Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 58: Cái kia…… Lão công…… Anh còn yêu tôi không……
Cập nhật lúc: 2026-04-22 05:17:59
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Chỉ Kỳ và Quý Hoàn Bằng đang ghé sát cửa kính phòng 602 trộm, cả hai đều trợn mắt há hốc mồm: Oa, cái còn xuất sắc hơn cả kịch bản phim truyền hình nữa.
Mà ở ban công phòng 602, Tô An Nhạc vốn hiểu rõ tình hình vẫn còn lải nhải với Nguyễn Trĩ Quyến về tiến triển đuổi quỷ mới nhất: "Thế nào tiểu đáng thương? Hắn dọa chạy ? Có là hồn bay phách tán ?"
Chu Cảng Tuần giơ tay lau nước mặt, tiếng động truyền đến từ phòng bên cạnh, vẻ mặt "con chuột nhắt tội " đang ôm chậu nước của Nguyễn Trĩ Quyến, thì là đàn ông khác dạy hư.
"Tiểu đáng thương? Sao gì, lẽ xảy chuyện gì chứ?" Bên ban công Tô An Nhạc vẫn đang hỏi dồn.
Không đợi hai Bạch Chỉ Kỳ và Quý Hoàn Bằng đang xem kịch vui ở cửa tới nhắc nhở, bắt đầu hành động, sải bước lên lan can ban công, chuẩn dẫm lên đường ống nước tường để leo sang ban công phòng 601.
"Cậu đừng sợ nhé, tiểu đáng thương, đợi ..."
"Để cho , cái chồng của chẳng đáng tin chút nào, cứ thế quăng ở nhà một , chẳng lo lắng quan tâm gì đến cả. Tiểu đáng thương, là ly..."
đợi cái chân thứ hai của bước qua, Chu Cảng Tuần tới ban công, chằm chằm : "Ly cái gì?"
Tô An Nhạc gương mặt âm trầm lạnh lẽo của Chu Cảng Tuần, cái bóng cao lớn mét chín đang đổ xuống đầy áp lực, những đường gân xanh nổi nhẹ cánh tay cơ bắp rắn chắc, và cả... chiếc cờ lê tại đột nhiên xuất hiện nữa.
Câu chuyện xoay chuyển, liền bắt đầu bò ngược trở , miệng hừ hừ hát: "Ly... ly lý lý lý lý lý, còn con chim hoàng oanh nhỏ hát ..."
Anh giả vờ vô tình đầu , kinh ngạc Chu Cảng Tuần, gương mặt treo nụ giả tạo: "Anh, về ạ... Vừa nãy em thấy , em đang luyện lời kịch mà... Ha... ha ha..."
Trong lòng tự mắng và đ.á.n.h mạnh hai chân , làm như hiện trường bắt gian thế ... Chân c.h.ế.t tiệt mau bò , mau bò chứ...
"Luyện tập giờ là gây ồn ào cho hàng xóm, vợ thích ồn." Hai con ngươi đen kịt của Chu Cảng Tuần âm u : "Tôi cũng , thích."
Nói xong, đóng cửa ban công , khóa chặt.
Kéo rèm cửa lên, ngăn cách tầm mắt của .
Tô An Nhạc rõ câu là lời phàn nàn của hàng xóm là lời cảnh cáo, nhưng cảm thấy lạnh lẽo thấu tận xương tủy.
Chu Cảng Tuần xoay , chằm chằm cô vợ vẻ mặt ngốc nghếch của , bất động thanh sắc đặt ba túi móng giò nướng thoát nạn lên bàn, từng bước tiến gần.
Nguyễn Trĩ Quyến hai tay xách cái bồn nước tiểu rỗng tuếch, ngửa đầu Chu Cảng Tuần đang ướt đẫm, đôi mắt đảo liên tục, khóe miệng còn dính vụn bánh kem ăn vụng. Cũng may nhờ gương mặt xinh nên trông giống một con chuột ngốc cho lắm: "Chu... Chu Cảng Tuần, hắc... hắc hắc... Anh về ..."
Cái đó... Lão công... Anh còn yêu ...
Chu Cảng Tuần đột nhiên , đồng t.ử đen nhánh u ám Nguyễn Trĩ Quyến, là vì làm kỳ đà cản mũi giữa em và đàn ông khác , bà xã.
Sao mới thế mà ngoan .
Bàn tay bóp lấy mặt Nguyễn Trĩ Quyến kéo gần, dùng như giẻ lau mặt , gằn từng chữ: " , về ."
Mắt Nguyễn Trĩ Quyến bỗng chốc trợn tròn, Chu Cảng Tuần đang làm cái gì ? Lau mặt lên mặt ...
"Ô a a a a a, Chu Cảng Tuần! Anh là đồ rùa rụt cổ! Đồ vương bát đản! Thật ghê tởm a a a a!" Nguyễn Trĩ Quyến lập tức giống như con mèo giẫm đuôi nhảy dựng lên, nhưng cánh tay Chu Cảng Tuần siết chặt lấy eo, khiến thể vùng vẫy chút nào.
"Đừng động đậy." Chu Cảng Tuần nghiến răng nghiến lợi kề sát tai Nguyễn Trĩ Quyến, thở rít qua kẽ răng: "Bà xã, em tìm ai nữa đây."
Anh càng làm tới, cọ lên mặt và cổ Nguyễn Trĩ Quyến như thể đang hít mèo, biến thái đến cực điểm.
"Sao thế đại ca?" Bên ngoài thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Nguyễn Trĩ Quyến, Tiểu Mã với cái đầu đầy máu, tay bế đứa trẻ vội vàng chạy phòng, liền thấy Nguyễn Trĩ Quyến vẻ mặt còn gì luyến tiếc đang Chu Cảng Tuần ôm trong lòng, mất hết phản ứng: "Anh chị thích em hát bài ạ? Hắc hắc, để em đổi bài khác..."
Hắn , khuôn miệng há vẫn còn đang chảy máu.
Nguyễn Trĩ Quyến khuôn mặt đầy m.á.u của Tiểu Mã mà trợn trắng mắt, mặt chỗ khác, (iДi) cần ... cần mà...
Chu Cảng Tuần qua tình trạng của Tiểu Mã, : "Hợp đồng ở bàn, lấy xong thì mau gặp bác sĩ ."
Anh nghĩ một chút: "Để chè đậu xanh với nước ô mai ."
"Được đại ca, đúng lúc em cũng thấy đầu đau." Tiểu Mã đáp lời, vẫy vẫy bàn tay đầy m.á.u với Nguyễn Trĩ Quyến: "Chào chị, em đây."
Vừa dứt lời, ở cửa vang lên một giọng khác: "Chu Cảng Tuần? Sao là nhà các nữa..."
Diệp Vĩnh Chiêu dẫn đội tới xem xét tình hình, đến cửa thấy cặp vợ chồng dạo gần đây luôn dây dưa rõ với mấy chuyện thần thần quỷ quỷ .
"..."
hèn chi từ lúc nhận điện thoại báo án quỷ, cảm giác " nữa " quen thuộc đến lạ lùng.
Lương Hữu Duy xem xét bốn phía hỏi: "Vừa là gọi điện báo cảnh sát ? Quỷ ?"
"Chú cảnh sát ơi, là cháu gọi đấy..." Nghe thấy tiếng cảnh sát, cửa phòng 602 cũng mở .
Tô An Nhạc nhanh chóng lưng một viên cảnh sát, với Chu Cảng Tuần: "Anh... đ.á.n.h tiểu đáng thương nhé, cảnh sát đều đang đấy... Cậu hắt nước chỉ vì quỷ dọa thôi..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-58-cai-kia-lao-cong-anh-con-yeu-toi-khong.html.]
Tầm mắt Chu Cảng Tuần âm u đảo qua từng , náo nhiệt, thật là náo nhiệt cực kỳ.
Một phòng đàn ông, đều cướp vợ của .
Chu Cảng Tuần thèm để ý đến bất kỳ ai, siết chặt cánh tay, bế Nguyễn Trĩ Quyến phòng vệ sinh, khóa cửa , xoay đủ ba vòng khóa, lấy cờ lê dứt khoát đập lệch tay nắm cửa.
Bây giờ thì mở nữa .
Trừ khi đập nát cửa, bằng ai cũng đừng hòng mở , cũng đừng hòng .
Sau đó đặt Nguyễn Trĩ Quyến cái chậu nhựa.
Nguyễn Trĩ Quyến trông giống như một chú ch.ó nhỏ đưa thiến, uất ức bệt trong chậu, tức tối trừng mắt Chu Cảng Tuần, lí nhí thông báo: "Chu Cảng Tuần, g.i.ế.c ."
Chu Cảng Tuần điều chỉnh nhiệt độ nước, dùng tay thử nước, nghiêng đầu giả vờ điếc: "Hửm? Em gì cơ."
"Tôi ..." Nguyễn Trĩ Quyến đang định tiếp thì Chu Cảng Tuần đột nhiên giơ tay, nước từ vòi hoa sen xối thẳng mặt và miệng : "Ục ục em là lộc cộc... Đồ vương bát lộc cộc..."
Chu Cảng Tuần nhướng mày, giả bộ như rõ hiểu, nghiêm túc ghé tai sát mặt Nguyễn Trĩ Quyến lúc đang uống nước, mặt , mắt , khẩu hình của hộ: "Hửm? Em là cảm ơn lão công ."
"Không gì ." Chu Cảng Tuần tự trả lời: "Tắm rửa cho vợ bẩn thỉu là trách nhiệm của chồng mà."
Mắt Nguyễn Trĩ Quyến đỏ bừng vì tức, né thế nào cũng thấy nước, hai tay bắt đầu hoa chân múa tay: "A ục ục ục ục..." Chu Cảng Tuần đúng là đồ vương bát đản, đồ khốn khiếp.
"Nào, để lau mặt cho chú ch.ó nhỏ ngốc nghếch ." Chu Cảng Tuần đặt vòi hoa sen xuống, ngón tay bóp lấy má Nguyễn Trĩ Quyến, trêu chọc làn nước đang "phì phì" phun từ miệng .
Trong đôi mắt đỏ hoe của Nguyễn Trĩ Quyến tràn đầy vẻ kinh ngạc, phun nước mở to mắt Chu Cảng Tuần: "?"
Hừ, hệ thống sai, Chu Cảng Tuần thật sự ngốc, hiểu gì còn nhận đang giận, còn cần khác dỗ dành.
Ngốc c.h.ế.t , đồ đại ngốc.
Nguyễn Trĩ Quyến quyết định dùng lời lẽ để lý luận với Chu Cảng Tuần nữa, bĩu môi bắt đầu làm điều ác, hung hãn đập mạnh xuống nước trong chậu... nhưng đập nổi vì đang kẹt cứng trong chậu.
Ly
Thế là Nguyễn Trĩ Quyến cả ướt sũng lập tức nhào tới Chu Cảng Tuần.
Ướt cùng , đồ Chu Vương Bát.
Chu Cảng Tuần đang nửa xổm, vì cô vợ ngốc nghếch nhào tới nên thuận thế bệt xuống đất, mặc cho nước văng đầy , mím môi, tay đỡ lấy mông... bồn của Nguyễn Trĩ Quyến, đống thịt .
Toàn thịt là thịt.
Đợi Nguyễn Trĩ Quyến đ.á.n.h đ.ấ.m nhào lộn phát tiết xong, Chu Cảng Tuần mới bắt đầu đóng vai hỏi: "Sao thế, nãy gặp chuyện gì ."
"Tôi tưởng... là Tiểu Mã biến thành quỷ..." Nguyễn Trĩ Quyến hừ hừ bò Chu Cảng Tuần, tay vẫn ngừng hất nước lên để trả thù, nhưng chỉ mang tính an ủi tâm lý chứ chẳng chút sát thương nào.
Chu Cảng Tuần đỡ lấy m.ô.n.g Nguyễn Trĩ Quyến, thở trở nên trầm đục: "Thật sự nên đưa em bệnh viện khám mắt thôi."
Nguyễn Trĩ Quyến vẫn nhớ câu , đây Chu Cảng Tuần từng , bây giờ nữa, tức giận c.ắ.n một cái vành tai của Chu Cảng Tuần ngay cạnh miệng , ngậm lấy lầm bầm : "Chu Cảng Tuần, đang bảo mắt , bảo mù đúng ?"
Cũng tự đấy, ngay cả chồng cũng nhận , tưởng là đàn ông khác, mắt thế thì ?
"Không , em nhầm ." Chu Cảng Tuần né tai để mặc cho Nguyễn Trĩ Quyến cắn, nhưng đổi tư thế.
Cô vợ ngốc quyến rũ , tại trốn chứ.
Dơ thì dơ một chút, nhưng dù lát nữa cũng tắm mà.
Nguyễn Trĩ Quyến miệng gặm tai Chu Cảng Tuần, trong lòng lo lắng nghĩ, vấn đề ở mắt vẻ nghiêm trọng thật , chỉ là rõ, bây giờ còn thấy cả những thứ bẩn thỉu nữa.
Loại bệnh chữa đắt nhỉ, hai vạn tệ liệu đủ , chỉ cần rõ hơn một chút và thấy thứ bẩn thỉu nữa là , bằng sẽ phân biệt và quỷ mất.
nếu tiêu hết tiền thì sẽ còn tiền nữa.
Cậu lén Chu Cảng Tuần đang bồn chồn như " đống lửa" ở , thôi thì cứ đợi Chu Cảng Tuần làm thầu xây dựng kiếm nhiều tiền hãy chữa , như thế sẽ tiêu tiền của nữa, hắc hắc.
Lúc , Chu Cảng Tuần đang "tính kế" ôm lấy Nguyễn Trĩ Quyến, thấy thở phả bên tai làm ngứa ngáy, đôi mắt dần nheo thành một đường dài hẹp.
Vợ của dường như c.ắ.n , c.ắ.n mà cứ như đang l.i.ế.m .
Loại ch.ó nhỏ là thế đấy, chỉ giỏi hư trương thanh thế thôi.
Chu Cảng Tuần nuốt nước miếng, bổ sung một câu: "Đã đổi phòng khác , sẽ quỷ nữa ."
"Hừ, chẳng đều tại là đồ nghèo kiết xác, tiền, nên mới bắt ở cái loại phòng đó ..." Nguyễn Trĩ Quyến c.ắ.n mỏi cả miệng, "phi phi phi" thè lưỡi , đó tì cằm lên vai Chu Cảng Tuần định bò dậy: "Vậy là Tiểu Mã c.h.ế.t , thế đầu và miệng đầy m.á.u thế ..."
Lông mày Chu Cảng Tuần nhíu , đôi mắt lập tức trở kích thước bình thường, mặt lạnh tanh trong vòng một nốt nhạc, tự nhiên hỏi làm cái gì.
Cứ một câu Tiểu Mã, hai câu Tiểu Mã, gọi thiết quá nhỉ.
Cánh tay nới lỏng, ném thẳng xuống đất.