Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 32: Để xem mạng hắn hay mạng lũ cô hồn dã quỷ cứng hơn

Cập nhật lúc: 2026-04-16 07:22:45
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại phòng trọ.

Ăn xong bát mì, cái đầu nhỏ của Nguyễn Trĩ Quyến bắt đầu suy nghĩ tại Chu Cảng Tuần đối xử với như thế.

giặt quần lót cho ? chẳng Chu Cảng Tuần giặt thuận tay đó ... ngay cả cái quần lót tè dầm cũng hề ghét bỏ.

Hừ, đấy là lúc thấy thôi, còn những lúc thấy thì ? Cái đồ "chó thối" bẩn thỉu Chu Cảng Tuần , làm trò gì biến thái với quần lót của chừng.

Nguyễn Trĩ Quyến một tay xoa cái eo nhỏ, tựa ghế sofa. Cậu ngay mà, mấy ngày Chu Cảng Tuần vứt quần lót của chẳng qua chỉ là chiêu trò "lạt mềm buộc chặt", mà còn giả vờ từ chối thôi.

Ngoài mặt thì lạnh lùng như băng, tỏ vẻ quan tâm, nhưng trong lòng chắc chắn là đang sốt sắng lắm . Gấp đến mức chỉ ôm đùi mà gào cầu xin: "Ta sai , lão bà đại nhân, cứ để đồ ch.ó thối giặt cho em , ch.ó thối giặt là sạch nhất, thơm nhất~" Hẳn là sợ cho giặt thật.

nếu chuyện đó... thì là chuyện gì nhỉ?

Hay là vì ăn đào để phần cho ?

Hay là hôm qua lén dùng nước hoa của phát hiện?

Chẳng lẽ chỉ vì bảo nghèo, bảo vô dụng, bảo là ch.ó hoang... mà thù dai đến ?

Hừ, đồ đàn ông nghèo hèn keo kiệt! Vì mấy chuyện vặt vãnh như hạt đỗ đó mà đòi g·iết .

Thì cùng lắm đền cho quả đào, đối xử với hơn một chút là chứ gì.

Nguyễn Trĩ Quyến cam lòng nghĩ ngợi, tiếc rẻ lấy mười đồng tiền bán nồi áp suất , định mua đào. Lần bác sĩ thể ăn một quả. Vậy thì mua một quả cho , mua thêm một quả cho Chu Cảng Tuần nữa.

Đến cửa hàng trái cây.

Chú Ngô thấy Nguyễn Trĩ Quyến lệ nóng doanh tròng đón tiếp, cứ như thấy : “Đến... đến ! Nay... hôm nay mua gì nào? Đào hả?”

Nói đoạn, chú tự giác mở túi, bắt đầu chọn những quả đào ngon nhất bỏ , một quả, hai quả...

Cũng may nhờ "tiểu đại sư" nhắc nhở, từ khi tìm đại sư họ Dương " tâm" để dời mộ, ngay đêm đó chú về báo mộng. Bà bảo chỗ ở mới , móng tay và tóc mọc nhanh như nữa. Bà cũng tìm thấy ông nhà, chứ đây cứ tìm là ma đưa lối, quỷ dẫn đường.

Bà còn dặn chú đốt xuống cho một bộ bấm móng tay chuyên dụng làm móng và một cái máy điều hòa. Cuối cuối cùng, bà hỏi thể "đốt" luôn Nguyễn Trĩ Quyến xuống cho bà , vì bà thích đứa nhỏ .

Chú Ngô xong sợ hãi từ chối ngay lập tức. Chú bảo Nguyễn Trĩ Quyến là sống, giấy, sống sống hết tuổi thọ mới xuống đó . Sợ vì quá thích mà lén "đưa" , chú vội vàng hứa sẽ đốt cho bà thật nhiều trai .

Khuyên nhủ mãi, cuối cùng hai bên thỏa thuận sẽ đốt cho bà ba cơ bắp xuống để làm việc vặt, lúc bà mới hài lòng mà từ bỏ ý định với Nguyễn Trĩ Quyến.

Chỉ là hai ngày nay... bố chú bắt đầu báo mộng, lóc t.h.ả.m thiết hỏi xem thể đốt thêm quần áo cho mấy gã cơ bắp , chứ đừng để chúng cứ mặc mỗi cái áo ba lỗ, trần mặt bà suốt ngày như thế. Đêm nay chắc đốt thêm ba bộ quần áo mùa đông mới .

Nghĩ , tay chú Ngô nhặt đào càng nhanh hơn: ba quả, bốn quả... năm quả...

Đôi mắt ngấn nước của Nguyễn Trĩ Quyến mở to, sợ hãi đến mức lắp: “Đủ... đủ !” Đừng nhét thêm nữa, chú tưởng cháu vẫn còn 30 đồng như hôm nọ chắc!

Cậu nhẩm tính trong lòng: hôm qua Chu Cảng Tuần cho mười đồng, còn dư bảy đồng; cộng với hai đồng lẻ lúc và mười đồng bán nồi áp suất, tổng cộng mười chín đồng.

mười chín đồng là tiền riêng thắt lưng buộc bụng mới ! Cậu tiêu hết sạch để mua đào cho Chu Cảng Tuần . Chú trung thực gì cả.

“Cháu... cháu dị ứng đào, hôm nay cần nhiều thế , chỉ... chỉ lấy hai quả thôi.” Cậu hếch cằm, bàn tay nhỏ phất lên, làm bộ làm tịch : “Dị ứng chú hiểu ? Là kiểu khó chịu, nguy hiểm ... chứ... chứ cháu tiền nhé.”

Chú Ngô thu tay : “Dị ứng , thế thì đúng là nên ăn nhiều.”

Chú bắt đầu bỏ bớt đào , miệng ướm hỏi một câu: “Cháu... hôm nay thấy chú ?”

Bà lão đó ư?

Nguyễn Trĩ Quyến quanh cửa hàng chỉ hai bọn họ, chớp chớp mắt: “Không thấy ạ.”

Chú Ngô cái ghế bập bênh đang yên, chạy đẩy một cái cho nó đu đưa hỏi: “Giờ thì ? Thấy ?”

Nguyễn Trĩ Quyến: “...O.o?”

“À, đến là .” Chú Ngô cúi đầu thở phào. Chú chỉ sợ mò đến dắt Nguyễn Trĩ Quyến , đến lúc đó khéo "thu phục" mất. Dù thì chuyện cũng cảm ơn nhỏ thật nhiều.

Nghĩ đoạn, chú Ngô bắt đầu chọn lựa, lúc thì bỏ thêm hai quả xoài túi cho Nguyễn Trĩ Quyến, lúc nhét thêm hai miếng dứa. Chú còn bốc thêm một nắm đào - loại mà thanh niên cao ráo định mua, quả nào quả nấy to đỏ mọng.

Chỉ một lát , cái túi tay Nguyễn Trĩ Quyến đầy ắp.

“Chú ơi, mau... mau tính tiền ạ...” Nguyễn Trĩ Quyến một tay ôm khư khư túi tiền trong túi quần, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì lo lắng. Làm... làm gì chứ, bảo lấy chú cứ ép mua ép bán thế .

Cậu cũng mười chín đồng đủ trả nữa. ... nhưng thể nhét thêm nữa , nếu lát nữa bán cũng đủ tiền trả mất. Bây giờ giá trị của chỉ 150 đồng thôi, hai ngày nay rớt giá nữa.

Chú Ngô định nhét thêm một quả dưa hấu cho , ngẩng đầu lên thấy mắt đỏ hoe, chớp chớp như sắp đến nơi: “Hức hức... chú chủ quán ơi, cháu... cháu mang nhiều tiền thế ... Chồng cháu... chồng cháu tiền thật... nhưng tiền kiếm cũng chẳng dễ dàng gì...” Không thể đưa cho chú , tiền đó là để cho cháu tiêu mà.

Nguyễn Trĩ Quyến sụt sịt mũi. Hơn nữa chồng bây giờ chừng còn đang băm vằn chứ.

Chú Ngô , hóa là lo chuyện , đứa nhỏ cũng xót chồng gớm: “Không lấy tiền , chỗ đều là tặng cháu hết. Sau cháu cứ đến cửa hàng chú mua đồ, chú sẽ thu tiền.”

Nguyễn Trĩ Quyến: “ō.ó Thật giả ạ?”

Nếu... nếu là tặng thì... thì , hắc hắc... hắc hắc hắc... (òωóゝ∠).

Sao chú sớm, mau bỏ quả dưa hấu , đừng để nó mệt. À còn mấy quả đào chú bỏ nữa, (¬з¬)σ cũng nhét luôn ạ, đồ khác sờ ăn lắm , hắc hắc hắc.

Ly

Sau sẽ ghé thường xuyên, thích ghé luôn ヾ(^▽^*).

Lúc về, ngang qua bảng thông báo của khu dân cư, thấy nhiều tụ tập.

Nguyễn Trĩ Quyến ôm túi trái cây len lỏi , thấy bảng dán một tờ giấy chữ chi chít. Cậu chớp mắt, lẩm bẩm : “Huyện... thường... thông cáo... là cái gì nhỉ?”

Cục Công an... Tranh thủ khoan hồng xử lý...

Một trai cạnh cũng đang xem bảng thông báo, thấy hai chữ "huyện thường" (thực là "khẩn cấp") phát từ miệng Nguyễn Trĩ Quyến một cách nghiêm túc thì ban đầu định vì tưởng ngọng, nhưng đó nhận sai chữ nên giải thích: “Đây là thông báo treo thưởng để thu thập manh mối vụ án.”

Chàng trai đầy hai mươi tuổi, cao hơn 1m8, gương mặt thanh tú, làn da trắng sứ, tóc dài đến thắt lưng, dáng , trông như một sinh viên nghệ thuật.

Treo thưởng... thu thập manh mối...

Bạch Chỉ Kỳ xong định rời , nhưng thấy trai xinh xắn bên cạnh bỗng dỏng tai lên, lặng lẽ nhích gần , miệng ngừng phát tiếng "khụ khụ" như đang hiệu, sốt ruột giục tiếp.

Anh dừng bước, lặng lẽ Nguyễn Trĩ Quyến một hồi sang, dùng tông giọng trầm thấp tiếp cho : “Vào đêm ngày 19 tháng 7 năm 2002, tại khu dân cư xảy một vụ án m·ạng. Nạn nhân là Lâm X (nam, 19 tuổi, sinh viên năm nhất Đại học Phục Thành) b·ị h·ại, danh tính hung thủ hiện vẫn rõ và đang lẩn trốn...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-32-de-xem-mang-han-hay-mang-lu-co-hon-da-quy-cung-hon.html.]

“Để nhanh chóng điều tra làm rõ vụ án, xác định nghi phạm và ngăn chặn hành vi gây án tiếp theo... Nay công khai thu thập các manh mối liên quan từ xã hội...”

“Nghi ngờ liên quan đến các vụ án g·iết nấu xác liên xảy vài ngày , cùng do một hung thủ gây ...”

Nguyễn Trĩ Quyến dõi mắt theo nhẩm theo lời , dù tầm mắt đuổi kịp tốc độ của , nhưng đến "án nấu xác"... cảm thấy quen quen như thấy ở ...

Là cái đó! Người đàn ông hai con ngươi!

“Hắn chẳng c.h.ế.t ? Hung thủ vụ án nấu xác .” Nguyễn Trĩ Quyến nhịn , nhỏ giọng ghé sát hỏi.

Bạch Chỉ Kỳ khựng khi câu hỏi, ánh mắt chuyển sang chằm chằm Nguyễn Trĩ Quyến như đang đ.á.n.h giá, đặc biệt là đôi mắt của . Anh đáp lời: “Ừm, c.h.ế.t là hung thủ đời đầu của vụ án nấu xác liên , kẻ đang gây án hiện nay là đời thứ hai, là một kẻ bắt chước gây án, hoặc giả... năm đó bắt sai , cũng khả năng là...”

Bản kẻ đó mượn xác hồn.

Vế Bạch Chỉ Kỳ . Anh cụp mắt, mái tóc dài gió thổi bay, để lộ những vết hằn ngón tay màu đỏ sẫm rõ mịt chiếc cổ trắng ngần.

“Phạm vi thu thập manh mối... Trong thời gian xảy vụ án, khu vực trong và ngoài chung cư xuất hiện khả nghi phương tiện giao thông nào ...”

Hóa là kẻ g·iết mới... và... nạn nhân gần đây nhất...

Tầm mắt Nguyễn Trĩ Quyến dừng ở một đoạn văn bản phía : “Theo phác họa chân dung nghi phạm từ phía cảnh sát: cao 1m9, dáng cân đối hoặc cường tráng, làm các công việc lao động tay chân nặng nhọc... khả năng là nơi khác mới đến Phục Thành...”

Nguyễn Trĩ Quyến xem nghiêm túc, lặng lẽ chớp mắt như đang cố nhận diện từng chữ một.

Giọng của Bạch Chỉ Kỳ lúc bỗng trở thành âm thanh nền, như xa xăm: “Ai tung tích của nạn nhân khi xảy vụ án hoặc manh mối về những nạn nhân tiếp xúc...”

“Các thông tin khác liên quan đến vụ án, ví dụ như thấy tiếng động bất thường, tiếng băm thịt... hoặc đang giữ các vật dụng khả nghi liên quan đến vụ án như quần áo dính m·áu, hung khí, d.a.o chặt xương, nồi áp suất...”

Hai phút , Nguyễn Trĩ Quyến bỗng hành động. Cậu nắm lấy cánh tay Bạch Chỉ Kỳ, chỉ phần tiêu chuẩn khen thưởng ở bên : “Tôi... mắt kém, chỗ cho với.”

thừa nhận cận thị, nhưng càng thừa nhận mù chữ.

Con ngươi của Bạch Chỉ Kỳ co rút , ngẩn bàn tay của Nguyễn Trĩ Quyến đang nắm lấy cánh tay chút huyết sắc, đầy những vết nốt t.ử thi của . Phải mất vài giây mới gượng gạo phát tiếng: “Tiêu chuẩn khen thưởng... Nếu giúp cảnh sát thu hẹp phạm vi điều tra, xác định phương hướng điều tra, tùy trường hợp sẽ thưởng từ một trăm đến năm trăm tệ...”

“Cung cấp danh tính nghi phạm, các đặc điểm mấu chốt, động cơ gây án và tung tích vật chứng liên quan, thưởng từ một nghìn đến ba nghìn tệ...”

“Trực tiếp hỗ trợ cảnh sát bắt giữ nghi phạm, hoặc tìm thấy chứng cứ gây án quan trọng như quần áo dính m·áu, hung khí, thưởng năm nghìn tệ...”

“Nếu vụ án ảnh hưởng nghiêm trọng đến xã hội, cung cấp manh mối trực tiếp giúp phá án , phần thưởng là mười nghìn nhân dân tệ.”

“Phía cùng là điện thoại và địa chỉ tố giác.”

Bạch Chỉ Kỳ suy nghĩ một chút bổ sung thêm cho Nguyễn Trĩ Quyến: “Với vụ án g·iết p.h.â.n x.á.c nấu xác liên tính chất đặc biệt nghiêm trọng thế , nghĩ tiền thưởng thể lên đến hai mươi nghìn tệ.”

Hai mươi nghìn tệ!

Đôi mắt Nguyễn Trĩ Quyến lập tức biến thành đèn pha laser (ω), hận thể dán chặt tờ giấy . Trong đầu lúc chỉ còn vang vọng đúng một câu: "Hai mươi nghìn tệ... hai mươi nghìn tệ..."

Hai mươi nghìn tệ thì mua tận hai mươi "cái " cơ đấy, chứ đừng là mua đào.

“Này nhóc, chuyện với , thấy đấy?” Nguyễn Trĩ Quyến còn đang mải sướng thì một đàn ông hơn ba mươi tuổi bên cạnh vỗ vỗ vai , chỉ tờ giấy bảng thông báo xua tay: “Tôi bảo là chữ, cho mà, lát nữa hỏi khác .”

Nguyễn Trĩ Quyến ngơ ngác chớp mắt. Người đang cái gì ?

Chẳng nhờ trai tóc dài xinh bên cạnh xong , thấy ?

khi Nguyễn Trĩ Quyến quanh, bên cạnh làm gì ai nữa. Toàn bộ khu vực bảng thông báo chỉ mỗi đó.

Tại công trường.

Buổi chiều trời lất phất mưa. Bức tường phía nam thấm nước nên công nhân trát xi măng mới vài mới xong, che những vết m·áu và hình in hằn đó.

“Bên chủ đầu tư bảo tối nay cần tìm một gan lớn để trông công trường ban đêm, mỗi ngày trả 120 tệ đấy.” Một công nhân làm : “Trông đến khi công trình kết thúc, tầm mười ngày là kiếm hơn hai nghìn tệ, còn cao hơn cả lương hai tháng của Tỷ Can.”

“Trông đêm á? Nghĩa là làm gì, chỉ canh công trường thôi á? Thế mà cũng hơn trăm tệ? Gan to lắm, báo danh cho , sắp xếp cho suất đó với...”

Một khác bên cạnh lớn: “Sắp xếp cái gì? Chú chắc? Phía bảo là bốc thăm xem mệnh, ông trời ai thì đó !”

Xem mệnh, ông trời...

Đôi mắt đen thẳm của Chu Cảng Tuần đăm đăm bầu trời u ám. Hắn rít một thuốc, gì.

Trước khi tan làm buổi tối, chủ đầu tư tập hợp tất cả công nhân để bắt đầu bốc thăm.

Bốc xong, đám công nhân tụ tập thành từng nhóm năm ba , bàn tán về tờ giấy trong tay: “Không gì cả, của là giấy trắng. Tờ trúng thưởng nó trông thế nào?”

“Nghe bảo là một vạch đen vẽ bằng bút lông.”

“Thế thì cũng trúng , phí công.”

Chu Cảng Tuần tùy tiện rút một tờ giấy, mở , thấy đó đúng là một vạch đen.

“Tuần ca, trúng kìa!”

“Vận may gì thế ...”

Theo tiếng thét lên kinh ngạc, đám dân công và những xung quanh lập tức đổ dồn ánh mắt về phía Chu Cảng Tuần, chằm chằm tờ giấy trong tay . Có ghen tị, kẻ khinh khỉnh: “Thôi giải tán , 120 tệ thuộc về .”

“Cái gì trời, mới đến công trường mà chuyện gì cũng vơ hết thế?”

Một đêm 120 tệ, cao gấp bốn tiền lương ngày, chỉ là trông đêm. Nghĩ thế nào cũng thấy uẩn khúc bên trong.

Chu Cảng Tuần nhếch môi lạnh lẽo tờ giấy trúng thưởng. Diêm Vương điểm danh đây.

đang thiếu tiền, chẳng ? Hắn còn nuôi một "con quái thú nuốt vàng" ở nhà nữa.

Không tiền thì lấy gì cho dùng loại nước hoa hàng chục nghìn tệ chứ.

Cái ngữ chỉ xịt nước hoa thôi cũng đốt hàng nghìn hàng vạn tệ, ăn mấy quả đào mà cũng ăn đến mức nhập viện, tốn thêm mấy trăm tệ tiền viện phí. là cái mệnh phú quý trời sinh, dùng tiền mới nuôi nổi.

Đặc biệt là khi " tình" của c.h.ế.t, con vợ ngốc nghếch đáng thương chỉ làm nũng đương nhiên chỉ thể do nuôi .

Để xem mạng mạng lũ cô hồn dã quỷ cứng hơn.

Rồi sẽ cầm tiền , từng tờ từng tờ một, vỗ khuôn mặt nhỏ xinh dơ hầy, lúc lúc gọi là lão công của Nguyễn Trĩ Quyến.

Loading...