Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 3: Vai ác phá sản và thiếu gia giả độc ác

Cập nhật lúc: 2026-04-14 09:02:44
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn tay to lớn của gã đàn ông đó đ.á.n.h thật sự đau, mảng da n.g.ự.c nơi rết c.ắ.n giờ đây đỏ rực một mảng.

Nguyễn Trĩ Quyến xót xa kiểm tra vết thương, miệng ngừng lẩm bẩm: “Cắn cắn, cứ nhất định c.ắ.n chỗ chứ...”

Chu Cảng Tuần bước tới, đế giày nghiền nát con rết đỏ c.h.ế.t chân. Hắn chằm chằm vệt đỏ n.g.ự.c Nguyễn Trĩ Quyến, chợt nhớ lúc xe tới đây ngang qua mấy gốc đào dại, quả cũng đỏ mọng như thế. khi ăn , vị chát vô cùng.

Hắn chẳng buồn để tâm đến vòng oán trách mới của Nguyễn Trĩ Quyến, cầm lấy bộ đồ xoay phòng vệ sinh.

“Tôi cũng giặt đồ!” Thấy Chu Cảng Tuần , Nguyễn Trĩ Quyến cũng chẳng màng gì khác, cuống cuồng cởi phăng bộ đồ dơ cùng chiếc quần lót . Quần áo còn mặc t.ử tế lạch bạch chạy theo, nhét hết đống đồ bẩn của chung với đồ của Chu Cảng Tuần, chuẩn tâm thế " mát ăn bát vàng".

Căn phòng thuê máy giặt. Nghe hàng xóm bảo nếu thuê phòng máy giặt sẽ rẻ hơn hơn một trăm tệ, thế nên nào giặt đồ Nguyễn Trĩ Quyến cũng canh chừng Chu Cảng Tuần, xem bao giờ mới bắt đầu giặt.

Ánh mắt vô tình lướt qua chiếc quần lót màu đen kích cỡ lớn đến lạ thường , thầm hừ một tiếng: Chu Cảng Tuần chỉ tay chân thô to... mà m.ô.n.g cũng to chẳng kém.

Nguyễn Trĩ Quyến cảm thấy "bẩn mắt" nên vội thu hồi tầm mắt, xoay về phòng định tiếp tục ăn cơm. Thế nhưng mới xuống sofa, trong phòng vệ sinh truyền giọng lạnh lùng của Chu Cảng Tuần:

“Tự mà giặt.”

Nguyễn Trĩ Quyến kịp chạy tới thì đống quần áo của Chu Cảng Tuần ném thẳng sàn phòng vệ sinh. Trên cùng là một mảnh vải nhỏ xinh, rõ ràng là chiếc quần lót của .

“Chu Cảng Tuần!” Nguyễn Trĩ Quyến hét lên. Đó là chiếc quần lót thích nhất, màu xanh bạc hà, bên thêu mấy con bướm nhỏ màu sữa, còn viền ren trắng điệu đà.

“Anh... thể ném nó xuống đất hả?” Nguyễn Trĩ Quyến xót xa thấy vệt đen cạnh chiếc quần lót, Chu Cảng Tuần mà còn dám dẫm lên một chân!

Một dấu chân to đùng đoàng! Đồ vương bát đán! Chu Cảng Tuần đích thị là một con rùa đen thối tha!

Chu Cảng Tuần điệu bộ của Nguyễn Trĩ Quyến – cái vẻ mặt cứ như lập mộ cho chiếc quần lót, năm nào cũng đến Thanh minh hóa vàng mã tế bái . Hắn lười giằng co với , buông một câu: “Không giặt thì cứ ở trần .”

Ở trần...? Nghe , đôi mắt hạnh của Nguyễn Trĩ Quyến vì tức mà trợn tròn. Chu Cảng Tuần thể bắt ở trần chứ?

Chẳng hôm nay phát điên cái gì, bình thường giặt quần lót cho gọi là phần thưởng mới đúng, mà giờ còn điều. Ngày thường chừng còn lén lấy quần lót bẩn của để làm mấy chuyện mờ ám chứ.

Cậu kịp tiếp thì cửa phòng vệ sinh Chu Cảng Tuần đóng sầm , đơn phương cắt đứt liên lạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-3-vai-ac-pha-san-va-thieu-gia-gia-doc-ac.html.]

Bên trong, Chu Cảng Tuần cởi bỏ quần áo, trong gương. Thân hình cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn rõ nét, đôi chân hề héo rút hoại tử, cũng cảnh tượng kinh khủng như trong giấc mơ: vùng bụng vết d.a.o mổ, nội tạng lấy mất, cũng chẳng những vết thương đen sì, mưng mủ vì nhiễm trùng.

“Chu Cảng Tuần... đằng nào cũng giặt mà, giặt luôn cho thì ...”

“Tôi là vợ , giặt đồ cho chứ...”

Nguyễn Trĩ Quyến áp sát cửa lải nhải. Giọng vốn mềm mỏng, cứ như mèo đang kêu xuân, nhưng mèo kêu suốt thế thì đúng là phiền phức. Chu Cảng Tuần vặn vòi nước, định dùng tiếng nước để át tiếng "ong ong" của .

Ba ngày khi Chu thị phá sản, mơ một giấc mơ. Hắn mơ thấy là một vai phản diện trong tiểu thuyết, còn Nguyễn Trĩ Quyến là tên thiếu gia giả ác độc. Bối cảnh truyện là Cảng Thành những năm 2000, nội dung trùng khớp với những gì trải qua.

Từ việc đêm hạ d.ư.ợ.c xác lập quan hệ hôn nhân với Nguyễn Trĩ Quyến, cho đến hai ngày , những thế lực chống lưng cho Chu thị điều tra tham ô và rửa tiền quốc tế, dẫn đến việc ngân hàng từ chối cho vay vốn, gây hiệu ứng domino sụp đổ. Chu thị phá sản, các gia tộc lớn như Nguyễn gia, Quý gia xâu xé. Bốn ngày , dọn đến nơi xập xệ .

Chu Cảng Tuần vùi làn nước lạnh buốt. Trước giờ chỉ triệt hạ kẻ khác, đây là đầu nếm trải cảm giác phản bội.

Tiếp đó là phần ngoại truyện, chỉ vài dòng ngắn ngủi định đoạt cuộc đời bi t.h.ả.m của . Sau khi phá sản, Nguyễn Trĩ Quyến vì chịu nổi cảnh nghèo khó nên một mặt vẫn để nuôi và nh.ụ.c m.ạ , mặt khác tìm cách trèo cao, lén lút tư thông với gã thầu khoán ở công trường của .

Ban đầu hai kẻ đó còn trốn tránh, nhưng khi gặp t.a.i n.ạ.n ở công trường cấp cứu, Nguyễn Trĩ Quyến thấy mức tiền bồi thường lớn nên cố tình trì hoãn ký giấy cam kết phẫu thuật. Cậu c.h.ế.t, nhưng ngờ mạng lớn, tình trạng dần định. Cuối cùng, giữ mạng nhưng liệt nửa .

Từ đó, Nguyễn Trĩ Quyến càng quá quắt hơn. Cậu và gã tình nhân thèm nể mặt nữa, thường xuyên cho uống t.h.u.ố.c ngủ, trói ghế hoặc ném phòng vệ sinh, thỉnh thoảng nhớ mới vứt cho mẩu cơm thừa canh lạnh. Cuối cùng, gã thầu khoán ôm tiền bồi thường bỏ trốn. Nguyễn Trĩ Quyến nhân lúc sốt cao, ý thức mê , giả vờ lóc quan tâm, lừa dỗ đống giấy nợ, bán máu, bán thận, bán cả bản .

, ngay đêm đó, Nguyễn Trĩ Quyến ôm đồ đạc bỏ trốn theo kẻ khác. Chỉ còn , trong một phòng khám lậu với cơn sốt dứt, bất lực cơ thể lấy từng bộ phận, bản hoại tử, thối rữa và chảy m.á.u đến c.h.ế.t trong từng ngày đêm dài đằng đẵng.

Kẻ thật sự coi như một con ch.ó để đùa giỡn. Cũng do lúc đó đầu óc tỉnh táo nên mới mắc mưu.

Chu Cảng Tuần lạnh, chằm chằm bàn tay . Cổ của Nguyễn Trĩ Quyến mảnh khảnh như thế, chẳng cần dùng đến cánh quạt, chỉ một bàn tay thôi cũng đủ bóp gãy.

“Chu Cảng Tuần...” Giọng Nguyễn Trĩ Quyến vọng từ bên ngoài, đầy vẻ thương lượng: “Hay là cho ... cho ngửi quần lót của một cái là chứ gì...”

Dưới làn nước lạnh, Chu Cảng Tuần khựng , cau mày bóng đang loay hoay ngoài cửa. Cậu cái quái gì cơ???

Ly

Chưa kịp để Chu Cảng Tuần nghi ngờ lỗ tai vấn đề, giọng bên ngoài bồi thêm một câu điều kiện: “ mà... làm dơ quần lót của đấy...”

“Rầm!” Một tiếng, ống nước máy nóng lạnh Chu Cảng Tuần đ.ấ.m gãy.

Ngửi! Cái! Con! Khỉ! ...

Loading...