8 giờ 12 phút tối, cục cảnh sát.
“Tôi báo án!” Nguyễn Trĩ Quyến gấp gáp với viên cảnh sát trực ban, “Chồng g·iết .”
Lương Hữu Duy chỉnh lý xong hồ sơ ngang qua, thấy vẻ mặt giấu nổi sự phấn khích của báo án họ Nguyễn thì: “...” Đây bộ dạng của sắp g·iết ? Sao trông vui vẻ thế ?
Thanh niên 23 tuổi còn độc như tỏ vẻ thật sự hiểu nổi.
Nguyễn Trĩ Quyến che miệng, ghé sát tai viên cảnh sát trực ban một cách thần bí: “Hơn nữa, chính là kẻ s·át n·hân nấu xác liên mà các đang truy tìm đấy.”
Nấu xác... Nghe thấy hai chữ , Lương Hữu Duy khựng , vội vàng dẫn Nguyễn Trĩ Quyến phòng lấy lời khai.
“Trước tiên hãy cho thông tin của và chồng .”
Nguyễn Trĩ Quyến ngoan ngoãn ngay ngắn ghế, thành thật khai báo: “Tôi tên Nguyễn Trĩ Quyến, 19 tuổi.”
“Chồng tên Chu Cảng Tuần, năm nay 27 tuổi, mới từ Cảng Thành đến đây gần đây. Anh trai lắm, trắng hơn một chút, dáng cao, cao hơn nhiều, còn tám múi bụng nữa, trông dáng chuẩn hơn ...”
Tay đang ghi chép của Lương Hữu Duy khựng : “...” Thông tin thì khớp với phác họa nghi phạm thật đấy, nhưng cái kiểu miêu tả ... đến đây để báo án để khoe chồng ?
Anh ngắt lời Nguyễn Trĩ Quyến, dẫn dắt cuộc đối thoại trọng tâm vụ án nấu xác: “Cậu chồng là hung thủ vụ nấu xác, xảy chuyện gì kỳ lạ, phát hiện điều gì ?”
“Phát hiện chứ!” Nguyễn Trĩ Quyến nghiêm túc gật đầu, “Từ mấy ngày , liên tục mơ thấy một giấc mơ, mơ thấy phân xác, từng miếng một ngâm trong bồn rửa rau...”
“Còn cái nồi áp suất nữa, đầu của ở bên trong, tóc kẹp giữa nắp nồi, còn m·áu chảy ...”
Lương Hữu Duy nhanh chóng gõ máy tính ghi : phân xác, nồi áp suất, nấu xác... Đây đều là những chi tiết mấu chốt của vụ án.
Nguyễn Trĩ Quyến bĩu môi, bất mãn phàn nàn: “Sau khi tỉnh dậy, đối xử với lạnh lùng, hờ hững, còn đ.á.n.h , thèm giặt quần lót cho nữa. Tôi còn chẳng thèm chê nghèo, thì đầy mùi mồ hôi thối...”
“...” Lương Hữu Duy lặng lẽ ghi thêm một dòng: “Mâu thuẫn hôn nhân gia đình?” bên cạnh tiêu đề “Manh mối quan trọng vụ án nấu xác”.
Anh ngẩng đầu Nguyễn Trĩ Quyến: “Còn gì nữa ?”
“Tất nhiên là còn!” Nguyễn Trĩ Quyến kể tiếp, “Rạng sáng đêm qua, thấy tiếng băm thịt 'phầm phập' nên tỉnh giấc. Tôi thấy đang g·iết trong phòng tắm, tay cầm con d.a.o dính m·áu, cả phòng tắm đỏ rực m·áu, còn những miếng thịt trắng và ít tóc nữa? Tóc hình như nhuộm, màu vàng vàng như lông gà ...”
“Tôi hỏi đang làm gì, liền vênh váo : 'Không thấy , đang p.h.â.n x.á.c đấy, còn nữa là g·iết luôn cả '.“ Nguyễn Trĩ Quyến mắm muối thêm thắt, vẽ nên một hình ảnh Chu Cảng Tuần biến thái coi thường pháp luật.
“Tôi sợ quá chạy ngay về giường, kết quả lâu , thấy ném những miếng thịt p.h.â.n x.á.c đó nồi áp suất để nấu lên.”
Nghe đến đoạn "nấu", dây thần kinh của Lương Hữu Duy lập tức căng như dây đàn. Tốt lắm, căn hộ của thanh niên khả năng chính là hiện trường vụ án đầu tiên. Thời gian gây án là đêm qua, thể đây là nạn nhân mới nhất.
Cậu nhóc làm lắm, hề chọc giận nghi phạm mà ngoan ngoãn về giường giả vờ ngủ.
Lương Hữu Duy rướn về phía , hỏi: “Vậy thấy g·iết ai ? Và cái nồi áp suất đó hiện giờ đang ở ?”
“Không thấy ạ.” Nguyễn Trĩ Quyến lắc đầu, cũng rướn gần: “ nghi ngờ g·iết trong tòa nhà chúng , chính là cái... cái đầu mà các tìm thấy trong tiểu khu hôm nay đấy.”
Đầu ... Lương Hữu Duy trầm ngâm. Cậu đang đến cái x·ác vẹn tìm thấy ở tiểu khu Ánh Nắng trưa nay. Nạn nhân cư dân ở đó, hỏi bên môi giới thì họ bảo căn hộ 906 vốn bỏ trống, từng cho ai thuê. Vậy nên c·hết hẳn là đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê đưa đến đó để phân xác...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-35-chong-cau-ta-co-the-lien-quan-den-mot-vu-an-khac-muu-sat.html.]
thời gian t·ử v·ong của cái x·ác đó là từ hai ngày , khớp với thời gian "đêm qua" mà kể.
“Cậu chắc chắn là đêm qua thấy chồng g·iết chứ?”
Nguyễn Trĩ Quyến gật đầu chắc nịch.
Lương Hữu Duy hỏi tiếp: “Cái nồi áp suất ?” Trong đó vẫn còn sót mẫu ADN của nạn nhân.
Ly
“Bán ạ.” Nguyễn Trĩ Quyến trả lời với vẻ mặt đầy thông minh, “Tôi sợ ngày dùng nó để nấu nên bán cho ông đồng nát .”
Cậu cảm thấy thật xa trông rộng, còn bán tận mười đồng nữa chứ.
“...” Lương Hữu Duy day day huyệt thái dương, cảm thấy huyết áp tăng cao, “Bán lúc nào? Bán cho trạm phế liệu nào?”
Nguyễn Trĩ Quyến thành thật khai báo: “Tầm 11 giờ sáng ạ, thấy tiếng rao đồng nát ở nên bán cho ông lão ở trạm thu mua cách tiểu khu vài trăm mét .”
11 giờ sáng... Lương Hữu Duy hít một thật sâu. Thời gian trôi qua lâu như , cái nồi áp suất ở trạm phế liệu chắc chắn ô nhiễm, còn giá trị xét nghiệm nữa.
Hơn nữa, bắt đầu nghi ngờ về trí tuệ của Nguyễn Trĩ Quyến cũng như tính xác thực của những gì kể.
“Khi nào các bắt thế?” Nguyễn Trĩ Quyến nháy mắt, hào hứng hỏi, “Tôi thể dẫn đường cho các .”
Trong thông báo treo thưởng nếu bắt Chu Cảng Tuần, sẽ cả vạn tệ cơ mà.
Lương Hữu Duy ánh mắt đầy mong đợi của Nguyễn Trĩ Quyến, cân nhắc từ ngữ: “Chúng sẽ xác minh , cứ về nhà chờ .” Trường hợp vẫn kiểm tra cái nồi áp suất thì mới xác định .
“Vậy các nhất định đến đấy nhé, ngoắc tay nào.” Nguyễn Trĩ Quyến đưa tay . Trong mắt lúc hề chút sợ hãi lo lắng vì sắp chồng mưu sát, mà là sự khát khao đối với tiền bạc.
Lương Hữu Duy động ngoắc tay: “...” Ừm, giờ thì xác định , đúng là đầu óc thông minh cho lắm.
Nguyễn Trĩ Quyến vẫn say sưa bổ sung: “Tôi cho , ngày nào cũng bật cái phim p.h.â.n x.á.c lên, còn bảo nó ý nghĩa giáo dục, chắc chắn là để rèn luyện kỹ năng p.h.â.n x.á.c đấy.”
“Lại còn gì mà ăn thịt thì sẽ trường sinh bất lão nữa...” Cái câu "vĩnh viễn bên " chẳng ý là trường sinh bất lão .
“Vâng , đúng đúng đúng...” Lương Hữu Duy ậm ừ cho qua tiễn Nguyễn Trĩ Quyến khỏi cục cảnh sát.
Vừa vặn đội trưởng đội hình cảnh Diệp Vĩnh Chiêu thị sát hiện trường về, hai chạm mặt .
Diệp Vĩnh Chiêu theo bóng Nguyễn Trĩ Quyến, hỏi Lương Hữu Duy: “Tình hình ?”
Lương Hữu Duy thở dài lắc đầu: “Cậu chồng định g·iết , còn bảo chồng là hung thủ vụ nấu xác. đối chiếu thông tin thì khớp. Có điều nhắc đến cái nồi áp suất, định xem thử.”
“Đã tra thông tin nhân của chồng ?” Diệp Vĩnh Chiêu vặn nắp chai nước trong.
“Tra , Chu Cảng Tuần, từ Cảng Thành đến Phục Thành năm sáu ngày .” Lương Hữu Duy mở máy tính tra hồ sơ của Chu Cảng Tuần, “Ở Cảng Thành vốn là một đại gia, nhưng cách đây lâu phá sản...”
Diệp Vĩnh Chiêu ảnh của Chu Cảng Tuần màn hình, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng: “Đi, đưa về đây thẩm vấn ngay.”
“Lại vụ nấu xác mới ạ?” Lương Hữu Duy lập tức cảnh giác, “Có cần mang s.ú.n.g ?”
“Mang .” Diệp Vĩnh Chiêu trầm giọng, “Chồng thể liên quan đến một vụ án khác: Mưu sát.”