Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 44: Hắn giống như một con chó

Cập nhật lúc: 2026-04-16 14:52:10
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

0 giờ 23 phút.

Vụ án g.i.ế.c phân xác, nấu thi liên đặc biệt nghiêm trọng mang mã "7.2" xử lý xong bộ chứng cứ, chính thức tuyên bố kết án.

Bên trong đồn cảnh sát một nữa trở vẻ tĩnh lặng vốn .

Lương Hữu Duy xách chiếc túi rác đựng đầy vỏ đồ ăn vặt dọn dẹp xong ném thùng rác ngoài cửa, hỏi: "Đội trưởng, hiện tại Lưu Đại Lao bắt, còn Trịnh Đại Hữu? Cháu ngoại thế nào?"

"Đã quá thời hạn cuối cùng, thành tiên thất bại nên hồn phi phách tán ."

Diệp Vĩnh Chiêu ở cửa rít một thuốc, theo bóng lưng Nguyễn Trĩ Quyến và Chu Cảng Tuần đang kẻ rời khỏi đồn để về nhà: "Từ vụ án nấu thi liên năm 93 đến vụ năm 02, cách mười năm, giờ đây cuối cùng cũng hạ màn."

Ánh đèn đường kéo dài bóng lưng của hai đang xa dần, bóng họ lồng , dần dần hòa làm một.

Nguyễn Trĩ Quyến đang "bắt cóc" phía , lén bàn tay to của Chu Cảng Tuần đang đặt m.ô.n.g , tay ôm chặt cái nồi áp suất dám ho một tiếng. Tiền của vẫn còn trong túi của Chu Cảng Tuần kìa.

Cậu đỏ hoe mắt, vẻ mặt ấm ức như cô vợ nhỏ bắt nạt: "Chu Cảng Tuần, tại họ đưa hai mươi ngàn tệ đó cho chứ?" Đó rõ ràng là tiền của em mà (ˇˇ).

"Cậu thẻ ngân hàng ?" Chu Cảng Tuần châm thuốc, chỉ xoay xoay chiếc bật lửa kim loại màu bạc phù điêu hình con rắn đang c.ắ.n quả táo giữa các ngón tay.

Nguyễn Trĩ Quyến . Cậu chỉ thẻ ngân hàng, mà ngay cả cái bảng biểu cũng là Chu Cảng Tuần điền hộ. Hiện tại nhiều chữ , cũng hiểu.

"Vậy... làm cho em một cái ." Cậu cũng làm thẻ ngân hàng tốn tiền , nhưng nếu Chu Cảng Tuần cùng, chắc là sẽ trả tiền thôi.

Cậu yên tâm dặn dò: "Hai mươi ngàn là một món tiền lớn, để chỗ em yên tâm . Chu Cảng Tuần... tiêu trộm đấy, đó là tiền đồn cảnh sát cho em."

Chu Cảng Tuần đưa đôi mắt đen sâu thẳm Nguyễn Trĩ Quyến: "Chẳng tiền của là tiền của chúng ? Tiền của dĩ nhiên cũng là tiền của chúng ." Nói xong, bàn tay xa bóp mạnh một cái, "bạch bạch" vỗ vỗ hai tiếng như đang kiểm tra chất lượng thịt heo.

Đôi mắt Nguyễn Trĩ Quyến đỏ lên, là vì tức.

╭(°A°)╮ Oa, đời loại như Chu Cảng Tuần cơ chứ, \(Δ’)/ thật sự, thật sự là quá xa .

Giờ thì m.ô.n.g là của , tiền cũng là của , Chu Cảng Tuần thể hổ như hả?

Dùng sáu trăm tệ mà lừa mất hai mươi ngàn tệ của , hừ, (°д°) đúng là lão già tâm cơ.

Hay là bắt , nhốt ngục giam cho !!!

Nguyễn Trĩ Quyến tức giận hừ hừ liên tục. Tiền của Chu Cảng Tuần là của , mà tiền của cũng là của mới đúng.

Cái nhà , tất cả thứ đều là của , bao gồm cả Chu Cảng Tuần.

Về đến lầu nhà thuê.

"Lạ thật, Tiểu Hắc mất ."

Nguyễn Trĩ Quyến đến gần thùng rác, cố ý ngó nghiêng xung quanh: "Hai ngày nay chẳng thấy nó cả."

"Chuyển nhà ." Chu Cảng Tuần rằng con ch.ó đen c.h.ế.t và chôn cất.

Lúc Trịnh Đại Hữu còn kẹt trong cơ thể , thấy ký ức của .

Đêm đó, chính Trịnh Đại Hữu ẩn nấp trong bóng tối định tay với Nguyễn Trĩ Quyến, nhưng tiếng sủa cảnh báo của Tiểu Hắc phá hỏng, nên ghi hận trong lòng và hành hạ nó đến c.h.ế.t.

"Nó với ?" Nguyễn Trĩ Quyến ngước mắt Chu Cảng Tuần, chớp chớp đôi mắt chút nghi ngờ, chỉ vẻ ảo não vì hề .

"Sao nó chỉ với với em? Hừ, uổng công em còn cho nó ăn sườn với màn thầu. Vậy nó dọn đến nhà lớn hả? Từ nay về chắc là nó sẽ chịu đói chịu rét nữa nhỉ..."

Chu Cảng Tuần Nguyễn Trĩ Quyến, đáp: "Ừ, nhà lớn, sẽ đói rét, thịt ăn hết..." Anh lập mộ cho Tiểu Hắc, định kỳ sẽ đến cúng tế và mang thịt cho nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-44-han-giong-nhu-mot-con-cho.html.]

Phía xa, bóng dáng một con ch.ó đen nhỏ đang vẫy đuôi hai .

Loài ch.ó vốn trung thành hộ chủ, trừ tà diệt quỷ, tích lũy công đức dồi dào thể chuyển thế làm , hoặc đắc đạo thành tiên.

...

1 giờ sáng, tại phòng thuê.

Ly

Nguyễn Trĩ Quyến đ.á.n.h răng đủ hai ngủ.

Chu Cảng Tuần tắm rửa xong, tựa bệ bếp, hướng về phía máy hút mùi đang tắt mà hút thuốc. Trong đầu hiện lên lời của cảnh sát và câu của Nguyễn Trĩ Quyến: "Bọn họ bắt nạt em..."

Bọn họ là ai? Là gia đình bốn c.h.ế.t, là ai khác?

Anh quanh căn phòng thuê, cuối cùng dừng ở trần nhà.

Trần phòng khách thấp hơn phòng vệ sinh và phòng bếp mười lăm centimet.

Mười lăm centimet đó thể chứa gì? Một xác c.h.ế.t.

Chu Cảng Tuần nheo mắt, tính toán sáng mai sẽ bảo Nguyễn Trĩ Quyến tiệm ăn sáng gần khu nhà, sẽ tranh thủ lúc đó đập trần nhà kiểm tra, nếu vấn đề gì thì trát .

hiện tại cũng đang làm nghề , đúng là chuyên môn đối khẩu.

Chu Cảng Tuần rít thêm vài dập thuốc, chuẩn ngủ. Thế nhưng khi tầm mắt dừng ở tấm t.h.ả.m trải cạnh giường Nguyễn Trĩ Quyến, cùng với đôi chân của đang thòng xuống giường chờ giẫm lên để làm t.h.ả.m lót chân...

Chu Cảng Tuần đột nhiên nhận , giống hệt một con chó.

Một con ch.ó trung thành do đứa vợ lăng loàn của nuôi, ngay cả lúc ngủ cũng canh giữ bên chân nó.

Anh xuống "giường chó" của , ngay đó Nguyễn Trĩ Quyến như cảm giác, trong cơn mơ màng gác chân lên .

Hóa đây là cảm giác làm ch.ó .

"..."

Không thèm làm một giây nào nữa.

Chu Cảng Tuần giơ tay, hất đôi chân của vợ về giường.

Đôi chân trắng nõn va rầm tường, Nguyễn Trĩ Quyến kêu "ái" một tiếng ngủ tiếp.

Ngủ một tiếng, đến 2 giờ sáng, Chu Cảng Tuần đột nhiên tỉnh giấc vì cảm giác tức ngực, khó thở nghiêm trọng.

Vừa mở mắt, thấy Nguyễn Trĩ Quyến đang cưỡi lên , miệng lẩm bẩm gì đó: "Chu Cảng Tuần? () a ba a ba... Chu Cảng Tuần? (ε*) a ba ba... Chu Cảng Tuần o(′^`)o a ba a ba..."

May quá, mặc quần áo.

Tầm mắt Chu Cảng Tuần bấy giờ mới đặt lên mặt Nguyễn Trĩ Quyến, liền rên rỉ với âm điệu kỳ quái: "Chu Cảng Tuần ~ chuột ~ chuột cứ c.ắ.n ngón chân em ~ xem ..."

Nói đưa chân lên sát mặt Chu Cảng Tuần cho xem, mấy ngón chân xòe , giống hệt một con mèo trắng đang giơ cao chân chờ l.i.ế.m lông.

Chu Cảng Tuần vẫn tỉnh ngủ hẳn, nhíu chặt mày. May mà ch.ó thật, cần l.i.ế.m lông chải tóc cho , nếu cái chân chắc cắm thẳng miệng .

Anh tóm lấy cổ chân Nguyễn Trĩ Quyến nhấc lên, giọng khàn đặc: "Chân làm thế ?"

Cậu học múa ba lê từ bao giờ ... Ở Nguyễn gia ? Chân thể nhấc cao thế , còn xoạc ngang .

 

Loading...