẽ bật dậy như cũ mà thôi.

Hơn nữa, khi đó còn hung dữ hơn nhiều.

Ly

Một giờ sáng, Chu Cảng Tuần "ăn" xong, lấy t.h.u.ố.c mỡ mang theo thoa cho Nguyễn Trĩ Quyến, nửa giờ thì chìm giấc ngủ.

Nằm ở phía bên , Nguyễn Trĩ Quyến đợi thêm hơn mười phút mới lồm cồm bò dậy, đưa tay sờ soạng cái chân mà Chu Cảng Tuần gãy hỏng .

Sau đó, sờ soạng kiểm tra bản một cách đáng thương. Cái tên vô , rõ ràng là chỉ hôn hai cái thôi, kết quả là hôn tận ba tiếng đồng hồ.

Hừ, Nguyễn Trĩ Quyến thầm nghĩ tới khi bôi thứ gì đó thật đắng lên , cho cái tên khốn Chu Cảng Tuần tay.

Đang mải suy nghĩ, Nguyễn Trĩ Quyến đột nhiên thấy bên ngoài đang gọi tên . Đầu tiên sững một chút, ngay đó như ma xui quỷ khiến, cứ thế lẳng lặng bước chân ngoài.

Loading...