Vậy chẳng Chu Cảng Tuần mua đắt ? Anh mua tận bốn ngàn, giờ hơn một ngàn là , Chu Cảng Tuần vẫn là đồ ngốc mà.
Nghĩ như , Nguyễn Trĩ Quyến liền thấy đắt nữa, cũng chẳng còn đau lòng. Cậu rúc sâu lòng Chu Cảng Tuần, lệnh: “Vậy thì mua mua , bảo giảm giá thêm chút nữa, tầm hơn một ngàn là nhất, rõ hả Chu Cảng Tuần.”
Chu Cảng Tuần lên tiếng đáp lời, rít mạnh vài t.h.u.ố.c cho xong dập tắt . Trong lòng đang tính toán, nếu giành quyền đấu thầu thì lợi nhuận ròng của hợp đồng xây dựng quốc lộ bảy tám triệu tệ. Thời gian thi công hư hỏng nặng mất tầm hai đến ba tháng, trừ chi phí nhân công, thuê thiết xe cộ và các khoản thuế phí, sơ bộ thể thu về bốn trăm ngàn lợi nhuận.
Đến lúc đó, sẽ đổi bốn trăm ngàn đó thành tiền mặt mang về cho vợ đếm, để còn mơ hồ về khái niệm tiền bạc nữa.
“Chu Cảng Tuần, chân của làm ? Hình như nó đang run kìa.” Nguyễn Trĩ Quyến cúi đầu, từ góc nghiêng chằm chằm chân Chu Cảng Tuần: “Chân của hỏng đúng ?”
“Ừ, gãy .” Chu Cảng Tuần thuận miệng dối.
Đôi mắt đỏ hoe của Nguyễn Trĩ Quyến lập tức trợn to, bật dậy. Gãy … chân gãy ! Chẳng Chu Cảng Tuần vẫn bình an vô sự đó ?
Cậu một tay ôm chặt lấy cổ Chu Cảng Tuần vì sợ ngã, tay run rẩy thò xuống nhẹ nhàng sờ soạng một hồi. Cậu chạm mấy cái ống sắt, giá đỡ bằng kim loại lạnh lẽo, trong miệng hoảng loạn : “Sao tự nhiên gãy , … nghiêm trọng lắm ?”
“Vô cùng nghiêm trọng.” Chu Cảng Tuần rũ mắt, quan sát biểu cảm của Nguyễn Trĩ Quyến. Anh đang đoán xem đang nghĩ gì, liệu đang lo nuôi nổi nữa nên đá ?
“Anh gặp bác sĩ ? Có vì tiền nên bọn họ chịu chữa trị… nên chân mới gãy thế ?” Nguyễn Trĩ Quyến bám chặt lấy cổ , tay bắt đầu lục lọi tiền lẻ : “Tôi mang tiền đây , Chu Cảng Tuần, mau gọi bọn họ nối cho , nối là sẽ thôi …”
Cậu sốt sắng dùng tay vỗ vỗ cánh tay giục giã: “Nối… nối ? Còn thể nối như cũ ? Anh đừng nữa mà.”
Chân mà gãy … Chu Cảng Tuần sẽ thể ôm nữa, còn kiếm tiền nuôi nữa ?
Chu Cảng Tuần mớ tiền lẻ trong tay Nguyễn Trĩ Quyến và tấm thẻ ngân hàng mà vẫn luôn giấu "kỹ", khựng một chút. Hình như nhận trò đùa đối với Nguyễn Trĩ Quyến mà bắt đầu quá giới hạn .
Anh đem tiền nhét ngược túi của : “Anh chẳng là hai vạn tệ đó lấy dùng ?”
“Nguyễn Trĩ Quyến, đừng bao giờ tiêu tiền cho đàn ông, sẽ đen đủi lắm đó, bao gồm cả luôn.”
Nguyễn Trĩ Quyến , đôi mắt đỏ ửng khẽ chớp động: “ mà chân gãy .”
Chu Cảng Tuần đúng là đồ ngốc mà, ngay cả việc tiền là dùng để tiêu mà cũng .
Nguyễn Trĩ Quyến nghi ngờ Chu Cảng Tuần căn bản hiểu chân gãy sẽ đáng sợ thế nào. Anh sẽ thiếu mất một đoạn chân, sẽ bắt nạt, khác sẽ trêu chọc , mắng là đồ què, đụng sẽ bò dậy nổi, cũng chẳng thể đuổi kịp bọn họ nữa…
Nguyễn Trĩ Quyến thích, cực kỳ ghét cảm giác đó, nhưng Chu Cảng Tuần là đồ ngốc, giải thích cũng chẳng thông.
Chu Cảng Tuần biểu cảm nghiêm túc khuôn mặt nhỏ nhắn , yết hầu khẽ lăn lên lộn xuống, : “Đã nối , tĩnh dưỡng một thời gian là sẽ khôi phục như lúc thôi.”
Anh lảng sang chuyện khác: “Chỉ là t.h.u.ố.c giảm đau hiệu quả lắm, vẫn còn đau một chút.”
Đau lắm … Nguyễn Trĩ Quyến chằm chằm chân Chu Cảng Tuần một lúc lâu: “Tôi… …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-71-2-chu-cang-tuan-la-mot-ke-ngoc-nghech.html.]
Cậu thở hổn hển , bĩu môi chút vui, ngón tay khẽ móc lấy vạt áo vén nhẹ lên một chút. Cậu định hỏi xem Chu Cảng Tuần ăn , ăn xong tâm trạng sẽ hơn, chân cũng sẽ bớt đau.
Chu Cảng Tuần vợ bắt đầu hổ mà vén áo lên, ánh mắt thì lén lút liếc .
là con chuột nhắt dâm đãng.
Ban ngày ban mặt, ở ngay giữa thanh thiên bạch nhật mà lẳng lơ như , đúng thật là cô vợ dâm đãng của mà.
Nguyễn Trĩ Quyến rũ mắt , trong miệng nhỏ giọng lẩm bẩm điều kiện: “Cho ăn một miếng thôi đấy… nhiều nhất là hai miếng… hơn .”
“Ở ngoài đường mà cũng dám vén áo lên, em là kẻ nghiện khoe đấy , bà xã?” Chu Cảng Tuần cảm thấy màng nhĩ như một tiếng ù vang lấp đầy, vội đè vạt áo của xuống, áp mặt khuôn mặt lau khô của Nguyễn Trĩ Quyến, vùi đầu đó hít sâu một c.ắ.n mạnh một cái.
Cái so với t.h.u.ố.c lá còn hiệu nghiệm hơn nhiều, m.á.u trong như dồn hết lên đại não …
Nguyễn Trĩ Quyến hôn c.ắ.n đến mức ngửa cổ , đôi mắt liếc xéo Chu Cảng Tuần. Hừ, mũi thì cao, sức lực lớn, cứ thế mà ủi tới làm suýt chút nữa là lật ngửa vì cay nồng mùi t.h.u.ố.c lá.
“Vừa em mới cho ăn hai miếng, tính là giữ lời ?” Chu Cảng Tuần dùng tiếng Quảng Đông trầm thấp hỏi, chóp mũi cứ thế từng chút một ủi nhẹ vùng da thịt mềm mại, thơm tho của Nguyễn Trĩ Quyến.
“Đêm nay ?”
Vừa dứt lời, Chu Cảng Tuần khẽ một tiếng đầy ẩn ý, thở nóng hổi lướt qua vành tai Nguyễn Trĩ Quyến: “Em để ăn như thế nào đây?”
Nguyễn Trĩ Quyến những câu hỏi xác nhận dồn dập của làm cho mặt đỏ bừng, nóng rang cả lên. Cậu luôn cảm thấy những lời gì đó kỳ quái, nhưng chẳng thể rõ là quái ở điểm nào.
Nếu như cũng "tri thức uyên bác" và "từng trải" như Chu Cảng Tuần, hẳn sẽ những lời đại khái chính là lời tán tỉnh cợt nhả của đàn ông.
Ly
“Ưm… Tôi giữ cho , hoặc là tự giữ lấy cũng …” Nguyễn Trĩ Quyến bĩu môi đáp , trả lời xong cảm thấy chút ủy khuất, cứ như thể tự đem bán chính .
Chu Cảng Tuần xong mà lòng thầm nghĩ, căn bệnh biến thái của vốn chẳng thể trách . Có một vợ như thế ở bên cạnh, sớm muộn gì cũng sẽ mắc đủ loại bệnh tâm lý mất thôi.
Anh dùng bàn tay to rộng của lau khô đôi chân cho Nguyễn Trĩ Quyến, đó nắm lấy, nhét gọn trong túi quần .
Cậu vợ của từ đầu đến chân chẳng chỗ nào là toát vẻ lẳng lơ, nếu cứ để lộ ngoài chắc chắn sẽ kẻ khác dòm ngó.
Đi móc mắt từng tên một thì quá chậm chạp, thôi thì cứ giấu cho nhanh.
Chân của Nguyễn Trĩ Quyến chạm bên trong cạp quần của Chu Cảng Tuần liền cảm thấy nóng rực như phỏng. Hơi nóng hầm hập tỏa khiến thoải mái, bèn ngọ nguậy ngón chân, dẫm lên xương hông của .
“Ục ục… ục ục…”
Bụng của Nguyễn Trĩ Quyến đột nhiên kêu lên biểu tình. Cả ngày hôm nay còn ăn miếng cơm sáng nào, miếng bánh mì phết mứt dâu mới c.ắ.n một ngụm thì chạy tới đây gặp cái tên "đại vương bát" họ Chu .
“Đói ?” Giọng của Chu Cảng Tuần trở nên khàn đặc. Anh xốc m.ô.n.g , bế thốc lên tìm một gốc cây bóng râm mát mẻ, đặt xuống bậc thềm: “Ở đây đợi .”