Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 20: Anh là đồ vương bát đán, rùa đen vương bát đán!

Cập nhật lúc: 2026-04-15 07:18:30
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Cảng Tuần ngang nhiên thừa nhận vợ là chó, Nguyễn Trĩ Quyến quyết định thèm lý luận với nữa. Cậu lao thẳng tới vơ lấy mấy miếng sườn trong túi rác, chạy biến ghế sofa cách đó vài mét ăn.

mới tọng hai miếng miệng, vai Nguyễn Trĩ Quyến bắt đầu run rẩy, nôn. Hôm nay ngoài ăn quá nhiều thứ, là thịt với thịt, ăn đến mức căng bụng nổi. Bây giờ đống sườn chẳng khác nào nhồi nhét , dày đương nhiên kịch liệt phản đối.

Dạ dày: (ˉ―ˉ?) Không ký chủ ơi (°°;) へ=3.

Chu Cảng Tuần cũng chú ý tới phản ứng cơ thể của Nguyễn Trĩ Quyến. Anh lập tức tiến lên một bước, bóp chặt hai gò má đang ngậm đầy thịt của : “Há mồm.”

Cứ ngỡ Chu Cảng Tuần đến cả hai miếng sườn cũng nỡ cho ăn, để dành cho con ch.ó đen , Nguyễn Trĩ Quyến càng bướng bỉnh mím chặt môi hơn. Chu Cảng Tuần nhíu mày, giơ tay tét đùi một cái rõ đau, định bụng đợi há miệng mắng mỏ như khi để đoạt miếng sườn .

“Ư ư…”

Nguyễn Trĩ Quyến mếu máo, quyết định nhai nữa mà nuốt chửng luôn. Dù xương bên trong cũng lớn, đây từng nuốt nhầm mấy thứ to hơn mà vẫn chẳng .

Thấy Nguyễn Trĩ Quyến bắt đầu nuốt nguyên miếng sườn xuống cổ họng, Chu Cảng Tuần cũng cuống lên.

Mẹ kiếp.

Trong lúc cấp bách khống chế lực tay, giáng thêm một cái đùi .

“Ôi a…”

Thừa dịp Nguyễn Trĩ Quyến há mồm kêu đau, Chu Cảng Tuần trực tiếp thọc ngón tay chặn , lôi miếng sườn trong miệng ném thẳng thùng rác.

Ném xong, cũng chẳng buồn quan tâm việc ngón tay đang chặn khiến Nguyễn Trĩ Quyến khép miệng, nước miếng chảy ròng ròng xuống cổ tay . Anh cứ thế bắt ngẩng đầu , quai hàm đanh , khuôn mặt âm trầm như g.i.ế.c : “Cậu não ?”

“Oa… cái đó… của mà…” Nguyễn Trĩ Quyến đỏ hoe mắt trừng trừng Chu Cảng Tuần, miệng lúng búng rõ chữ. Cậu xoa xoa cái đùi đ.á.n.h hai phát đau điếng, uất ức mắng: “Anh là đồ vương bát đán, rùa đen vương bát đán!”

mở miệng , đầu lưỡi tránh khỏi l.i.ế.m tay Chu Cảng Tuần, nước miếng cũng theo đó chảy càng nhiều.

Chu Cảng Tuần kẻ đang bóp miệng, nước dãi chảy ròng ròng, vành mắt đỏ hoe vì , dáng vẻ bắt nạt đến thê t.h.ả.m của Nguyễn Trĩ Quyến, khóe môi bỗng nhếch lên một tia ác liệt đúng lúc, trong cổ họng phát một tiếng “Hừ” gần như thể thấy.

“Bẩn quá.” Anh buông tay , nhưng ngón tay quệt lên mặt Nguyễn Trĩ Quyến, dùng mặt làm giẻ lau cho sạch nước miếng tay mới nhà vệ sinh rửa tay.

Nhiều nước miếng như … Chu Cảng Tuần đăm đăm vết răng mờ mờ ngón tay, ánh mắt tối sầm . Là do cổ họng chơi hỏng nên nuốt ?

Rửa tay xong, Chu Cảng Tuần cầm chiếc khăn ướt lau mặt cho Nguyễn Trĩ Quyến.

“Sườn gửi bên nhà hàng xóm , sáng mai hâm nóng ăn.”

Nói xong, xách túi rác cửa. Nguyễn Trĩ Quyến nhấc đôi chân bủn rủn, khập khiễng lẽo đẽo theo như một chú cún nhỏ bám . Cậu theo chân từ phòng trọ tận cửa nhà hàng xóm, tận mắt thấy gửi đĩa sườn tủ lạnh nhà họ mới chịu yên tâm.

“Họ ăn vụng đấy? Anh đếm xem bao nhiêu miếng ?” Giọng Nguyễn Trĩ Quyến vẫn còn chút khàn khàn vì , thầm nghĩ: Đó là sườn của , là thứ cướp từ miệng chó, tuyệt đối để kẻ khác ăn vụng.

Đôi mắt đen thâm trầm của Chu Cảng Tuần liếc , gương mặt vẫn lạnh lùng như tiền: “Sau đến giờ cơm mà nhà, sẽ đem cho ch.ó ăn hết.”

Dứt lời, cầm chìa khóa thẳng ngoài.

Nguyễn Trĩ Quyến hậm hực theo cái bóng lưng của Chu Cảng Tuần. Hừ, suốt ngày dọa cho ch.ó ăn, đồ vương bát đán, mà sống với con "vợ chó" của !

Chợt nhớ câu lúc nãy của : “Ừ, vợ chính là chó.”

Anh đang mắng là ch.ó đấy ?

Nguyễn Trĩ Quyến suy nghĩ một hồi, cầm miếng sườn mà Chu Cảng Tuần cướp từ miệng nhà vệ sinh. Cậu dùng nước rửa sạch lớp gia vị, vì ch.ó ăn quá mặn.

Cậu cầm thêm một cái màn thầu trắng xuống lầu, tìm đến chỗ thùng rác gặp con ch.ó đen nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-20-anh-la-do-vuong-bat-dan-rua-den-vuong-bat-dan.html.]

Cậu ngẩng khuôn mặt nhỏ còn đỏ hoe vì , con ch.ó đen với vẻ bề , lệnh: “Mày tranh chồng với tao. Chồng tao tên là Chu Cảng Tuần, bảo mày là vợ . Chỗ cho mày ăn , thấy thì nhớ c.ắ.n nhé, tao lén trộm cơm của cho mày ăn.”

Nguyễn Trĩ Quyến nghĩ ngợi một chút bổ sung: “ đừng c.ắ.n chảy m.á.u nhé, dọa cho sợ là . Cắn hỏng bệnh thì tốn tiền chữa lắm.”

Chó đen: Có khi nào là đực ? Mà thôi, cũng là đực còn gì.

Thế là Nguyễn Trĩ Quyến dùng một miếng thịt bằng hai ngón tay để dỗ con ch.ó ăn hết cả cái màn thầu to đùng.

Chó đen: Hôm nay nạp đủ tinh bột luôn.

“A Hắc, nhớ kỹ lời tao đấy nhé.” Nguyễn Trĩ Quyến tự thấy dặn dò xong xuôi, xoa đầu nó một cái định về.

lúc , con ch.ó đen đột ngột hướng về một phía sủa dữ dội: “Gâu! Gâu gâu gâu!”

Nguyễn Trĩ Quyến kịp chuẩn , sợ đến mức run b.ắ.n , chân bắt đầu mềm nhũn: “Sao… thế A Hắc? Mày nỡ xa Chu Cảng Tuần ? Tôi… , là chồng ! Cùng… cùng lắm thì sáng mai ăn sườn sẽ để cho mày hai miếng, ba… ba miếng nhé, nhiều hơn …”

Tiếng sủa của con ch.ó khiến đèn cảm ứng ở hành lang gần đó bật sáng trưng.

Ly

duy chỉ con đường Nguyễn Trĩ Quyến định , góc khuất bên cạnh vẫn tối đen như mực, hệt như thứ gì đó đáng sợ đang ẩn nấp bên trong.

Nguyễn Trĩ Quyến cũng nhận A Hắc sủa , mà đang sủa tối tăm .

Cậu chằm chằm đó, run rẩy hỏi: “… Trong đó cái gì ?”

“Rắc ——”

Nơi bóng tối bỗng phát một tiếng động khẽ, nhưng mới phát một nửa đột ngột im bặt. Con ch.ó đen nắm lấy kẽ hở đó, càng sủa hăng hơn.

cái sự im lặng đột ngột đó chính là lời xác nhận đáng sợ nhất.

Nguyễn Trĩ Quyến chỉ cảm thấy tay chân rụng rời, mồ hôi lạnh vã như tắm, tim đập “thình thịch” liên hồi như nhảy khỏi lồng ngực. Cổ họng như ai bóp nghẹt, giống như con gà con vịt sắp cắt tiết, cách nào phát một tiếng kêu cứu.

Cậu thứ gì đó lành theo dõi .

Ý nghĩ đó khiến bộ lông tơ dựng lên, bộ não gào thét bảo chạy mau, nhưng chân nhấc lên nổi.

Đôi mắt hạnh ngập nước lệ xoáy bóng tối, thứ gì đó sắp xông

Ngay lúc cảm thấy sắp tiêu đời, giọng của Chu Cảng Tuần vang lên từ phía bên : “Sao ở đây?”

Ngay đó là khuôn mặt âm trầm của Chu Cảng Tuần hiện .

Anh bước tới: “Tôi tìm nãy giờ.”

Cổ họng đang bóp nghẹt và lồng n.g.ự.c thiếu oxy của Nguyễn Trĩ Quyến cuối cùng cũng hít thở. Cậu lập tức lảo đảo, lao thẳng lòng Chu Cảng Tuần, nức nở mắng: “Đều tại ! Đều tại hết!”

Con ch.ó đen bóng tối, sủa nữa mà vẫy đuôi chạy quanh chân Chu Cảng Tuần.

Chu Cảng Tuần cụp mắt con chó, dừng đỉnh đầu Nguyễn Trĩ Quyến: “Đi thôi, về nhà.”

Nép lồng n.g.ự.c Chu Cảng Tuần, Nguyễn Trĩ Quyến lén vươn tay véo nhẹ lớp da gáy vài cái. Không là quái vật giả dạng, là Chu Cảng Tuần thật.

Tầm mắt dời xuống, túi quần bên hông Chu Cảng Tuần phồng lên, bên trong giấu một vật gì đó dài dài, hình như là dao… là búa, cờ lê gì đó.

Nguyễn Trĩ Quyến chớp mắt. Đêm hôm thế , Chu Cảng Tuần mang theo mấy thứ ngoài làm gì?

, tại nấp ở đó để dọa …?

Loading...