Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 64: Áp lực kéo dài có thể dẫn đến biến thái tâm lý

Cập nhật lúc: 2026-04-26 13:03:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nguyễn Trĩ Quyến theo Chu Cảng Tuần chợ mua một túi kẹo mạch nha, mấy quả hồng táo cùng một ít táo đỏ, còn một đống lớn những thứ mà nhận , là để buổi tối chưng táo làm nước đường uống.

Ra ngoài bao xa, Nguyễn Trĩ Quyến thấy một tiếng rao quen thuộc: "Thu mua đồng nát đây..."

"Ai, bé xinh ." Ông cụ thu mua đồng nát dừng xe , với Nguyễn Trĩ Quyến: "Lần đến bán cái nồi áp suất , trong nồi vẫn còn cả một nồi canh gà thịt gà cơ đấy."

"Ông... ông nhận nhầm ... cháu... cháu bé xinh nào cả." Nguyễn Trĩ Quyến giả vờ quen , bộ dạng lấm la lấm lét, điên cuồng nháy mắt hiệu với ông cụ: Đừng nữa, đừng thêm gì nữa, nữa là buổi tối Chu Cảng Tuần "ăn" mất, đến lúc đó chắc chắn sẽ ăn đến mức làm giống như đang cho con b.ú ...

Chu Cảng Tuần tối hôm qua khi xong chuyện như thế, bóp thịt mà hỏi rằng lén sinh con cho giấu , nếu thì chỗ n.g.ự.c như thế, còn mua cho loại áo ba lỗ chuyên dụng để cho con bú.

Chắc là "ăn" đến mức thiếu oxy , đúng là đồ đàn ông tồi hổ.

"Gâu gâu..."

Bỗng nhiên từ xe ba bánh vang lên một tiếng ch.ó sủa quá lớn, một cái đầu ch.ó màu trắng sữa ló . "Gã đàn ông tồi" Chu Cảng Tuần đưa tay nhéo gáy Nguyễn Trĩ Quyến lúc đang thất thần, kéo phía : "Nhìn đường chút ."

Nguyễn Trĩ Quyến hừ hừ một tiếng, đúng là đồ đàn ông tồi ban ngày một kiểu, buổi tối một kiểu.

"Nó chắc là hiểu lời đấy." Ông cụ Chu Cảng Tuần Nguyễn Trĩ Quyến, vuốt ve con ch.ó Labrador mà : "Nồi canh gà hôm đó của , đổ cho nó ăn quá nửa. Khoảng thời gian nó m.a.n.g t.h.a.i nên khẩu vị, cho ăn cái gì cũng trôi, dinh dưỡng cứ thế sụt giảm. Thế mà nồi canh gà của ăn ngon lành."

"Vừa mới kiểm tra và tiêm xong, bác sĩ thú y nếu hôm đó nhờ ăn thịt gà và cơm để bổ sung chút dinh dưỡng thì mấy con ch.ó con trong bụng nó lẽ c.h.ế.t hết ."

Nguyễn Trĩ Quyến con chó, bò đến bên xe ba bánh, ngón tay từng chút một vuốt ve đầu nó, đầy cảm khái mà : "Mang t.h.a.i thật sự vất vả..." Cho b.ú cũng vất vả, đặc biệt là cho một lão đàn ông hai mươi bảy tuổi ăn bao nhiêu cũng đủ bú.

"Mày nhất định giữ gìn sức khỏe thật nhé... ch.ó nhỏ... , ch.ó lớn."

Chu Cảng Tuần, lão đàn ông hai mươi bảy tuổi ăn bao giờ đủ, khi xác nhận con ch.ó khuynh hướng tấn công thì cũng ngăn cản nữa, chỉ bên cạnh Nguyễn Trĩ Quyến chằm chằm tình hình.

"Này, hai nuôi một con ? Người ở trạm thú y bảo lứa đến bảy tám con ch.ó con, cơ thể nó gánh nổi nhiều như thế. Tôi giữ hai con bầu bạn với nó, còn thì tìm hảo tâm tặng nuôi. Nếu hai , đến lúc ch.ó con chào đời sẽ gọi điện thoại cho."

"Ông... ông chờ chút, cháu suy nghĩ ..." Nguyễn Trĩ Quyến bắt đầu bấm ngón tay tính toán, nuôi một con ch.ó nhỏ đến khi thành ch.ó lớn thì tốn bao nhiêu tiền, Chu Cảng Tuần liệu nuôi nổi cả hai đứa bọn họ , và làm thêm bao nhiêu việc mới đủ tiền nuôi nó...

"Số điện thoại." Chu Cảng Tuần Nguyễn Trĩ Quyến, khép hờ mắt, lấy điện thoại lưu của ông cụ.

Nguyễn Trĩ Quyến hắng giọng, hỏi ông cụ: "Ông ơi, món canh gà đó ngon như thế nào ạ... vị nó mặn, cả vị ngọt của thịt... thịt mềm ạ?"

Chu Cảng Tuần nấu ăn ngon như ... làm canh gà chắc chắn cũng tuyệt...

"Ngon lắm." Ông cụ Chu Cảng Tuần đang sừng sững bên cạnh Nguyễn Trĩ Quyến, bước một bước theo một bước rời nửa bước, hỏi : "Cậu làm ? Cậu là chồng ? Vậy nếu uống thì cứ bảo chồng làm cho là ."

Nguyễn Trĩ Quyến lén Chu Cảng Tuần một cái, xác định đang thấy, liền tiến lên một bước, vẫy vẫy tay một cách khoa trương, giọng điệu đà: "Không , ạ, hôm làm canh gà xong là cả đêm ngủ , ngủ ngon thì cho sức khỏe... Cháu là vợ , cháu thông cảm cho chứ..."

Chu Cảng Tuần chằm chằm Nguyễn Trĩ Quyến, trong lòng thấy buồn , đúng là chút thông minh, còn diễn kịch cơ đấy.

Hắn đáp lời cái tủ lạnh nhỏ màu xanh xám xe ba bánh hỏi: "Cái tủ lạnh bao nhiêu tiền?"

"Cậu cái tủ lạnh , trai trẻ." Ông cụ xuống xe ba bánh, giải thích với Chu Cảng Tuần: "Dây điện bên trong cái vấn đề, phức tạp lắm, sửa nổi. Nếu sửa thì bê về , thì cũng đem ép bẹp bán sắt vụn thôi."

Chu Cảng Tuần khênh nó xuống, cúi kiểm tra. Nguyễn Trĩ Quyến liền dán tới, vây quanh tai lầm bầm: "Chu Cảng Tuần, mới đấy, buổi tối ngủ là cho sức khỏe ..." Chủ yếu là cho sức khỏe của .

"Tôi còn thông cảm cho , sợ mệt nên bắt làm canh gà, thấy hả..."

Chu Cảng Tuần dậy, rũ mắt Nguyễn Trĩ Quyến đang thở hổn hển vì sốt ruột: "Gọi là gì?"

"Đồ chó..." Nguyễn Trĩ Quyến ngẩng đầu Chu Cảng Tuần, đang định lời thật lòng là "đồ đàn ông tồi" thì cái miệng lập tức ngọt xớt mà sửa lời: "Ha ha, chồng... chồng ơi..."

Hai tay định dắt tay Chu Cảng Tuần, nhưng vì sợ chạm mồ hôi ướt át và nóng tay nên chỉ dùng hai ngón tay nhéo lấy một mẩu da nhỏ, miễn cưỡng : "Chồng... chồng ."

Đây là đang chê bai ? Chẳng giống lúc nãy ở trong nhà bám chặt lấy cánh tay chút nào.

Chu Cảng Tuần mấy ngón tay đang hờ hững đặt mu bàn tay , lạnh lùng nhạo: "Nghe rõ, tai lãng , ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-64-ap-luc-keo-dai-co-the-dan-den-bien-thai-tam-ly.html.]

Nguyễn Trĩ Quyến dịch bước chân gần thêm một chút: "Tôi là..."

Lời còn xong, Nguyễn Trĩ Quyến cảm thấy mặt nóng bừng, đầu ấn chôn lồng n.g.ự.c Chu Cảng Tuần, còn dùng cổ tay cọ xát lấy .

Cả khoang mũi lập tức tràn ngập mùi hương của Chu Cảng Tuần, sự xâm lược mạnh mẽ đến mức làm chút nhũn chân.

Qua lớp vải mỏng manh, cảm giác như đang dán trực tiếp lên làn da và cơ bắp của Chu Cảng Tuần. Có chút ẩm ướt của mồ hôi nhưng hề hôi, quyện cùng mùi nước hoa , một loại mùi nhiệt độ cơ thể kỳ lạ, nóng hầm hập, làm ôm lấy ngủ, thoát... thoát sạch sành sanh bò lên ... để phơi nắng cho mông...

Nguyễn Trĩ Quyến ngôn ngữ hỗn loạn mà run rẩy : "Chồng... chồng ơi, nóng quá, ... nhiều mồ hôi quá... bẩn c.h.ế.t ... dính hết lên mặt ... chồng ơi... chồng ơi..."

Đuôi lông mày Chu Cảng Tuần nhíu , cái miệng đang cái gì lung tung rối loạn thế . Bàn tay nhéo lấy má Nguyễn Trĩ Quyến, nâng lên để ngăn tiếp tục phát âm thanh: "Một là đủ , gọi nhiều như thế giống như đang rên rỉ giường ."

Hắn kiềm chế hít một thật sâu, dặn dò Nguyễn Trĩ Quyến: "Đứng đây đợi."

Hắn đặt mấy cái túi trong tay xuống đất, nhà vệ sinh công cộng trong chợ.

Qua vài phút, khi từ chợ trở , tay trái xách một con gà, còn nặng hơn , hơn hai cân.

Tay kẹp điếu t.h.u.ố.c run nhẹ, c.h.ế.t tiệt, nhất định gặp bác sĩ thôi.

...

Buổi chiều, khi hầm canh gà cho Nguyễn Trĩ Quyến xong, Chu Cảng Tuần đến bệnh viện kiểm tra nam khoa.

"Ý của bác sĩ là từ một thái cực chuyển sang một thái cực khác? Không , mà là quá ?" Chu Cảng Tuần vắt chéo chân, tựa ghế bản báo cáo kiểm tra của : "Hơn nữa cái sự quá chỉ nhắm vợ thôi ?"

Dịch ngôn ngữ đời thường chính là, Chu Cảng Tuần đời sẽ bao giờ bất kỳ ý đồ trần tục nào với khác, nhưng đối với vợ ngốc nghếch , sẽ giống như một con ch.ó đực đang kỳ động d.ụ.c .

"Dựa theo mô tả của ngài và kết quả kiểm tra của chúng thì đúng là như , thưa Chu." Vị bác sĩ gật đầu, cảm thấy hài lòng với khả năng thấu hiểu của Chu Cảng Tuần, đây là bệnh nhân thông minh và ít tốn công giải thích nhất mà ông từng gặp.

Tuy nhiên, Chu Cảng Tuần cảm thấy vị bác sĩ chút nào.

Hắn dậy rời .

Ly

Chưa đầy một phút , Chu Cảng Tuần trở .

Vị bác sĩ dường như đoán , tiếp tục thảo luận về phương án điều trị: "Cho nên kiến nghị ngài và vợ nhất nên thực hiện đời sống vợ chồng chỉnh."

"Không còn cách nào khác ?" Chu Cảng Tuần khẽ thở dài một tiếng dễ nhận , hỏi: "Ví dụ như kê cho ít t.h.u.ố.c chẳng hạn."

"Mối quan hệ giữa ngài và vợ lắm ..." Vị bác sĩ làm việc ở bệnh viện nam khoa nhiều năm, gặp ít những cặp vợ chồng hữu danh vô thực như thế .

Chu Cảng Tuần xoa nắn các đốt ngón tay: "Vâng, thể coi là ."

"Giữa chúng nền tảng tình cảm, là thế, mà cũng ."

Vị bác sĩ gật đầu: " dùng t.h.u.ố.c giải quyết tình trạng của ngài, đây hẳn là vấn đề tâm lý, cho nên ngài vẫn cần những tiếp xúc mật phù hợp với vợ , nếu thể sẽ nghẹn đến hỏng hóc mất. Hậu quả khi đó lẽ đơn thuần chỉ là sử dụng nữa ."

"Áp lực kéo dài thể dẫn đến biến thái tâm lý... như là nghiện tình dục, thích phô bày, trộm..."

Rất , chẳng trúng cái nào cả, tâm lý của vô cùng khỏe mạnh.

"Anh Chu?" Vị bác sĩ dừng , về phía Chu Cảng Tuần, tò mò hỏi: "Ngài bịt tai như thì thấy đang ?"

"Anh Chu, xin hãy bỏ tay xuống, đừng giấu bệnh sợ thầy."

"..."

Chu Cảng Tuần chậm rãi bỏ tay xuống, hắng giọng: "... Đối với vợ tâm lý biến thái thì bắt ?"

"... Về lý luận thì ." Vị bác sĩ : " cũng đừng biến thái quá mức, Chu thể làm chứ?"

"Dĩ nhiên , dù chúng cũng nền tảng tình cảm." Chu Cảng Tuần lạnh lùng đáp, dậy rời khỏi phòng khám.

Đêm đó, còn đến mười một giờ, mặt Chu Cảng Tuần một nữa chôn Nguyễn Trĩ Quyến, một chôn đó kéo dài đến tận ba giờ sáng.

Loading...